Tủi hổ hay đại nạn “một bữa no”?

10 Tháng Chín 20181:23 CH(Xem: 88)

Tủi hổ hay đại nạn “một bữa no”?

a (227)


Viết Từ Sài Gòn



Câu chuyện học sinh miền núi lội suối tới trường, ăn cơm trắng hoặc với muối trắng giã gừng, giã ớt, hái lá rừng, củ gừng… xào, luộc… qua ngày đoạn tháng để mong kiếm lấy con chữ không còn mấy xa lạ ở thời đại bùng nổ thông tin qua internet như hiện nay. Mọi chuyện dường như chẳng bao giờ ngã ngũ với cơ chế quản lý như hiện tại, khi các quan không dừng lại ở nhà lầu xe hơi, nhà cao cửa rộng mà là mấy biệt phủ dát vàng, bao nhiêu nhà, tài sản ở nước ngoài… thì đâu đó, chút phần quà cứu trợ của các em cũng bị chén xén chỉ còn nhỏ giọt khi đến được vùng núi cao. Thế nhưng, có một câu chuyện khác cũng đáng bàn không kém khi nhắc đến những phần quà cứu trợ, những bữa ăn từ thiện… đó là “đại nạn một bữa no”.

Những tưởng đó chỉ là câu chuyện trong văn học của nhà văn Nam Cao hơn nửa thế kỷ trước, nhưng không, một bữa no của hiện tại không chỉ là của một nhân vật nào, ở một địa điểm nào. Một bữa no của hiện tại bao phủ lên ba miền đất nước, những nơi núi cao hẻo lánh, nơi đầm sình lầy lội, nơi hun hút những con gió biển thổi tít tận đâu đâu nhưng không lấy đi được cái nghèo của học sinh nơi đó.

Một đoạn clip ghi lại cảnh một bữa ăn của các em học sinh trường tiểu học Keo Lôm xã Keo Lôm huyện Điện Biên Đông tỉnh Điện Biên vào đầu năm học này hay cảnh trẻ em ở một trường miền núi nào đó đang ngồi theo hàng và được ban phát một bữa ăn, các em ăn say sưa mặc cho mọi người đứng quanh hay quay phim, chụp hình, mặc cho nền đất chân trần hay dép lê, dép đứt… đó là một vài ví dụ cho trường hợp một bữa no của các em. Đại nạn một bữa no của các em có thể xuất phát từ sự yêu thương của mọi người, một người nào đó dành cho các em mà đâu đó, nó cũng thể hiện một phần căn cốt của người xem mà người truyền thông điệp muốn chuyển tải.

Hãy bỏ qua vấn đề liên quan đến nạn tham nhũng, cửa công, ăn chặn, sự chậm trễ hay bất lương từ việc ăn trên mồ hôi của người lao động, bòn rút từ những hạt gạo của trẻ em miền núi của các giới chức, cán bộ… Bởi điều đó quá mặc nhiên và miễn bàn ở hệ thống hiện tại. Bới ví như nếu anh chỉ là một anh vận chuyển, một phó thôn, phó xóm… nhìn thấy cảnh cơ cực của những đứa nhỏ bữa đói bữa no với từng lon gạo cha mẹ ki cóp cho con mang tới trường, những búp chuối rừng, cá suối mà các em buộc sống đời sống của Tarzan… không ai có lương tâm dám ăn chặn… nhưng những người ở xa hơn một chút, người ở cao hơn một chút… anh nằm trong một hệ thống được ăn chỉ theo tỷ lệ 4-3-2-1 nghĩa là cứ 10 đồng hỗ trợ cho trẻ em miền núi thì sẽ có 4 đồng được chia cho bậc cao nhất từ quyết định xuất tiền/gạo/vật phẩm… được ký, 3 đồng tiếp theo sẽ nằm trong tay bậc tiếp theo khi số tiền/gạo/vật phẩm ấy được xuất kho và trên đường đến với cơ sở tổng ở địa phương được hỗ trợ, 2 đồng tiếp sẽ nằm ở các viên chức địa phương, nơi trực tiếp nhận số tiền/gạo/vật phẩm đó để đưa về đến tay các em và 1 đồng còn lại chính là những gói mì tôm hết hạn, những đồng tiền nhỏ giọt mà các trường miền núi, vùng sâu vùng xa chờ dài cổ từ năm này qua năm khác… Nếu nhận được một bữa no từ những hệ thống này, e rằng các em đã đến lúc tự bước ra khỏi rừng núi để làm thuê xứ người hoặc lùi sâu hơn vào đại ngàn để kiếm sống như muôn thú.

Tôi còn nhớ vào một chiều mưa rả rích cách đây hai tuần, lang thang cà phê cóc và ngồi bên một nhóm bạn trẻ chừng đôi mươi. Tôi lùi ghế vào góc xa bên gốc cây bông giấy xù xì nở thêm vài bông nhỏ, nhóm trẻ lặng thinh chuyển dần thành xì xùm bàn luận về một câu chuyện mà anh chàng kính cận đi cùng vừa kể: “Hôm rồi tao coi một đoạn phim, kể về việc một chú chim đại bàng ra sức bảo vệ con mình trước một bộ tộc đói khát và xem trứng đại bàng là món bổ. Đại bàng mẹ lượn lờ quanh tổ để bảo vệ trứng chim, thế rồi một ông nọ bày cho những người quấn khố kia cách lấy một chiếc lá thổi, tạo ra một loại âm thanh thu dụ chim mẹ. Lúc âm thanh phát ra cách tổ chim một khoảng đủ xa và không quá gần, chim mẹ bay lại tìm kẻ địch, và kết quả là lúc bay lại về tổ, nguyên một ổ trứng đã bị hốt. Chim mẹ vung cánh tìm đến bên một đống lửa với 2 quả trứng trong xô nước treo lủng lẳng. Nó lao vào đám đông và hất đổ xô nước, nhưng quá muộn màng… những quả trứng đã bị luộc chín… Nó đứng lặng nhìn ổ trứng luộc một lúc rồi bay đi…!”.

Chiều thu trở nên ảm đạm khi tụi trẻ lặng thinh và rồi:

“Thiệt tình, loài này sinh ra là để dưỡng loài khác, bình thường mà.”

“Tao thì thấy thương con đại bàng quá, cái cảnh đó…”

“Thì họ đói quá mà, cần gì nghĩ…”

“Trách thì trách cái thằng nghĩ ra cái âm thanh dẫn dụ đại bàng ấy.”

“Tao thì thấy thường, mà có trách thì hỏi cái thằng đạo diễn đoạn phim ấy…”

Hai từ “đạo diễn” bám chặt lấy đầu óc tôi suốt chiều hôm ấy. Tại sao các mạnh thường quân không phân phát bữa ăn về nhà các em, hoặc giả là để vào bàn ăn trong lớp học? Bởi các em có thể tập trung lại được với nhiều người đứng quanh thì chứng tỏ đó có thể là trước một mái trường hoặc chí ít quanh đó cũng có nhà ai đó, sao không để trẻ vào nhà ngồi ăn. Không múa lân, không phải bánh kẹo, không phải đồ chơi để con trẻ ngồi ngay sân mà chơi… lạy Chúa, đó là một bữa ăn. Người ta đã có thể làm nhiều hơn thế, đã có thể để các em có một bữa no tử tế chỉ với việc thay đổi địa điểm và tư thế ăn của các em, nhưng không, họ đã chọn cách làm như vậy: Những trẻ em nghèo khổ xếp hàng ngồi chồm hỗm ăn một món gì đó có vẻ là bún…

Và một clip khác, cảnh các em học sinh trường tiểu học Keo Lôm xã Keo Lôm huyện Điện Biên Đông tỉnh Điện Biên ngồi trong lớp học có bàn với những hộp nhựa đựng cơm ăn cùng mì tôm. Và mì tôm ở đây là phần quà của một số người thấy thương các em nên tặng gạo, mì tôm… Tác giả của clip lên tiếng rằng các em là học sinh người H.Mong, vì thấy các em thương quá nên anh đã quay lại clip đó.

Tôi một lần nữa ngậm ngùi trước cảnh chẳng mấy lạ ở cái xứ sở này, nhưng một người bạn nữ của tôi thì lại khác. Cô ấy bảo rằng sao người ta phải múc lấy múc để mì tôm để thêm vào tô của các em, sao người ta không chia phần ra và để các em ăn vừa phải… họ không sợ một bữa no sao?

Một bữa no của những học sinh vốn dĩ hiền lành, chân chất, chỉ thấy đói ăn, khát uống… Hình ảnh của các em được lan tỏa khắp địa cầu và vô hình trung, một đám trẻ ngây thơ trở thành nhân vật đang diễn cảnh thật của mình trong một kịch bản ngẫu nhiên tìm tiếng nói, hạt gạo, gói mì tôm để ủng hộ các em.

Từ một góc xa xôi nào đó của địa cầu, trong hình hài một cục đất sét của trẻ con nhào nặn, có người đang tự hỏi rằng phải chăng nếu các em có được một bữa no tử tế theo đúng nghĩa, các em sẽ khó có được một bữa no tiếp theo. Bởi ở cái thời giả giả thật thật, nếu các em ăn theo đúng nghĩa ăn, không lê thê lếch thếch, không tay chân dính đất, không hì hà hì hục… nhiều người không tin các em đói?!

Rõ ràng nhiều người trong chúng ta chọn cách nhanh nhất có thể được để giúp đỡ các em, trong số đó, có nhiều góp nhiều, có ít góp ít, quen nhiều kêu gọi nhiều, quen ít thì tìm cách khác kêu gọi… suy cho cùng ai cũng muốn giúp các em có được bữa no hơn… Nhưng phải thảm khổ, phải phi lý, phải rớt xuống tận cùng của thống khổ kia mới đủ hiệu năng đánh động lòng thương cảm đồng loại mới được chăng?!

Đôi lúc tôi tự hỏi rằng liệu có một nhóm vận động hành lang nào có thể tồn tại ở đất nước này, lúc này không? Những nhóm người dùng tấm lòng của mình, một chút tiền của mình, một chút vị thế của mình… cùng góp lên tiếng nói ủng hộ các em thông qua các đạo luật, thông qua những áp lực buộc hệ thống 4-3-2-1 tan rã, rằng 10 phần gạo sẽ về thẳng nồi cơm của các em?

Đôi khi, mọi mong ước, mọi câu hỏi chỉ dừng lại ở việc mong rằng các em không trở thành nhân vật thật trong cuốn phim đi tìm một bữa no nào đó như các em đã từng và đang tiếp tục chịu sắm vai “một bữa no”!?


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
GIỚI THIỆU SÁCH
ANGKOR SỰ THẬT CUỘC CHIẾN
angkor thom 7


Quyền Được Biết



Trang tin Quyền Được Biết xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc khắp thế giới một tác phẩm mới có tựa đề: "Angkor Sự thật cuộc chiến" của Nguyên Anh, một cây viết tự do tranh đấu cho Việt Nam.
Đây là một cuốn tiểu thuyết được viết theo dạng hồi ký của chính tác giả trong đó chứa đựng những câu chuyện thương tâm về một thế hệ trẻ tại miền Nam Việt Nam sau ngày 30/04/1975 bị ép buộc phải cầm súng đi xâm lăng quốc gia láng giềng Campuchia; trong có một chút lãn mạn của Sài Gòn; có những cái chết thương tâm của những thanh niên tìm đường vượt thoát khỏi đội quân cộng sản để tìm tự do và những sự thật man rợ nhất mà loài người chưa hề nghĩ đến.

Thế giới đa phần chỉ nghĩ đến cuộc chiến giữa hai miền Nam - Bắc trước 1975 và gần như không biết tới cuộc chiến kéo dài 10 năm từ 1979 cho đến 1990, do đó tác phẩm này sẽ là một tác phẩm chấn động thế giới khi biết được lý do vì sao mà Việt Nam xâm lược CPC trong đó hơn 100.000 binh sỹ đã bỏ mạng và hơn 20.000 người phải mang thương tật vĩnh viễn.
Khác với những tác phẩm khác của các nhà văn trong nước viết về CPC, cuốn tiểu thuyết "Angkor Sự thật cuộc chiến" sẽ đưa bạn đọc quay ngược thời gian trở về Việt Nam những năm 80 của thế kỷ 20 trong đó nói nổi lên những thân phận con người khốn khổ dưới sự cai trị bạo tàn của cộng sản, bạn đọc sẽ thấy được những sự thật bị bưng bít và bị dấu diếm đến cho tận hôm nay.
Để thỏa mãn tham vọng bành trướng làn sóng Đỏ ra các quốc gia Đông Nam Á, Hà Nội đã hy sinh nhiều sinh mạng nhằm dựng lên đế chế cộng sản Heng Samrin - Hun Sen với mong muốn chúng sẽ là những đàn em trung thành thế nhưng ngày nay chính cái chính phủ bù nhìn do họ dựng lên đã đi theo trục Trung Quốc phản bội lại Việt Nam vì thế cuộc chiến Việt Nam - Campuchia chính là một quyết định sai lầm và ngu ngốc khi thế giới quay lưng cấm vận một yếu tố dẫn đến việc thua sút các quốc gia trong khu vực hàng trăm năm phát triển hôm nay.

Cuốn sách: "Angkor Sự thật cuộc chiến" đang trong giai đoạn chỉnh sửa hậu kỳ, khác với những ấn phẩm trước của Nguyên Anh; tác phẩm này sẽ công bố ngày hoàn thành; mời gọi các nhà xuất bản từ Hoa Kỳ, Châu Úc và Châu Âu mua bản quyền theo số lượng ấn bản phát hành hoặc phát hành độc quyền; sau đó sẽ được xuất bản bản tiếng Anh để phát hành khắp thế giới.

- Các nhà xuất bản mong muốn tham gia xin vui lòng gửi điện thư tới BBT. Quyền Được Biết theo địa chỉ quyenduocbiet@gmail.com để nhận thông tin trao đổi và ký kết hợp đồng cùng chính tác giả.

- Các tác giả cộng tác có bài viết trên trang tin Quyền Được Biết sẽ nhận được sách biếu với chữ ký của tác giả đề tặng, xin vui lòng gửi địa chỉ nhận sách ngoại trừ các tác giả đang sinh sống tại Việt Nam.

Kính mời bạn đọc xem một trích đoạn trong cuốn sách: "Angkor Sự Thật Cuộc Chiến" của tác giả Nguyên Anh:

Tôi đi hành quân cùng các đơn vị bộ binh, tổ của tôi gồm thiếu úy Chuẩn, một sỹ quan mới ra trường chưa hề tham chiến, còn tôi sử dụng máy truyền tin để gọi pháo về căn cứ bắn yểm trợ cho các đơn vị bộ binh, một thằng lính có nhiệm vụ bảo vệ cho cả nhóm với khẩu AK, trang bị của thiếu úy Cầu chỉ có khẩu súng lục K54 trông thật nhỏ bé nơi chốn này, còn tôi ngoài cái máy truyền tin cồng kềnh thì không đem theo bất cứ vũ khí sát thương nào ngoài cái lưỡi lê quen thuộc, một bình ton đựng nước và cái khăn lau mặt dùng để trùm đầu chống cái nắng như cháy da của cái xứ này.

Sau khi nằm im tại chỗ lực lượng quân đội cộng sản Việt Nam bắt đầu rơi vào tình trạng lúng túng, hổn loạn, những viên đạn cối rơi xuống như mưa, những tấm thân người lính bay lên cao và rớt xuống không trọn vẹn đã đập vào mắt tôi làm cho thần kinh của tôi như tê liệt…những người chiến sỹ trẻ ấy mới hôm qua vẫn đi ngang qua tổ truyền tin chúng tôi nói cười vui vẻ, thậm chí còn có những binh sỹ bông đùa với tôi hồn nhiên, họ vẫy tay chào và nói lớn:

- Đồng hương ở lại nhé, bọn này đi vào chiến trường đây, tớ không về cậu nhớ nhắn với người yêu của tớ là tớ yêu nàng ấy lắm…

Những khuôn mặt ấy tôi không bao giờ thấy lại lần thứ hai, mấy ngày sau hàng loạt chiếc xe Molotova chở xác của họ ra, thân xác của họ được chất thành đống như cá mòi, chỉ còn những bàn chân với đôi giày vải nhô ra khỏi thùng xe, những cái chết mà không có mùi máu, chỉ có mùi tử khí thối rửa lâu ngày, gần một tiểu đoàn chết khát trong rừng già, có cái sự thật nào kinh khủng hơn? 

Tôi bàng hoàng gần như tê liệt hệ thần kinh khi tình cờ mình lại là một chứng nhân cho một sự thật trần trụi về một kế hoạch nướng quân ngu ngốc…

Tôi vẫn tiếp tục lún sâu vào cuộc chiến khi phải theo những đơn vị bộ binh hành quân, chỉ có khác người lính bộ binh là chúng tôi độc lập hoạt động và luôn ở tuyến sau gần các tiểu đoàn, nhưng ở vị trí này tôi đã thấy rõ nhiều cái chết thương tâm của các binh sỹ trẻ với lối điều quân man rợ của những người chỉ huy quân đội Việt Nam.

- Yêu cầu các đồng chí gọi pháo bắn ngay, chúng tôi cần yểm trợ khẩn cấp!

Một tiểu đoàn trưởng hét lớn vào mặt tay thiếu úy chỉ huy của tôi, mau chóng thiếu úy chấm tọa độ và đưa cho tôi, lúng túng mất mấy giây tôi mới có thể nhớ được mình phải dùng ám thoại để gọi cho đơn vị pháo binh đang ở tít mù phía sau…

Tiếng đề pa của quả đạn 130 li vọng lên, một âm thanh như xé rách bầu trời và viên đạn rơi xuống gần mục tiêu của bọn PolPot, tôi gọi máy điều chỉnh một lần nữa theo lệnh của Thiếu úy và lần này hàng loạt tiếng nổ rung trời, những cột lửa tóe lên trông thật nhức mắt, những kho đạn nổ kéo theo tiếng nổ phụ, những cột lửa cao ngất trời cho biết pháo binh đã bắn trúng mục tiêu vào căn cứ của địch.

Ngay lúc đó tiếng thét xung phong vang lên, tên đại úy có mái tóc rễ tre móc từ bên hông ra khẩu K54, hắn lên đạn đánh rốp và hối thúc những người lính bộ binh đang nằm mẹp dưới đất tiến lên xung trận, những người lính Việt Nam với bộ quần áo màu xanh cứt ngựa lập tức đứng dậy cùng thét vang hai chữ “xung phong” và bắn từng tràng dài AK theo bước tiến của mình, lúc này không còn có bài bản nào, cách bắn nào đúng theo công thức, lúc này là lúc để đem cái chết cho người khác hay họ sẽ đem đến cho mình; tất cả đều không biết; chỉ biết nhắm thẳng căn cứ của bọn Khmer Đỏ mà đánh…

Những bước chân của người lính cộng sản Việt Nam mau chóng khựng lại khi tàn quân PolPot lấy lại tinh thần sau cuộc pháo kích, từ dưới hầm chúng bật dậy và lao vào công sự chiến đấu, những làn đạn đại liên đan xen nhau quất thẳng vào những người lính có trang phục mỏng tang, hàng chục thân xác quỵ xuống, những mảnh thịt bị xé toạc và bắn vào không khí như một bản trường ca uất hận của tử thần.

Tên đại úy hò hét khan cả giọng nhưng các người lính vẫn nằm mẹp không chịu tiến lên, họ cảm thấy rằng thân xác của mình chỉ là phù du nhỏ bé trước sức mạnh của phía đối diện, một vài người nhổm dậy chạy tiến lên mấy bước đã nhanh chóng bị tiêu diệt trước cơn mưa đạn từ bên kia chiến tuyến, bọn tàn quân đã điều chỉnh tác xạ chính xác vào đội quân đang trơ trọi giữa cánh đồng!

- Tôi bảo xung phong, đồng chí có nghe không?

Người lính bộ binh trẻ tuổi nhìn tên đại úy với con mắt lạc thần, anh ta hiểu rằng khi mình đứng lên đồng nghĩa với cái chết, nước đái của anh ta thấm ướt cái quần kaki nội hóa và anh tiếp tục nằm lì cố thu mình thật nhỏ bé nhằm tránh những viên đạn đang bay đến.

Tên đại úy lom khom đợi vừa dứt một loạt pháo cối liền phóng tới bên người lính, hắn dùng hết sức bình sinh đá mấy cái thật mạnh vào lưng anh ta nhưng có lẽ tinh thần của người quân nhân đã không còn khi phải chứng kiến sự khủng khiếp của chiến tranh cho nên anh cố nằm im chịu đựng những cú đá từ thượng cấp của mình, điên tiết lên tên đại úy binh chủng bộ binh của một sư đoàn có phiên hiệu biên phòng lôi cổ áo anh dậy xô anh chúi mũi về phía trước và ngay lập tức hắn bắn thẳng vào người lính của mình nhiều phát súng K54, người lính giẫy lên vài cái rồi nằm im bất động, những người lính nằm quanh đó sợ hãi đồng loạt nhỏm dậy thét gào xung phong và chạy lên phía trước, từ đằng sau tên đại úy lúc thúc chạy sau mắt láo liên quan sát xem có người lính nào của mình lẫn trốn không chịu tham chiến, tôi chỉ đứng cách họ chưa đến 100 mét cho nên đã chứng kiến toàn bộ diễn tiến của sự việc, chúng tôi cũng theo lệnh chỉ huy của mình vận động lên theo kịp nhịp tiến quân, khi đi ngang qua người lính trẻ tôi thấy con mắt anh mở trừng trừng, trong con mắt đó có sự sợ hãi, sự phẩn uất, vì có lẽ những giây phút cuối cùng anh biết cái chết của mình đến từ sau lưng; từ đồng chí; từ cấp chỉ huy của mình, tôi kịp dừng vài giây ngắn ngủi để dùng bàn tay run rẩy của mình vuốt mắt cho anh; nhưng rất tiếc đôi mắt của anh đã không nhắm lại; dĩ nhiên với một cái chết trẻ, chết oan khuất như thế người chiến sỹ kia sẽ không bao giờ chịu nhắm mắt, có lẽ tôi cũng sẽ như anh nếu cùng chung số phận...






20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.
01 Tháng Chín 2018
Và nơi hải ngoại đất Saigon Nhỏ, có ông nhà báo chắc ngồi trong tháp ngà, nên đã gõ bài chạy tít: Lạ lùng không hiểu nổi! csVN cho phép dùng đồng nhân dân tệ ở biên giới Việt Trung… Chuyện xài đồng Yuan tức đồng nhân dân tệ còn gọi là tiền Mao, trước năm 2000 dân buôn xứ xã nghĩa chưa quen dùng trong cả mua lẫn bán, nhưng phía thương lái Tầu cộng thì lại không lấy tiền Hồ. Nên xảy ra chuyện bên mua, ai có sẵn tiền Mao sẽ tranh được hàng...
30 Tháng Tám 2018
Thật buồn thay cho một đất nước hấp thụ một nền văn hoá tối ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm, nước mất nhà tan cũng không làm chúng phải quan tâm, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống sa đoạ, nhìn Tổ Quốc đang rơi vào tay giặc từng ngày, từng giờ một cách thờ ơ và vô cảm đến mức khó hiểu. Giá như ngày 2/9 tới đây mà chúng rủ nhau cùng xuống đường đông đảo như ăn mừng đội bóng đá VN chiến thắng thì cục diện sẽ thay đổi rõ ràng ngay, tiếc rằng ngày này lại cũng là ngày chúng rủ nhau đi du lịch xem như là ngày lễ hội của chúng.
24 Tháng Tám 2018
Xin đề cập thêm, trong thời gian khi Tổng thống Obama còn tại vị, CSVN cũng đã tung không biết bao nhiêu tiền cho hãng Podesta (3) thông qua vây cánh của gia đình Clinton, để vận động Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận vũ khí. Như vậy, chúng ta có thể thấy, vận động hậu trường chính trị ở Hoa Thịnh Đốn để Hoa Kỳ ủng hộ hay hậu thuẫn cho CSVN là một chính sách được duy trì thường xuyên không ngừng nghỉ.
24 Tháng Tám 2018
Rõ ràng họ cứ vận hành, vận hành cái chuỗi đó bởi họ biết rằng có một cái guồng khác sẽ tạo ra thứ mà họ muốn ăn mày. Và có cung thì có cầu, kỹ nghệ ăn mày theo hướng ngược lại được dựng nên từ những đàn cứu tế, những nhà phao và những bông sen nhựa trên khắp chốn, trong mọi hang cùng ngõ hẻm. Người thì ăn mày chút đức, kẻ ăn mày chút tiền và sự cung phụng. Đôi khi một vài nhà sư thánh thiện chấp nhận phụng hiến cả đời để mong có thể ăn mày chút nhân cách còn sót lại trong những con người khoác áo nâu đến lễ chùa của mình. Nhưng…!
23 Tháng Tám 2018
Hãy nhận thức rõ kẻ thù của dân tộc Việt Nam, đó chính là đảng cộng sản vì thế biểu tình cần phải nêu rõ chính kiến của mình là không tín nhiệm đảng cộng sản, đảng phải trao trả quyền tự quyết cho dân tộc, ngoài ra còn phải phát động mạnh mẽ phong trào khinh bỉ, tẩy chay người đảng viên đảng cộng sản và những tên vô lại ăn theo trên toàn xã hội, khi đó bọn chúng mới thấy được cái nhục nhã khi mình là một thành viên của cái đảng bán nước hại dân.