Số phận chung trong một ngôi nhà chung

20 Tháng Tám 20188:57 CH(Xem: 263)

                 Số phận chung trong một ngôi nhà chung

images (13)



Song Chi.




Một nữ diễn viên sân khấu, truyền hình, điện ảnh của VN vừa phát hiện bị ung thư phổi khi đã di căn vào xương. Qua những bài báo, hoàn cảnh làm mẹ đơn thân cộng thêm tuổi đời còn quá trẻ của cô khiến dư luận không khỏi xót xa. Bạn bè, đồng nghiệp đang kêu gọi mọi người trong giới và những ai có lòng, chung tay hỗ trợ để cô có khả năng chữa trị, sớm bình phục và tiếp tục nuôi cô con gái còn quá bé bỏng.

Nhân chuyện này, báo Người Lao Động có bài “Nghệ sĩ Việt ra đi vì ung thư ngày càng nhiều!” kể tên hàng loạt nghệ sĩ như ca sĩ Wanbi Tuấn Anh, diễn viên Duy Nhân, ca sĩ Trần Lập, diễn viên Nguyễn Hậu, nghệ sĩ Thanh Hoàng v.v…cũng ra đi vì căn bệnh này.

Chúng ta đều biết, môi trường sống của VN hiện tại bị ô nhiễm nặng nề, cộng thêm các loại thực phẩm độc hại, không an toàn…là nguyên nhân khiến tỷ lệ người Việt bị ung thư và chết vì căn bệnh ung thư ngày càng tăng. Và nghệ sĩ cũng không là ngoại lệ. Chỉ tiếc rằng, khi người dân xuống đường phản đối dự án bauxite Tây Nguyên, thảm họa môi trường Formosa hay phản đối nhà máy nhiệt điện gây ô nhiễm ở Bình Thuận…thì giới nghệ sĩ cùng lên tiếng rất ít, trong khi tiếng nói của họ có sức ảnh hưởng rất mạnh. Hầu hết hoặc quá bận rộn với việc mưu sinh, hoặc không quan tâm đến thời sự chính trị, hoặc biết nhưng không muốn lên tiếng vì có quá nhiều thứ để mất! Chỉ có điều, bệnh tật hay cái chết thì chả chừa một ai!

Cũng như bão lũ năm nào cũng xảy ra và năm nào cũng có người chết, mất tích, và cứ mỗi khi có lũ, chúng ta lại kêu gọi mọi người trên tinh thần “lá lành đùm lá rách”, chung tay giúp đỡ dân nghèo; mỗi khi có một ai đó bị ung thư chúng ta lại kêu gọi bạn bè, đồng nghiệp chung tay hỗ trợ…Trong khi trách nhiệm đó là của nhà nước.

Trách nhiệm lớn nhất của một chính phủ ăn lương từ đồng thuế của dân là phải tạo ra một môi trường sống tốt, an toàn cho dân, mà nếu chưa tốt được thì phải cố gắng cải thiện từng ngày. Phải cân nhắc thiệt hơn trước khi đặt bút ký quyết định cho một tập đoàn kinh tế nào làm ăn hay một dự án nào đó được thông qua liệu có ảnh hưởng đến môi trường hay không, phạt thật nặng và ngừng ngay những dự án gây ô nhiễm, kiểm tra, ngăn chặn nạn thực phẩm “bẩn”, thực phẩm nhập lậu không rõ nguồn gốc, xuất xứ, kiểm tra an toàn vệ sinh toàn bộ hệ thống chợ, siêu thị, nhà hàng, quán xá v.v…

Những điều đó nhà cầm quyền VN có biết không? Thừa sức biết, nhưng họ không làm. 

Trách nhiệm của nhà nước còn là phải tạo ra một hệ thống y tế miễn phí để người dân khi bị bệnh nặng không phải chạy ngược chạy xuôi, bán nhà bán cửa, vay nợ mà đóng viện phí. Ở nước ta, chỉ có đám lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản, đám quan chức cán bộ cấp cao là sướng, có tiêu chuẩn khám riêng, nếu bệnh nặng thì lại bay qua nước khác chữa trị, mà toàn là qua các nước tư bản có nền y tế hàng đầu như Mỹ, Pháp, Đức, Singapore….Còn người bình thường mỗi khi bị tai nạn hay lâm trọng bệnh là điêu đứng! Ngay nghệ sĩ suy cho cùng còn có đồng nghiệp, bạn bè, khán giả hỗ trợ, chứ người bình thường không có tiền thì đành chịu chết!

Mọi nhà nước tử tế, có lương tri trên thế giới này đều làm như vậy-giáo dục và y tế miễn phí, hoặc ít nhất có những cách cho người dân được vay nợ ngân hàng trả dần, hoặc chỉ phải đóng một phần. Đó là chưa nói người dân Việt hiện tại đã và đang phải đóng đủ các loại thuế phí quá nặng, mà tiền thuế đi đâu trong khi dân không được hưởng bất cứ một sự hỗ trợ nào từ nhà nước khi cần? Đến khi đau ốm, tai nạn lại đành cứu giúp lẫn nhau?

Và giúp nhau chỉ giúp được một người, vài chục người, vài trăm người…nhưng bão lũ do thủy điện, do nạn phá rừng bừa bãi vẫn còn đó, đường xá giao thông tồi tệ hay môi trường sống ô nhiễm vẫn còn đó và người Việt vẫn tiếp tục chết.

Thay vì chỉ bỏ tiền làm từ thiện giúp người nghèo bị tai nạn và các loại “nhân họa” khác nhau, thay vì chỉ kêu gọi đồng nghiệp bạn bè hỗ trợ nhau khi có một người mắc bệnh hiểm nghèo, có lẽ đã đến lúc người Việt nên nghĩ đến cái gốc rễ của vấn đề-đó là sự vô trách nhiệm, vô cảm, bất tài của nhà cầm quyền. Cần phải cùng nhau đấu tranh đòi hỏi nhà nước phải thay đổi, phải có những biện pháp cụ thể trong từng vấn đề cụ thể.

Vì một môi trường sống chung, ngôi nhà chung, tương lai chung cho Việt Nam.

Song, cũng cần phải thấy rằng một khi nhà cầm quyền cộng sản vẫn tồn tại, một khi cái hệ thống chính trị tồi tệ này vẫn tồn tại thì tình hình rất khó được cải thiện tận gốc.


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 2018
Thành ra buổi diễn hài Đức Vua và Cận Thần đã chấm dứt, ban tổ chức xin trân trọng cảm ơn bà con đã quan tâm theo dõi, chúng tôi sẽ tiếp tục viết kịch bản và cho ra mắt tập 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, bồi, đầm, già, cơ, rô, chuồn, bích nhằm giải tỏa cái sự xì chét của mọi người sau một ngày làm việc cật lực nơi xứ này và chấm hết.
14 Tháng Mười Một 2018
Còn với chính quyền CS? Chính quyền này luôn sẵn sàng chà đạp lên hiến pháp và luật pháp của chính nó viết ra thì phương pháp bất bạo động thuần khiết sẽ đi vào ngõ cụt. CS bây giờ dám trắng trợn thách đố nhân dân rằng "bố mày thích thì làm, đố chúng mày làm gì được?", thì ta phải biết, chỉ có đấu tranh bất bạo động thì chả làm gì được nó. Việc hóa giải câu thách đố ấy của CS thì phải có tổ chức chính trị bí mật vạch ra hướng đấu tranh vũ trang với nó mới may ra.
11 Tháng Mười Một 2018
Muốn có dân chủ thật sự điều tiên quyết là người dân phải đứng lên lật đổ cái đảng độc tài hủ lậu mang tên cộng sản, xây dựng một nhà nước mới, nơi tập trung nhiều cái đầu của các con người dân chủ để làm ra luật, thêm vào đó là xây dựng một nhà nước pháp quyền nhằm bảo đảm các giá trị dân chủ không bị xâm phạm, một chính phủ thực sự biết lắng nghe người dân trước khi thi hành các chủ trương có ảnh hưởng đến toàn xã hội, một chính quyền có lòng tự trọng bắt buộc phải từ chức khi có sai lầm...
09 Tháng Mười Một 2018
Để có thành công mai sau, thì hôm nay phải lập đảng. Ngày đầu còn non trẻ thì bí mật, khi lớn mạnh đủ sức đấu lại mãnh thú thì công khai ra mặt. Không có sinh ra sao có trưởng thành? Đảng CS như loài thú ăn thịt tàn bạo, nếu nó bắt gặp một tổ chức chính trị non trẻ thì nó phải thịt, chắc chắn là vậy. Cho nên đừng trông chờ sự buông lỏng của CS để ta lớn mạnh vừa công khai vừa an toàn là điều không thể. Để diệt mầm mống sinh ra đảng phái chính trị, CS sẽ không cho bất kỳ một tổ chức công đoàn độc lập nào tồn tại. Cho dù CSVN có đặt bút kí hiệp định CPTPP hay EVFTA đi chăng nữa thì bằng mọi giá chúng phải ngăn cản.
07 Tháng Mười Một 2018
Việt Nam hôm nay cũng như Bắc Triều Tiên trước đây khi nhiều dư luận đồn đoán rằng sau khi lên ngôi Tổng Thống D. Trump sẽ đánh đất nước này, nhưng tất cả đã bé cái lầm bởi vì ông ta thừa biết đánh Bắc Triều Tiên chỉ cần một nút nhấn là quốc gia này sẽ thành bình địa nhưng đổi lại nước Mỹ hoàn toàn không có lợi lộc gì vì đây là một quốc gia nghèo nàn lạc hậu và tiếng xấu của thế giới sẽ chỉa vào chỉ trích nước Mỹ là một bọn sát nhân.
07 Tháng Mười Một 2018
Từ tính cách người học sinh ở đất nuớc này, chúng ta thấy tương lai tăm tối cho một quốc gia. Xã hội háo danh chạy theo thành tích như con thiêu thân cũng bởi thứ giáo dục này mà ra. Cá nhân cúi đầu trước cá nhân, cả xã hội cúi đầu trước bạo quyền, nên đất nước lao dốc mà chẳng còn ai màng đến việc trách nhiệm phải lên tiếng. Thất bại kinh tế thì có thể sửa chữa trong 10 năm hay 20 năm, nhưng thất bại giáo dục, thì phải mất 60 năm sau mới thay thế được nếu bắt đầu cải tổ đúng hướng từ hôm nay.
04 Tháng Mười Một 2018
ĐCS đã từng dựng lên các đảng chân gỗ thì việc dựng lên những công đoàn chân gỗ thì có gì khó? CS là vậy! Tin những cam kết của họ là một cái tin ngây thơ. Hiệp định Geneve nó cũng đạp, Hiệp định Paris nó cũng dẫm nát thì đã có ai làm gì nó? CS sẽ không phi chính trị hóa lực lượng vũ trang và nó cũng không trả xã hội dân sự tay nhân dân. Chắc chắn là vậy. Mong đợi CS làm thế là kẻ đang mơ giấc mơ hoang đường.
31 Tháng Mười 2018
Đừng trông mong vào nước Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào khác giao tranh cùng TC thì Việt Nam sẽ hưởng lợi, bởi vì với tính chất bán nước vong nô của Nguyễn Phú Trọng và tập đoàn csVN, chắc chắn chúng sẽ là một bọn chư hầu sát cánh cùng với nước Mẹ của bọn chúng chống lại thế giới văn minh bởi vì chống lại sự tiến bộ của loài người luôn là bản chất của những con người cộng sản...
26 Tháng Mười 2018
Bỏ đảng là hành vi đúng đắn nhưng chưa đủ, khi mình nhận ra chính mình đã góp sức xây dựng lên một bộ mày toàn trị cực đoan, đi ngược lại lợi ích của dân tộc, vì thế hành vi bỏ đảng chỉ là một trạng thái dừng không tiếp tục tham gia nhưng sẽ tích cực hơn khi những con người đã một thời theo đảng đứng về phía nhân dân để tập hợp, quy tụ họ thành những hội đoàn đối lập nhằm thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam.
25 Tháng Mười 2018
Kế hoạch xâm lăng ba nước Đông Dương Việt Nam – Lào – Campuchia là một kế hoạch được tính toán lâu dài từ những năm của thế kỷ 20 cho đến 21, khởi đầu là khêu gợi sự ngu dốt bất lương của đảng csVN mà đứng đầu là HCM, chúng bơm thồi cho y giấc mơ trở thành cha già dân tộc, đánh Mỹ cứu nước và chìa ra những hợp đồng quân viện cho chúng mày đánh nhau, đám lãnh đạo csVN xuất thân từ tầng lớp lao động tối mắt ký bừa để nhận những khoản viện trợ khổng lồ nhằm thôn tính miền nam...