Từ rác thải ở Chương Mỹ, nghĩ tới khủng hoảng ‘thừa’, ‘thiếu’ ở Việt Nam

04 Tháng Tám 20187:32 CH(Xem: 798)

Từ rác thải ở Chương Mỹ,
nghĩ tới khủng hoảng ‘thừa’, ‘thiếu’ ở Việt Nam

SPR.141112-59fe5





Viết Từ Sài Gòn




Cách trung tâm Hà Nội khoảng 39km đường chim bay, hơn 2 tuần nay người dân xã Nam Phương Tiến huyện Chương Mỹ đang phải sống chung với nước bẩn và rác ngập. Sau nhiều nỗi lo về sản xuất, sinh hoạt, học hành… của con cái, người dân nơi đây đang phải đối mặt với nguy cơ bệnh tật bởi biển rác đang lấn át sân nhà.

Rác thải sinh hoạt, xác động vật, túi nillon, rác nhựa, gỗ…cơ hà các loại rác liên tục tấp vào sân và nhà nhiều gia đình trong các thôn đang ngập lụt ở Chương Mỹ. Một câu hỏi được đặt ra là tại sao rác được dọn hàng ngày, tập kết hàng tuần vẫn còn nhiều đầy rẫy, bốc mùi khắp nơi mặc cho nước có về hay không?

Để trả lời câu hỏi này, thiết nghĩ phải kể đến thói quen tiêu dùng của người Việt Nam.

Tôi từng gặp nhiều người phụ nữ than phiền về việc rác đâu ra nhiều thế, ở thành phố thì đi đâu cũng thấy thùng rác, ở nông thôn thì lâu lâu mới có một ngày không nghe mùi mắm thối, mùi xác cá mà theo họ thực ra là mùi từ các bãi rác phát ra, theo gió phân tán đến các khu vực chung quanh. Và nhiều người trong số họ đều đồng tình rằng: “khủng hoảng thừa” trong tiêu dùng của người Việt là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc này.

Với cơ cấu kinh tế chủ yếu vẫn dựa vào nông nghiệp, mặc dù du lịch, dịch vụ, công nghiệp và các ngành khác có xu hướng tăng trong những năm gần đây nhưng mức thu nhập cao vẫn chỉ nằm trong một nhóm nhỏ… Đa số người lao động chọn lựa các mặt hàng phổ dụng ở phân khúc bình dân. Từ thức ăn, nước uống, áo quần, đồ chơi trẻ con… các mặt hàng giá rẻ mà đa số xuất xứ từ Trung Quốc được tiêu dùng nhiều do phù hợp với mức chi tiêu của người dân.

Nhiều người chọn lựa việc mua nhiều đồ với mức giá rẻ để có thể đáp ứng nhu cầu ngày càng bội thực của gia đình. Thay vì mua một quả táo Mỹ, quả lê Hàn, hay là vài quả chuối Việt ở siêu thị với mức giá vài chục ngàn động, nhiều bà nội trợ buộc phải chọn mua một nải chuối với mức giá mười hoặc mười mấy ngàn đồng hoặc một ký táo được dán mác Mỹ ở chợ với giá vài chục ngàn đồng, một ký chôm chôm, ký cam không rõ nguồn gốc với giá từ 15 đến 25 ngàn đồng… Rẻ, nhiều… Rác thải cũng từ đó mà ra.

Một cuộc khủng hoảng thừa thức ăn, rác thải xuất hiện khi hàng mua về với giá rẻ chưa sử dụng đã hư hỏng, buộc phải loại bỏ. Với việc túi nillon được sản xuất hàng loạt với mức giá rẻ bèo, chỉ cần ghé chợ mua một ít tôm cá, trái cây, bún, tỏi, hành… mỗi thứ một ít, người nội trợ được miễn phí mang về ít nhất vài cái túi nilong đủ màu, đủ kích cỡ.

Đó là chưa kể đến một khối lượng lớn rác thải đến từ các nguồn khác, nhất là rác thải y tế từ các bệnh viện, từ vô vàng thuốc giả được kê bán theo đơn hoặc tự phát mua theo nhu cầu. Các bệnh viện ồ ạt thải rác chưa qua xử lý, người tiêu dùng mặc sức mua thuốc giá rẻ về rồi thải ra khi thấy thuốc không chất lượng hoặc đôi khi may mắn uống vài viên đã lành và cũng chẳng mảy may để ý đến những đợt phát thuốc từ thiện miễn phí hoặc bán thuốc, thực phẩm chức năng gần hết hạn sử dụng với giá khoảng 50% dưới danh nghĩa ‘hỗ trợ giá’ trong các bệnh viện, để rồi họ mua về và lại thải ra… Cơ bản là vì mức giá rẻ và họ không cần để ý đến.

Theo một thống kê gần đây trên các trang báo trong nước, nếu làm tròn dân số Việt Nam là 100 triệu người thì số lượng rác thải là 120.000 tấn mỗi ngày. Trong số đó 16% là rác thải nhựa,, như vậy mỗi ngày sẽ có gần 19.000 tấn rác thải nhựa được thải ra ở Việt Nam.

Một khối lượng rác quá khổng lồ so với số lượng nhà máy xử lý rác đếm được trên đầu ngón tay ở Việt Nam!

Rõ ràng, ở Việt Nam đang tồn tại song song một cuộc ‘khủng hoảng thừa’ và một cuộc ‘khủng hoảng thiếu’.

Người ta thừa đủ thứ từ thức ăn, nước uống không đảm bảo chất lượng, vệ sinh… Thừa nguyên vật liệu dởm để tạo ra những công trình cũng thừa không kém bởi mọc ra mà không thể sử dụng. Một cuộc khủng hoảng thừa về những y bác sĩ không có tâm đức, về những nhà giáo sẵn sàng mang học sinh đi bán hoặc bán dâm, bán điểm, thừa những kẻ không biết xấu hổ.

Cuộc khủng hoảng thừa về nông sản hàng năm với đầu ra không có hoặc hàng không đảm bảo chất lượng.

Việt Nam thừa một số lượng khổng lồ giáo sư tiến sĩ được phong hàm và vẫn thừa nhiều vị trí cần được phong hàm bởi số lượng hiện tại chưa đủ để đọ với các nước trong khu vực, mặc dù phong ra chỉ để được gọi là giáo sư, tiến sĩ giấy.

Việt Nam thừa một khoản nợ công mà nhân dân đang còng lưng nộp thuế, lệ phí đủ kiểu vẫn không hiểu vì sao món nợ này ngày càng trương nở ra khi mức GDP năm sau cao hơn năm trước mà số tiền vay mượn cũng ngày càng tăng tỷ lệ.

Nhưng vẫn thiếu?

Những hàng hóa chất lượng Made in Việt Nam tốt hơn hàng Trung Quốc. Nguồn nhân lực chuyên môn cao cho các ngành công nghệ. Những công trình đúng chất lượng với số tiền đầu tư. Những cuộc chuyển đổi ngành nghề được chuẩn bị sẵn về tính chuyên môn, chất lượng cũng như lòng tự trọng, những y bác sĩ tâm huyết với nghề, những thầy cô giáo tận tâm truyền đạt kiến thức, dẫn dắt thế hệ tương lai vào đời…

Những người lãnh đạo đã làm tròn chức trách, những chính sách đặt lợi ích của người dân lên hàng đầu…?

Liệu đến bao giờ một người dân có quyền được hưởng những gì mà họ đáng được có?

Trở lại với vấn đề người dân Chương Mỹ đang phải đối mặt với nước ngập và rác thải, tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của hai người đàn ông trong một quán cà phê ở Hà Nội. Một trong hai người họ nói rằng anh ta đứng ngồi không yên bởi đang buộc phải nghĩ phương án đối phó nếu sự cố vỡ thủy điện Hòa Bình xảy ra, bởi theo tính toán của giới chuyên môn, Hà Nội có thể bị nhấn chìm hơn 30m nếu điều đó xảy ra. Nhưng người còn lại thì lại bảo rằng anh chưa lo đến chuyện đó bởi vấn đề anh nghĩ bây giờ là liệu có ai nghĩ được làm sao ngăn điều đó xảy ra. Anh ta bảo lấy làm lạ là sao người dân Chương Mỹ có thể chung sống được với tình cảnh đó mà không tự hỏi nguyên nhân và hỏi xem ai phải chịu trách nhiệm cho chuyện này, bởi lẽ suy cho cùng, tìm được căn cốt của vấn đề mới có thể giải quyết được vấn đề một cách có khoa học nhất.



RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Ba 2021
Khi 72 triệu người bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa họ đã quên đi những kết quả của 4 năm qua: Hãy bỏ một hạt đậu đen cho thiệt hại và hạt đậu trắng cho ích lợi nước Mỹ. Hãy nhìn lại bao nhiêu viên chức chính quyền bỏ đi (vì từ chức hay bị đuổi vì không trung thành với Trump). Nên nhớ rằng cộng sản VN chỉ ép dân trung thành với đảng chứ không vì cá nhân ABC nào. Vậy thì nền dân chủ của nước Mỹ sẽ đi về đâu khi người dân phải trung thành với một cá nhân thì có khác gì đảng Mafia đâu? Khi nước Mỹ bỏ trách nhiệm với thế giới để chỉ lo thân thì nước Mỹ có khá hơn không?
07 Tháng Ba 2021
Người tử tế là người biết sử dụng quyền tự do ngôn luận trong một tinh thần trách nhiệm chứ không phải lạm dụng quyền tự do ngôn luận để khuyến khích bạo động trong một cơ chế dân chủ. Người tử tế là người không dùng sức mạnh tri thức của chính mình để bắt người khác phục vụ quyền lợi của chính mình được bao bọc với cái mã yêu nước, thương dân. Người tử tế là người giữ lời hứa chứ không phải trên mạng xã hội tuyên bố tôi sẽ rút lui ra khỏi mạng xã hội nếu ngày 4 tháng 3 Biden vẫn còn làm tổng thống bởi vì tin những nguồn tin hoang tưởng và ngày đó chẳng có gì xảy ra...
07 Tháng Ba 2021
Nhắc nhở của một số giám mục và ban điều hành giáo xứ Công giáo ở Mỹ về vaccine của J&J chính là một ví dụ về ôm, bám định kiến liên quan đến phá thai rồi trở thành gàn dở, mê muội tới mức mù quáng. Đã có những cá nhân như Trump và nhiều chính khách tận tình khai thác sự mù quáng ấy, biến những tín đồ Công giáo nói riêng và Thiên Chúa giáo nói chung trở thành vệ binh cho sự ác. Hăng hái đi theo ngọn cờ “chống phá thai”, bất chấp hành xử của những kẻ cầm cờ ra sao, có đúng với tinh thần Ki tô giáo hay không, có khác gì đàn cừu vẫn đọc kinh, dự lễ nhưng vừa thờ...
06 Tháng Ba 2021
Thêm vào đó là cái loại ‘hiền tài’ tự dưng trên trời rớt xuống, đi rửa chén xứ người mõi tay quá cho nên tự phong cho mình mấy cái học hàm, học vị về giúp nước như tay cố vấn cho thủ phúc mang tên nguyễn đức kiên, cái bọn ‘hiền tài’ này chúng nó chỉ có một ước mơ duy nhất là không cần cống hiến mà vẫn giàu không thua gì các triệu phú nước ngoài, vì thế xin lỗi bạn đọc tôi đành phải mượn một câu trong cuốn “Sát thủ đầu mưng mủ” để mô tả về bọn chúng: “Trình độ thì có hạn, mà thủ đoạn lại có thừa”!. Cái loại ‘hiền tài’này về giúp nước thì chúng giàu lên nhanh chóng và....
06 Tháng Ba 2021
Bác sĩ Yersin qua đời ngày 1-3-1943 tại Việt Nam, lúc 79 tuổi. Ngôi mộ của ông nằm ở Suối Dầu, Nha Trang, chung quanh là những hàng cây hoa sứ trắng. Dù là một nơi khuất bóng người, nhưng nơi đây bao giờ cũng có hương khói và hoa thơm, được dân trong vùng chia nhau quét dọn sạch sẽ. Ông Năm – hay là Alexandre Émile Jean Yersin – là một trường hợp đặc biệt của lịch sử Việt Nam, vì được người dân nhắc, nhớ và kính trọng như một hiền nhân của nước Việt.
04 Tháng Ba 2021
Nhìn những gì đang xảy ở Miến Điện, ta không thể không ghê tởm bọn độc tài, và càng ghê tởm bọn Bắc Kinh hơn khi ở đâu có Bắc Kinh nhúng tay vào ở đó có máu Nhân dân đổ. Từ Hongkong sang Miến Điện số người chết cứ ngày một tăng lên bởi sự đàn áp đẫm máu. Và, càng lo lắng hơn chính đất nước VN hôm nay, nhà cầm quyền Hà Nội luôn rập khuôn những chính sách bạo lực, bằng mọi giá để giữ sự tồn vong của chế độ độc tài, kể cả đem cả Dân tộc VN lên đoạn đầu đài.
04 Tháng Ba 2021
Ngày 3/3 tờ Hoàn Cầu Thời Báo đã có bài viết chỉ trích chính sách của tổng thống Joe Biden. Họ cáo buộc tổng thống Joe Biden đang mở cuộc tấn công làm gãy chuỗi cung ứng nào mà Trung Cộng đang nắm vai trò chủ chốt. Được biết chính sách hàng đầu của ông Tập Cận Bình là đẩy mạnh công nghệ để bắt khịp Mỹ và Phương Tây thì nay tổng thống Joe Biden định hình ngay chuỗi cung ứng này mà tấn công. Việc thực hiện chính sách sẽ còn vướng khó khăn vì Nhật và Đức còn đang dính rất chặt vào chuỗi cung ứng này, tuy nhiên nếu Mỹ kết hợp với Ấn tạo được sân chơi...
03 Tháng Ba 2021
Nếu so sánh những đặc điển cấu thành hội nghị hiệp thương và một cái chợ thì hoàn toàn giống nhau: Cái gọi là bàn bạc trong hội nghị hiệp thương nó không khác gì việc hỏi giá ở chợ; cái gọi là thương lượng trong hội nghị hiệp thương mà chuyển sang ngôn ngữ chợ búa thì đó chính là ngã giá; nghĩa từ “dàn xếp” trong hiệp thương thì nghĩa chợ búa là “chốt giá” chứ chẳng có gì khác. Như vậy có thể nói, cái gọi là Hội Nghị Hiệp Thương nó chính là cái chợ được nhóm họp trước ngày “bầu cử quốc hội” mà thôi. Ý nghĩa nó chỉ có vậy thôi.
03 Tháng Ba 2021
Nạn cộng sản cũng phát xuất từ con người thiếu nhân cách, tu dưỡng (tự giáo dục). Thật là buồn khi thấy những "tù nhân lương tâm" đứng lên chống chế độ cộng sản để bị trục xuất sang Mỹ rồi đi ủng hộ nhà lãnh đạo "thích độc tài" (thích thôi chứ chưa làm được tuy là muốn lắm). Vậy thì những ai muốn "thoát Trung" mà bản thân chưa thoát khỏi những thiên kiến (bias), cảm xúc (emotion), chưa đủ tự kỷ để biết mình thì khó mà biết người (không hiểu người Mỹ, xã hội, hiến pháp...) mà đòi tham dự sinh hoạt dân chủ thì thật vô cùng nguy hiểm cho dân tộc Việt và nước Việt nếu...
02 Tháng Ba 2021
Với nhân số chỉ chiếm chưa đến 10% của quốc hội, những đại biểu không đảng này sẽ làm được gì nếu sự biểu quyết của mình gặp phải sự phản đối của các đại biểu đảng viên, đó là còn chưa nói đến các đại biểu không đảng này khi bước chân vào tòa nhà quốc hội csVN thì mặc nhiên họ đã bị nhuộm đỏ, họ sẽ phải hát quốc ca, tôn thờ hcm như những kẻ khác, nói một cách khác, bản chất họ dù không là đảng viên đảng csVN nhưng cũng như là đảng viên...