Khối U csVN đã bắt đầu di căn giai đoạn cuối.

02 Tháng Tám 20188:45 CH(Xem: 104)
                   Khối U csVN đã bắt đầu di căn giai đoạn cuối.

images (3)



Cánh Dù lộng gió.



Căn bệnh ung thư có 3 giai đoạn, giai đoạn bắt đầu, giai đoạn ủ bệnh và giai đoạn cuối di căn hết phương cứu chữa.
csVN đã trải qua 2 giai đoạn đầu và đang phải trải qua giai đoạn di căn hết thuốc chữa.
Một chế độ độc tài độc đảng, lệnh lạc hay quyết định gì cũng do đảng chỉ định, sống chết gì cũng do đảng định đoạt thì chuyện lợi dụng chức quyền, chuyện tham nhũng là chuyện đương nhiên phải xảy ra.
Ngay từ ngày đầu thành lập csVN đã mắc phải căn bệnh này nhưng mới chỉ giai đoạn đầu, sự bịp bợm và tàn ác dã man đã làm cho người dân khiếp sợ trong cuộc CCRĐ 1954. Người dân miền Bắc sợ bị lây bệnh nên đã ùn ùn kéo nhau di cư vào Nam bỏ hết của cải tài sản, ruộng vườn để tìm cái không khí dễ thở hơn và khỏi bị lây lan vi rút cộng sản.
Sau khi nền đệ nhất Cộng Hoà chấm dứt thì Dương Văn Minh dỡ bỏ hàng rào ấp chiến lược phá vỡ kế hoạch ngăn chặn du kích trà trộn với người dân trong các làng xã, làm cho csVN hí hửng vì bắt đầu tung người vào nằm vùng, liên lạc, móc nối với bên trong để chống phá miền Nam tự do.
Cũng trong giai đoạn đầu nhiễm bệnh này csVN đã thành lập MTGPMNVN ra sức tuyên truyền, dụ dỗ những người nhẹ dạ đi theo chúng và tiếp tế lương thực cho chúng, chúng nằm vùng và bắt đầu khủng bố miền Nam bằng nhiều hình thức khác nhau, quăng lưu đạn vào đám đông, đặt plastic vào các rạp chiếu phim, nhà hàng, chợ búa, trường học, chính giai đoạn ủ bệnh này chúng làm cho người dân miền Nam cứ nghe tới 2 từ việt cộng lại sởn tóc gáy, cứ nhìn thấy bóng dáng tên vc nào là mặt cắt không còn hột máu, vì thế chúng làm cho người dân mỗi khi có giao tranh giữa QLVNCH và lính vc thì bằng mọi giá phải chạy ra vùng có lính VNCH đóng quân cho an toàn chẳng ma nào dám chạy vào mật khu của chúng để an toàn cả đó là sự thật mà ai cũng biết. Nếu chưa kịp chạy thì chúng giữ làm con tin hoặc dùng những người dân này đỡ đạn cho chúng khi chúng chống trả lính VNCH vào làng để  giải toả.
Giai đoạn phát tán là sau năm 1975 cướp được miền Nam VN, csVN đã chứng kiến cuộc di cư của người miền Nam lần thứ 2 khắp nơi, chúng đã phải chặn và lùng bắt những người đi tìm tự do. Những con người thà chết dưới biển làm mồi cho cá còn hơn sống với căn bệnh thế kỷ csVN, chính vì vậy mà điều này đã làm giàu cho chúng vì tiền mua bán bãi, tiền đi bán chính thức của người Hoa, chưa kể chúng gài mìn trên những chiếc tàu thuyền không có người của chúng gài vượt biên, nửa đường tự nổ tung và chúng đi sau vớt hết vàng bạc trôi lềnh bềnh của những người vượt biên đó làm của riêng. Dã man đến thế là cùng.
Vì quá đông giết hết Quân Dân Cán Chính VNCH cũng không xuể và sợ thế giới nguyền rủa chúng đã nghĩ ra kế hoạch kêu gọi các QDCC đi học tập rồi cho về, tin lời chúng tất cả đều bị trả thù tàn nhẫn trong các trại tù từ Nam cho chí Bắc. Người thân của những QDCC này bị đuổi đi kinh tế mới vào rừng sâu nước độc, nhà cửa để lại cho chúng chiếm. Chúng đã vắt cạn sức lao động của người dân bằng những câu lót vàng như: "Lao động là vinh quang" hay câu:"Tăng gia sản xuất xây dựng XHCN, làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm" v.v...
Nói chung chúng không từ bỏ thủ đoạn nào dù hèn hạ xấu xa cỡ nào để cướp tiền bạc, cướp nhà cửa của người dân xây dựng trước năm 1975, không cướp được thì chúng mượn nhưng không bao giờ trả lại. 3 lần lừa người dân đổi tiền để cướp trắng trót lọt. Trong nước thì lúa gạo và những gì sản xuất được phải mang đi trả nợ cho Tàu Cộng, người dân cái gì cũng phải mua bằng tem phiếu nhỏ giọt khổ sở trăm bề, phải ăn độn nhiều loại chung với chút gạo như Bo Bo, Sắn Mì, Khoai Lang, thậm chí hết gạo chúng phải bán bột Mì cho người dân thành phố ăn trừ cơm, trong khi trước đây miền Tây Nam Bộ là vựa lúa nhất nhì Đông Nam Á. Các nhà máy đều đưa vào Quốc Doanh để chúng quản lý cho đến khi thua lỗ phải đóng cửa.
Cứ cho rằng sau chiến tranh thì phải thắt lưng buộc bụng đi, nhưng càng ngày chúng càng lộ bộ mặt bất tài khi kinh tế VN càng ngày càng lao dốc. Sau khi khối Liên Bang Sô Viết tan rã thì các chóp bu của chúng là Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười qua cầu hoà xin thần phục Tàu Cộng để ký kết hiệp ước Thành Đô, vì chúng sợ mất đảng theo gót của Liên Sô. Thời kỳ này chúng gọi là thời kỳ mở cửa, tuy có dễ thở hơn một chút nhưng cũng vẫn nằm trong khuôn khổ do chúng cai trị, mọi cái đều là đảng trị.
Tới thời Lê Khả Phiêu thì căn bệnh của chúng bắt đầu phát tán, khi LKP được vời qua ép phải cắt đất cắt biển, đất biên giới đã tụt sâu vào bên trong nội địa VN.
Qua 2 đời thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải sang tới thời Nguyễn Tấn Dũng thì căn bệnh này đã bắt đầu rõ rệt hơn ký cho Tàu Cộng khai thác Boxit Tây Nguyên, ký cho Formosa xây dựng nhà máy cán thép tại Hà Tĩnh. Các công ty Vinashin, Vinaline và các công ty quốc doanh thì nhau phá sản hàng loạt, công ty nào cũng thua lỗ vài ngàn tỷ đồng. Người dân chống đường lưỡi bò bị đàn áp và tù tội một cách dã man.
Tới thời Nguyễn Phú Trọng TBT và Phúc Niểng làm thủ tướng thì căn bệnh này đã trở nặng hơn, làm đâu thua lỗ đấy, thuế má tăng, csVN không sản xuất được gì ngoài đi vay tiền Thế Giới hoặc bị gậy đi xin tiền viện trợ không hoàn lại, đàn áp dã man người dân yêu nước nhất là thời kỳ này, chúng tìm đủ mọi cách để khủng bố tinh thần người dân trong nước những ai chống lại Tàu Cộng, kể cả cầm biểu ngữ "Hoàng Trường Sa là của VN" là bị ghép tội phản động. Phản đối Formosa gây ô nhiễm môi trường cũng bị ghép cho cái tội nhẹ thì gây rối trật tự công cộng doạt nạt, đánh đập rồi cho về, nặng thì phản động ngồi bóc vài cuốn lịch. Bộ mặt thật bán nước cầu vinh của đảng csvn đã quá rõ nét khi đòi ký kết cho thuê 3 đặc khu và ký quyết định về luật ANM. Ra ngoài đường bây giờ đâu đâu cũng nghe nói tiếng Tàu, vì csVN mở cửa tự do cho Tàu Cộng thoải mái ra vào mà không phải xin bất cứ một thứ giấy tờ nào.
Kinh tế thì lụi bại toàn quốc, đâu đâu cũng tràn ngập hàng hoá, thực phẩm của Tàu Cộng. Thị trường chứng khoán tụt dốc không ngóc đầu lên được có nguy cơ đóng cửa. Đồng tiền mất giá từng ngày, thuế má tăng chóng mặt, hàng hoá tăng vọt đến giật mình.      
Như thế giai đoạn di căn này của csVN đang chuẫn bị vỡ tung chỉ chờ đem đi chôn. Mà chưa kịp đem chúng đi chôn thì người dân đã bị chôn trước vì nhìn trước nhìn sau, nhìn ngang nhìn dọc cũng đều thấy hàng hoá lương thực tẩm hoá chất của Tàu Cộng tuồn qua đầu độc dân VN đến nỗi các nhà thương quá tải vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối này.
 
Ngày 25/07/2018.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 2018
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
07 Tháng Mười 2018
Muốn viết về những cái chết hổng bình thường, của những tay theo đảng An Nam cộng từ trước giờ, thì đó phải là một cuốn sách dày đến năm ba trăm trang là ít, nói vậy có nghĩa là chuyện đầu độc nhau, hay mượn tay ugười ngoài để triệt nhau là chuyện thường của đảng. Cái chết của Trần Đại Quang là chuyện vừa giữ ghế cho Lú, vừa răn đe những kẻ hổng phò Tầu… Đó là chuyện hổng lạ!
06 Tháng Mười 2018
Còn nhiều nữa, để không làm mệt mắt bạn đọc, mỗ tôi có thể nói tóm tất cả ý kiến còn lại, là ai cũng cho đây là cơ hội tốt, thời điểm chín mùi, để gom hai cái ghế TBT và CTN làm một, và người xứng đáng không ai hơn được Lú, rồi tất cả đồng tin rằng quốc hội sẽ tán thành… Vậy ba ông bạn gọi phôn cho mỗ tôi, sau khi đọc xong bài ‘tàn đời Lú’ thắc mắc về cái nhìn của mỗ tôi là điều dễ hiểu, trong bài đó mỗ tôi cũng đã nêu hai ông LS Trần Quốc Thuận, TS Vũ Cao Phan, Blogger Trương Duy Nhất, hót cũng khá hay đánh bóng cho Lú trong vai nhất thể hóa.
04 Tháng Mười 2018
Điều ngạc nhiên là hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản không ai dám lên tiếng, chúng không dám nói bởi vì bọn chúng sợ chết, sợ mất khối tài sản khổng lồ mà đảng đã ban phát; thế nhưng còn 90 triệu con người trong nước, không lẽ họ cũng không nhìn thất những bất cập, thấy hiểm họa mất nước đã cận kề khi Nguyễn Phú Trọng leo lên chiếc ghế chủ tịch nước kiêm luôn Tổng Bí Thư đảng cộng sản?
28 Tháng Chín 2018
“CNXH nói rằng không phát triển kinh tế tư nhân nhưng bây giờ thì phát triển kinh tế tư nhân. Như thế còn gì là ‘xã hội’ nữa? Thành ra CNXH mà ông Trọng nói là phải hiểu rằng, đấy là ổng muốn duy trì quyền lực của Đảng. Thế thôi! Chứ còn nói rằng CNXH mà theo những vấn đề của Marx thì không thấy nữa.”
20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.