Sự bình yên và an toàn không hề miễn phí.

31 Tháng Bảy 201812:44 CH(Xem: 116)

SỰ BÌNH YÊN VÀ AN TOÀN KHÔNG HỀ MIỄN PHÍ.

nguyen-nhan-tai-nan-quang-ngai-5.3.20162




FB. Dương Hoài Linh




Qua vụ Tai nạn giao thông làm chết 13 người và 4 người bị thương nặng mới đây, tôi lại bắt gặp những comment đại loại : " Anh(chú) tào lao quá rồi. Nước nào chẳng có tai nạn giao thông. Đó là lỗi do người lái" khi có người nào đó giật STT đổ thừa cho chế độ cộng sản.

Tôi thì không đổ thừa cho chế độ. Tôi đi sâu hơn đổ thừa cho dân, kệ đứa nào muốn ghét thì ghét.

Bởi vì sao?

Nói lỗi của người lái chỉ một phần nhỏ. Nước nào cũng có TNGT nhưng mà nước ít nước nhiều chứ không phải nước nào mỗi năm cũng đưa đâu chừng 10.000 người ra nghĩa trang, chưa kể hàng chục ngàn bị thương tật tàn phế suốt đời trở thành gánh nặng cho xã hội. Số TNGT người ta tính trên tỷ lệ dân số.

Bây giờ giả dụ ở Mỹ như vụ TNGT vừa rồi, nếu chạy trên xa lộ thì đường hai chiều người ta phân làn riêng biệt, làm gì có chuyện xe lấn làn đấu đầu nên dù chỉ chạy tốc độ có 60km/h nhưng tai nạn làm đa số đi chầu ông bà hết. Nếu đường một chiều thì ở Mỹ chạy 80 mile/h(120km/h) vẫn an toàn trên xa lộ. Trong khi về Việt Nam mỗi lần thuê xe 15,17 chỗ chở gia đình đi chơi là mỗi lần hồi hộp, phải năn nỉ bác tài "thừa sống thiếu chết" là "bác ơi bác chạy từ từ giùm con". Chỉ cần mỗi lần vượt xe chạy chậm bên phải là phải chen sang đường của xe ngược chiều bên trái. Nói dại xe bên phải không cho vượt, chỉ cần nhấn ga chạy nhanh hơn là có khả năng xe vượt sẽ húc xe ngược chiều. Mỗi lần như vậy là rớt tim ra ngoài, mình chết không sao chỉ tội mấy đứa nhỏ chúng sống chưa được bao nhiêu.

Đó là lúc bác tài còn tỉnh táo, nếu gặp bác tài buồn ngủ thì "Thôi rồi Lượm ơi". Nhưng tại sao "phỏng dái" đã 43 năm mà đường quốc lộ 1 chẳng cải tiến gì đáng kể . Có chăng là chỉ BOT mọc dày thêm, đường có dải phân cách thì chỉ ở nội, ngoại ô các thành phố. Bởi tiền làm đường đã được dành để nuôi đảng và các tổ chức ngoại vi của đảng.

Vậy thì nói TNGT do đảng quá "quang vinh" độc tôn lãnh đạo nên mới ra nông nỗi như vậy đâu có oan chút nào?

Tuy nhiên đảng sở dĩ tồn tại để làm những chuyện "ruồi bu" một mình được là do dân không chịu xuống đường lật đổ nó để giành lấy quyền làm chủ. Dân thì không suy nghĩ sâu xa, tới đâu hay tới đó. Chỉ khi nào chết thì mới lu loa lên " Chồng ơi , sao nỡ bỏ em mà đi". Gì chứ đổ thừa cho số phận là dễ nhất.

Tại sao nước Mỹ lại giảm thiểu các tai nạn khác như: ung thư, thực phẩm bẩn, TNGT, ô nhiễm môi trường...nhưng lại chết do súng nhiều?

Bởi vì họ chẳng thà đánh đổi cái chết do mặt trái của súng gây ra hơn thà chết vì những nguyên nhân thầm lặng do cảnh sát và chính phủ gây ra.

Có tu chính án thứ hai họ đã buộc chính phủ phải làm "đầy tớ" cho họ. Từ đó khiến của cải họ làm ra không bị hao hụt do tham nhũng, đất nước không bị bán rẻ. Ngân sách đầu tư cho làm đường, gia cố, sửa chữa cứ thế rót xuống không bị hao hụt. Nhiều đoạn đường còn rất mới chẳng có một ổ gà nhưng đến thời hạn sửa chữa là công ty làm đường cứ thế cày lên, lót nhựa làm mới. Đúng là sang như Mỹ. Trời tuyết ngập đường nhưng chỉ cần tạnh ráo vài giờ là xe cào tuyết đã dọn sạch bong. Vì sao? Vì tiền của dân được chi tiêu đúng mức như một pháp lệnh. Chính điều đó đã giảm thiểu tối đa các tai nạn.

Dư luận viên Việt Nam nghe Mỹ bắn nhau chết, nhất là ở trong trường học là khoái chí. Đó thấy chưa nước Mỹ đâu có bình yên? Thưa rằng họ đổi cái không bình yên đó để lấy cái bình yên trên nhiều lĩnh vực khác. Vì vậy tính tổng thể tỷ lệ dân Mỹ chết trên 100.000 dân rất thấp so với dân các nước khác. Ngay cả chết do súng họ cũng thấp hơn các nước ở Trung Mỹ và một số nước châu Âu dù tỷ lệ dân có súng vượt xa các nước này.

Tất cả các thảm họa, tai nạn đều đến từ thể chế chính trị. Nhưng thể chế chính trị là do dân tạo ra theo nguyên lý "dân nào chính quyền đó". Do đó nhận định sau đây là chính xác: " Tất cả các dân tộc đều xứng đáng với những thảm họa mà họ đang phải gánh chịu. Tất cả mọi người dân đều xứng đáng với chính quyền mà họ đang có." Và sống hay chết, hạnh phúc hay bất hạnh đều do họ. Sự bình yên, an toàn cũng như tự do không hề miễn phí.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 2018
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
07 Tháng Mười 2018
Muốn viết về những cái chết hổng bình thường, của những tay theo đảng An Nam cộng từ trước giờ, thì đó phải là một cuốn sách dày đến năm ba trăm trang là ít, nói vậy có nghĩa là chuyện đầu độc nhau, hay mượn tay ugười ngoài để triệt nhau là chuyện thường của đảng. Cái chết của Trần Đại Quang là chuyện vừa giữ ghế cho Lú, vừa răn đe những kẻ hổng phò Tầu… Đó là chuyện hổng lạ!
06 Tháng Mười 2018
Còn nhiều nữa, để không làm mệt mắt bạn đọc, mỗ tôi có thể nói tóm tất cả ý kiến còn lại, là ai cũng cho đây là cơ hội tốt, thời điểm chín mùi, để gom hai cái ghế TBT và CTN làm một, và người xứng đáng không ai hơn được Lú, rồi tất cả đồng tin rằng quốc hội sẽ tán thành… Vậy ba ông bạn gọi phôn cho mỗ tôi, sau khi đọc xong bài ‘tàn đời Lú’ thắc mắc về cái nhìn của mỗ tôi là điều dễ hiểu, trong bài đó mỗ tôi cũng đã nêu hai ông LS Trần Quốc Thuận, TS Vũ Cao Phan, Blogger Trương Duy Nhất, hót cũng khá hay đánh bóng cho Lú trong vai nhất thể hóa.
04 Tháng Mười 2018
Điều ngạc nhiên là hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản không ai dám lên tiếng, chúng không dám nói bởi vì bọn chúng sợ chết, sợ mất khối tài sản khổng lồ mà đảng đã ban phát; thế nhưng còn 90 triệu con người trong nước, không lẽ họ cũng không nhìn thất những bất cập, thấy hiểm họa mất nước đã cận kề khi Nguyễn Phú Trọng leo lên chiếc ghế chủ tịch nước kiêm luôn Tổng Bí Thư đảng cộng sản?
28 Tháng Chín 2018
“CNXH nói rằng không phát triển kinh tế tư nhân nhưng bây giờ thì phát triển kinh tế tư nhân. Như thế còn gì là ‘xã hội’ nữa? Thành ra CNXH mà ông Trọng nói là phải hiểu rằng, đấy là ổng muốn duy trì quyền lực của Đảng. Thế thôi! Chứ còn nói rằng CNXH mà theo những vấn đề của Marx thì không thấy nữa.”
20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.