Con chuột

29 Tháng Bảy 20185:33 CH(Xem: 1086)

                                                             CON CHUỘT
img_201404262213298916


Đỗ Duy Ngọc




K
hông biết nó vào phòng bằng cách nào và đã ở trong phòng đã bao lâu rồi. Hèn chi mấy đêm trước đang ngồi làm việc tôi có cảm giác như có một ai đó trong phòng đang nhìn mình. Cảm giác thôi. Nhưng hôm nay đã là sự thật .Nó đã xuất hiện. Nó từ dưới bàn leo lên, vểnh râu nhìn mình từ cái chân đế của màn hình. Nó có vẻ tự đắc. Nó có vẻ không chút sợ hãi nào. Tim tôi đánh lọan xạ. Nó ở gần quá mà, chỉ một cái với tay. Tôi chụp vội cuốn sách, ném mạnh và nó chuồn mất. Chết tiệt. Và thế là cả ngày nay chỉ nghĩ về nó. Con chuột nhắt tinh ranh. Tôi vốn rất ghét chuột, sợ thì đúng hơn, dù đã gần tuổi sáu mươi rồi. Mà thật lạ, thông thường những người ghét chuột thường rất thích mèo; tôi thì ghét chuột và cũng ghét luôn loài mèo. Nhìn chuột thấy dơ bẩn, bệnh tật, nhưng đồng thời ẩn chứa chất láu lỉnh và gian trá. Mèo cũng thế, nhìn tướng đi dáng nằm rất khoan thai, gặp ai cũng xu nịnh được, lúc nào cũng có vẻ chải chuốt nhưng thật sự là rất bẩn, trông rất ư là ngụy quân tử. Chó thì hay hơn nhiều, ghét ai là lộ ra mặt, đố mà kêu chúng đến gần được khi chúng đã không ưa.
Bây giờ phải nghĩ ra một cách nào êm thắm nhất để tiêu diệt nó. Nó chỉ xuất hiện bắt đầu từ chạng vạng tối. Không biết cả ngày nó trốn ở xó xỉnh nào. Đang ngồi bỗng thấy xẹt một cái. Nó đang di chuyển. Tôi cầm cây thước nhôm của thợ montage. Rình. Chắc nó biết. Không thấy nó xẹt. Ngồi lâu mỏi chân, tôi tìm kế khác. Tôi mở cửa lớn mở ra ban công. Dụ nó chạy ra, đóng cửa là yên chuyện. Cửa mở suốt buổi chiều. Đến tối lại thấy nó xẹt một cái từ dưới gầm tủ chạy qua gầm giường. Chết mẹ. Tối nay phải giằng mùng cho kỹ. Nửa đêm đang nằm mà nó bò được vô giường chắc đứng tim quá. Lại thấy nó xuất hiện trên đầu tượng Di Lặc. Tôi chỉ nhìn mà chẳng dám làm gì. Tượng sứ đời Thanh. men mỏng như vỏ trứng, đưa vàng cũng không dám phang vào đó. Nó vểnh râu và chạy mất. Tức. Nó nằm trong đám đồ đồng Thập bát La hán. Cơ hội rồi. Ném vào đồ đồng không sao. Chụp được cục tạ của đồng hồ cúc cu. Giang tay rồi mà không dám ném. Sợ liên lụy đến mấy món đồ bên cạnh và cái tủ kiếng. Thấy cái đuôi của nó và lại xẹt mõt cái, nó biến mất.
Nó giống mấy thằng khốn nạn ở cuộc đời, lúc ẩn lúc hiện, chờ thời cơ là ra tay ám hại người khác. Chỉ giỏi núp lén và làm ăn trong bóng tối, ngay cả phạt giao thông mà cũng trốn trong lùm cây và ẩn trong bóng đêm.
Lại thêm một đêm ngủ với tâm trạng bất an. Đã tự nhủ hôm nay phải mua keo diệt chuột, loay hoay lại quên mất tiêu. Lại thấy nó xẹt một cái. Phải di tản cái lồng chim yến, nửa đêm nó vào quậy chắc chết chim. Lại lọ mọ ngồi dậy bật đèn. Thấy nó đang vểnh râu trên chiếc ti vi. Thằng mất dạy. Tao mà thiện xạ như hoàng tử Ju Mông thì mày đã hết đời rồi.
Đêm nay mày sẽ chết, tao sẽ cuốn mày lại như cuốn chả giò mà thiêu sống mày. Tôi mở tờ giấy keo diệt chuột, để ngay lối đi. Chỗ nó hay xẹt nhất. Và tắt đèn, nằm chờ. Chỉ cần nghe tiếng mày giẫy giụa là ông có thể an tâm ngủ tới sáng. Nhưng rồi tôi ngủ trước khi nghe được âm thanh khoan khoái đó. Và con chuột tinh quái đó vẫn chưa tới số. Miếng keo nằm chổng chơ vô duyên giữa sàn nhà. Nó khôn quá. Tránh được cái bẫy. Còn cách nào không ??? Chợt nhớ ra là đặt bẫy mà không có mồi. Hèn chi. Không có gì béo bở thì ai lại xông vào cho tốn công. "Thớt có tanh tao ruồi đỗ đến". Thế thì tối nay mày sẽ biết tay ông.
Hôm nay đặt cái keo bẫy mới, để vào giữa một miếng bánh mì. Vừa tắt đèn chưa được mười phút đã nghe tiếng giẫy. Biết ngay mà, có mồi ngon là khối thằng lao vào, có thằng tù tội nhưng cũng khối thằng chưa bị lộ ngồi xử thằng đã bị lộ. Chết mày rồi. Bật sáng đèn, nó nằm ngay giữa miếng keo bẫy, giẫy. Càng giẫy càng bị dán cứng hơn. Mắt nó lúc này hết tự đắc, chỉ là cái nhìn tuyệt vọng.
Thằng người cũng vậy thôi, khi đang có sức mạnh, có quyền lực thì ánh mắt lúc nào cũng tóat lên cái sức mạnh vô hình mà mình đang được có hoặc cố chạy chọt mà có.. Đến khi bị bắt hoặc ra tòa, ánh mắt chúng cũng giống y như ánh mắt con chuột sa bẫy này.
Tôi hả hê nhưng cũng có chút thương xót. Thế là xong đời mày. Từ nay phải cảnh giác. Nhưng biết nó từ đâu vào mà cảnh giác chứ. Chúng ở khắp mọi nơi và xuất hiện mọi chỗ. Chúng cũng giống như bọn quan tham, bọn cơ hội, bọn ăn cướp thời nay. Chỉ cần chút sơ hở hay chút mồi ngon là có ngay chúng. Bao giờ mới hết loại khốn nạn ấy nhỉ.
Gía như có cái bẫy cho cuộc đời giống như cái bẫy chuột, ta sẽ cho chúng tàn đời như con chuột nhắt nhỏ bé này. Và cuộc sống sẽ đẹp hơn biết bao nhiêu.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Năm 20192:01 CH(Xem: 172)
Thứ tư, một di sản nữa mà Hồ Chí Minh để lại là tư tưởng, đạo đức của ông ta. Nhưng những tư tưởng đạo đức này không thực sự là của Hồ Chí Minh mà do bộ máy tuyên giáo và và tuyên truyền của đảng cộng sản cóp nhặt và nhào nặn lên. Và hậu của nó là các quan chức cộng sản từ trung ương tới địa phương đều rất tích cực học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, thậm chí họ có thuộc lòng. Nhưng thực tế thật phũ phàng là càng học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh thì đời sống của họ càng hủ bại, đạo đức suy đồi, tham nhũng ngày càng nghiêm trọng,....
07 Tháng Năm 20193:04 CH(Xem: 286)
Sau bao năm triển khai chương trình sống, học tập, làm theo tấm gương đạo đức HCM thì ngày nay đã có trái đắng rồi đó. Đây hoàn toàn không phải là luận điệu của bọn thế lực thù địch cức đoan đâu nhé mà rõ ràng là người thật việc thật đấy.
06 Tháng Năm 20199:05 CH(Xem: 364)
Cứ như thể dưới thời trị vì của ông ấy thì không có hàng triệu người bỏ miền Bắc chạy vào miền Nam để lánh cộng vậy? Cứ như thể dưới thời trị vì của ông ấy thì tòa án được quyền độc lập xét xử chứ không phải mang người ta ra đấu tố man rợ vậy? Cứ như thể ông ấy không bịt mặt, mang râu đứng lẫn trong đám đông để xem bộ hạ của mình xử chết bà Cát Hanh Long, vốn là một người phụ nữ nhân hậu và từng là ân nhân của ông ấy cũng như cái đám bộ hạ của ông ấy vậy?
05 Tháng Năm 20199:43 CH(Xem: 460)
Không may cho “mình” là “mình” vừa mới khoe thêm với dân của “mình” rằng sắp thuyết phục được thiên hạ công nhận “mình” có “nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh” thì họ lại sôi sùng sục vì hết giá điện tăng tới giá xăng tăng, họ sợ không còn cửa sinh tồn vì vật giá đồng loạt gia tăng. Còn gì quan trọng hơn “ổn định chính trị? Thôi thì đành cử một “thằng” Phó Thủ tướng, nhảy ra trấn an rằng đã… chỉ đạo, các ngành, các cấp phải kiểm soát thị trường, không để giá cả gia tăng! Tạm thời cứ kệ mẹ… “kinh tế thị trường”! Sắp tới, cần thì “mình” lại tiếp tục… Đ.M “mình” trước mặt thiên hạ thôi!
03 Tháng Năm 20194:01 CH(Xem: 372)
hàng trăm ngàn người chết trong lao tù khi phải học tập cải tạo chính trị sau “giải phóng” và trong công cuộc “vùng kinh tế mới”, những thương tổn đó chưa khi nào nguôi bớt, vậy mà cũng chính họ lại thường xuyên, từng năm một, tổ chức rình rang không chỉ trong đời thường mà còn trên mọi phương tiện truyền thông, với điệp khúc ca tụng mãi chiến công hào hùng của mình và thậm chí chính quyền TP.HCM còn tổ chức bắn pháo hoa để ăn mừng và kỷ niệm ngày được cho là húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập (đánh sụp chế độ VNCH) ở Sài Gòn sáng 30/04/1975.
02 Tháng Năm 201911:07 CH(Xem: 383)
Cho nên, đối với ngành giáo dục Cộng Sản thì tất cả đều phải chào thua. Không một chuyên gia giỏi nào, không một nhà giáo dục tài năng nào có thể chữa trị được căn bênh của ngành này cả. Cách xử lý như vậy của ông Phùng Xuân Nhạ đã làm toàn xã hội bất lực nhìn giáo dục nát hơn nữa, và đạo đức xã hội tiếp tục lao dốc. Phải nói là hết thuốc chữa rồi.
19 Tháng Tư 20194:11 CH(Xem: 4965)
Cô Hợp gật đầu thừa nhận, nhưng lại cải chính, thật ra lúc nằm ủ ấm cho thầy giáo, thấy thân nhiệt của mình lên cao nên vớ cái nhiệt kế đút vào người để kiểm tra. Trong lúc bấn loạn cô đã túm phải giáo cụ của thầy và tưởng nhầm là nhiệt kế nên đút bừa vào chỗ nóng nhất. Đến lúc phát hiện ra thì sự đã rồi, chứ động cơ của hai người là cực kỳ lành mạnh và trong sáng. Cuối cùng sau 2 giờ tra hỏi và lập biên bản, hai giáo viên ưu tú đã được cho về. Được biết sau đó hai người đã được điều chuyển sang phòng nông nghiệp của huyện để thử thách trong lĩnh vực mới; theo đó thầy Giao sẽ phụ trách mảng chăn rau sạch còn cô Hợp...
17 Tháng Tư 20195:46 CH(Xem: 265)
Còn nhiều cái trơ trẽn, đạo đức giả của ông Hồ như chuyện với Tăng Tuyết Minh, Nông Thị Xuân hay Nguyễn Tất Trung... Rồi của cả cái đảng này cứ suốt ngày nói đảng là đạo đức, là văn minh nhưng thực sự là chó cho Tàu cộng từ bao năm nay, bán nước, hại dân, đào xới giang sơn để ăn hốc với nhau, quan chức, lãnh đạo thì ăn chơi xa đọa, tham nhũng, đục khoét, đĩ điếm, cướp bóc, làm tiền...mà đứng trước bàn dân thiên hạ vẫn ra vẻ liêm khiết như gái đĩ còn trinh. Thật là mất dạy và trơ trẽn quá đi mà....
10 Tháng Tư 20192:34 CH(Xem: 2937)
Hắn là con người xảo trá, đóng kịch khéo léo đến nỗi cho tới giờ cán bộ đảng viên nhiều kẻ vẫn còn cuồng hắn có nơi đem cả tượng hắn lên bàn thờ Phật mà thờ như một vị cứu khổ cứu nạn dân tộc VN mà không hay biết hắn là tên gián điệp lưu manh nhất, tuân lệnh Mao Sếnh Sáng xâm nhập vào VN để hòng nuốt trửng VN sau này, hắn chưa kíp thi hành kế hoạch Mao giao cho hắn chỉ mới kịp ra lệnh cho Đồng ăn đu đủ không cần thìa ký công hàm giao biển đảo Hoàng Trường Sa cho Tàu Cộng với phát ngôn của kẻ ăn cướp :"Nếu Bạn cần thì ta giao cho Bạn, mấy cái đảo toàn là cứt chim chứ có gì", ...
07 Tháng Tư 20198:35 CH(Xem: 339)
Dạ thưa. Đúng là Bác có nói thế, nhưng trên bản tự còn lưu lại, chỉ thấy bác dạy, học Bác được gì thì cứ học, nhưng không nên học Bác hút thuốc. Ngoài việc căn dặn ấy ra, không thấy Bác dạy, nếu có nhiều vợ, nhiều con, nhiều nhân tình, nhân ngải thì phải biết giấu đi. Bác cũng không dạy, gặp các cô gái, bất kể trẻ gìa, vú vê, mông, đùi to nhỏ thế nào, cũng không được quàng vai, bú mồm, bóp vú, hay sờ xọạng vào vùng kín. Thành ra, toàn đảng, toàn quân, toàn dân ta, cứ thấy Bác nói gì, làm gì thì đều cố hết sức học theo, làm theo. Với lại, thưa bác, hiếp dâm cũng là việc cốt làm cho dân sung sướng...
18 Tháng Năm 2019
Sau troke là nghỉ dưỡng tập luyện phục hồi chức năng cả năm, thể xác lẫn tinh thần rất yếu, và thường có đến 20%, một cơn tai biến thứ hai sẽ đến. Bà cụ mẹ mỗ tôi đã không qua khỏi cơn tai biến lần thứ hai, chỉ sau lần đầu tám tháng… Nay Lú chỉ sau một tháng mà cho là sức khỏe đã phục hồi tốt, và trong hai lần xuất hiện vẫn quyết liệt ra sức ‘ta đánh ta’ (nhưng không được để vỡ bình), như truyền thông xã nghĩa chạy tựa: Chống tham nhũng, một thông điệp xuyên suốt. Vậy đây là lời của Lú, lão già bảy lăm vừa bị đột quỵ, hay là lời một tay nào đó mang chiếc mặt nạ silicon?
17 Tháng Năm 2019
Trong một thế cờ đã được Tàu Cộng tính toán, xếp đặt từ lâu, Trần Quốc Vượng đương nhiên sẽ giữ chức TBT kiêm chủ tịch nước vào một ngày tới đây; và Ba Dũng sẽ là vật hiến tế, đủ cân, đủ lạng cho tham vọng quyền lực và khẳng định quyền lực của Trần Quốc Vượng trong thời kỳ mạt sản này. Thời gian ông Vượng bắt ông Ba Dũng có thể diễn ra trước và ngay sau khi ông ta nắm giữ chức Tổng Bí Thư kiêm chủ tích nước. Chỉ cần, trong một lúc xỉa răng nào đó, trên miệng ông Trần Quốc Vượng bỗng nhiêm lẩm nhẩm: “Ba Dũng ư?”. “Không ai dám bắt ư?”. “Bắt”. Thế là Ba Dũng sẽ vào rọ.
14 Tháng Năm 2019
Trước đó, “Út Hữu” từng nhận định thế này: Mọi người cứ thắc mắc sao ông Nguyễn Phú Trọng không có mặt ở lễ tang ông Lê Đức Anh? Ơ hay, ông ấy đã ngỏm rồi, lấy mô mà ra nữa?.. Cho dù trang “Út Hữu” trên facebook đã bị đóng nhưng một “Thông báo về Kết luận của Ban Chấp hành Đảng bộ Trường Chính trị Trần Phú”, ký ngày 6 tháng 5, cho biết thêm, qua “Út Hữu”, ông Thuận còn có những “bình luận xuyên tạc sự thật với những từ ngữ thiếu văn hóa, xúc phạm” khác.
13 Tháng Năm 2019
Sự bất lực của họ kém đến nỗi không đưa ra được một lập luận hay một dẫn chứng nào cho ra hồn để biện minh. Thử hỏi với một đội ngũ tương lai sẽ cứu vớt đất nước, thay thế sự cai trị của cộng sản để đưa nước Việt thoát khỏi xâm lăng của Trung Cộng mà nhận thức như thế thì chỉ có thể thay một chế độ thối nát này bằng một chế độ thối nát khác mà thôi.
12 Tháng Năm 2019
Câu trả lời của tay bí thành Hồ với một tên nào đó được cho là cử tri, chỉ là để giải độc dư luận và cả câu giờ, nói Lú khỏe nhưng bao giờ chiềng mặt cho thiên hạ nhìn thì không, trong khi Lú thì đã gần trọn tháng biệt tăm. Những lãnh đạo của cái đảng quanh dzinh này luôn có cái khác thường hơn thiên hạ, Đinh Thế Huynh cũng nghỉ bệnh đấy chứ, cũng vắng cả năm trời với căn bệnh gì đó không rõ, và nhất là chẳng một tin cho biết tay quan đỏ này đang điều trị ở nhà thương nào? Và dân mạng đã xầm xì hắn đang nằm trong ngăn đá… Lú cũng thế!
10 Tháng Năm 2019
Ngày hôm nay, nếu người Việt quốc gia còn muốn tiếp tục chiến đấu chống lại chế độ cộng sản thì phải hiểu rằng cuộc chiến đấu mới này là chiến đấu cho tự do, dân chủ cho cả nước chứ không phải chiến đấu để cắm lại lá cờ vàng trên thành phố Sài gòn hay một nơi nào khác trên đất nước VN. Cuộc chiến đấu đó đòi hỏi toàn lực của người dân mà lực lượng chính vẫn là quốc nội, lực lượng ở hải ngoại chỉ có thể làm nhiệm vụ yểm trợ. Khi chế độ cộng sản VN sụp đổ, việc chọn lá cờ nào cho cả nước sẽ do toàn dân quyết định thông qua quốc hội.
06 Tháng Năm 2019
Dù đứng trên góc độ nào, đây cũng là một sự thất bại xét trên góc độ tình tự dân tộc và lòng yêu thương, tính vị tha, bao dung giữa người với người. Hơn nữa, đây là người cùng một dân tộc! Phía Cộng sản thì ăn mừng đình đám và thay vì xem đó là ngày kỉ niệm thống nhất để từ đó nói lên tiếng nói quê hương, nắm tay cả những người thắng cuộc và không thắng cuộc trên tinh thần tôn trọng, yêu thương, hòa giải và hòa hợp… Để cùng nhau xây dựng tương lai đất nước thì họ vẫn giữ ngôn ngữ, giọng điệu đầy cừu thù, thậm chí ông Thủ tướng Việt Nam cũng không thoát được giọng điệu này!
05 Tháng Năm 2019
Đằng sau vóc dáng ra vẻ trí thức, sau đôi kính cận là cặp mắt không bao giờ mở lớn của một kẻ gian hùng, Trọng luôn miệng kêu gào tiếng lên chủ nghĩa xã hội, nhưng cũng chính y thú nhận là không biết con đường chủ nghĩa đó ở đâu và liệu 100 năm nữa có biết tới hay chưa?(!) – Thế thì vấn đề đặt ra là nếu đã biết con đường mà mình dẫn đưa đất nước không cụ thể, không khả thi thì Trọng kêu gào tiến lên CNXH để làm gì? Câu trả lời là để đảng độc tài cộng sản có quyền đè đầu cỡi cổ dân tộc, tiếp tục là một đảng cai trị duy nhất với nhiều đặc quyền đặc lợi từ việc cướp của người dân và tài nguyên đất nước để tồn tại?
03 Tháng Năm 2019
Đảng csVN là một tập hợp của một bọn giòi bọ, chúng chia chác, cát cứ làm tiền người dân, khai thác tài nguyên, vay mượn vô tội vạ để làm giàu cho cá nhân theo công thức phân chia quyền lực, chúng ăn và cúng cho cấp trên của mình, đảng biết hết, đảng vẫn ăn, vẫn chia, vẫn cùng làm giàu và cho đến khi cảm thấy không còn thích hợp thì thịt luôn bộ hạ của mình mà tôi gọi đó là nhà nước “Thực Dân – Thực Đảng”.
02 Tháng Năm 2019
Sau đó Ban bí thư, bí ung gì đó tiếp tục triển khai làm lễ tang cho ông cựu thần Sáu Nam trước, tiếp theo sẽ là đấu đá cung đình tranh giành quyền chức trước khi công bố cho toàn dân được biết vua Lú nhà ta đã “…vì tuổi cao sức yếu, tuy được các bác sỹ tận tình cứu chữa, được ban chăm sóc sức khỏe TW…bóp cổ…đổ cháo vào...nhưng kụ vẫn không chịu ăn”và chuyển qua từ trần! Chỉ tội cho em MC Bộ Ngoại Giao Lê Thị Thu Hằng đưa cái mặt mốc ra cho toàn dân chửi rủa, còn mụ Nguyễn Thị Kim Ngân thì giờ này lời nói không đáng một xu…