Sự thật ngày 17/6, tôi bị hốt lên xe chỉ vì... chụp hình!

19 Tháng Sáu 201810:21 CH(Xem: 773)

           Sự thật ngày 17/6, tôi bị hốt lên xe chỉ vì... chụp hình!

35628926_185870162007183_5696504189421617152_nVợ của phóng viên Đài Truyền Hình Quốc Gia Việt Nam VTV, bây giờ thì vợ chồng bà đã thấm thía thế nào là nhân quyền của công dân quốc gia cộng sản chưa? Ca tụng bác và đảng tiếp đi - QĐB


Khánh Mai [*]



Tôi biết mình cần phải viết. Viết để trả nợ lại ánh mắt của hàng chục con người hoang hoải, mệt mỏi và giận dữ giữa một trại tạm giữ dã chiến ngay trung tâm Sài Gòn.

Tôi biết mình cần phải viết cho lời cầu xin của một chú từ đâu ở dưới miền Tây lên, chú nói rằng, ước gì có nhà báo nào đó, chứng kiến và viết lại những sự thật từ hôm nay.

Tôi biết, mình cần phải viết để tạ tội với những con người đã dũng cảm không sợ hãi trong ngày hôm qua, còn mình thì vẫn còn hèn yếu lắm, hoang mang lắm.
Tôi viết để phơi bày một sự thật mà có thể ai đó ở ngoài cuộc sẽ bán tín bán nghi...Trong khuôn khổ, bài viết , tôi chỉ trình bày lại những gì tôi đã chứng kiến, và không bày tỏ quan điểm gì...

Ở ĐÂY TÔI XIN KHẲNG ĐỊNH, TÔI CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ NGƯỜI ĐI KỂ LẠI SỰ THẬT... KHÔNG THÊM KHÔNG BỚT VÀ KHÔNG PHỤC VỤ CHO BẤT CỨ MỘT TỔ CHỨC NÀO.

Ngày 17/6, trong khi tôi đang cùng với ekip của mình chụp ảnh mẫu tại đường sách Nguyễn Văn Bình, thì chứng kiến được khá nhiều cảnh công an bố ráp khắp nơi, lực lượng CSCĐ dàn trận trên toàn tuyến đường. Trong lúc, anh nhiếp ảnh gia đang chụp hình người mẫu ở bờ tường của quán MC Donal, tôi nhìn thấy cảnh một nhóm người đang bắt một người phụ nữ. Tôi giơ máy điện thoại của mình lên và chụp... Ngay lập tức, tôi thấy một anh thanh niên chỉ thẳng vào mặt tôi từ phía xa, và một anh khác ở gần đó chạy lại, họ hét lên:

- Chụp cái gì đấy. Đưa về đồn ngay.

Tôi phản ứng: Ủa, tôi có làm gì đâu?

Nhưng, ngay lập tức tôi bị đẩy lên xe cùng với một chị phụ nữ đang gào khóc.

Họ nhét tôi vào giữa xe. Trên xe chỉ có tôi, chị phụ nữ bị bắt, 2 anh thanh niên, và 1 chị phụ nữ khác ngồi ở trên. Rồi xe nhanh chóng lao đi. Tôi vội vàng định bấm máy điện thoại để nhắn tin cho người nhà biết, thì chàng thanh niên trẻ, giật phắt điện thoại trên tay tôi, rồi lướt lướt xem và tịch thu...

Thời điểm đó, tôi khá bình tĩnh, nhưng cũng không kém phần hoang mang. Tôi nhẹ nhàng hỏi:

- Sao vậy? Ta đi về đâu vậy em?

- Về rồi biết...

- Sao em phải nói nặng nề vậy.

- Im lặng....

Tôi bị đưa về một trại tạm giữ nơi đó đã có khá đông người ngồi sẵn. Đó là một căn phòng rộng, được dựng tạm bên sân bóng của công viên Tao Đàn, đường Huyền Trân Công Chúa. Phía trên có lớp tôn và phía dưới trải tấm bạt. Rất đông người la lết nằm ngồi một góc ở phía đó.

Sau những phần tạm giữ, hỏi han, tôi xếp hàng để được lăn tay, chụp hình cùng với tấm bảng ghi rõ họ tên của mình. Điều mà tôi thường được thấy trên tivi dành cho những kẽ phạm tội. Điều an ủi duy nhất của tôi là anh công an lăn tay khá dễ thương, anh nói hết sức nhẹ nhàng: "Chút xíu nữa là xong rồi chị."

Công an, lực lượng dân phòng, cán bộ văn phòng được huy động làm việc một cách tích cực... Lần đầu tiên, chứng kiến cảnh tượng cả đoàn người lê lết nằm ngồi, bị lăn tay, chụp hình với tôi là một kí ức khó quên. Tự nhiên, thấy mình bị ám ảnh bởi câu chuyện về "Nhật ký Anne Frank".

Ở giữa một nơi quá nhiều những công an, tách biệt với thế giới bên ngoài, và không ai biết chúng tôi ở đâu để đi tìm. Chúng tôi cô độc và đâu đó là những nỗi lo sợ. Tôi có năn nỉ chị nữ văn phòng nhìn khá thân thiện là cho tôi gọi 1 cuộc về cho chồng tôi kẻo anh lo lắng, và tôi còn 2 con nhỏ, nhưng chị từ chối. Tôi tự hỏi, nếu như không có ai đó nhìn thấy tôi thì làm sao người nhà tôi biết được tôi bị công an bắt. Họ có thể dáo dác đi tìm khắp nơi, và lo lắng biết bao nhiêu thứ.

Cùng hoàn cảnh với tôi, có một chị đứng gần tôi, chị nói chị đi lễ nhà thờ, đang quay cảnh người dân bị bắt thì bị lôi lên xe. Có anh kia vào can ngăn cho chị, cũng bị lôi lên xe. Gia đình và bạn bè của chị hầu như không ai biết chị ở đâu?

Tôi để ý thấy, những ai không bị nghi ngờ gì sẽ được ở phòng chúng tôi, còn ai bị nghi ngờ hoặc có dấu hiệu chống đối sẽ được đưa vào phòng bên cạnh. Bên đó có những tiếng đành huỳnh huỵt, và tiếng la hét vang trời (Có lẽ vì tường bằng tôn nên cách âm không tốt). Đến lúc, có tiếng hét to quá, những người ở phòng chúng tôi đều đứng dậy phản đối, lực lượng công an kéo tới dàn quân khắp nơi yêu cầu ngồi xuống. Một anh bị đánh đến mức khi vợ dìu ra ngoài cửa thì ngã lăn xuống đất, và được xe tới đưa đi cấp cứu. Sáng nay, đọc tin tôi biết anh đang bị chấn thương sọ não và hôn mê. Lòng đau đến tê tái.

Chúng tôi bị giữ khoảng vài tiếng đồng hồ thì lần lượt từng người đi lấy lời khai. Anh công an lấy lời khai của tôi là Hồ Minh Hùng, người Vĩnh Linh, Quảng Trị, khá trẻ và khá non. Nhưng, cách nói chuyện của anh rất cố gắng để thể hiện mình là người có đủ sự hiểu biết. Anh nói với tôi khá nhiều về luật ANM, có cả những cái cười nhếch mép của anh khi nghe tôi trình bày sự việc.

Anh yêu cầu tôi mở ip bằng vân tây, và lần đọc toàn bộ tin nhắn ở tất cả các ứng dụng của tôi. Anh vừa đọc, thỉnh thoảng lại nhếch miệng cười. Những năm tháng học luật đủ để tôi biết, anh xâm phạm thư tín của tôi là không được phép. Tôi có nhỏ nhẹ trình bày với anh là tôi đã tốt nghiệp xong lớp luật sư, nhưng anh vẫn lờ đi...

Tôi cố giữ hòa khí hết mức, không tranh cãi, không to tiếng và bảo vệ quan điểm của mình. Anh cũng cố khép tội tôi, nhưng tôi cũng nhẹ nhàng từ chối. Tôi nói, tôi không thấy biển cấm chụp hình, tôi không hò hét, tôi cũng không tu tập, tôi cũng không thấy họ mặc đồng phục công an, tôi không làm gì sai hết. Nhưng, anh liên tục gắt gỏng... Thi thoảng, anh cáu lên vì cho rằng, tôi dùng sai từ, tôi lại nhẹ nhàng xin lỗi anh.

Ngồi làm việc đâu được 30 phút với những tranh luận qua lại, tôi và chàng trai công an trẻ bị 2 chú ông an tới nạt nộ:

- Làm nhanh nhanh lên. Biết mấy giờ rồi không mà còn ngồi đó tâm tình. Xem có tin nhắn không, không có thì xử phạt hành chính. Còn có tin nhắn, facebook này nọ thì báo lại với chú.

Anh kia hoảng hốt:

- Dạ có, có đăng facebook, có nhắn tin...

Một anh mặt đồ dân thường tới cầm máy của tôi, yêu cầu mở vân tay và một lần nữa soi toàn bộ tin nhắn từ zalo, viber, facebook, email, trang cá nhân. Sau khi nhận thấy, không có dấu hiệu khả nghi gì, anh bỏ đi...

Riêng, chú công an tên Hùng kia vẫn ấm ức:

- Tôi biết chị không phải dạng vừa đâu. Nhưng bên an ninh đã không nói gì thì giờ tôi sẽ xử chị vi phạm hành chính rồi tha cho chị về thôi. Chỗ chị em miền Trung với nhau tôi không muốn làm khó chị. Chị hãy cư xử cho lịch sự như những người có học. Chúng ta đều là những người có học... Chị mà vào gặp tôi lần nữa, thì chúng ta không được ngồi thế này đâu. (Anh này có lẽ đang thử việc và muốn lập công chăng)

Một anh khác tới lại yêu cầu tôi mở máy điện thoại, xem tới xem lui rồi lại bỏ đi.

Anh công an trẻ tên Hùng lại đọc tiếp và tò mò hỏi thêm: Chị học thiền hả? Học ở đâu? Đông không?

Một anh công an tới lại nói với anh công an trẻ:

- An ninh nó không nói gì thì lập biên bản nhanh lên. Có chứng minh nhân dân không? Có hả? Có thì xử lỗi tụ tập đông người... Hết giờ rồi đó. (lẽ ra nên không mang theo CMND các bạn ạ, sẽ bị phạt tiền ít hơn)

Rất nhanh chóng, tôi đọc lại biên bản, biên bản ghi rất rõ, tôi đi một mình, có chụp hình lực lượng chức năng làm nhiệm vụ và bị bắt, nhưng lại xử tôi tụ tập đông người, gây mất trật tự...

Tôi kí.

Ai đó bảo đừng kí thì bởi vì người đó biết chắc rằng, phía ngoài kia sẽ có những hậu thuẫn, sẽ có những người đứng ra bảo vệ cho họ, có những người theo sát và biết họ ở đâu, làm gì? Còn hơn 70 người chúng tôi ở trong đó, phần đông đều là những kẽ cô đơn, cô độc. Khát khao lúc đó là được ra ngoài, được thoát ra khỏi cái chỗ mà không biết số phận của mình rồi sẽ định đoạt ra sao? Và có ai bảo vệ mình không? Có bảo vệ được không?...

Sự thực là chúng tôi, lúc đó đơn độc, cô đơn và hoang mang lắm... Những người mà tôi có dịp tiếp xúc, tôi biết chẳng có ai bảo vệ họ đâu và cũng chẳng có KHOẢN TIỀN QUÁI QUỈ nào dành cho họ cả. Họ chỉ đơn giản là thể hiện một chút chính kiến nhỏ bé của mình.

Vây xung quanh tôi là những gương mặt nông dân lao động, là những cô cậu bé sinh viên hoặc những người thanh niên muốn làm được một cái gì đó cho đất nước này... Có em bé sinh năm 1997, em từ BD lên, em đi một mình cầm theo khẩu hiệu do em tự viết. Em cười, nói và thoải mái đi lấy lời khai với vẻ tự tin. Có chị gái bị yếu tim, vẽ mặt đầy lo sợ, chị nói: biết thế, chị đừng cầm theo biểu ngữ, không biết chị có bị gì không? Người nhà chị không có ai biết, và cũng chẳng có bạn bè hay tổ chức nào ở bên ngoài. Có ông chú, mặt mũi khắc khổ, đen nhẻm, chú nói: Chú bị đánh mấy cái vào đầu rồi, giờ chị em phụ nữ có đứng dậy không bị đánh, chứ đàn ông thanh niên bọn chú là bị còng số 8 liền, nên đừng trách chú nhu nhược ở đây".

Lấy lời khai xong chúng tôi ngồi vào một góc nữa. Có người ngồi thiền, có người nằm ngủ. Có người mệt mỏi dựa đầu vào người kia. Tôi ngồi cạnh em bé 16 tuổi ở một chỗ phía sau. Có lúc nóng quá, tôi đứng dậy đi vòng vòng, muốn đến chỗ có cái quạt để ngồi, thì bị một anh công an quắt mắt lên, chỉ chỏ yêu cầu về góc đằng kia... Chúng tôi được cho nước uống khi xin, hình như có thêm một bao bánh mì, nhưng không ai đụng vào.

Cảm giác chờ đợi đến lượt để gọi tên mình ra thật mòn mỏi, vì đã gần đến 5h chiều mà mới chỉ có khoảng 7,8 người được công an phường áp giải ra và về...

Tôi bị hốt lên xe lúc 9h5 phút và được "đặc cách" thả ra lúc khoảng 4h45 phút... Phía sau, vẫn là hàng loạt những con người nằm ngồi la liệt...

17/6 Một ngày buồn của tôi...!

________________________

[*] Tác giả, chị Khánh Mai, là vợ của phóng viên VTV Đoàn Quý Lâm. Khi vợ mình bị bắt, anh Lâm đã viết trên FB:

VÔ PHÁP, VÔ ĐẠO, VÔ MINH

Vợ tôi, một người viết báo, viết văn, từng là luật sư (tập sự), bị những người được gọi là đại diện công quyền khống chế bắt giữ một cách vô pháp ngay giữa trung tâm Sài Gòn sáng ngày 17/6.

Cô ấy bị bắt chỉ vì dùng iphone chụp lại cảnh một đám đông lôi kéo một người dân, trong khi đang cùng e-kip chụp ảnh cho khách hàng của công ty bên hông Nhà thờ Đức Bà.

Nhận được tin báo từ cô người mẫu, tôi lấy xe gắn máy chở theo 2 con nhỏ đi tìm. Đường phố khá vắng lặng, nhưng ngã nào cũng bị bủa vây bởi những người mặc sắc phục. Xe công vụ đậu khắp nơi. Thỉnh thoảng có những chiếc xe khách phủ kín rèm chạy ngang dọc.

Sau nửa ngày hỏi han thì tôi tìm được địa chỉ nơi đang giữ vợ tôi cùng khoảng 200 người khác. Đó là số 1 Huyền Trân Công Chúa. Hai đầu đường bị chắn bởi rào thép gai di động, có khá đông công an và nhiều lực lượng khác canh giữ.

Cho đến cuối buổi chiều, tôi quan sát thấy chỉ có một số người được thả tự do, trong đó có vợ tôi.

Về đến nhà, nhìn đêm xuống trong màn mưa dày đặc, chúng tôi cứ day dứt không biết những người còn lại bên trong cái "trại tạm giam" dã chiến đó sẽ như thế nào, người thân họ có lo lắng đi tìm hay không?

Họ, có người bị bắt vì công khai biểu tình, có người bị bắt nhầm trong lúc đi uống cà phê, ăn sáng, đi lễ nhà thờ ra, hay vô tình có mặt ở nơi mà công an đang bố ráp. Họ phải đối diện và chịu đựng những cách hành xử không có điều luật nào cho phép. Cầm giữ, tra khảo, lục xét, đánh đập và ghép tội mà không cần một tờ lệnh hay bản án nào cả.

Chính quyền này đã kiệt quệ kế sách rồi hay sao mà lại đi làm những cái trò ti tiện như vậy? Cho dù có trừng trị những người chống đối thì cũng cần làm sao cho họ tâm phục khẩu phục. Phải ứng dụng công cụ pháp luật sẵn có chứ không thể đưa lực lực lượng vũ trang ra cậy mạnh làm càn.

Chính quyền nào cũng tồn tại và hoạt động dựa trên nền tảng là nhân dân. Nếu cứ đánh vào chân mình, một ngày nào đó nó tách rời ra và những kẻ ăn trên ngồi tróc sẽ đổ xuống. Sure.


nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180618/su-that-ngay-176-toi-bi-hot-len-xe-chi-vi-chup-hinh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Ba 20199:53 CH(Xem: 263)
Đó là nguyên tắc trong một quân đội chiến đấu để bảo vệ tổ quốc chứ không phải bảo vệ Đảng. Khi anh nghe lời Đảng để đứng im mà không nghe mệnh lệnh trái tim của Tổ Quốc thì anh không còn là người lính. Phải phân định rạch ròi như thế để giáo dục cho thế hệ sau hiểu rằng :" Khi cầm súng tiến lên về phía trước thì phải chấp hành mệnh lệnh của chỉ huy. Khi chỉ huy là một kẻ phản bội ta có thể chỉ CHẤP HÀNH MỆNH LỆNH CỦA TỔ QUỐC".
11 Tháng Ba 20198:39 CH(Xem: 309)
Còn chúng tôi những nhà tranh đấu đã rời khỏi Việt Nam không phải ai cũng thất bại, chúng tôi là những người đã thành công tại Việt Nam có sự nghiệp và địa vị xã hội hẳn hoi nhưng bắt buộc phải rời khỏi quê hương để đi đến xứ người làm phụ bếp, chà cầu tiêu bởi vì chúng tôi tranh đấu cho một dân tộc Việt Nam tươi sáng, trong đó có cả cho lũ Dư Lợn Viên ăn cám đảng chúng mày đấy, lũ khốn nạn!
07 Tháng Ba 20199:41 CH(Xem: 282)
Học hỏi kinh nghiệm từ đàn anh Kpa Kơ lơng trên Tây Nguyên, anh Sáu đã luyện tập và áp dụng cách bắn "xâu táo". Khi đã thuần thục, chỉ với một viên đạn anh hạ gục 2-3 chiếc trực thăng là chuyện thường. Anh đã 6 lần được tuyên dương danh hiệu "Dũng Sĩ Diệt Máy Bay" với thành tích bắn rơi 66 trực thăng và 6 chiếc phi cơ chiến đấu của địch.
03 Tháng Ba 20199:24 CH(Xem: 267)
Ấy là các chú thấy như thế, chứ ông Nguyễn Phú Trọng chưa từng một lần nói với anh như vậy. Hơn nữa, ông Trọng hiện nay đang là đại diện cho quyền lực Tàu quyền cộng sản ở Việt Nam, nên anh thông sử Tàu và nhập tâm những lời dạy của các bậc minh triết Tàu, trong đó có minh triết gia Không Tử. Không Tử đã từng dạy rằng “ai chê ta là thày ta”. Anh chê anh Trọng nhiều lần ( như các chú nói), tức anh là thầy anh Trọng nhiều lần. Như vậy, anh Trọng cảm ơn anh còn chưa thấy, sao các chú có thể sui anh Trọng bắt anh cho được?
25 Tháng Hai 20198:56 CH(Xem: 539)
Nói thẳng ra Việt Nam là cái nơi cho mướn phòng ốc, khách sạn chứ chả có cái gì để được gọi là "Trung Tâm Hòa Giải Xung Đột Quốc Tế" nào cả, cuộc họp Thượng đỉnh Mỹ - Triều chỉ có hai nước Mỹ và Bắc Triều Tiên, còn Việt Nam thì cấm cửa đừng hòng bước vô vì vậy dùng từ đúng đắn hơn thì sẽ phải nói là "Việt Nam, Điểm đến để hội đàm". Bọn bồi bút này chỉ lừa bịp người dân nhẹ dạ cả tin mà thôi.
18 Tháng Hai 20199:22 CH(Xem: 926)
Thế lực thù địch ở đâu? Xin thưa với bác cả: ở sau lưng bác!” - ( hết trích). Kẻ nào đã ra lệnh, thưa ông Văn, nếu không phải là tổng chủ Nguyễn Phú Trọng mà ông luôn trân trọng gọi là ‘bác cả”. Và thưa ông Văn, đây cũng không phải lần đầu, ông viết bài, khen chê chỉ nằm đánh bóng cho đảng và lãnh tụ đảng như thế này.
14 Tháng Hai 20199:30 CH(Xem: 821)
Tập đã cho Ủn diễn tuồng thì không dại gì chẳng cho luôn Trọng đóng trò khi Trump sắp đến Việt Nam. Có lẽ ba tên ăn cướp, ăn vạ và ăn xin đang đoán biết chu kỳ khủng hoảng tài chính sắp đến và Trung Quốc cũng như Việt Nam sẽ là tâm điểm nên giả bộ ly gián để lừa các tổ chức tài chính thế giới. Thật đúng như nhà đấu tranh dân chủ người Trung Quốc Nguỵ Kinh Sinh nhận định " Khi cần csVN có thể chửi Trung Quốc để được mang tính chính danh với thế giới là họ vẫn còn độc lập, chưa phải là một khu tự trị của Trung Quốc".
13 Tháng Hai 20194:22 CH(Xem: 1077)
Tác giả nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi viết vì những giòng ông viết chỉ là đánh bóng cho chế độ. Cả 3 lực lương CS, Pon Pot, Pha thét Lào đều do TC dựng nên với ý đồ gây xáo trộn Đông Dương trong công cuộc bành trướng. VN chiếm CPC 10 năm không phải để tránh cho nước này tái thảm họa diệt chủng mà đó chính là hậu thuẩn cho chính phủ bù nhìn Hiêng Sam Rin - Hun Sen trong giấc mộng biến quốc gia này thành một quốc gia CS tay sai cho VN. Đó là lý do; và Hun Sen đã phản bội lại VN khi binh TQ trong vấn đề biển Đông....
09 Tháng Hai 20199:46 CH(Xem: 895)
Đây là những diễn viên nổi tiếng của thời Hậu CS. Khi cái giá trị nhân cách, đạo đức được thể hiện qua màn sân khấu nghệ thuật. Cái kết của sự lưu manh, giả trá mong được gỡ gạc, cứu lấy niềm tin trên sự nguỵ tạo dối lừa cùng chung một mệnh đề.
04 Tháng Hai 20198:33 CH(Xem: 1099)
Táo quân mà ngay vào phần đầu đã quảng cáo một cách lộ liễu và thô kệch sản phẩm xe điện. Tiếp nữa là thương mại điện tử rồi hãng hàng không. Sau đó là vài hành động hối lộ thô bỉ từ cổng thiên đình, và lại dựa vào Ngọc hoàng với “diệt tham nhũng không có vùng cấm”. Tham nhũng do thiên đình tạo ra và tại sao lại phụ thuộc vào một ông vua?
21 Tháng Ba 2019
Việc đảng CS quốc doanh hoá Phật giáo đã biến tôn giáo thành một ngành công nghiệp hái ra tiền. Chúng đã thay đổi giáo lý nhà Phật, xuyên tạc thuyết luân hồi, quả báo, vong báo oán để lừa bịp dân chúng nhằm biến chùa thành một BOT, trạm thu phí tín ngưỡng và nơi hối lộ thánh thần để tồn tại. Đây cũng là một hình thức bóc lột sức lao động của người dân qua tiền bạc trả phí cho sự u mê về dân trí. Ngày xưa trước 1945 dân Việt chỉ bị một cổ 2 tròng. Bây giờ nhờ ơn đảng đã tăng lên thành một cổ 4 tròng.
20 Tháng Ba 2019
Trở lại với hiện tình đất nước hôm nay thì theo nhận định của tôi không một quốc gia nào, một thế lực nào có thể giúp đỡ thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam ngoại từ từ người dân trong nước, chỉ có sức mạnh của lòng dân mới có thể làm rung rinh Hà Nội, chỉ có sự phẩn uất của dân tộc mới có thể khiến cho Ba Đình sụp đổ, công thức của cuộc cách mạng này không có gì khác ngoại trừ cụm từ “Hiệu Ứng Nước Sôi”, từ âm ỉ cho đến sôi sục, dâng trào và tuôn trào là những gì đã, đang và sắp diễn ra tại Việt Nam.
20 Tháng Ba 2019
vụ một bé gái 9 tuổi ở Hà Nội bị một kẻ lạ mặt dụ dỗ chở vào vườn chuối dùng tay xâm hại đến rách màng trinh, thủng tầng sinh môn, chảy nhiều máu; chưa kể còn dùng vũ lực khiến bé bị rạn xương tay phải, gãy 1 răng hàm dưới…nhưng khi trao đổi với PV báo Dân Trí sáng 18.2, ông Trần Trí Dũng - Trưởng Công an huyện Chương Mỹ (Hà Nội) lại khẳng định vụ việc đã được đơn vị này khởi tố đúng tội danh: “…Lời khai của cháu bé, lời khai của đối tượng phù hợp với hành vi dâm ô. Không có dấu hiệu của hành vi hiếp dâm”...
16 Tháng Ba 2019
Chuyện đó đã là bình thường trong thế kỷ 21 thế nhưng với Võ Kim Cự một tên tội phạm của dân tộc, một tên tàn phá sinh thái, tài nguyên đất nước, khinh khỉnh xem dân chúng không ra gì mà có được tấm thẻ thường trú nhân của Canada thì đó chính là sự sỉ nhục cho đất nước này, mang tiếng là quốc gia văn minh mà lại đi chứa chấp một thằng cặn bã của Việt Nam. Thật nhục nhã cho đất nước Canada!
16 Tháng Ba 2019
Được nước Mỹ và tổng thống Trump mời thăm Mỹ với một thỏa thuận cỏn con như nêu trên, ông Trọng đã vượt qua được chính mình, nhưng, tôi e ông Trọng cũng chưa chắc đã đi đươc, vì ông có thể “nhảy sào” qua Trung Nam Hải, nhưng những sát thủ máu lạnh của Trung Nam Hải (Tàu Cộng), có chì chịt trên đất Việt Nam, sẽ cho ông Trọng không đi chầu Diêm Vương thì cũng chỉ còn là cái xác: sống mà như chết. Gương bao người cũng còn sờ sờ ra cả đấy.
16 Tháng Ba 2019
Và nay thế giới lại xuất hiện một Greta Thunberg - cô bé sinh năm 2003 mà đã dám đòi chính phủ Thụy Điển giảm lượng khí thải carbon theo Thỏa thuận Paris. Việc làm của cô bé nhỏ này đã trở thành phong trào lan rộng trên khắp thế giới. Đã có hơn 20.000 sinh viên trên 270 thành phố tại các quốc gia bao gồm Úc, Áo,Bỉ, Canada, Hà Lan, Đức, Phần Lan, Đan Mạch, Nhật Bản, Thụy Sĩ, Vương quốc Anh và Hoa Kỳ hưởng ứng. Cô bé này làm được điều đó khi mới có 15 tuổi. Vô cùng trẻ!
12 Tháng Ba 2019
Là đối tác chiến lược của nước Mỹ Việt Nam sẽ hưởng được nhiều mức ưu đải về thuế quan thế nhưng tiêu chuẩn của Mỹ đưa ra là Việt Nam bắt buộc phải có nền kinh tế thị trường tự do nhưng trong thực tế Việt Nam không đủ tiêu chuẩn đề ra bởi vì họ đang dùng một nền kinh tế thị trường quái thai, mạo danh khi đang tồn tại song song hai khối doanh nghiệp quốc doanh và tư doanh, những công ty nhà nước tuy làm ra vẻ là đã chuyển qua Cty Cổ Phần nhưng bên trong đó vẫn còn tồn tại hệ thống đảng ủy, đoàn thanh niên chi phối hoạt động với những chức danh bí thư có thể quyết định hoàn toàn hoạt động của doanh nghiệp...
12 Tháng Ba 2019
VOICE gây quỹ khắp 4 Châu (chưa thấy qua Phi-châu xin $ của mấy chú DA ĐEN); Chủ của VOICE là luật sư Trịnh Hội dân Tây học, ca hát nhảy múa MC đủ tài nên “danh tiếng lẫy lừng”... chớ đâu phải dân học Luật mọi ở thành Hồ hay hang Pắcpó... lẽ nào để cho “sếp” văn phòng VOICE Bangkok của mình đi “kêu cứu cộng đồng mạng” như đứa con nít... Nghe có mùi hơi bị NHỤC ở đâu đây?!
11 Tháng Ba 2019
Tôn giáo là một nhu cầu tâm linh thiêng liêng của con người, thế giới không chỉ có Phật Giáo mà còn có Thiên Chúa Giáo, Tin Lành, Ấn Độ Giáo, Bà La Môn, Hồi Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo…và nhiều đạo khác chưa được đưa con người biết đến vì ở sâu trong rừng rậm hay nơi hẻo lánh nhưng tựu trung tôn giáo chỉ dạy con người làm điều thiện lành chứ không dạy con người làm điều ác, tuy nhiên do cái bản ngã Tham - Sân – Si của con người mà biến tướng ra; đặc biệt là sự ngu muội khi sống trong một quốc gia chỉ có bưng bít và tuyên truyền.
09 Tháng Ba 2019
Quyền lực có khả năng làm tha hóa con người nhưng cũng có khả năng làm mê muội con người vô tận. Một đất nước như Thái Lan, GDP chẳng bao nhiêu nhưng chỉ riêng tài sản của quốc vương đã chiếm hết 30 tỷ USD và rất nhiều đất đai của dân chúng. Đến giờ này vua vẫn còn được các tướng lĩnh phủ phục khi vào chầu và tất cả các chính phủ được bầu lên buộc phải trung thành với hoàng gia, coi hiến pháp như mảnh giấy lộn thì hỏi sao các quốc gia cộng sản khác không thần phục đảng cộng sản.