Những người Ái Quốc

24 Tháng Năm 201811:13 SA(Xem: 295)

                                NHỮNG NGƯỜI ÁI QUỐC

 5_48c91Người ái quốc đa phần đã rời Việt Nam, một số khác chết trong lao tù hay vẫn bị cầm tù, chỉ còn một lũ ngu dân bị nhồi sọ bằng những giá trị tầm thường-QĐB



FB. Luân Lê



Ở Mỹ, khi còn là thuộc địa của Anh, với sự kiện người Anh giảm thuế nhập khẩu Trà để bảo hộ độc quyền cho công ty Đông Ấn, nhưng không cho họ có đại diện dân biểu ở Nghị viện, đã làm cho người dân nơi đây phản ứng bằng cách lên tàu và vứt những bao tải trà xuống biển. Nó được gọi là sự kiện Tea Party (tiệc trà Boston). Và nó là nguồn cơn cho nước Mỹ độc lập vào năm 1776.

Ở Ấn Độ, sau khi Anh quốc tăng thuế muối và bảo hộ độc quyền cho mặt hàng này, đã khiến cho Gandhi thực hiện một hành trình muối vĩ đại kéo dài 400km vào năm 1930 và nó đã thu hút được hàng chục vạn người dân nơi đây tham gia cuộc tuần hành (biểu tình) mang tính bất tuân bất bạo động nhằm phản kháng lại hành vi này của đế quốc Anh. Nó đã giúp cho Ấn Độ tiến hành các cuộc đấu tranh thông qua tuần hành và biểu tình để rồi giành được độc lập ít lâu sau đó, năm 1947.

Ở Trung Kỳ, xứ An Nam, năm 1908, cũng đã nổ ra cuộc biểu tình ở Quảng Nam để phản đối sưu cao thuế nặng từ phía thực dân Pháp, nó đã nhanh chóng lan rộng ra nhiều tỉnh khác ở khắp vùng Trung Kỳ. Trong đó có những chí sỹ yêu nước như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp,...Và như nhà báo Huỳnh Thúc Kháng viết: "Suy cuộc cự sưu năm 1908, thuần nhiên là từ sức quần chúng phôi gan trải ruột, đem xương máu chống lại hai chính phủ: chính phủ bảo hộ Pháp và chính phủ bù nhìn Nam triều...Rõ ràng là viên đá móng đầu tiên xây nền dân chủ trong thời quyền còn vững chãi". Tức là người dân cần phải biết đến việc thực thi các hành vi chính trị được gọi là dân quyền thì mới mong xây dựng được một xã hội văn minh và bảo vệ được vị thế làm chủ quốc gia của mình.

Ở Armenia, sau khi chính quyền nước này tăng giá điện lên cao, hàng trăm ngàn người dân đất nước này đã đồng loạt biểu tình để phản đối việc tăng giá gây ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống hàng ngày của họ, và nó đã đem lại kết quả là tổng thống nước này phải từ chức và giá điện đã được giữ nguyên như trước đó.

Còn chúng ta đã liên tiếp tăng giá xăng, dầu lên cao trong thời gian qua mà không có dấu hiệu dừng lại hoặc cho thấy rằng môi trường sẽ được bảo vệ trong khi tình trạng ô nhiễm môi trường ngày càng trầm trọng từ nguồn nước, không khí đến chất thải sinh hoạt. Mà người dân thì vẫn cứ lầm lũi coi đó như một nghĩa vụ mà không biết cất lên tiếng nói phản đối hoặc chỉ là nêu lên quan điểm của mình về những hành vi chính trị đó của nhà nước.

Nhưng lạ một điều là, mặc dù hầu hết dân chúng luôn nói thầm với nhau rằng "họ biết cả đấy", thậm chí chửi rủa hoặc chê bai không ngớt lời đối với các chính sách được ban ra cũng như tình trạng tha hoá của hệ thống quyền lực đang vận hành, nhưng để coi đó là một hành vi chính trị chính đáng và công khai thì họ lại "không dám vì sợ hãi" hoặc "có thay đổi được gì đâu mà lên tiếng". Vậy họ chửi bới hay nguyền rủa ở xó xỉnh nào và với đám người nào một cách lén lút thì để làm gì và có ích gì? Mà rồi các tiêu cực và bất công nó vẫn cứ diễn ra trước mắt và mỗi ngày. Nhưng họ từ khước giá trị tiếng nói và vị thế của chính họ như những kẻ chỉ biết nô lệ là một bổn phận tối cao vậy.

Và với những nhân dân kiểu như thế, họ lấy đâu ra dũng khí để chống lại những hành động xâm lăng và bành trướng từ các quốc gia khác, khi hiển hiện trong đầu họ là sự ươn hèn và sự ích kỷ đến vô cảm của mình trước đất nước mà họ đang sống trong? Những kẻ không trung thực và hèn nhược thì cũng không thể trung thành, mà chúng sẽ tìm cách để trục lợi và rồi sẽ sẵn sàng phản bội lại ngay cả với chính những kẻ đã cùng một chiến tuyến hay bè phái với chúng khi lợi ích của chúng bị đe doạ hoặc trở nên đối nghịch nhau. Những kẻ ươn hèn thì không thể đặt niềm tin, vì chúng sẽ trốn chạy đầu tiên và sẽ hãm hại người khác để giành lấy sự an toàn cho chính chúng. Và do đó, tổ quốc là mảnh đất chỉ để chúng ký sinh cho hết cái đời sinh học của mình. Khác chi loài sâu, kiến.

Quyền lợi chính đáng mà không dám bày tỏ và đấu tranh công khai thì chỉ có thể lén lút làm những điều khốn tệ mà thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 2019
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 2019
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 2019
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.