Thôi đừng “quyết” nữa chị Tâm!

10 Tháng Năm 20189:55 CH(Xem: 972)

                        Thôi đừng “quyết” nữa chị Tâm!

00


DongPhungViet




Chị Tâm.

Hôm qua, bù khú với nhau, tụi tôi bàn miết về chị. Chị đến Thủ Thiêm làm gì, tiếp xúc cử tri làm chi để cuối cùng, tụi tôi mất nguyên buổi tối chỉ để tranh cãi sôi nổi như đang dự họp Quốc hội, thảo luận ở Hội đồng nhân dân rồi cuối cùng “mèo vẫn hoàn mèo”, hổng có gì mới, chẳng có gì để vui, để nuôi hy vọng…

Chắc chị cũng biết, khi đàn ông ngồi với nhau quanh chai rượu thì chúng chẳng khác đàn bà là bao. Ở cái chợ họp tại nhà tôi tối hôm qua, vài thằng vô duyên, thắc mắc tại sao phụ nữ mà lại là… Quyết Tâm. Cũng bởi tên chị giống như vô số nghị quyết các cấp từ hồi nẩm tới giờ thành ra có thằng khẳng định như “đinh đóng côt”, dứt khoát chị phải là con đồng chí nào đó trong số từ Hai tới… Út!

Không đứa nào trong đám bạn bè tôi có vinh dự quen biết với chị hay thành viên nào đó trong gia đình, gia tộc nhà chị thành ra cuối cùng tụi tôi phải tra Google – tìm tiểu sử của chị. May mà giữa những chuyện Đảng hứa miết nhưng chưa làm được, có một chuyện không cần làm, không nên làm nhưng Đảng vẫn cứ làm là quảng cáo cho những “cán bộ cấp chiến lược” trên Wikipedia giống như “chính trị gia”, “chính khách” của thiên hạ. Đám đó tự quảng cáo để kiếm phiếu bầu từ dân, chị và các đồng chí, đồng đội đâu có cần dân bầu? Bạn tôi có thằng phán đoán: Chắc để giải quyết khâu… oai (?). Hổng biết có đúng không (?) nhưng xét kỹ, tự quảng cáo như vậy hại nhiều hơn lợi đó chị Tâm.

Chẳng hạn chuyện cái tên của chị. Nhờ Wikipedia, tụi tôi mới thôi cãi nhau, song cũng qua Wikipedia, tụi tôi mới biết ba chị - ông Hai Bình - từng là Bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh. Trước giờ ở xứ này, không đăng ký lập trường thì làm gì có cửa trở thành Bí thư, thành ra ổng đem chị ra trình bày như… Quyết Tâm, rồi trình bày các em chị như… Quyết Chiến, Quyết Thắng,… Vậy là mọi thứ đột nhiên trở thành dễ hiểu!

Thú thiệt với chị nghe chị Tâm, xem tiểu sử của chị trên Wikipedia xong, tôi hiểu chị hơn trước nhiều lắm đó. Hồi chị tuyên bố, con lãnh đạo làm lãnh đạo là “hồng phúc của dân tộc”, tôi dị ứng dữ lắm. Giống như thiên hạ, tôi cũng không tránh khỏi những suy diễn…  tầm thường, cho rằng chị “tranh thủ” mấy anh, mấy chú. Tôi đâu có dè chị cũng là… con lãnh đạo! Chị đâu cần nịnh bợ ai. Chị chỉ nói sự thật, rằng chị cũng là một thứ “hồng phúc” mà muốn hay không tụi tôi phải ráng nhận! Thẳng thắn, thiệt thà như chị giờ hiếm lắm đó!  Ngặt là trong trường hợp này “hiếm” lại không quý!        

Ờ mà nè, sẵn dịp đề cập đến Wikipedia, tôi nói thêm một chút về tác hại chuyện Đảng tổ chức tự quảng cáo cho các “cán bộ cấp chiến lược” như những “tinh hoa của tinh hoa” trên website này. Tôi cũng biết, dẫu lạc hậu nhưng xứ mình đang lẫm chẫm bước vào “thời đại 4.0”. Tất nhiên xuất thân “khố rách, áo ôm”, vô học giờ không còn được xem là “thành phần cơ bản”, đáng tự hào nữa cho nên “cán bộ cấp chiến lược” nào cũng ráng kiếm một mớ bằng cấp, kể cả tân trang gia thế, lai lịch mẹ cha, không con đồng chí này thì cũng là cháu nhân sĩ, trí thức kia. Cho dù điều đó khiến họ yên tâm vì cảm thấy… “sang”  hơn, thế nhưng điều đó dễ thúc đẩy đồng đội, đồng chí của chị làm ẩu lắm chị Tâm à. Văn bằng chứng chỉ giả tràn lan là hậu quả từ đó đó chị Tâm.

Một ví dụ mới rợi khác, gần như ai ở xứ này cũng biết là trường hợp anh Trương Minh Tuấn. Tôi tin chuyện anh Tuấn sẽ khiến chị “nhất trí” với tôi. Anh Tuấn dù gì cũng là Ủy viên, Phó Ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông nhưng ổng vẫn không được xếp vào loại “hồng phúc của dân tộc”. Cha ổng chỉ là cán bộ văn hóa thông tin cấp… xã, phấn đấu cho tới gần hết đời mới trở thành cán bộ văn hóa thông tin cấp… huyện. Tôi tin tiểu sử các “chính trị gia”, “chính khách” của Việt Nam trên Wikipedia làm anh Tuấn mặc cảm vì thua bạn, thua bè, ổng đâu có dám khoe cha, mẹ, anh em như chị và nhiều đồng chí, đồng đội khác trong mục tiểu sử trên Wikipedia... Do đó tôi hết sức thông cảm với anh Tuấn. Kẹt lắm ổng mới dàn dựng “Hội thảo khoa học về Trương Minh Phương”, tổ chức  truy tặng giải “Đào Tấn” cho cha mình vì “những đóng góp xuất sắc cho nền âm nhạc, nền kịch nghệ Việt Nam”. Ông có giật dây để thiên hạ đề nghị truy tặng “Giải thưởng Quốc gia về Văn học Nghệ thuật” cho cha ổng thì cũng vì xu thế…”thời đại 4.0” thôi!

***

Chị Tâm,

Xin lỗi chị vì nãy giờ có thể do chưa giã rượu nên đầu óc lùng bùng, tôi dẫn chị lang thang từ cái tên của chị sang “hồng phúc của dân tộc”. Tôi vào thẳng chuyện chính,  khiến chị trở thành nhân vật chính khi tôi và bạn bè bù khú với nhau tối qua luôn nghe chị.

Chị biết không, trước khi gặp nhau, thằng nào trong đám tụi tôi cũng đọc báo, xem tường thuật cuộc gặp giữa chị - Đại biểu cho dân chúng TP.HCM ở Quốc hội - với cử tri. Đọc báo xong tụi tôi còn xem ảnh, xem video clip về cuộc gặp này trên Internet nữa.

Công nhận đó là một cuộc gặp gỡ căng thẳng hiếm có vì nhiều nước mắt quá. Những người dân đại diện cho 15.000 gia đình từng cư trú ở bán đảo Thủ Thiêm dữ quá, nói năng mà như quát, đề nghị mà như gào… Thế nhưng đừng giận, đừng thù họ nghe chị Tâm. Tụi tôi đã thử đặt mình vào vị trí của họ: Đột nhiên bị đuổi khỏi nhà, thổ cư, vườn tược bị trưng dụng hết, nhận tiền bồi thường chỉ có 200.000 đồng/mét vuông rồi thấy các doanh nghiệp được giao đất chuyển nhượng lại với giá vài chục triệu đồng, giờ có chỗ một mét vuông đất được rao bán với giá hàng trăm triệu đồng, ai mà không uất. Hai thập niên sống vất vưởng vì vô gia cư, vì bị cô lập, sinh hoạt như những con thú nếu cố bám lấy rẻo đất không của ông bà, cha mẹ để lại thì cũng là tài sản mà họ “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” tạo lập ra, hai thập niên rong ruổi kêu oan nhưng không làm ai động lòng hay bận tâm, bị xua đuổi, bị đánh đập, có người bị tống giam vì dám kháng cự “chính quyền nhân dân”. Hai thập niên bế tắc về sinh kế, chìm trong nợ nần bởi mất sạch mọi thứ,… mà chỉ khóc, chỉ gào rõ ràng là họ kiềm chế giỏi, chịu đựng tốt như Đảng muốn!

Chị Tâm,

Dẫu đứng về phía nước mắt nhưng tụi tôi phải nhận là chị hết sức quyền biến. Giữa đám đông cuồng nộ như vậy, trong đó có không ít người chỉ thẳng mặt chị, đòi chị từ chức vì ngày xưa, chị từng khẳng định “chính quyền đúng khi tổ chức cưỡng chế”, “dân sai khi kháng cự, khiếu nại” mà chị vẫn bình tĩnh biện giải là chị không nói như vậy. Ý chị chỉ là điều gì chính quyền làm đúng thì dân phải chấp hành, nếu chính quyền làm sai thì chính quyền phải chịu trách nhiệm.  

Chẳng phải đàn bà mà ngay cả đàn ông cũng khó mà khéo như chị khi hóa giải sự cuồng nộ nhẹ bâng, gọn hơ. Nào là: Cô bác nặng lời cỡ nào cũng nghe. Nghe để giải quyết, giải quyết chưa thấu đáo thì cô bác nói phải nghe nữa. Hay: Cô bác hỏi có ray rứt không, xin thưa là tôi rất ray rứt. Nghe cô bác nói, xót lắm. Chính quyền giải quyết vấn đề lớn mà cô bác chưa đồng tình và khiếu nại, nghĩa là còn tin chúng tôi. Tôi cam đoan khi nào còn một ý kiến phản ánh thì vẫn còn đeo bám giải quyết vấn đề ở Thủ Thiêm.

Chị Tâm,

Ngoài việc là đại biểu cho dân chúng TP.HCM ở Quốc hội từ 2011 tới giờ, chị còn là Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP.HCM cũng chừng đó năm, chưa kể chị còn là Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM rồi Phó Bí thư Thành ủy TP.HCM… Bảy năm qua, chị “đeo” ở đâu, “bám” vào cái gì mà không nghe, không thấy, không nghĩ và không nói gì hết cho dân vậy chị Tâm?            

Sắp tới nếu thật sự sẽ “đeo bám” để “giải quyết vấn đề ở Thủ Thiêm”, chị có “đeo” theo anh Lê Thanh Hải, cựu Bí thư Thành ủy TP.HCM không? Chị sẽ “bám” anh Hải chắc cỡ nào. Có đủ chắc để làm bật ra không chỉ “vấn đề ở Thủ Thiêm” mà còn trục vớt trách nhiệm liên quan tới nhiều vấn đề lưu cữu khác như chuyện chỉ định cho Thanh niên xung phong làm nhà thầu tất cả các công trình giao thông đầy dẫy tai tiếng ở Sài Gòn hồi thập niên 1990 không? Đường Nguyễn Hữu Cảnh chính là hậu quả của tham nhũng, nhận hối lộ, thi công gian dối, cẩu thả ngày ấy, giờ chị có xới lên không chị Tâm?

Rồi “đeo” theo, “bám” vào anh Lê Thanh Hải chị có “đeo” thêm, “bám” thêm anh Nguyễn Văn Đua mà thiên hạ khẳng định là chuyên “đi tắt, đón đầu” các dự án đầu tư như ở Nhà Bè, mua một, công bố qui hoạch xong bán mười, kiếm hàng trăm tỉ không chị Tâm? Thành ủy, Ủy ban nhân dân TP.HCM có bao nhiêu anh như anh Hải, anh Đua chị có biết không chị Tâm? Chị có suất đất nào trong “Khu Đô thị mới” ở Thủ Thiêm, có “đi tắt, đón đầu” không chị Tâm?

Chị Tâm,

Chị cũng vừa mới tuyên bố, chuyện Thường vụ Thành ủy TP.HCM chỉ đạo Công ty Đầu tư và xây dựng Tân Thuận hủy hợp đồng chuyển nhượng 32 héc ta đất ở xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè cho Tập đoàn Quốc Cường Gia Lai là đúng pháp luật, không gây bất kỳ thiệt hại kinh tế nào. Vụ chuyển nhượng suýt làm công khố mất toi chừng 2.000 tỉ đồng vẫn chưa phát hiện dấu hiệu tiêu cực nào liên quan đến chuyện cá nhân trục lợi. Sao Thường vụ Thành ủy TP.HCM không chỉ đạo hủy hết mớ hợp đồng kinh tế liên quan đến “Khu Đô thị mới” ở Thủ Thiêm cho rồi. Xét về bản chất, tất cả các hợp đồng kinh tế đâu có khác gì nhau? 

Tôi nhớ cuối năm rồi, khi tiếp xúc với cử tri quận Thủ Đức, giữa lúc những tiếng oán thán vang vọng khắp nơi, chị vẫn khăng khăng, sự tin yêu của dân chúng dành cho Đảng không suy giảm. Dân không chửi Đảng mà chỉ bày tỏ sự bất bình, phê phán đối với một số cán bộ, đảng viên tha hóa về đạo đức. Lúc bù khú với nhau về chị, trong đám bạn tôi, có thằng nhận định: Nói được như vậy rõ ràng chị không còn… minh mẫn. Sự thiếu minh mẫn này đã đến mức nguy hại. Bằng chứng là ngay cả khi những nạn dân của dự án “Khu Đô thị mới” ở Thủ Thiêm nói thẳng với chị là chị nên từ chức, chị cũng chỉ có thể dịch giải thành “chưa đồng tình và khiếu nại, nghĩa là còn tin chúng tôi”.

Thôi đừng “quyết” nữa chị Tâm! “Hồng phúc” của dân tộc vốn đã hết sức bạc phúc này là những người như chị nên thoái bộ. Để chúng tôi tự quyết đi chị Tâm.


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười 20182:16 CH(Xem: 55)
Hổng lên ngôi vua thì Lú cũng đã là vua, còn nói nhất thể hóa để Lú bán nước, quên rằng là vịt cộng thì thằng nào cũng bán nước ráo trọi, vậy cái họa thấy ra là lũ giặc truyền kiếp phương Bắc dễ cướp nước, đâu khó để một tên Hán lên thay khi Lú bị virus lạ? Du sinh Tầu cộng ở Mỹ đã bị phát hiện mần điệp báo, điệp viên Tầu cộng gài vô xứ Đài Loan thì có hơn năm ngàn, còn nhà nước xã nghĩa chuyện chúng luồn sâu leo cao, là chuyện xưa rồi Diễm...
21 Tháng Mười 20182:14 CH(Xem: 36)
“Xin thưa với cô bác là rất ray rứt. Nghe cô bác nói xót xa lắm. Khi cô bác còn ý kiến có nghĩa là còn tin…”? Thiệt tình… Mình có biết câu trả lời đó khiến thiên hạ nhận ra mình trâng tráo đến mức không thể giáo dục, cải tạo được nữa, chỉ còn nước… cách ly vịnh viễn với nhân loại hay không? Ray rứt, xót xa mà sao không làm gì suốt hàng chục năm? Người ta kết án mình, xếp mình cùng một giuộc với đám tham quan, ô lại, bức hại họ, biểu mình đi chỗ khác mà mình lại khăng khăng khẳng định họ nói vậy là… “còn tin” mình, là sao? Thiệt tình...
20 Tháng Mười 20184:44 CH(Xem: 750)
Chú cứ nói thế là chú khôn lắm đó. Chú nói thế, các nước dân chủ, có tiền mới chịu mở hầu bao cho chú vay, xin, và như thế, chuyến đi ăn xin, ăn vay, của chú mới có hy vọng thành công. Chứ chú lại huỵch toẹt, Việt Nam là một nước độc tài, mà là độc tài cộng sản, thì bò, cừu có ngu ngơ đến mấy, cũng không chảy ra một tí sữa nào cho chú hứng lấy đâu. Như chú vừa ăn xin ở Nhật chẳng hạn. Vì chú không mở mồm ra nói, Việt Nam là một nước dân chủ, là nước chống độc tài, chống bắt cóc, nên Nhật có cho chú xin, vay một đồng nào đâu.
20 Tháng Mười 20184:34 CH(Xem: 108)
Chúng tôi chờ xem chính phủ của bà Angela Merkel sẽ giải quyết cuộc khủng hoảng này như thế nào? Nếu chấp nhận họ Trịnh được tỵ nạn chính trị thì đó là một trò cười cho người dân Việt Nam vì đã mở ra một tiền lệ cứ tham nhũng, bốc hốt; tàn phá dân tộc của chúng mày xong rồi qua đây sẽ được cho tỵ nạn, đó cũng chính là cái tát vào mặt nhân dân Đức khi phải sống chung với một tên trùm tham nhũng mang cái mác đảng viên đảng cộng sản Việt Nam!
18 Tháng Mười 201812:55 CH(Xem: 102)
Quả thực, chỉ vài tháng sau, qua điện thoại, thư tín, luật sư xã hội của Trương Anh Tử đã giải thích, và bác bỏ, hải quan không thể truy tố hắn ra tòa. Họ buộc phải đóng hồ sơ lại. Hắn mừng lắm, đến thông báo cho tôi ngay. Kể từ đó, có vẻ tin tưởng vào những trò lưu manh vặt của tôi, nên có việc quái gì hắn cũng đến hỏi. Lúc đó, tôi mới biết hắn nguyên là học sinh Violon của Nhạc viện Hà Nội và Nga Xô, mới chuồn sang Đức, cùng gốc gác Nam Định.
17 Tháng Mười 20182:05 CH(Xem: 184)
Thế mà cũng chính lãnh đạo thành phố này nay lại đứng sắp hàng nhắn tin để ủng hộ họ. Người ta thấy trong đám lãnh đạo đó có cả ông Tất Thành Cang, phó bí thư thường trực Thành ủy là người phải chịu trách nhiệm chính trong sai phạm bán rẻ tới 6 lần đất công ở Phước Kiển (huyện Nhà Bè). Thật là hài hước, trơ trẽn. Dư luận cho rằng, việc nhắn tin ủng hộ người nghèo này là cá sấu khóc con mồi. Một hình ảnh so sánh rất thuyết phục. Không hiểu tại sao, họ có thể làm được những việc ấy mà không biết xấu hổ.
16 Tháng Mười 201811:28 CH(Xem: 178)
Nhận thức được tầm quan trọng của hiến pháp, cũng như việc bảo vệ hiến pháp hầu hết các quốc gia đều xây dựng một cơ chế bảo hệ hiến pháp phù hợp với trình độ , quan điểm pháp lý của riêng mình. Hiến pháp giống như một hạt giống, một hạt giống có tốt đến đâu mà chúng ta không bảo vệ và chắm sóc nó thì cũng không thể phát triển khỏe mạnh. Hiến pháp hay, văn minh mà không được bảo vệ thì cũng chỉ là tập giấy vụn mà thôi. VÌ vậy, bảo vệ hiến pháp luôn là một vấn đề quan trọng cho mỗi quốc gia.
15 Tháng Mười 20189:44 CH(Xem: 295)
tuy nhiên đàn áp thôi chưa đủ, vì đảng ta là đảng zinh quang, đảng chỉ thích bốc thơm chứ đếch thích bốc…thối dù cái mùi thối hoắc bay xa toàn thế giới đó xuất phát từ đảng lan ra, cho nên đảng quyết tâm hạ tối kiến sẽ bịt miệng bọn dân phản loạn trong nước, bọn phản động từ nước ngoài bằng cách kiểm soát Internet, từ đây thằng nào, con nào hó hé là bắt thẳng tay, còn bọn ở nước ngoài thì đừng có mong nhúng mũi vô xứ Mù, chúng mày không được Quéo Còm…
15 Tháng Mười 20189:01 CH(Xem: 144)
Nếu một dân tộc mà nhóm người lưu manh giữ vai trò chính trong thời gian dài, thì sẽ trở thành dân tộc “ỷ mạnh hiếp yếu”, trở thành một dân tộc hung bạo, trở thành một dân tộc hủ bại biến chất. Đạo lý như thế này, lẽ nào còn cần ai chứng minh sao?
15 Tháng Mười 20181:58 CH(Xem: 182)
Nhưng dạo này đến nói tiếng người cũng dở rồi. Hôm qua có mấy đứa trẻ ăn mặc rách rưới, hôi hám đến xin ăn, nó ngồi xỉa lông trong lồng, vừa mổ cám con cò vừa thò mỏ ra hét um lên. - Nước hoa, nước hoa!
09 Tháng Mười 2018
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
07 Tháng Mười 2018
Muốn viết về những cái chết hổng bình thường, của những tay theo đảng An Nam cộng từ trước giờ, thì đó phải là một cuốn sách dày đến năm ba trăm trang là ít, nói vậy có nghĩa là chuyện đầu độc nhau, hay mượn tay ugười ngoài để triệt nhau là chuyện thường của đảng. Cái chết của Trần Đại Quang là chuyện vừa giữ ghế cho Lú, vừa răn đe những kẻ hổng phò Tầu… Đó là chuyện hổng lạ!
06 Tháng Mười 2018
Còn nhiều nữa, để không làm mệt mắt bạn đọc, mỗ tôi có thể nói tóm tất cả ý kiến còn lại, là ai cũng cho đây là cơ hội tốt, thời điểm chín mùi, để gom hai cái ghế TBT và CTN làm một, và người xứng đáng không ai hơn được Lú, rồi tất cả đồng tin rằng quốc hội sẽ tán thành… Vậy ba ông bạn gọi phôn cho mỗ tôi, sau khi đọc xong bài ‘tàn đời Lú’ thắc mắc về cái nhìn của mỗ tôi là điều dễ hiểu, trong bài đó mỗ tôi cũng đã nêu hai ông LS Trần Quốc Thuận, TS Vũ Cao Phan, Blogger Trương Duy Nhất, hót cũng khá hay đánh bóng cho Lú trong vai nhất thể hóa.
04 Tháng Mười 2018
Điều ngạc nhiên là hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản không ai dám lên tiếng, chúng không dám nói bởi vì bọn chúng sợ chết, sợ mất khối tài sản khổng lồ mà đảng đã ban phát; thế nhưng còn 90 triệu con người trong nước, không lẽ họ cũng không nhìn thất những bất cập, thấy hiểm họa mất nước đã cận kề khi Nguyễn Phú Trọng leo lên chiếc ghế chủ tịch nước kiêm luôn Tổng Bí Thư đảng cộng sản?
28 Tháng Chín 2018
“CNXH nói rằng không phát triển kinh tế tư nhân nhưng bây giờ thì phát triển kinh tế tư nhân. Như thế còn gì là ‘xã hội’ nữa? Thành ra CNXH mà ông Trọng nói là phải hiểu rằng, đấy là ổng muốn duy trì quyền lực của Đảng. Thế thôi! Chứ còn nói rằng CNXH mà theo những vấn đề của Marx thì không thấy nữa.”
20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.