Nền Kinh Tế… Đất

09 Tháng Năm 20189:38 CH(Xem: 1728)

                                 Nền Kinh Tế… Đất

dan-oan



Đoàn Khắc Xuyên



Sự phát triển kinh tế Việt Nam mấy chục năm qua dường như chủ yếu xoay quanh… đất, dựa vào đất. Cũng phải thôi, vì đất là một tư liệu sản xuất chủ yếu, là nguồn lực kinh tế quan trọng bậc nhất của một quốc gia còn chưa phát triển về công nghiệp và khoa học công nghệ. Đất lại không sinh sôi nảy nở ra được trong khi dân số ngày càng tăng.

Điều đáng nói là dù mục tiêu công nghiệp hóa-hiện đại hóa đất nước được đặt ra từ lâu, nền công nghiệp Việt Nam cho đến nay vẫn èo uột và không ai biết đến bao giờ Việt Nam mới trở thành một đất nước “công nghiệp hóa về cơ bản”: ngành công nghiệp xe hơi đã được các quan chức có trách nhiệm chính thức thừa nhận là thất bại; ngành công nghiệp hỗ trợ yếu kém đến mức các nhà đầu tư nước ngoài muốn tìm nhà cung cấp linh kiện trong nước, như cái đinh vít đạt chất lượng, cũng khó; ngành công nghiệp đóng tàu thì với sự phá sản của Vinashin coi như thất bại cay đắng cùng với sự mất trắng hàng chục ngàn tỉ đồng; ngành công nghiệp đánh bắt hải sản xa bờ cũng không đi tới đâu; nhiều doanh nghiệp trong nước bị doanh nghiệp nước ngoài thâu tóm hoặc tự bán mình cho nước ngoài. Còn có thể kể ra nhiều thứ khác nữa. Xuất khẩu sản phẩm công nghiệp, thậm chí cả GDP, rút cuộc trông cậy phần lớn vào doanh nghiệp vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài (FDI), chủ yếu là Samsung của Hàn Quốc.

Trong bối cảnh đó, những hoạt động xoay quanh đất đai nổi lên như là hoạt động xương sống của nền kinh tế. Bước ra khỏi nền kinh tế bao cấp, chuyển qua cơ chế thị trường, đất đai trở nên có giá trị, giá đất hết nóng rồi lạnh, hết lạnh lại sốt, mà thường là sốt. Có những thời kỳ nhà nhà người người đổ xô đi buôn đất, làm “cò” đất. Cả nước dường như lúc nào cũng mong ngóng trông chờ quy hoạch, hễ nơi nào có quy hoạch là giá đất lên như thổi, như hiện tại giá đất đang sốt từng ngày ở mấy địa phương dự định làm đặc khu kinh tế (Phú Quốc, Vân Đồn, Bắc Vân Phong) và ở nhiều thành phố. Và mỗi lần sốt đất như vậy lại có một số ít đại gia phất lên từ đất. Nền công nghiệp quốc gia mãi èo uột nhưng Việt Nam lại có những tỉ phú đôla từ… đất, khi các đại gia – bằng quan hệ và bằng những thứ khác – được chính quyền địa phương giao cho những khu đất béo bở, trong khi rất rất nhiều người dân mất đất lâm vào cảnh trắng tay với giá đền bù rẻ mạt, để rồi hết năm này qua năm khác vác đơn đi kiện, trở thành “dân oan”.

Đất đã trở thành một miếng mồi ngon trong mắt doanh nghiệp và những quan chức tham lam; là một trong những đầu mối xung đột căng thẳng giữa người dân bị mất đất với doanh nghiệp được giao đất, giữa người dân với chính quyền địa phương khi chính quyền đứng ra thu hồi đất bất hợp lý, như vụ Cống Rộc-Hải Phòng, vụ Đồng Tâm-Hà Nội, vụ Văn Giang-Hưng Yên, vụ khu đô thị mới Thủ Thiêm-Sài Gòn, vụ Khu công nghiệp Bình Minh-Vĩnh Long (vốn là vùng đất trồng đặc sản bưởi Năm Roi nổi tiếng)… và vô số những vụ xung đột lớn nhỏ khác ở khắp các địa phương.

Thật ra, không chỉ từ khi nền kinh tế chuyển qua cơ chế thị trường đất mới trở thành đầu mối tranh chấp, xung đột. Ngay từ sau tháng 4-1975, tranh chấp đất đai cũng đã xảy ra nhưng theo kiểu giành “chiến lợi phẩm” giữa những người mới lên nắm chính quyền với những người chủ đất cũ. Gia đình tôi chẳng hạn đã trở thành nạn nhân của một nông trường quốc doanh khi cha tôi sau tháng 4-1975 đưa gia đình từ thành phố trở về quê khai khẩn đất hoang để làm nông, để rồi sau khi khai khẩn xong thì chẳng những bị nông trường kế bên cướp trắng đất mà còn bị chính quyền xã bắt giam.

Nhưng phải nói là kể từ khi nền kinh tế chuyển qua cơ chế thị trường, những tranh chấp, xung đột về đất đai mới trở nên như cơn lốc. Bạn tôi, thuộc gia đình cách mạng nòi, lại là cán bộ một ban thuộc Thành ủy TPHCM, cũng trở thành nạn nhân bị mất đất như bao người khác khi đất ông bà để lại tại vùng trồng bưởi Năm Roi dưới chân cầu Cần Thơ bị chính quyền tỉnh Vĩnh Long “thu hồi” để giao cho một công ty làm khu công nghiệp mà mười mấy năm chẳng ra khu công nghiệp, còn những người dân mất đất trồng bưởi, mất nguồn sống, thì lay lắt qua ngày để đi kiện trong vô vọng. Hỏi bạn bè xung quanh mình, những trường hợp có gia đình bị lấy đất oan ức cũng không phải ít.

Tất cả bắt nguồn từ thể chế kinh tế (Hiến pháp) quy định đất đai là “sở hữu toàn dân” nhưng quyền định đoạt lại không nằm trong tay người dân, vì họ không được quyền sở hữu, mà được trao vào tay chính quyền, từ cấp tỉnh. Nói là chính quyền nhưng trong thực tế nhiều lúc quyết định lại chỉ là một hoặc vài người. Và ai có thể bảo đảm một vài người đó không tối mắt trước đồng tiền, không bắt tay với doanh nghiệp để tước đoạt đất của những người dân thấp cổ bé họng một cách hợp pháp dựa vào thể chế kinh tế nói trên; và điều 62 Luật Đất đai – vốn cho phép chính quyền “thu hồi” đất của dân để giao cho doanh nghiệp làm dự án (kể cả doanh nghiệp tư nhân và dự án là kinh doanh như làm khu công nghiệp) mà không cho người dân quyền được thương lượng giá đền bù (đúng ra phải là mua bán theo giá thỏa thuận). Còn nỗi bất công nào lớn hơn?

Đất, tài sản trong tay người dân, có khi được truyền từ đời cha ông đến đời con cháu, bị chính quyền tước đoạt và đền bù với giá rẻ mạt để giao cho doanh nghiệp. Một số ít người giàu lên từ đó, nhiều người nghèo đi cũng từ đó. Như vậy, có thể thấy nỗi bất công từ đất đã đụng chạm đến một số lượng đáng kể người dân, kể cả những người đã từng ủng hộ “bên thắng cuộc” giành được chính quyền, và gây ra những tiếng oán than chưa bút mực nào tả xiết.

Nhìn một cách tổng quát, “nền kinh tế… đất” từ mấy chục năm qua đã làm một số ít người sung sướng nhờ phất lên, gồm doanh nghiệp và quan chức nhận lại quả, nhưng mang lại khổ đau cho rất nhiều người. Với một nhà nước tự xưng là “của dân, vì dân”, lẽ ra nguồn lực đất đai (sở hữu toàn dân) trước hết phải nhằm phục vụ cho số đông dân chúng vốn còn rất nghèo, cho đông đảo công nhân cả đời ước mơ một căn nhà nhưng do giá cả nằm ngoài tầm với, buộc họ phải bằng lòng sống trong những căn nhà trọ thiếu tiện nghi. Dù Bộ Xây dựng có một Cục Quản lý nhà và Thị trường bất động sản, người ta chưa thấy có một chương trình xây dựng gia cư (nhà ở) nào cho người thu nhập trung bình, người nghèo, ở tầm quốc gia và để lại dấu ấn. Ngược lại, với nhiều dự án khu đô thị, khu dân cư, người dân cố cựu tại chỗ và người nghèo bị đẩy ra rìa.

Chẳng hạn, với dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm đang được dư luận quan tâm, theo khẳng định của ông Võ Viết Thanh, nguyên Chủ tịch UBND.TPHCM giai đoạn 1997-2001, thì ở dự án này, việc lựa chọn nhà đầu tư xây dựng các dự án tái định cư chủ yếu dựa vào mối quan hệ “quen biết” mà không qua đấu thầu nên giờ đây dư ra hàng ngàn căn hộ mà người dân không có khả năng vào ở vì không có cơ sở hạ tầng, xa cách nơi mưu sinh quen thuộc của họ (báo Thanh Niên 6-5-2018). “Câu chuyện dự án Thủ Thiêm bây giờ theo tôi cần làm rõ những vấn đề sau: Có tình trạng cán bộ hay con em cán bộ nhảy vào dự án mua tới mua lui bán chênh lệch làm giàu không? Những công trình hạ tầng đổi đất ở dự án hay công trình tái định cư có qua đấu thầu hay chỉ định để làm lợi cho riêng mình? Đền bù của dự án có chèn ép người dân không? Lúc trước, thành phố để 160 ha làm khu tái định cư giờ 160 ha này nằm ở đâu?…”, ông Thanh nói.

Rõ ràng, muốn chấm dứt tình trạng bất công liên quan đến đất đai và bất ổn xã hội phát sinh từ đó, cần giải quyết cái gốc là chế định “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, và trước mắt, trong khi chưa sửa được chế định Hiến pháp này thì phải trao cho người dân quyền thương lượng về giá đất với nhà đầu tư theo nguyên tắc thuận mua vừa bán. Ngay cả những cán bộ thuộc hàng lãnh đạo giờ cũng đã phải nhận ra thực tế này, như ông cựu Chủ tịch UBND.TPHCM Võ Viết Thanh nói trong trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ (7-5-2018): “Không chỉ tôi mà nhiều người cũng nói: cần sửa đổi Luật đất đai, công nhận đầy đủ quyền sở hữu đất đai tư nhân của người dân. Có quyền sở hữu, họ sẽ yên tâm với tài sản của mình, được bảo vệ nhiều hơn với tài sản của mình. Khi có quy hoạch, họ cũng sẽ có quyền được thụ hưởng lợi ích từ việc đất đai của mình được nâng cao giá trị”.

Đó cũng là cách để nền kinh tế thoát khỏi tình trạng một nền kinh tế dựa chủ yếu vào đất, nóng lạnh từng hồi với đất, làm giàu cho một số ít doanh nghiệp và quan chức trong khi đẩy nhiều người dân đến chỗ khốn cùng.

Vấn đề là bao giờ những người nắm quyền lãnh đạo đất nước dám thoát khỏi cái “tín điều” đất đai là sở hữu toàn dân nói trên.


Tác giả gửi Trí Việt News

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180509/nen-kinh-te-dat

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Năm 20192:13 CH(Xem: 69)
Vùng đồng bằng chiêm trũng Bắc bộ tính ra là ngọng nhiều nhất. Hải Phòng Nam Định hẹn nhau lên thủ đô nói thế này: "MAI ĐI HÀ LỘI MUA CÁI LỒI VỀ LẤU CƠM LẾP". Cách nhau có vài chục cây số thôi mà sang Hải Dương, Bắc Ninh hình như lại ngọng ngược lại. Hồi tôi lên rừng Trường Sơn chơi với ông cậu đang phụ trách tuyến đường này, ổng kể có ông thủ trưởng đơn vị người Hải Dương chửi anh lính lái xe ẩu một trận tối mặt tối mày thế này: "NÀM THÌ NƯỜI. NÓI THÌ NÁO. THẤY N....
26 Tháng Năm 20192:12 CH(Xem: 68)
Á Đù, Cá mà sặc nước...ai ơi Là Chim biết lặn, là Mèo biết bơi
24 Tháng Năm 20193:31 CH(Xem: 207)
Ông có một vài phát biểu được cho là cũng thuận lòng dư luận, như chuyện khẳng định việc tuyệt đối quyền lực đảng trong thể chế nhà nước hiện là một rào cản lớn cho sự thu hút và phát triển nhân tài. Nhưng vấn đề về kiểm soát rượu bia, mặc dù xã hội đang sử dụng nó quá nhiều, nhưng thuận theo họ tức là đang gây hại không chỉ cho bây giờ mà tới những thế hệ sau nữa: tai nạn, bệnh tật, đánh nhau, đổ vỡ gia đình, bạo hành vợ con, tha hoá những mối quan hệ trong làm ăn...không thiếu gì hệ luỵ của rượu bia.
24 Tháng Năm 20193:29 CH(Xem: 196)
trong năm 2018 và 2019, 2020 tại CHLB Đức đã và sẽ có 26 đường cao tốc mới mở ( nhiều đường mới hoàn toàn ) . Trong 8 năm trước đây cũng nhiều lắm, đ... thèm tra cứu nữa. Nhắc để Kiên nhớ là đường cao tốc ở CHLB Đức bắt đầu có từ năm 1921, lúc đó bố và có thể cả ông cuả Kiên còn chưa thành thai nhi, mới sắp sửa thụ tinh thôi đấy
23 Tháng Năm 20193:55 CH(Xem: 223)
- Con Khỉ này là con của tên Trần Đức Lương, cựu chủ tịch nước VNcs. - Trước đây không lâu con gái khỉ rượu của hắn phê ma túy sốc thuốc vô BV và được bọn quan chức cấp dưới Hà Thành vào thăm cung kính khiến dư luận dậy sóng. - Với tư duy loài khỉ Trần Tuấn Anh còn cho công xa vào đón vợ mình tận cầu thang máy bay và nhận nhiều gạch đá của cư dân mạng.
23 Tháng Năm 20193:53 CH(Xem: 236)
Hình ảnh đang lan truyền trên mạng dưới đây được cho là 2 con của ông Dương Quang Thành -chủ tịch tập đoàn điện lực VN (EVN). Với đồng lương còm cỏi của chủ tịch tập đoàn nhà nước làm ăn bết bát, thua lỗ , cho cả hai con du học tại Mỹ từ thời THPT, chắc anh thành phải chạy xe ôm ngoài giờ và buôn chổi đót, nấu rượu rất vất vả....
23 Tháng Năm 20193:52 CH(Xem: 165)
Bên trong gói quà đó là một tờ giấy A4 màu xanh, cháu tưởng đó là cái giấy khen, nhưng mà hóa ra lật cả 2 mặt cũng không thấy chữ nào”. Vị phụ huynh chia sẻ tiếp: “Tối đến, tôi về nhà, thấy gói quà trên bàn cũng háo hức mở ra xem, tôi hỏi con gái: “Thế quà là cái gì hả con? Thì cháu trả lời quà đấy mẹ, có mỗi tờ giấy đó thôi. Cháu khóc và nói con bị lừa mẹ ạ. Con đã bảo mẹ từ sáng là con không muốn đi mà mẹ cứ bắt con đi”. Cháu bực dọc quát cả tôi: “Con bị lừa. Và cả tối nó lầm lì, không nói với ai câu nào. Nó xấu hổ. Tôi biết, nó tổn thương sâu sắc. Nó mất lòng tin vào người lớn.
22 Tháng Năm 20192:38 CH(Xem: 313)
Tình hữu nghị tốt đẹp với TC vì bọn Tàu Hủ Thúi đã giúp chúng ta có được ngày hôm nay cho nên có hy sinh vào cái đảo chim ỉa cũng chả sao. Cho nên Việt Nam bị chiếu bí và các con khỉ thay nhau lên diễn hề giúp vui cho toàn dân. Nhưng đừng quên bọn chúng chính là những tên Lê Chiêu Thống thời đại, con PCT. UBND Tỉnh Quảng Ninh chính là con đĩ Mỵ Châu năm xưa rải lông ngỗng xuống đường để giặc rượt theo An Dương Vương Thục Phán dẫn đến mất nước Âu Lạc.
21 Tháng Năm 20192:30 CH(Xem: 214)
“Cho đến nay, chính Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận rằng chưa có nhận thức rõ, cụ thể và đầy đủ về thế nào là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa mà chỉ có giải thích nguyên lý chung rằng, đó là một nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lý chặt chẽ của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa hướng tới mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Trong khi đó “pháp quyền XHCN” là gì họ cũng không có định nghĩa nốt. Như vậy là CS họ lấy thứ mơ hồ để định nghĩa cho một khái niệm mơ hồ khác. Xem như định hướng XHCN là như thế nào cũng không ai biết.
21 Tháng Năm 20192:27 CH(Xem: 265)
Các DLV, AK47, đảng viên cuồng tín có phản biện gì không khi trông thấy lãnh tụ của mình hèn hạ và nhục nhã đến thế này? Đây là boác hồ vô vàn kính yêu, người đã cống hiến trọn cuộc đời cho quê hương và dân tộc đấy sao?
26 Tháng Năm 2019
Sau khi Mỹ áp thuế suất cao lên hàng nhập khẩu TQ thì nước này cũng có những động thái đáp trả, trong đó họ đã phát ngôn sẽ áp đặt mức thuế cao lên mặt hàng nông sản Hoa Kỳ, tất nhiên bánh ít đi, bánh quy lại, cả hai cùng chết mà thằng chết trước chính là thằng nào ít tiền hơn, tuy nhiên trong cuộc chiến thương mại này Việt Nam mà cụ thể là khối doanh nghiệp tư doanh lẫn quốc doanh sẽ là kẻ chết trước bởi vì nền kinh tế của Việt Nam hôm nay đã lệ thuộc hoàn toàn vào Tàu Cộng, hàng hóa có xuất xứ từ TQ chiếm lĩnh gần hết thị trường nội địa, hàng Việt Nam không cạnh tranh lại về giá thành, mẫu mã...
25 Tháng Năm 2019
Buồn cười thật! Cô ta có đại diện cho dân tộc, đất nước này đâu mà nói cô làm nhục quốc thể hè? Đây chỉ là cá nhân của cô hoặc 1 tổ chức văn nghệ sĩ nhỏ nhoi nào đó hành động, chứ nhà nước VN có cử cô ấy đại diện cho quốc gia đi dự giải gì đó đâu mà nhục quốc thể ta? Thế nào là nhục quốc thể? Hành động làm nhục quốc thể, cụ thể như thế nào? Nó đây: - Trao công hàm, công nhận chủ quyền quốc gia của mình là của nước khác. Đó mới là nhục quốc thể.
25 Tháng Năm 2019
Đã là thời đại của tay hoang dâm được phong thánh, đưa vào chùa xếp ngang cùng Phật, hè nhau xì xụp lạy tôn là cha già dân tộc. Thì chuyện đứa nửa đực nửa cái nhảy loi choi hò hét xưng là ông hoàng nhạc Việt, hay con đượi trần truồng với hai mảnh vải che vú che khu, tự gắn mác nữ hoàng nội y, là chuyện tự nhiên phải xảy ra thôi. Thời của đĩ bợm lên ngôi mà!
23 Tháng Năm 2019
Cho nên có thể nói, với tình thế người dân Việt Nam liên tục bị thuế, BOT, tham nhũng vv.. tước hết sức lao động của mình, kèm theo đó chính người dân cũng bị tước hết mọi quyền đòi hỏi khi bị nhà nước đối xử bất công thì bản chất nô lệ vẫn còn y nguyên chứ không khác gì mấy thời kỳ tăm tối trước đây. Mặt khác, nhà nước né tránh cái tiếng làm ông địa chủ duy nhất bằng cách giải tán hợp tác xã và thay vào đó là những công ty độc quyền nhà nước. Những công ty này được uống những dinh dưỡng mà nhà nước hút từ nô lệ của họ. Như vậy dù có đổi mới hay không, nhà nước CHXHCNVN vẫn là một thực thể có 2 mặt...
23 Tháng Năm 2019
Tập Cận Bình tuyên bố kế hoạch hiện đại hóa “Made in China 2025”, hứa hẹn nguồn trợ cấp dồi dào để giúp cả doanh nghiệp nhà nước lẫn tư nhân Trung Quốc đứng đầu thế giới trong lĩnh vực siêu điện toán, AI, vật liệu mới, công nghệ in 3D, phần mềm nhận diện, rô bốt, xe điện, xe tự hành, mạng 5G và vi mạch tân tiến. Đây là sự chuyển dịch tự nhiên khi Trung Quốc mong muốn thoát khỏi nhóm các nước thu nhập trung bình và giảm phụ thuộc và phương tây về công nghệ cao. Nhưng tất cả những ngành mới nói trên đều cạnh tranh trực tiếp với những công ty tốt nhất của Mỹ.
20 Tháng Năm 2019
Ở Mỹ, chuyện những chiếc tất, những chiếc quần lót, những tấm bảng, những đoạn phim hay những chiếc bao cao su có hình Tổng thống là một chuyện quá đỗi bình thường, nhưng ở nước độc tài thì đó lại là một tội phạm hình sự có tính chính trị. Các cuộn giấy vệ sinh ở Trung Quốc có hình tổng thống Mỹ, và những hoá đơn mà họ phải thanh toán tăng lên và nguy cơ phá sản (vỡ nợ quốc gia) là hai điều tỷ lệ thuận với cấp luỹ thừa với nhau: càng nhiều giấy có hình Trump, những hoá đơn càng lớn và tình trạng nợ ngày càng khổng lồ.
18 Tháng Năm 2019
Sau troke là nghỉ dưỡng tập luyện phục hồi chức năng cả năm, thể xác lẫn tinh thần rất yếu, và thường có đến 20%, một cơn tai biến thứ hai sẽ đến. Bà cụ mẹ mỗ tôi đã không qua khỏi cơn tai biến lần thứ hai, chỉ sau lần đầu tám tháng… Nay Lú chỉ sau một tháng mà cho là sức khỏe đã phục hồi tốt, và trong hai lần xuất hiện vẫn quyết liệt ra sức ‘ta đánh ta’ (nhưng không được để vỡ bình), như truyền thông xã nghĩa chạy tựa: Chống tham nhũng, một thông điệp xuyên suốt. Vậy đây là lời của Lú, lão già bảy lăm vừa bị đột quỵ, hay là lời một tay nào đó mang chiếc mặt nạ silicon?
17 Tháng Năm 2019
Trong một thế cờ đã được Tàu Cộng tính toán, xếp đặt từ lâu, Trần Quốc Vượng đương nhiên sẽ giữ chức TBT kiêm chủ tịch nước vào một ngày tới đây; và Ba Dũng sẽ là vật hiến tế, đủ cân, đủ lạng cho tham vọng quyền lực và khẳng định quyền lực của Trần Quốc Vượng trong thời kỳ mạt sản này. Thời gian ông Vượng bắt ông Ba Dũng có thể diễn ra trước và ngay sau khi ông ta nắm giữ chức Tổng Bí Thư kiêm chủ tích nước. Chỉ cần, trong một lúc xỉa răng nào đó, trên miệng ông Trần Quốc Vượng bỗng nhiêm lẩm nhẩm: “Ba Dũng ư?”. “Không ai dám bắt ư?”. “Bắt”. Thế là Ba Dũng sẽ vào rọ.
14 Tháng Năm 2019
Trước đó, “Út Hữu” từng nhận định thế này: Mọi người cứ thắc mắc sao ông Nguyễn Phú Trọng không có mặt ở lễ tang ông Lê Đức Anh? Ơ hay, ông ấy đã ngỏm rồi, lấy mô mà ra nữa?.. Cho dù trang “Út Hữu” trên facebook đã bị đóng nhưng một “Thông báo về Kết luận của Ban Chấp hành Đảng bộ Trường Chính trị Trần Phú”, ký ngày 6 tháng 5, cho biết thêm, qua “Út Hữu”, ông Thuận còn có những “bình luận xuyên tạc sự thật với những từ ngữ thiếu văn hóa, xúc phạm” khác.
13 Tháng Năm 2019
Sự bất lực của họ kém đến nỗi không đưa ra được một lập luận hay một dẫn chứng nào cho ra hồn để biện minh. Thử hỏi với một đội ngũ tương lai sẽ cứu vớt đất nước, thay thế sự cai trị của cộng sản để đưa nước Việt thoát khỏi xâm lăng của Trung Cộng mà nhận thức như thế thì chỉ có thể thay một chế độ thối nát này bằng một chế độ thối nát khác mà thôi.