Từ ngày tháng Tư

29 Tháng Tư 201811:33 SA(Xem: 288)

                                         Từ ngày tháng Tư!

hqdefault (1)




Tư Bến Nghé




Đất nước trọn gói trong tay đảng, tháng Tư này nữa là đã bốn mươi ba năm, dân hai miền Bắc Nam dưới sự dẫn đường của bác đảng, đi nay đã hụt hơi mà cái thiên đàng (mù) bác hứa vẫn bặt tăm. Hôm nghe Trọng Lú than đến hết thế kỷ này, biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện chưa, có kẻ cuồng đảng nói: Hổng cuối thế kỷ này thì cuối thế kỷ tới, cứ kiên trì thì đảng cũng sẽ vận dụng sáng tạo để xây, mà sáng tạo thì đảng ta có dư, như cái kinh tế thị trường của thằng tư bổn, đảng gắn thêm cho nó cái đuôi định hướng xã nghĩa, chạy thiệt là ngon (?!).

Nói đến sáng tạo thì đảng đầy một bụng, chỉ bốn mươi ba năm mà quan nào quan nấy sáng tạo cho riêng mình, những cái thiên đường ‘cực kỳ hoành tráng’ dấu bên mấy xứ tư bổn giãy chết, câu ông bà nói hổng sai, cái tư đi trước cái chung, cái tư luôn tốt hơn cái chung. Và càng ngày, hai chữ sáng tạo được các quan ra sức triển khai, cái riêng tư của quan ngày càng sáng, còn cải chung đất nước đời sống thằng dân teo tóp coi thiệt thảm hại. Nghĩ lại mà phục quan quá xá, quan mần cắt mạng tức lấy cái tốt thay cho cái xấu, nhưng cho chỉ mỗi ên mình quan!

Ai chờ đảng xây thiên đường thì cứ mà chờ, còn Tư tui dám nói chắc, chờ cóc mọc râu cũng chưa có! Nay mọi thứ đã đổi khác, lúc bác đía dóc với đám tà lọt về cái thế giới đại đồng, là lúc bác mần việc cho Quốc tế Cộng sản Đệ tam, mà cũng chỉ là nghe hơi nồi chõ. Đầu năm 1950, Mao vừa chiếm được Hoa Lục, có chuyến đi Nga bác xin theo, rồi Stalin giao bác cho Mao chỉ đạo, với bác thì Mao vô cùng vĩ đại, lại đang xây thiên đường cho Tầu cộng, nên nói với đám đàn em là Đồng Chinh Giáp: Tôi và các chú có thể sai, nhưng Chủ tịch Mao hổng bao giờ sai.

Tầu cộng là vậy, còn Liên Xô thì trên báo Nhân Dân ngày 20/07/1965 bác nói: Các nước bạn anh em chỉ mong chúng ta thắng lợi trong cuộc đấu tranh… Luôn hướng về Liên Xô, đất nước của Lenin vĩ đại, coi Liên Xô là tổ quốc của cách mạng, tổ quốc thứ hai của mình… Vậy ra hổng đất nước dân tộc gì ráo, chỉ vì hai chữ cộng sản, nên mười năm sau có cái ngày 30/04/1975 đảng An Nam cộng gọi là ngày ‘giải phóng’, ngày ‘thống nhất’ đất nước, chứ với bác cho tới lúc chết, thì cái chiến tranh do bác gầy, cũng chỉ là theo yêu cầu của cộng sản quốc tế đệ tam.

Cuối năm 1960, đảng An Nam cộng cho ra đời Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, theo Nghị quyết Hội nghị Trung ương lần thứ 15, với mục đích lật đổ chính quyền VNCH, để đưa cả nước đứng vô khối xã hội chủ nghĩa. Đó cũng là lúc Liên Xô đẩy mạnh viện trợ quân sự lẫn kinh tế, giữa Liên Xô và Bắc Viêt ký kết nhiều thỏa thuận, để yểm trợ cho cuộc chiến khốc hại này, Nikita Khrushchev thủ tướng Liên Xô, khi đề cập đến các cuộc chiến ‘giải phóng dân tộc’ trên khắp thế giới, đã gọi Cuba và Việt Nam là những cuộc chiến tranh ‘thần thánh’.

Là mũi xung kích để tạo ảnh hưởng cho Liên Xô ở Đông Nam Á, mà cuộc chiến đã trở nên khốc liệt, bộ đội của bác đã được trang bị vũ khí hiện đại nhất của phe cộng sản, xin trích Nghị quyết Trung ương Đảng lần thứ 15 năm 1959: Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Nam Á. Đế quốc Mỹ chiếm cứ miền Nam, âm mưu xâm lược miền Bắc là để tấn công phe xã hội chủ nghĩa, cho nên, thắng lợi của cách mạng Việt Nam quan hệ trực tiếp đến phe xã hội chủ nghĩa, làm cho phe xã hội chủ nghĩa càng rộng lớn, vững mạnh.

Và cũng giống bác, khi đến Moscow dự Đại hội Đảng Cộng sản Liên Xô lần thứ 23 năm 1966, Lê Duẩn cũng nói, mình có hai tổ quốc, tổ quốc Việt Nam và tổ quốc Liên Xô, và mười năm sau trong cơn say máu vừa chiếm được miền Nam, Lê Duẩn mần đẹp lòng khối Liên Xô mà đưa quân sang Cambodia, đã đụng đến quyền lợi cốt lõi của Tầu cộng, nên sinh chuyện thầy trò Hán phỉ, nơi sáu tỉnh biên giới Việt-Trung 1979 đập nhau một trận răng môi lẫn lộn. Chỗ này cần phải nói thêm, Liên Xô và Tầu cộng, mỗi bên muốn cái kết thúc cuộc chiến VN khác nhau!

Liên Xô thì như đã nói, nhưng Tầu cộng thì trái hẳn lại, An Nam cộng tuy là đứa con hoang của Tầu cộng, nhưng cuối cùng nhận ra một sự thật đắng nghét: Lãnh đạo Trung Quốc, xuất phát từ lợi ích dân tộc, họ có giúp Việt Nam khi nhân dân Việt Nam chiến đấu chống Mỹ, nhưng cũng xuất phát từ lợi ích dân tộc, họ không muốn Việt Nam thắng Mỹ và trở nên mạnh, mà chỉ muốn Việt Nam yếu, lệ thuộc Trung Quốc…Họ lợi dụng xương máu của nhân dân Việt Nam để buôn bán với Mỹ… Họ muốn chia rẽ Việt Nam với Liên Xô và các nước XHCN khác (trang 5, cuốn Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua, của Nhà xuất bản Sự Thật).

Một HCM nhân viên cộng sản quốc tế đệ tam, một Lê Duẩn đầy quyền lực: Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc, đến khi cả hai qua đời, cũng là lúc nghe thiên đường tả tơi, do Tầu cộng bắt tay cùng Mỹ diệt gọn khối Liên Xô. Một điều phải thừa nhận, đám An Nam cộng đời đầu Hồ Đồng Duẩn Giáp, vẫn thường đem cái thế giới đại đồng, ra dụ thằng dân chết cho lý tưởng cộng sản, nhưng với đám kế thừa nay đã hết, hổng mặn với giáo điều Mác Lê, mà chỉ lo vùa hốt, để đổi đời thành tư bản đỏ, xong rồi đổi màu visa chối bỏ gốc gác bần nông.

Người nhà nước cầm quyền là những tay tư bản đỏ man rợ, thì chuyện xây dựng chủ nghĩa xã hội có nói thì chỉ là bịp, vì vậy Tư tui mới nói, cái thiên đường xã nghĩa hổng bao giờ được xây là vậy, dù có muốn xây thì cũng hổng biết gì để mà xây. Cái đảng của bác, trước tháng Tư ngoài Bắc hổng nói mần chi vì đó là có ăn có chịu, chứ trong miền Nam sau tháng Tư thì mọi cái rõ ràng lột trần trước mắt hiện nguyên hình là cái đảng cướp, lớn cướp lớn, nhỏ cướp nhỏ, lấy hai chữ cộng sản để khè, cướp tài sản thằng dân mần tài sản riêng cho chúng.

Hồ Đồng Duẩn Giáp, trong cơn say quyền lực bám lấy Nga-Hoa để ăn theo, nhưng chúng cũng chỉ là đám thiên lôi của Nga Tầu, chỉ đâu đánh đó, 1970 Lê Duẩn nói cùng Mao: Tại sao chúng tôi giữ lập trường bền bỉ chiến đấu cho một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt trường kỳ kháng chiến ở miền Nam? Tại sao chúng tôi dám trường kỳ kháng chiến? Chủ yếu là vì chúng tôi phụ thuộc vào công việc của Mao Chủ tịch… Chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, đó là vì Mao Chủ tịch đã nói rằng 700 triệu người Trung Quốc đang ủng hộ nhân dân Việt Nam một cách vững chắc.

Trong câu nói của Lê Duẩn, muốn biết công việc của Mao là gì (?), thì xin quay lại cuộc họp Bộ Chính trị BCH Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc tháng 08/1965, để nghe Mao Trạch Đông nói: Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, gồm cả miền Nam Việt Nam, Thailand, Miến Điện, Malaysia, Singapore… Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy... Vậy rõ rồi nghen, kế hoạch của Mao là bành trướng ra khắp toàn khu vực Đông Nam Á, mở rộng bờ cõi TQ xuống phương Nam!

Cộng sản Quốc tế Đệ tam, cả hai Nga-Hoa đều muốn phát triển chủ nghĩa xã hội, nhưng CNXH Tầu cộng thực chất có lẫn dân tộc chủ nghĩa truyền thống (bành trướng) của người Hán, chứ hổng phải là thứ CNXH phổ quát của Marx Lenin. Còn đám An Nam cộng chúng hổng chủ nghĩa gì hết, bác chúng cũng hổng có tư tưởng gì ráo, chúng chỉ là đám lâu la ăn theo, nên dễ hiểu khi Liên Xô và khối cộng Đông Âu sụp, cả bầy Ba Đình vì sợ bể nồi cơm mà kéo sang Thành Đô quỳ phục, dù thừa biết cái CNXH của Tầu là dỏm, và theo Tầu cộng là mất nước.

Cho nên hổng cần là thầy bói, cũng thấy được trăm năm sau, khi thế giới này hổng còn một mống theo cộng sản, chỉ còn thầy trò Tầu cộng và vịt cộng, thì Ba Đình vẫn lớn họng đây là con đường duy nhất đúng, đất nước này dân tộc này kiên định theo chủ nghĩa xã hội (?!), nhưng nếu hỏi theo thứ CNXH Nga hay Tầu, thì chúng ngọng. Nay trong đầu hổng một chữ cộng sản, nhưng chúng luôn khoác cái áo cắt mạng, mang cái hào quang (dỏm) đảng quang dzinh, và cần nhất bắt mọi người phải thờ bác là tiên là phật, những thứ đó là bình phong giúp chúng an toàn.

Thêm một tháng Tư nữa lại về, đất nước với bốn mươi ba năm trong tay đảng, nhìn bề ngoài những sơn phết hào nhoáng, những công trình xây cất phô trương, những thứ đó có được là từ những đồng tiền, nhân danh thằng dân mà đảng đi mượn nợ, nay mấy thứ nợ này được gọi là thứ nợ truyền kiếp… Đời cha, đời con rồi cháu kéo cày trả nợ hổng dứt, cho những thứ khoác ngoài diêm dúa, như bộ cánh của con điếm rẻ tiền, che lấy cái mục ruỗng bên trong, đất nước nay tài nguyên thiên nhiên đã cạn kiệt, chỉ còn sức người giá rẻ mà đảng đang ồn ào rao bán.

Đánh cho Trung quốc Liên xô, đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào, đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam, chỉ để được chừng đó thôi sao? Gây cảnh máu sông xương núi, mần chết hàng mấy triệu người, để nhận được một cái tát vô mặt là người dân chối bỏ cái thiên đường của bác, cả nửa triệu người chết đầm ngoài biển khơi, hay trong rừng sâu vượt biên vượt biển, từ những năm cuối thập niên 70. Và ngay cả hôm nay dân Việt vẫn lũ lượt bỏ xứ ra đi dưới mọi hình thức!

Cái tự sướng của đảng, khi kết thúc ba chục năm, mần tiền đồn cho phe xã hội chủ nghĩa, với cái gọi là ‘chiến tranh thần thánh’, đi đánh thuê cho cộng sản quốc tế Nga-Hoa, lại trơ trẽn khoe là đã đem tên tuổi Việt Nam lên tầm quốc tế (?!). Cái hãnh diện của đảng, nói là từ ngày ba mươi tháng Tư tổ quốc độc lập toàn vẹn, đất nước phát triển mạnh mẽ, toàn dân đã được hưởng, tự do dân chủ nhân quyền, luôn được bình đẳng và hạnh phúc… thực sự có phải như vậy hôn?

Hay thực tế trần truồng, là người dân xã nghĩa hôm nay, chỉ mơ được một suất cu li xứ người, hay một chân osin cho người ngoại để có cơm ăn, còn nhà nước là chế độ toàn trị độc đảng vô pháp, vô thiên, cai trị dân bằng chính sách gian dối bịp lừa… Đảng đã lộ rõ bản chất thật là bọn thổ phỉ gian manh, tham nhũng, đục khoét mọi nguồn tài sản quốc gia, ăn hổng chừa một thứ gì… Đã vậy lại còn tôn giặc làm cha, đem đất nước cống Tầu nhưng miệng vẫn cứ xạo!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
22 Tháng Năm 2018
Trong một xã hội không có pháp trị mà khuyên nhân dân tuân thủ thứ luật do đảng csVN đặt ra là mâu thuẫn. Nếu đảng bảo không được biểu tình, biểu tình là phạm luật thì dân bó tay chịu chết? Chẳng lẽ khi Formosa xả thải, cá chết đầy sông, khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào biển Đông, triển khai máy bay ném bom đến Hoàng Sa, khi dân Trung Quốc mang áo hình lưỡi bò tràn sang Việt Nam như nước lũ...dân Việt Nam cứ việc ngồi trong nhà để viện cớ hiến pháp và luật pháp cấm biểu tình, đảng chưa cho phép?
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?