Đấng toàn năng và lão nông

20 Tháng Tư 201810:18 CH(Xem: 3313)

                           ĐẤNG TOÀN NĂNG VÀ LÃO NÔNG


31081663_2082714001972374_473274445972515801_n


FB. Luân Lê





Có một lão nông dân lần đầu tiên được lên gặp Đấng toàn năng theo lời giới thiệu của một kẻ trong giới thạo tin. Khi được dẫn đến gặp, với dáng vẻ thất thểu và giọng nói thều thào, lão tỏ vẻ thành kính và cúi rạp xuống sát chân Ngài mà hô vang: vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn thuếếế.

Đáng toàn năng nghe đến đây thì ngạc nhiên quá bèn hỏi: Nhà ngươi sao thế? Ở trên đây đâu có vua và cũng chẳng có chúa, lấy đâu ra thuế má mà dám xằng bậy, nhà ngươi làm vậy là xúc phạm ta đó. Nhưng thôi, ta bỏ qua vì nhìn ngươi cung cảnh bần hàn, túng quẫn, đũng quần rách bươm cả háng, áo mặc chẳng kín lưng. Nhà người ở đâu đến đây và có việc gì cầu khiến ta?

Lão nông mệt lả vì đói, liền rối rít: Xin thưa, nhà con năm nay ngoài biển lắm kẻ cướp táo tợn qua lại, mà chúng còn bị đầu độc chết hết cá, tôm. Có con trâu, con bò mang ra đồng cho nó ăn cỏ, còn bị bắt nộp thuế, con chán quá mà không biết làm sao, chẳng lẽ chết quách cho rồi. Nhưng chết rồi trâu bò ai nuôi, mà con còn nợ cụ Lý một triệu, chết chưa chắc đã được chôn, vì hôm trước họ còn không cho con khai sinh đứa con vừa đẻ, mà sau chúng cũng không được đến trường nữa. Bây giờ con phải làm sao thưa Ngài?

Đấng toàn năng chau mày suy tư và không kém phần hốt hoảng vì xứ đâu mà con người không khác con chó là mấy, đành thở dài: Thế nhà ngươi đã gặp ông quản đầu giáo dục chưa? Ông ta nói sao?

Lão nông dân rầu rĩ: Dạ rồi. Lúc gặp ông ấy con hỏi, giờ muốn có bằng cấp thì làm thế nào? Ông ấy vặn lại: Nhà ngươi đã quỳ xuống làm lễ chưa? Mà ông làm “lông”đúng không? Thế thì cần bằng cấp làm gì, chẵng lẽ “làm lông” mà cũng cần tiến sỹ hay giáo sư để lừa bịp thiên hạ? Giờ ta bận rồi, dự án cải cách ta còn chưa lo xong đây. Ông về đi, biên chế chưa tới lượt ông đâu. Thưa ngài, ông ta nói vậy và đuổi con về. Mà cuối cùng con vẫn chưa hiểu là con “làm nông” chứ đâu có làm “lông”. Lông gì ở đây chứ?

Đấng toàn năng lại hỏi: Thế ngươi gặp lão quản tài chưa?

Lão nông lại đáp: Dạ thưa đã đến. Nhưng gặp ông ấy bảo là cỡ ông thì chưa đến lượt được làm khảo sát tăng thuế bảo vệ môi trường. Cũng chưa đến lượt kêu kiện về thảm hoạ biển, ô nhiễm không khí, mà thực con đến chỉ để các ông ấy xem xét lại hơn 1.000 loại thuế, phí, lệ phí đổ lên đầu nông dân bọn con. Mà ruộng đồng giờ mất hết cả, con định mở cái chuồng vịt để chăn nuôi.

Thế ngươi hỏi quản đầu xây dựng và cả quản đầu nông nghiệp chưa? Đấng toàn năng ngờ vực.

Lão nông lại kính cẩn: Tất nhiên là con đã gặp, vì con còn chưa đóng cọc, đặt móng thì có cả đoàn quan chức tới truy vấn con quyết liệt, hỏi là đã xin giấy phép chưa. Con giả lời là, con dựng cái chòi lá chăn đàn vịt thỉnh thoảng cho các ông vặt lông, con nào con nấy béo mầm nhưng con đã làm chúng bị câm hết cả rồi, các ông tha hồ vặt mà không sợ nó kêu. Thế mà nhất quyết không cho con dựng lều mặc dù đồng ý cho con nuôi vịt. Mà thế nào lão quản đầu thuế còn định giá cái chòi lá nhà con những hơn 700 triệu, con sợ quá đành đốt cháy rụi lúc nửa đêm coi như vụ hoả hoạn. Vì con cũng chưa có xin giấy phép phòng cháy chữa cháy. Thưa Ngài, sự tình là vậy.

Ta đã thấy cả rồi. Nhưng cũng chưa có gì ghê gớm lắm. Mà tình hình trật tự dưới đó thế nào? Ngươi gặp lão quản đầu cảnh kiểm chưa?

Lão nông lắc đầu ngán ngẩm: Bây giờ dưới chỗ con họ đánh bạc ghê lắm, trộm cướp cũng nhiều, côn đồ đánh dân, ra đường cứ nơm nớp, gặp hôm xui rủi thì mất tiền oan với mấy anh giao thông vì họ làm dữ quá, không lỗi không được. Có mất cái xe máy đi bẩm báo mà thế nào nửa năm sau lại thấy có thằng nó đi tung tẩy trên đường, qua kêu thì các ban ngành đi họp hành suốt ngày không thấy ở trụ sở. Con bực quá chạy đi túm thằng kia thì bị xử tù treo về tội bắt người trái phép. Con thất kinh đành bỏ luôn.

Đấng toàn năng lại gạn hỏi: Ta thấy ngươi có vẻ khá yếu ớt, thế đã đến bác sỹ thăm khám thường xuyên chưa?

Lão nông gằm mặt xuống mà đáp: Dạ hôm trước con tới bệnh viện thăm khám, thế nào mà bác sỹ chẩn đoán con mang thai, phải uống thuốc dưỡng thai gấp. Con bảo tôi là đàn ông sao như vậy được. Nhưng người ta lại bảo con có u lớn trong bụng, kiểu một dạng ung thư, thế là kê cho con thuốc con nhọng. Con về bẻ ra thì thấy bột than tre bên trong, tức mình pha ly cà phê để uống thì thấy điện giật, kiểm tra thấy có bột chì, đảnh đổ ngay đi. Đi mua thuốc chỗ khác để uống thì họ đưa cho mấy vỉ mà họ bảo có tiếng và rất tốt. Mấy hôm sau nghe đài báo nói là thuốc giả. Khiếp quá con bỏ luôn khỏi uống, thế mà đâu có việc gì. Mà vào viện con thấy bác sỹ bị đánh ghê lắm, nhưng họ rất ngoan, chẳng thấy lên tiếng phàn nàn. Vơi con làm đẹp xong thì trông như con quỷ, con đành ngủ riêng.

Nghe đến đây thì có vẻ khó khăn cho nhà người quá. Đấng toàn năng chậm rãi thốt lên. Ngài lại hỏi tiếp: Vậy ngươi đến quản đầu pháp viện chưa?

Lão nông lại bẩm: Dạ thưa là kiện tụng gì con chẳng đến toà. Nhưng nhiều khi cứ phải đi cửa sau mới lọt cửa trước. Không thế là quả cân lại lệch. Nhiều khi tranh chấp cái nhà xí chưa đến chục triệu mà mất cả trăm triệu và hết ba bốn năm trời mới dứt điểm, mà rồi con với vợ con vẫn phải chia nhau thay phiên ra ỉa không cũng khổ vì cái đó mà không được xả đúng lúc thì chỉ có nước chết.

Ta biết vậy cũng là oái oăm. Nhưng sao ta thấy lạ quá?

Lão nông buột miệng hỏi luôn: Lạ sao thưa Ngài?

Mấy hôm trước có toán người tay chân vung vẩy, áo quần tươm tất lên thăm viếng ta nhưng lại ôn nghèo kể khổ rồi nừng nặc xin ta ban cho chức tước, vì mấy vị này chỉ chạy xe ôm, buôn chổi đót, tích cóp nhặt nhạnh mới có cái nhà và chút tiền cất tủ sắt làm vốn liếng phòng thân. Sao nhà ngươi lại than khổ cơ khổ cực nghe như nơi địa ngục vậy? Mà nhà ngươi từ đâu đến? Đấng toàn năng tỏ vẻ bất bình truy vấn.

Lão nông từ tốn: Dạ thưa, con từ thiên đường tới diện kiến, là cái nơi của mấy ông buôn chổi đót lên đây, không những thế, con còn là ông chủ của bọn họ đấy thưa Ngài. Và con muốn hỏi là làm thế nào để con có thể ở lại nơi này chăn bò mà không mất phí, Ngài nhập hộ khẩu luôn cho con trên này luôn cũng được. Thật đội ơn Ngài biết mấy vì con không biết sống cùng ai.

Đấng toàn năng hốt hoảng: Thôi thôi! Ta xin nhà ngươi. Ngươi muốn ta chết sớm vì ăn thứ rau ngươi trồng, uống thứ nước ngươi múc, nhai thứ quả ngươi hái hay sao? Mà mấy tên kia hôm trước còn doạ ta là nếu mà nói cho ai biết thì ta là kẻ phản động, sẽ bị tuyên truyền là thế lực thù địch, nhận tài vật của các tổ chức khủng bố, bị đem xét xử ngay. Mà ta thì làm gì có tiền của để mà nói chuyện với chúng, có vẻ chúng khinh khi ta lắm vì thấy ta nghèo, mặc dù vẫn lấy bộ mặt tôn kính bái lậy ta đủ điều. Thôi nhà ngươi về đi, dẫn mấy con trâu, con bò và con chó của ngươi về sống nốt quãng đời còn lại cho tốt đẹp, ta không giúp gì được cho ngươi hết cả. Chết rồi thì lên đây làm bạn với ta. Trên đường đến đây không có trạm thu phí đâu mà lo.

Sau khi trở về hạ giới, lão nông mới biết là ông ta chẳng phải bậc siêu nhiên gì mà là đầu mối thường xuyên nhận đơn hàng chổi đót và lá mít của mấy ông kia, từ gần một thế kỷ nay rồi. Biết tin, thế là ông lăn đùng ra chết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 2019
Con đường giải quyết là phải chọn lại thể chế chính trị. Phải dân chủ hoá đất nước để chính phủ được dân kéo về đúng quỹ đạo của lòng dân mong mỏi là chính phủ phải phụng sự đất nước. Còn để chính quyền CS tồn tại, thì chính nó mang Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng là điều tất yếu.
18 Tháng Giêng 2019
Do đó từ chuyện của Lộc Hưng hôm nay và chuyện của những người dân oan bị cướp đất thuở trước. Điều rút ra đã được cụ Phan Châu Trinh nói rất chính xác" Người Việt chỉ yêu bản thân họ hơn là quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh". Họ không bao giờ chấp nhận hiểm nguy để đấu tranh cho người khác và cũng cho tương lai của mình. bất quá họ chỉ bỏ ra một số tiền để làm từ thiện nhằm trấn an lương tâm.
17 Tháng Giêng 2019
Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy? Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười. Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.