Đấng toàn năng và lão nông

20 Tháng Tư 201810:18 CH(Xem: 3093)

                           ĐẤNG TOÀN NĂNG VÀ LÃO NÔNG


31081663_2082714001972374_473274445972515801_n


FB. Luân Lê





Có một lão nông dân lần đầu tiên được lên gặp Đấng toàn năng theo lời giới thiệu của một kẻ trong giới thạo tin. Khi được dẫn đến gặp, với dáng vẻ thất thểu và giọng nói thều thào, lão tỏ vẻ thành kính và cúi rạp xuống sát chân Ngài mà hô vang: vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn thuếếế.

Đáng toàn năng nghe đến đây thì ngạc nhiên quá bèn hỏi: Nhà ngươi sao thế? Ở trên đây đâu có vua và cũng chẳng có chúa, lấy đâu ra thuế má mà dám xằng bậy, nhà ngươi làm vậy là xúc phạm ta đó. Nhưng thôi, ta bỏ qua vì nhìn ngươi cung cảnh bần hàn, túng quẫn, đũng quần rách bươm cả háng, áo mặc chẳng kín lưng. Nhà người ở đâu đến đây và có việc gì cầu khiến ta?

Lão nông mệt lả vì đói, liền rối rít: Xin thưa, nhà con năm nay ngoài biển lắm kẻ cướp táo tợn qua lại, mà chúng còn bị đầu độc chết hết cá, tôm. Có con trâu, con bò mang ra đồng cho nó ăn cỏ, còn bị bắt nộp thuế, con chán quá mà không biết làm sao, chẳng lẽ chết quách cho rồi. Nhưng chết rồi trâu bò ai nuôi, mà con còn nợ cụ Lý một triệu, chết chưa chắc đã được chôn, vì hôm trước họ còn không cho con khai sinh đứa con vừa đẻ, mà sau chúng cũng không được đến trường nữa. Bây giờ con phải làm sao thưa Ngài?

Đấng toàn năng chau mày suy tư và không kém phần hốt hoảng vì xứ đâu mà con người không khác con chó là mấy, đành thở dài: Thế nhà ngươi đã gặp ông quản đầu giáo dục chưa? Ông ta nói sao?

Lão nông dân rầu rĩ: Dạ rồi. Lúc gặp ông ấy con hỏi, giờ muốn có bằng cấp thì làm thế nào? Ông ấy vặn lại: Nhà ngươi đã quỳ xuống làm lễ chưa? Mà ông làm “lông”đúng không? Thế thì cần bằng cấp làm gì, chẵng lẽ “làm lông” mà cũng cần tiến sỹ hay giáo sư để lừa bịp thiên hạ? Giờ ta bận rồi, dự án cải cách ta còn chưa lo xong đây. Ông về đi, biên chế chưa tới lượt ông đâu. Thưa ngài, ông ta nói vậy và đuổi con về. Mà cuối cùng con vẫn chưa hiểu là con “làm nông” chứ đâu có làm “lông”. Lông gì ở đây chứ?

Đấng toàn năng lại hỏi: Thế ngươi gặp lão quản tài chưa?

Lão nông lại đáp: Dạ thưa đã đến. Nhưng gặp ông ấy bảo là cỡ ông thì chưa đến lượt được làm khảo sát tăng thuế bảo vệ môi trường. Cũng chưa đến lượt kêu kiện về thảm hoạ biển, ô nhiễm không khí, mà thực con đến chỉ để các ông ấy xem xét lại hơn 1.000 loại thuế, phí, lệ phí đổ lên đầu nông dân bọn con. Mà ruộng đồng giờ mất hết cả, con định mở cái chuồng vịt để chăn nuôi.

Thế ngươi hỏi quản đầu xây dựng và cả quản đầu nông nghiệp chưa? Đấng toàn năng ngờ vực.

Lão nông lại kính cẩn: Tất nhiên là con đã gặp, vì con còn chưa đóng cọc, đặt móng thì có cả đoàn quan chức tới truy vấn con quyết liệt, hỏi là đã xin giấy phép chưa. Con giả lời là, con dựng cái chòi lá chăn đàn vịt thỉnh thoảng cho các ông vặt lông, con nào con nấy béo mầm nhưng con đã làm chúng bị câm hết cả rồi, các ông tha hồ vặt mà không sợ nó kêu. Thế mà nhất quyết không cho con dựng lều mặc dù đồng ý cho con nuôi vịt. Mà thế nào lão quản đầu thuế còn định giá cái chòi lá nhà con những hơn 700 triệu, con sợ quá đành đốt cháy rụi lúc nửa đêm coi như vụ hoả hoạn. Vì con cũng chưa có xin giấy phép phòng cháy chữa cháy. Thưa Ngài, sự tình là vậy.

Ta đã thấy cả rồi. Nhưng cũng chưa có gì ghê gớm lắm. Mà tình hình trật tự dưới đó thế nào? Ngươi gặp lão quản đầu cảnh kiểm chưa?

Lão nông lắc đầu ngán ngẩm: Bây giờ dưới chỗ con họ đánh bạc ghê lắm, trộm cướp cũng nhiều, côn đồ đánh dân, ra đường cứ nơm nớp, gặp hôm xui rủi thì mất tiền oan với mấy anh giao thông vì họ làm dữ quá, không lỗi không được. Có mất cái xe máy đi bẩm báo mà thế nào nửa năm sau lại thấy có thằng nó đi tung tẩy trên đường, qua kêu thì các ban ngành đi họp hành suốt ngày không thấy ở trụ sở. Con bực quá chạy đi túm thằng kia thì bị xử tù treo về tội bắt người trái phép. Con thất kinh đành bỏ luôn.

Đấng toàn năng lại gạn hỏi: Ta thấy ngươi có vẻ khá yếu ớt, thế đã đến bác sỹ thăm khám thường xuyên chưa?

Lão nông gằm mặt xuống mà đáp: Dạ hôm trước con tới bệnh viện thăm khám, thế nào mà bác sỹ chẩn đoán con mang thai, phải uống thuốc dưỡng thai gấp. Con bảo tôi là đàn ông sao như vậy được. Nhưng người ta lại bảo con có u lớn trong bụng, kiểu một dạng ung thư, thế là kê cho con thuốc con nhọng. Con về bẻ ra thì thấy bột than tre bên trong, tức mình pha ly cà phê để uống thì thấy điện giật, kiểm tra thấy có bột chì, đảnh đổ ngay đi. Đi mua thuốc chỗ khác để uống thì họ đưa cho mấy vỉ mà họ bảo có tiếng và rất tốt. Mấy hôm sau nghe đài báo nói là thuốc giả. Khiếp quá con bỏ luôn khỏi uống, thế mà đâu có việc gì. Mà vào viện con thấy bác sỹ bị đánh ghê lắm, nhưng họ rất ngoan, chẳng thấy lên tiếng phàn nàn. Vơi con làm đẹp xong thì trông như con quỷ, con đành ngủ riêng.

Nghe đến đây thì có vẻ khó khăn cho nhà người quá. Đấng toàn năng chậm rãi thốt lên. Ngài lại hỏi tiếp: Vậy ngươi đến quản đầu pháp viện chưa?

Lão nông lại bẩm: Dạ thưa là kiện tụng gì con chẳng đến toà. Nhưng nhiều khi cứ phải đi cửa sau mới lọt cửa trước. Không thế là quả cân lại lệch. Nhiều khi tranh chấp cái nhà xí chưa đến chục triệu mà mất cả trăm triệu và hết ba bốn năm trời mới dứt điểm, mà rồi con với vợ con vẫn phải chia nhau thay phiên ra ỉa không cũng khổ vì cái đó mà không được xả đúng lúc thì chỉ có nước chết.

Ta biết vậy cũng là oái oăm. Nhưng sao ta thấy lạ quá?

Lão nông buột miệng hỏi luôn: Lạ sao thưa Ngài?

Mấy hôm trước có toán người tay chân vung vẩy, áo quần tươm tất lên thăm viếng ta nhưng lại ôn nghèo kể khổ rồi nừng nặc xin ta ban cho chức tước, vì mấy vị này chỉ chạy xe ôm, buôn chổi đót, tích cóp nhặt nhạnh mới có cái nhà và chút tiền cất tủ sắt làm vốn liếng phòng thân. Sao nhà ngươi lại than khổ cơ khổ cực nghe như nơi địa ngục vậy? Mà nhà ngươi từ đâu đến? Đấng toàn năng tỏ vẻ bất bình truy vấn.

Lão nông từ tốn: Dạ thưa, con từ thiên đường tới diện kiến, là cái nơi của mấy ông buôn chổi đót lên đây, không những thế, con còn là ông chủ của bọn họ đấy thưa Ngài. Và con muốn hỏi là làm thế nào để con có thể ở lại nơi này chăn bò mà không mất phí, Ngài nhập hộ khẩu luôn cho con trên này luôn cũng được. Thật đội ơn Ngài biết mấy vì con không biết sống cùng ai.

Đấng toàn năng hốt hoảng: Thôi thôi! Ta xin nhà ngươi. Ngươi muốn ta chết sớm vì ăn thứ rau ngươi trồng, uống thứ nước ngươi múc, nhai thứ quả ngươi hái hay sao? Mà mấy tên kia hôm trước còn doạ ta là nếu mà nói cho ai biết thì ta là kẻ phản động, sẽ bị tuyên truyền là thế lực thù địch, nhận tài vật của các tổ chức khủng bố, bị đem xét xử ngay. Mà ta thì làm gì có tiền của để mà nói chuyện với chúng, có vẻ chúng khinh khi ta lắm vì thấy ta nghèo, mặc dù vẫn lấy bộ mặt tôn kính bái lậy ta đủ điều. Thôi nhà ngươi về đi, dẫn mấy con trâu, con bò và con chó của ngươi về sống nốt quãng đời còn lại cho tốt đẹp, ta không giúp gì được cho ngươi hết cả. Chết rồi thì lên đây làm bạn với ta. Trên đường đến đây không có trạm thu phí đâu mà lo.

Sau khi trở về hạ giới, lão nông mới biết là ông ta chẳng phải bậc siêu nhiên gì mà là đầu mối thường xuyên nhận đơn hàng chổi đót và lá mít của mấy ông kia, từ gần một thế kỷ nay rồi. Biết tin, thế là ông lăn đùng ra chết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
22 Tháng Năm 2018
Trong một xã hội không có pháp trị mà khuyên nhân dân tuân thủ thứ luật do đảng csVN đặt ra là mâu thuẫn. Nếu đảng bảo không được biểu tình, biểu tình là phạm luật thì dân bó tay chịu chết? Chẳng lẽ khi Formosa xả thải, cá chết đầy sông, khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào biển Đông, triển khai máy bay ném bom đến Hoàng Sa, khi dân Trung Quốc mang áo hình lưỡi bò tràn sang Việt Nam như nước lũ...dân Việt Nam cứ việc ngồi trong nhà để viện cớ hiến pháp và luật pháp cấm biểu tình, đảng chưa cho phép?
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?