Tán Dóc Học Du Ét Ây

17 Tháng Tư 201811:52 SA(Xem: 4671)

                                TÁN DÓC HỌC DU ÉT ÂY

download (20)


FB. Trần Khải Thanh Thủy



Sau khi ở Pháp về, Dũng bị báo Pháp diễu cợt vì thứ tiếng tây bồi của mình, nên cú lắm. Nhân dịp phải “làm người tử tế”, lại muốn con gái và con rể bảo lãnh qua Mỹ sống trước khi đảng chết toi vào cuối năm chó má này, nên hàng ngày Dũng giành thời gian để học tiếng Anh.
Tất nhiên, thầy dạy thì thiếu gì, con rể của Dũng cũng thừa sức để dạy cho bố vợ vài bài học vỡ lòng về tiếng Anh. Nhưng thích giấu dốt , lại trong tay sẵn có “nhóm lợi ích”, quyền lực, bảo sao chả được. Vì thế Dũng yêu cầu đàn em cử một người giỏi tiếng Anh đến khu vực giành riêng cho lãnh đạo tại “đại bản doanh” để dạy, kèm cả tá bảo vệ đi kèm. 
Đầu tiên, ông thầy dạy theo phiên âm quốc tế, cũng như dạy cho những đứa trẻ lên 3, lên 5 được bố mẹ thuê gia sư đến nhà vậy. Nhưng một người “tử tế” như Dũng, không những đau lòng vì mất ghế, còn long đầu vì chữ của Đế Quốc. Cứ chữ tác đánh chữ tộ, râu ông này cắm đùi bà kia, phát cáu, nên Dũng đề nghị: 
- Thầy phiên âm ra tiếng Việt giúp tôi đi, để đọc cho dễ, chứ cứ nhìn những ký hiệu loằng ngoằng, lạ hoắc của thầy...Lúc ây, lúc ơ, rồi e bẹt, a còng, lại âm ngắn, âm dài, âm câm, âm nói, âm gió, âm mây tôi làm sao nhớ nổi?
Cực chẳng đã, thầy đành phải làm theo, vì biết rõ trong lĩnh vực tiếng Việt, Dũng tuy không đến nỗi “Cờ Lờ Mờ vờ, Cờ Lờ Vờ” như đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nhưng cũng xóa mù ở trường tiểu học rồi nhảy núi theo cách mạng, làm y tá. Sau khi cách mạng thành công, tưởng giải nghệ theo Bỉnh Họt buôn lậu kiếm cơm. Ai ngờ Dũng vẫn nhớ nghề, nên dùng kim tiêm đâm Bỉnh họt chết đứ đừ trong tù, rồi lấy hết tài sản vốn liếng của Họt, kê chỗ đứng và thăng quan tiến chức ào ào. Vào trung ương chưa lâu đã được đề đạt phó thủ tướng rồi thủ tướng. Oai là vậy, nhưng ngay cả việc cầm mẩu giấy đọc tiếng mẹ đẻ còn không xong, nói gì học tiếng nước người theo phiên âm quốc tế? Vì thế thầy buộc phải làm kiểu “Vietnamese” cho riêng Dũng.
Từ đó trong nhà Dũng vang lên những câu chữ lạ tai:
- Bờ rinh mi quơ tờ
- Woát đít
- Pút phít in tu dờ phờ ri dờ
- Ơrên dờ còn lâu
- Con-cu-lây-tình
- Con cu la to
- Sờ cu
- Sờ vai
- Boi
- Ơ lôn
- Ố giai
- Ô mai gót
- Min-mai-địt.
- Quơ tờ mê lồn v.v
Học được dăm bảy tháng, lần đầu tiên, Dũng lên giọng bố vợ bảo con rể Henry: 
- Bờ rinh mi quơ tờ.
Con rể tròn mắt ngạc nhiên, tưởng bố vợ chán “làm người tử tế” nên bị ...tẩu hỏa nhập ma.
Tin vào “đỉnh cao trí tuệ” của mình, Dũng vui vẻ nhắc lại: 
- Bờ rinh mi quơ tờ.
Thay vì tròn mắt nhìn bố vợ, Bảo Hoàng quay sang nhìn vợ...cầu cứu. 
Ngồi bên cạnh, nghe bố nói, Thanh Phượng cũng ngạc nhiên không kém, liền hỏi:
- Ba! Ba nói gì vậy?
Không thèm trả lời bằng tiếng Việt, Dũng cáu kỉnh nhắc lại, giọng nửa Việt nửa Tây:
- Ba bảo với nó là “Bờ rinh mi quơ tờ”. Vậy mà nó cứ lờ đi, như thể nó không sinh ra ở Mỹ hoặc không hề làm rể nhà thủ tướng vậy.
Nhìn lom lom vào miệng Dũng, Phượng hỏi lại: 
- Ý ba là...
Cho là con gái cố tình không hiểu trình độ tiếng Anh cao cấp của mình, Dũng nổi nóng thật sự, chỉ tay vào mặt Bảo Hoàng quát:
- Thằng kia, đem cho tao ly nước. 
Nhăn trán, nhíu mày, trước thái độ lạ lùng của bố vợ, cuối cùng Henry bảo:
- Ba cứ nói tiếng Việt cho dễ hiểu. Con tuy lớn lên ở Mỹ, nhưng khi về lại quê mẹ Việt Nam năm 1990, con cũng cố học để hiểu và nói được tiếng Việt. Sao hôm nay ba lạ thế ? 
Nghĩ công mình học trầy trật gần năm trời, mà cả con gái lẫn con rể vẫn không hiểu, Dũng cáu lắm, lên giọng :
- Tụi bay tưởng tiếng Mỹ là của một mình tụi bay sao? Tao đang nói tiếng Du ét Ây đó. Nếu tụi bay không hiểu, thì học ở Anh ở Mỹ làm gì cho toi cơm, tốn của, mất thời gian? 
Phượng vốn giống cha như tạc, hiểu ý cha từ cái nhìn, ánh mắt, liền ồ lên:
- À ra ba đang học tiếng Anh. Câu mà ba nói là “bring me a water” đúng không? Khổ, tại ba phát âm theo kiểu Việt Nam nên con và Henry không hiểu.
- Ô hay, Dũng tin vào sự lựa chọn thầy học và sự chỉ đạo tài tình có một không hai của mình, liền bảo:
- Phát âm như cách chỉ dẫn của thầy mà tụi bay không hiểu thì ba chỉ còn nước chịu thua.
Tò mò, Phượng tiến đến gần phòng đọc sách, nơi vẫn treo tấm bảng trắng và những dòng chữ viết nửa Anh, nửa Việt, cười rũ: 
- Trời! Phát âm như thầy chỉ dẫn thì đến...ông tổ của nước Mỹ có đội mồ sống lại cũng chịu thua, nói gì tụi con. 
-Ô hay! Dũng cáu vì thấy con không tin vào phương pháp học tập, giảng dạy theo truyền thống của Viêt Nam Vừa dễ học, dễ nhớ, dễ vào, dễ vận dụng) nên bảo:
- Con quên ba là cựu thủ tướng nên có quyền chọn thầy giỏi nhất cho mình à?
Bảo Hoàng cũng lặng lẽ đến bên vợ, nhìn lên tấm bảng trắng treo tường và phá ra cười, nhận định: 
-Học tiếng Anh như ba thì nhất định là ba nói ba nghe, Mỹ nói Mỹ nghe, chứ đố ai mà hiểu được? Phiên âm kiểu này thì phát âm sao đúng được. Ba nghe con nói này: “Bring me a water”, không phải bờ ơ bơ huyền bờ, i nhờ inh, rờ inh rinh, mờ i mi ,quờ ơ qươ, tờ ơ tơ huyền tờ...như trẻ nít lên ba, ba ạ.
Đến lượt Phượng giảng giải: 
- Wash dishes nghĩa là rửa đĩa chén, không phải rửa đít ba ạ. Dạy thế này hoặc là người dạy không biết nói tiếng Anh, hoặc là người học không thể học tiếng Anh. Làm sao có thể dùng các âm tiếng Việt để phiên âm thay cho tiếng Anh được? Thêm vào đó, những âm cuối của những từ này đều bị bỏ qua, cho dù đó là những danh từ số nhiều như từ “dishes” “clothes”.
“Hai đánh một chả chột cũng què”. Chưa bao giờ Dũng tỏ ra bất lực như vậy. Nếu không phải con cái trong nhà, chắc Dũng ra lệnh...bỏ tù quá.
Không hề biết điều, Bảo Hoàng đọc từng chữ tiếng Anh rồi chuyển qua phiên âm tiếng Việt, giảng giải: Từ arrange the cloths dịch sang nghĩa tiếng Việt là sắp xếp quần áo, nhưng ngay cả từ gốc cũng sai. Vì cloth là vải chưa may thành quần áo, không có số nhiều, nên chính xác phải sửa thành clothes. Ba hiểu không? Đừng đọc là ...ơrên dờ còn lâu nữa.
Dũng nóng mặt, quả là từ ngày cưới chàng rể từ Mỹ về đến nay, chưa khi nào Dũng thành bố vợ phải đấm như thế này...Còn chưa biết phản ứng ra sao trước thái độ kể cả, ra vẻ hiểu biết của thằng lỏi con, Dũng đã bị nó “sỏ mũi” lôi tiếp:
- Lại nữa, cụm từ : Put fish in to the fridge có nghĩa là bỏ cá vào tủ lạnh, không thể đọc thành "Pút phít in tu dờ phờ ri dờ" được. Tương tự như vậy, cụm từ “Put the dish in to the cupboard”( đặt đĩa vào tủ) cũng không nên đọc là "Pút dơ đít in tu dơ cắp bo"...nghe buồn cười lắm. Chẳng những một số âm tiết trong hai cụm từ này bị bỏ rơi mà những nguyên âm dài, ngắn khác nhau trong câu, thầy cũng không phân biệt được để chỉ dẫn cho ba. Chưa kể những từ cần phải nhấn mạnh để người nghe hiểu được. 
- Thôi đi! Dũng quát: -Bay đừng trứng khôn hơn vịt ...bay không biết bay là hạng người nào trong xã hội Việt Nam à, thằng Dốt địt.
Bảo Hoàng chững lại thất thanh: 
- Ba...
- Sao hả? Dũng đắc thắng: - Từ này thì tao phát âm đúng chớ? Dốt địt nghĩa là việc dễ nhất của mọi thằng đàn ông, bay còn dốt, làm không xong, không ra nổi cháu ngoại cho tao với má mày bồng, hỏi sao làm thầy thiên hạ- nhất là một cựu thủ tướng nổi tiếng sáng láng như tao ?
Hiểu sự nôn nóng bực dọc của Dũng với con rể “ngụy quân, ngụy quyền”, Phượng vội kéo tay chồng:
- Thôi anh. Để ba nghỉ, chiều còn lo công chuyện. Có gì để em sửa lỗi sau. Trong nhà này, chỉ có em mới có thể dạy được cho ba, chớ hai thằng nhỏ nhà em cũng không dám “vuốt râu hùm” đâu.
Vẫn chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh ghê rợn của những con chữ, Henry đứng yên tại trận, miệng lắp bắp: 
- Trời đất! Thầy bà gì lạ vậy? Hai từ school là trường học và survise là nghiên cứu. Sao thầy lại phiên âm theo tiếng Việt là "sờ cu" và "sờ vai", nghe kinh qúa. 
-Đã bảo thôi mà! Nhìn gương mặt đỏ căng mạch máu của Dũng, Phượng biết sớm muộn trận chiến cũng nổ ra, mà kết quả còn hơn cả ngày...ba mươi thứ tang của dân tộc nữa. Không phải “ta thắng, địch thua”, rồi “bên thắng trận” giảng hòa với “bên thua trận” để ta và địch lấy nhau, nhốt chung vào một...hộ, mà là cả hai bên cùng phải giải tán. Không có cái gọi là “chồng ngụy quân và vợ cộng sản nữa”, cho dù kinh tế có lên hay xuống, nhóm lợi ích có can thiệp bao nhiêu đi chăng nữa cũng ...chấm hết. 
Bị vợ lôi đi xềnh xệch, chân đã bước mà miệng Henry vẫn thao thao bất tuyệt:
- Nếu ba em cứ cậy có chức vụ, quyền lực, mướn thầy kiểu này thì chẳng mấy chốc mà thành ngớ ngẩn, trì độn. Chẳng cần phải ra nước ngoài, chỉ quanh quẩn vài khách sạn trong nước thôi, nhân viên phục vụ cũng đứng ngây ra như trời trồng hoặc im lặng thở dài suốt ngày mất thôi.
Để làm dịu lòng chồng , Phượng bảo: 
- Tại ba chưa bao giờ nghe nói đến những ký hiệu phiên âm quốc tế, lại ra lệnh cho thầy phải phiên âm theo ý mình nên mới có cái cảnh dở mếu, dở cười này.
-Ha ha! Bảo Hoàng cười lớn khi nhớ lại những từ đặc biệt nhạy cảm trên bảng: Con-cu-lây-tình với con cu la to là gì vậy? Tiếng Anh mà sexy vậy sao?
Phượng đỏ mặt giải thích: 
- Là calculating với calculator đó.
- Trời ơi là trời! Henry bộc lộ sự ngạc nhiên tột cùng của mình trước ông bố vợ thủ tướng: -Trong cách phát âm của người Anh cũng như người Mỹ, âm đầu của chữ này không thể là âm “o”. Tại sao lại phiên âm là “con” thay vì là “ca”. Cho dù thầy có ý định phiên âm sang tiếng Việt đi chăng nữa cũng là “ca kiu lây đình” hoặc “ca kiu lây đờ”như thế còn tạm chấp nhận được... 
Hiểu rõ sự khác nhau giữa tiếng Anh và tiếng Mỹ, Phượng vớt vát: 
- Chắc thầy là người học tiếng Anh trong nước nên âm t trong tiếng Anh được giữ nguyên, còn trong tiếng Mỹ, âm t lại biến đổi thành âm Đ, nên từ lây đình mới thành lây tình.
Không sao nuốt nổi cơn cười nghẹn, Henry tiếp tục vạch áo thầy và bố vợ cho vợ... xem lưng: 
Ngay cả tính từ kép mean-minded mà phiên âm thành "min-mai-địt" thì quả là ...danh bất hư truyền. Vậy mà báo chí trong nước, theo chỉ đạo của ba em cứ viết nhắng lên rằng trình độ tiếng Anh của học sinh Việt Nam được coi là cao nhất Đông Nam Á.
- Đã bảo thôi mà! Phượng bắt đầu nóng gáy vì tổn thương tới cả nền giáo dục nước nhà, đặc biệt trong lĩnh vực...Mỹ ngữ.
- Thế ông tưởng Việt kiều ở Mỹ về phát âm chuẩn lắm à? Ngay tên đường phố, tiểu bang, hay lời chào hỏi, chúc mừng nhau cũng sai be sai bét. Nào là “con gà tui lội sông( congratulations)...nào “việc dưới nhà” (Virginia), nào “Mả cha chú chệt”( Massachusetts) rồi mất phải đền ( Mcfadden), Lê văn Hưu( Lemon hill) v.v 
Bảo Hoàng vẫn cười lăn lộn:
- Nhưng người ta là dân nghèo vượt biển, với lại số đó ít lắm em ơi, còn bố em là cựu thủ tướng của một nước có tới 90 triệu dân. Chẳng lẽ đứng trước micro mà cứ “boi, ơ lôn, ố giai, ô mai gót, quơ tờ mê lồn à(*)? Trời đất ơi!
Phượng biết cha mình dốt, lại “bảo hoàng hơn vua”, nhưng đuối lý nên đành xoa dịu: 
- Thì tôi đã nói rồi mà. Ba không theo cách của tôi với ông được, ba quen với tiếng Việt rồi. Tốt nhất để ổng bỏ cái sở học oái oăm ấy đi, nhưng cần có thời gian.
- Ok! Bảo Hoàng nín cười, xoa dịu: -Ngay bây giờ em gọi điện thoại cho ông thầy dạy lố lăng ấy đi. Nếu trò có tư chất thông sáng thì học thầy dốt cũng bị ảnh hưởng, đằng này ngược lại, thầy đã dốt lại còn phải theo chỉ đạo của trò dốt nữa thì không hiểu sự nghiệp đào tạo tiếng Anh của nước nhà đi đến đâu?Tốt nhất ngậm miệng cho thiên hạ nhờ, Helen à.
Nghe chồng nói, Thanh Phượng chỉ biết thở dài: 
-Trước khi thiên hạ được nhờ, thì ông cũng ngậm ngay cái miệng “ngụy quân ngụy quyền” của ông lại, kẻo chuyện này mà đồn thổi ra ngoài thì thiên hạ đại loạn đấy. Không chỉ một mình báo Pháp lên tiếng đâu, mà cả thế giới cùng chạy tít: “Cách học tiếng Du ét ây (USA) của cựu thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng”
Đã chót ly dị vợ Tàu một lần rồi, giờ được làm phò mã Việt Nam , tiền của ngập nhà, bố bảo Henry cũng không dám...Vì thế vừa nghe vợ bảo, Henry liền rúc đầu vào chăn để cười một trận cho đã... trước khi miệng “ngụy” ngậm chặt ...
----------------------------------
* Boy, alone, all right, Oh my God, watermelon.
Cali, March 2018
TKTT

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 201912:58 SA(Xem: 51)
Vậy thì có phải tất cả những sai phạm những cán bộ thuộc hàng thứ trưởng trở lên thì bắt buộc phải có cái gật đầu của tổng bí thư không? Đúng! Như vậy rõ ràng là, ông Nguyễn Phú Trọng chính là kẻ ra quyết định cho phép luật pháp sờ gáy ai tha cho ai. Chính cơ chế này của ĐCS, mà pháp luật bị tước mất tính công bằng của nó trao cho ông Trọng quyền dẹp bỏ vai trò luật pháp. Khi được nắm quyền dẹp bỏ vai trò luật pháp, chính người này hướng luật pháp vào mục đích thanh trừng rất dễ dàng. Lúc đó luật pháp chỉ trừng phạt những kẻ phạm pháp mà tổng bí thư muốn trừng phạt mà thôi. Tức tính công bằng trong luật pháp không còn nữa.
22 Tháng Chín 201912:54 SA(Xem: 60)
Vài người biết bạn từ thuở hàn vi tâm sự, chưa bao giờ họ nghĩ, sẽ có ngày, tư duy của Kim Tiến – sinh viên Đại học Y Hà Nội - lại phát triển theo hướng như vậy! Theo họ, dẫu bạn là cháu ngoại cụ Hà Huy Tập – một thứ “hồng phúc dân tộc” nên dứt khoát là có chỗ khác… người - song dù sao bạn cũng từng học trường y. Họ thắc mắc, ai đã dạy… thêm khiến bạn “tỉnh” tới mức bảo với “tiện dân”: Lỗi vaccine thì xử vaccine! Tặng quà sau điều trị là… cách thể hiện… tấm lòng người bệnh và… văn hóa Việt Nam!?.
18 Tháng Chín 20198:48 CH(Xem: 174)
4. Chú Phúc chững chạc thế, cổ thẳng thế, kiến tạo với những đầu tàu kinh tế là thế, mà lại gọi chú ấy là niểng, là nghẹo, là tháp nghiêng - phản động. 5. Chị Ngân thông minh, lanh lợi khi không thông qua luật biểu tình, nhưng lại thông qua luật đặc khu. Chị khiêm tốn và giản dị là thế, nhưng lại bảo chị có 300 bộ áo dài cùng đồng hồ hàng hiệu vài chục ngàn đô - phản động. 6. Anh Nhạ Bộ trưởng Bộ giáo dục đánh vần chữ lon trơn tru, mượt mà là thế mà chúng nó bảo anh đánh vần mãi vẫn thành chữ...
18 Tháng Chín 20198:47 CH(Xem: 74)
“Phát triển tiểu ngạch lâu nay đang rất tốt do đường biên dài, nhiều cửa khẩu nhưng vừa rồi do kiểm soát chất lượng vì sắn là một trong những nguyên liệu thực phẩm của TQ nên họ yêu cầu truy xuất nguồn gốc xuất xứ. Chính vậy, làm cho vấn đề giao thương, XNK biên mậu thay đổi. Trước đây dễ dàng. Thực tiễn giữa biên mậu và chính ngạch có nhiều cái không đồng đều về thuế quan và kiểm soát nên người ta kiểm soát chặt hơn nên việc giao thương hàng hóa khó khăn hơn.
16 Tháng Chín 201910:36 CH(Xem: 113)
Tên gọi nhiều khi chỉ là tên riêng của địa điểm hoặc danh nhân hoặc sự kiện, nó không quan trọng và không quyết định tới mô hình hay ngành đào tạo. Ở Campuchia có đại học khoa học y tế/sức khoẻ (University of Health Sciences) gồm nhiều trường đại học/viện/khoa thành viên). Ở Sài Gòn khi còn chế độ Việt Nam Cộng Hoà vào trước năm 1975, đã có Viện đại học Sức khoẻ (gồm 03 trường đại học về y tế, dược). Vì vậy, vấn đề không cần phải tranh cãi cái tên mà là ở mô hình tổ chức giáo dục đại học. Và nó có đem lại hiệu quả hay không mới là quan trọng.
16 Tháng Chín 20199:14 CH(Xem: 127)
Nhiều ngày sau, lão không ăn uống gì nữa vì thấy những quang vinh mà lão có được té ra toàn là ảo tưởng. Chịu không không nổi trước cú sốc quá lớn, một đêm không trăng lão âm thầm đến lăng mộ của mình, chui vào quan tài, tự đậy mắp và nhắm mắt cùng với lọ thuốc ngủ đã được trút rỗng trên tay. Lão đã ra đi, và ra đi vĩnh viễn với lòng nặng trĩu rằng “mình là kẻ khốn nạn” trong mắt toàn dân chứ chả phải một đấng vĩ đại nào cả. Thế là từ lời đồn, lão trở thành kẻ chết thật.
15 Tháng Chín 20199:42 CH(Xem: 184)
Thế tại sao cứ mưa là phố phường lại ngập? Tại sao tham nhũng vẫn lắm thế? Tại sao giáo dục lại tụt hậu? Y tế lại lắm tai tiếng? Tại sao buôn gian bán lận nhiều vậy? Tại sao đời sống vẫn nghèo? Tại sao đạo đức xuống cấp? Tại sao lại “ăn không từ thứ gì của dân”? Thế các người đã thực làm gì cho tổ quốc rồi hả?
15 Tháng Chín 201912:58 SA(Xem: 197)
Đặc biệt hơn thiết bị hiện đại mà Bọ Tiến cầm trên tay để tìm kiếm ấu trùng muỗi là một cái đèn pin led "Ma Dzè China" được bán ở khắp các siêu thị 99 cent Mỹ với giá...1 USD!. Bọ Tiến cũng là vị bộ trưởng đầu tiên dùng mũi của mình để kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm. Tinh thần vì dân phục vụ (lấy có) - vì tiền bán thuốc ung thư giả cho người dân của Bọ Tiến thật đáng...! ( và ).
15 Tháng Chín 201912:54 SA(Xem: 134)
Tại Việt nam, ĐCS chẳng cần cảnh báo, cũng chẳng cần sơ tán dân, cũng chẳng cần bảo vệ dân. Tại đây, chính quyền chỉ làm một việc đơn giản, là xúi dân sống chung với thảm họa để chịu thiệt hại nghiêm trọng hơn. Đảng làm thế nhằm mục đích gì? Nhằm vào 2 mục đích, đó là vừa để phục vụ trò mị dân của đảng, và vừa để chính quyền đỡ tốn kém nhằm tiết kiệm chi phí để cho quan chức tham ô. Ở Việt Nam, chúng ta đang sống trong một nhà nước “của dân do dân và vì dân” là như thế đó. Để đảng và nhà nước lo thì đảng sẽ lo cho chúng ta chỉ đến như thế thôi. Đó là cái giá của sự chấp nhận.
13 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 301)
Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.
22 Tháng Chín 2019
Vụ kiện này, mấy ông lính cũ (HNPĐ) chạy tít: Trước Nguyễn Tấn Dũng, Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ? (Đĩ Hoàng Yến, Điếm Hoàng Kiều, 1 Đàn Luật sư đang gây kinh hoàng Hải Ngoại)… Chuyện vậy là có thật đang xảy ra, làm dư luận ồn ào không ít! Mỗ tôi mong ít hôm khỏe trở lại, sẽ gõ chuyện tay tỷ phú huyết tương, dùng tiền quậy tưng dân tình xóm Bolsa, quậy cho ai, theo ý ai, thiển nghĩ những chuyện xe cán chó như thế, đâu che được mắt thiên hạ.
20 Tháng Chín 2019
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.