Phố đêm

14 Tháng Tư 201810:10 CH(Xem: 166)

                                                             Phố đêm                              
20180211_191938

 

Việt Nhân


Chiều xứ người, vẫn là cái thú đi lang thang vô định, để rồi tắp vào tìm chỗ ngồi bên ngoài hiên một quán nước nào đó, mỗ tôi vẫn thích những quán như vậy, nó mang cái không gian của một thời quê nhà, bên ly café, chai la-ve, vừa uống vừa nhìn khách qua lại. Phố Bolsa đã vắng dần người đi, trời về chiều đã mát lại đôi chút, tháng Tư Cali cái nóng lắm lúc hơn cả Saigon, ngồi đây mà nhớ hè phố Bonard, nơi quán Kim Sơn với cái thú ngồi ngoài hè, mà kẻ lê la quán xá đã nhại thơ Nguyên Sa: nóng Saigon bên chai la-ve mà chợt mát.

Ngồi ngoài hiên, cái hóng chuyện khách bàn bên thật thoải mái, kẻ nói không ngại người ngồi quanh mà phát hết âm lượng, ai thích thì nghe, không thích thì xoay hướng ngồi nhìn qua phía khác, và bài viết hôm nay có từ cái hóng hớt câu chuyện của ba ông khách bàn bên. Họ đang dở chuyện về cuộc biểu tình, chống văn hóa vận, chống tiếp tay NQ.36, chống Thúy Nga Paris, chống đài Truyền hình VietFace. Nay ở Quận Cam, đài truyền hình tiếng Việt mọc rộ, vừa nhiều vừa bát nháo, có lẽ chúng mọc lên là bởi một nhu cầu nào đó hơn là cho người xem!

Nhớ có dạo nghe bà Phùng Tuệ Châu nói, dưới nghị quyết 36 cắt mạng sẽ ra tay thu gom (chỉ đạo) báo chí truyền thông người Việt hải ngoại, thực hư ra sao, và chuyện đã đi đến đâu chưa biết, nhưng nay dân Bolsa xầm xì nói nhau nghe đài này đài kia là vịt cộng. Nay vịt cộng đã đầy lền đất Bolsa, đó là cái thật, nhưng cái khó là làm sao chỉ mặt gọi tên, thiếu chứng cớ bị kiện cho vỡ mặt, thì đài truyền hình cũng thế, có lần được bạn rỉ tai, chạy ù về nhà bật ti vi lên xem đúng sai. Ừ nhỉ… từ xướng ngôn viên đến nội dung phim ảnh, rõ ràng là nó chứ không phải ta!

Nhận bằng trực giác thì chưa đủ để kết luận, cần có bằng chứng, mà làm sao có bằng chứng đây, không chứng minh được, quan tòa nện búa thì chỉ có thua, đã có người mất trắng cơ nghiệp rồi chứ có phải là không đâu, khổ thật bây giờ địch ta lẫn lộn, mà địch có khi mồm mép nó lại cứng hơn ta. Như chuyện tay chủ tiệm đĩa hát Bolsa, dẫn đám con hát lên giúp vui các quan lãnh sự đỏ trên San Francisco, cái video clip được phát tán trên mạng, đã tám năm nay vẫn còn, nhưng tuần trước hắn đã ‘chụp’ người biểu tình, là theo lệnh báo ‘nhân dân’ để chống gia đình hắn.

Bà con nào chống tên bưng bô này, hãy cẩn thận nay giàu rồi, tiền nó đốt mình cháy thành than như không, con gái nó cũng là hạng không vừa, là một trong những chủ nhân của đài Vietface cánh tay nối dài của đảng. Còn chuyện có người thắc mắc, hôm xưa sợ vịt cộng mà bọn này mang thân tỵ nạn, nay hết sợ rồi sao mà quay lại bưng bô, hay lũ vịt cộng chúng tài giỏi như tướng Cao Cầy nói? Vịt cộng chả tài giỏi gì sất, và đám này cũng chẳng tỵ nạn gì sất, rặt là bọn kinh tế đấy thôi, vì tiền chúng bán mạng cho sóng dữ, nay cũng vì tiền chúng quay lại bưng bô!

Phố đã lên đèn, bàn bên câu chuyện đã chuyển sang vụ án sáu anh chị em hội dân chủ bên quê nhà, với bản án cộng lại 66 năm và 17 năm quản chế, mà chế độ xã nghĩa vừa rồi đã kết án họ, để rồi lại ít hôm sau chúng lôi thêm ba người hoạt động xã hội nữa, ra tòa xét xử một cách bí mật, chóng vánh cũng với những mức án nặng nề. -Có cái gì không đúng ở đây… đó là câu nói của anh trẻ nhất trong ba anh khách bàn bên, nói trẻ chứ cũng phải bốn mươi hay hơn đôi chút, tức bằng ấy năm mà bọn An Nam cộng, chúng tự hào là chúng đã thống nhất đất nước.

Thấy mỗ tôi quay hẳn nhìn anh, như muốn nghe thêm những gì sau cái câu ‘có cái gì không đúng ở đây’ mà anh tiếp như phân bua: Lãnh án tù khắc nghiệt, trong lúc mọi người chung quanh vẫn còn đang ngủ, chẳng đánh động được là bao… À, thì ra cái anh nói không đúng ở đây, là anh muốn so sánh giữa cái ôn hòa đấu tranh với con số năm tháng tù đày quá nặng… hy sinh vì đất nước dân tộc thì còn lý tưởng nào đẹp bằng, nhưng xót cho các anh chịu ngần ấy năm tù, nhưng chắc không đánh thức được mấy phần trong cái xã hội vô cảm như hiện nay

Nghe được đâu đó trong ý của anh, là làm sao cho hiệu quả việc làm tương xứng với sự hy sinh! Chuyện anh em đấu tranh dân chủ đâu khác chuyện hàng trăm ngàn ngư dân bị Formosa đưa vào ngõ cụt, đòi hỏi ôn hòa đã mấy năm rồi có đi đến đâu, trong khi từ ngày bỏ thuyền bỏ lưới, cái trước mắt là không cơm gạo không cả ngày mai. Chống Formosa là chống nhà nước, đã có người phải vào tù vì đòi hỏi sự công bằng với đứa có súng, chuyện sẽ khác đi, nếu cái lần người biểu tình đã tràn được vào bên trong Formosa, mà có được mồi lửa thì sự thể nay đã khác.

Bản chất của cộng sản là bạo lực, nay đi nói chuyện ôn hòa với chúng xin hỏi có là điều đúng, hãy nhìn đi xã hội của cộng sản là sắt máu, vì tiền mà ngay bọn chúng đồng chí đồng đảng giết nhau như ngóe, thì sao lại buộc mình phải đi nói chuyện ôn hòa với chúng, tỏ ra văn minh để rồi được gì? Sống ở xã hội nào phải hợp với xã hội đó, cứ xin làm đi một lần sẽ thấy, cứ có đứa ác ôn được đưa đi gặp bác chúng, thì sẽ có người bắt chước mà đều khắp, nếu có phải bị tù bị chết cũng xứng, đừng cầm tờ giấy biểu ngữ để bị nhốt chục năm, bị chúng cười là tâm thần.

Từ cái đánh lẻ, dần người dân nhận ra cái cần đánh lớn là cái đảng thổ phỉ An Nam cộng, tuần tự nó sẽ là vậy, thực tế hãy xin xét người dân xã nghĩa hiện nay ra sao, có phải trai chỉ mơ được một suất lao nô xứ người, gái mơ được lấy chồng ngoại dù là đui què mẻ sứt. Người dân xã nghĩa hôm nay cùng cực trong cái thiên đường của bác chỉ mong được thoát, nhưng lại là cái thoát ích kỷ chỉ cho riêng mình, mà quay lưng lại với đất nước, nên trong cái vô cảm đó, nếu phải thêm hàng trăm người đấu tranh đi tù, thì vấn nạn của đất nước vẫn còn nguyên.

Chỉ bọn chóp bu tư bản đỏ mới có tiền, có nhà nơi xứ người, bọn cán đỏ gộc mới đưa được vợ con cái đi dưới các dạng du sinh, đầu tư, ở đây chúng ta thấy chúng đông, nhưng so với 90 triệu dân trong nước chúng chỉ là vài phần trăm, như vậy vẫn còn là số lớn người dân chịu chết cứng. Quê nhà hôm nay, chạy giấy tờ để rời khỏi thiên đàng xã nghĩa, đã không còn khó cho những ai có tiền, nhưng có được tờ giấy như để sang Malaysia làm đĩ, cũng không phải là rẻ.

Cái vòng lẩn quẩn cho kẻ khốn cùng là thế chấp vay nợ để đi, đi được rồi cày trả nợ nuôi béo đứa vì nó mà mình phải tha phương, cam chịu làm chim bỏ xứ vì đất dữ, mà không dọn đất cho sạch để ở lại cùng quê hương, mặc cho sâu bọ rắn rết nhung nhúc vì không ai dọn, sao không ra tay quét sạch chúng đi, chúng ngay trước mắt, chúng đứng nơi bụi cây góc phố, đầy rẫy ra đó.

Phố đã về đêm quán hết khách, cũng đến lúc phải về thôi, từ radio trong xe tiếng hát Hà Thanh với Chiều mưa biên giới, gợi nhớ lại một thời tóc hãy còn xanh, cũng nơi vùng biên giới Tây Nam của người nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, cũng những cơn mưa hằng đêm nằm thu mình kích giặc, thoáng đó nay đã hơn năm mươi năm.

Thời gian đã lấy mất đi tất cả, nay chỉ còn là một cái xác già vô dụng phiêu lạc nơi xứ người… chợt nghe thèm mình được làm lại như vậy thì hay biết mấy!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Tư 20189:44 CH(Xem: 63)
Trước khi đi sâu hơn vào ngôn ngữ của những loa phường này, nên biết từ năm 2016, Tạp chí kinh tế nổi tiếng của Anh, The Economist đã liệt Việt Nam vào thứ 131/167 các nước “chuyên chế, độc tài (authoritarian regime)” đứng cùng hàng với Triều Tiên, Trung Quốc, Lào và Afghanistan.
06 Tháng Tư 201810:51 CH(Xem: 173)
đại bộ phận dân tộc vẫn bàng quan với những quyền lợi thiết thực của mình, họ hài lòng với kiếp sống của những con cừu, họ chen lấn, dẫm đạp lên nhau để mua vé xe, xem kịch, ăn buffet, họ chửi rủa nhau bằng những ngôn từ thô tục và cuối cùng họ đâm chém lẫn nhau như thuở hồng hoang để rồi họ sẽ nhận được giá trị nhân quyền bằng 0 của mình trong hệ thống pháp luật của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
06 Tháng Tư 20189:39 CH(Xem: 140)
Còn hàng trăm thứ tiêu chí và tín hiệu khác để nhận biết một quốc gia có tầm văn hóa hay không và chiến lược phát triển quốc gia đó ra sao. Hay nói cách khác là nhìn vào cái công cộng để nhận biết công cuộc kiến thiết, xây dựng quốc gia. Rất tiếc là tại Việt Nam hiện nay, nhìn vào mọi thứ công cộng đều cho thấy đất nước vẫn còn thấp kém, lạc hậu đến độ không thể tưởng tượng được.
02 Tháng Tư 201811:14 CH(Xem: 270)
Một điểm khác cần nhìn nhận là cái bản tính con người Việt Nam là như vậy, họ không muốn phải làm cái công việc mà đáng lý ra mình phải làm, họ muốn có tự do dân chủ như những quốc gia khác nhưng họ mong rằng một thế lực nào đó sẽ làm cho mình, họ lặng im ngồi nhìn những người tranh đấu bị bắt vào tù và thảnh nhiên phán rằng đó là bọn ngu nhưng giả sử nếu những người tranh đấu thành công thì họ sẽ ung dung thụ hưởng như một quyền lợi mặc nhiên
02 Tháng Tư 201810:55 CH(Xem: 231)
Điệp vụ Biển Đỏ chỉ là xác nhận việc Trung Quốc đã "tác chiến điện tử" khiến hai máy bay Su 30 MK2 và CASA 212 bị rơi . Đồng thời nó cũng khẳng định tin tặc Trung Quốc có thể chiếm lĩnh an toàn bay của cả sân bay Tân Sơn Nhất. Điệp vụ Biển Đỏ cũng đã khẳng định vì sao mà công binh csVN có thể đứng yên cho lính Trung Quốc làm bia tập bắn.
30 Tháng Ba 201810:22 CH(Xem: 197)
Điều này cho thấy sự hạn chế của chiến lược hiện tại của Washington, gồm có chuyến thăm của hàng không mẫu hạm và mối quan hệ an ninh mật thiết với Việt Nam cũng nhưng một và hoạt động FONOPS (tự do hàng hải), không có tác dụng. Nó không đủ để ngăn Trung Quốc khỏi hành động chiếm đoạt biển Đông từng bước một.”
24 Tháng Ba 201810:15 CH(Xem: 332)
Trời cao có mắt, thiên nhiên và môi trường bị huỷ hoại, rừng đầu nguồn bị khai thác đến cạn kiệt không còn giữ lại độ ẩm được nên khí hậu tại VN giờ đây cũng khác thường, cái nóng như thiêu bao trùm khắp nơi, nóng đến độ có thể chảy mỡ ra được thì những vụ sơ ý xảy ra cháy nổ là chuyện không thể tránh khỏi, cũng không loại trừ có bàn tay của những người cảm tử đang âm thầm chiến đấu trên quê Mẹ...
23 Tháng Ba 20189:37 CH(Xem: 357)
Bêu Nhục Quốc Thể. Hồ Chí Minh thăm viếng chính thức Indonesia. Ở chơi thỏa thích mười ngày 26/2 - 8/3/1959, ỷ mình lãnh tụ, khiêu vũ đã đời, buông xả dâm tính, sờ gái liều lĩnh, xâm phạm thuần phong mỹ tục trắng trợn nơi công cọng, làm dấy một cơn bão đả kích dữ dội trên báo chí Indonesia; (ở ngôi Nhà sàn, Hồ Ba Đình còn giở nhiều trò dê khỉ)
22 Tháng Ba 201811:39 CH(Xem: 363)
họ ra đi vì biết trước cái kết cục không mấy sáng sủa của mình khi bị chính những đồng chí của mình thanh toán, họ phải đem tiền tài mà mình cướp được của quê hương chôn dấu và an hưởng tuổi già, khoác lại cái khuôn mặt thật hiền lương của mình sau những năm dài đeo mặt nạ phục vụ trong bộ máy cầm quyền.
19 Tháng Ba 20189:43 CH(Xem: 245)
hử tưởng tượng một ngày có 100 xe sang Việt Nam, bủa đi khắp nơi để thăm thú và họ ở lại chừng 3 ngày, theo cấp số nhân, mười ngày thì đã có hơn 1000 xe Trung Quốc lưu hành tại Việt Nam (bởi họ không bị giới hạn thời gian ở lại Việt Nam trong ba ngày hay nửa tháng). Với đà này, đường sá Việt Nam đã kẹt càng thêm kẹt, bởi kiểu lái xe lớ ngớ của các tài xế nước khác. Mà theo thông lệ thì tài xế Việt Nam phải nhường đường cho tài xế nước ngoài theo phép ngoại giao… Hệ quả của điều này là đường sá Việt nam vốn đã chật càng thêm kẹt cứng!
Center page
18 Tháng Tư 2018
Trước khi đi sâu hơn vào ngôn ngữ của những loa phường này, nên biết từ năm 2016, Tạp chí kinh tế nổi tiếng của Anh, The Economist đã liệt Việt Nam vào thứ 131/167 các nước “chuyên chế, độc tài (authoritarian regime)” đứng cùng hàng với Triều Tiên, Trung Quốc, Lào và Afghanistan.
14 Tháng Tư 2018
khổ thật bây giờ địch ta lẫn lộn, mà địch có khi mồm mép nó lại cứng hơn ta. Như chuyện tay chủ tiệm đĩa hát Bolsa, dẫn đám con hát lên giúp vui các quan lãnh sự đỏ trên San Francisco, cái video clip được phát tán trên mạng, đã tám năm nay vẫn còn, nhưng tuần trước hắn đã ‘chụp’ người biểu tình, là theo lệnh báo ‘nhân dân’ để chống gia đình hắn...
06 Tháng Tư 2018
đại bộ phận dân tộc vẫn bàng quan với những quyền lợi thiết thực của mình, họ hài lòng với kiếp sống của những con cừu, họ chen lấn, dẫm đạp lên nhau để mua vé xe, xem kịch, ăn buffet, họ chửi rủa nhau bằng những ngôn từ thô tục và cuối cùng họ đâm chém lẫn nhau như thuở hồng hoang để rồi họ sẽ nhận được giá trị nhân quyền bằng 0 của mình trong hệ thống pháp luật của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
06 Tháng Tư 2018
Còn hàng trăm thứ tiêu chí và tín hiệu khác để nhận biết một quốc gia có tầm văn hóa hay không và chiến lược phát triển quốc gia đó ra sao. Hay nói cách khác là nhìn vào cái công cộng để nhận biết công cuộc kiến thiết, xây dựng quốc gia. Rất tiếc là tại Việt Nam hiện nay, nhìn vào mọi thứ công cộng đều cho thấy đất nước vẫn còn thấp kém, lạc hậu đến độ không thể tưởng tượng được.
02 Tháng Tư 2018
Một điểm khác cần nhìn nhận là cái bản tính con người Việt Nam là như vậy, họ không muốn phải làm cái công việc mà đáng lý ra mình phải làm, họ muốn có tự do dân chủ như những quốc gia khác nhưng họ mong rằng một thế lực nào đó sẽ làm cho mình, họ lặng im ngồi nhìn những người tranh đấu bị bắt vào tù và thảnh nhiên phán rằng đó là bọn ngu nhưng giả sử nếu những người tranh đấu thành công thì họ sẽ ung dung thụ hưởng như một quyền lợi mặc nhiên
02 Tháng Tư 2018
Điệp vụ Biển Đỏ chỉ là xác nhận việc Trung Quốc đã "tác chiến điện tử" khiến hai máy bay Su 30 MK2 và CASA 212 bị rơi . Đồng thời nó cũng khẳng định tin tặc Trung Quốc có thể chiếm lĩnh an toàn bay của cả sân bay Tân Sơn Nhất. Điệp vụ Biển Đỏ cũng đã khẳng định vì sao mà công binh csVN có thể đứng yên cho lính Trung Quốc làm bia tập bắn.
30 Tháng Ba 2018
Điều này cho thấy sự hạn chế của chiến lược hiện tại của Washington, gồm có chuyến thăm của hàng không mẫu hạm và mối quan hệ an ninh mật thiết với Việt Nam cũng nhưng một và hoạt động FONOPS (tự do hàng hải), không có tác dụng. Nó không đủ để ngăn Trung Quốc khỏi hành động chiếm đoạt biển Đông từng bước một.”
24 Tháng Ba 2018
Trời cao có mắt, thiên nhiên và môi trường bị huỷ hoại, rừng đầu nguồn bị khai thác đến cạn kiệt không còn giữ lại độ ẩm được nên khí hậu tại VN giờ đây cũng khác thường, cái nóng như thiêu bao trùm khắp nơi, nóng đến độ có thể chảy mỡ ra được thì những vụ sơ ý xảy ra cháy nổ là chuyện không thể tránh khỏi, cũng không loại trừ có bàn tay của những người cảm tử đang âm thầm chiến đấu trên quê Mẹ...
23 Tháng Ba 2018
Bêu Nhục Quốc Thể. Hồ Chí Minh thăm viếng chính thức Indonesia. Ở chơi thỏa thích mười ngày 26/2 - 8/3/1959, ỷ mình lãnh tụ, khiêu vũ đã đời, buông xả dâm tính, sờ gái liều lĩnh, xâm phạm thuần phong mỹ tục trắng trợn nơi công cọng, làm dấy một cơn bão đả kích dữ dội trên báo chí Indonesia; (ở ngôi Nhà sàn, Hồ Ba Đình còn giở nhiều trò dê khỉ)
22 Tháng Ba 2018
họ ra đi vì biết trước cái kết cục không mấy sáng sủa của mình khi bị chính những đồng chí của mình thanh toán, họ phải đem tiền tài mà mình cướp được của quê hương chôn dấu và an hưởng tuổi già, khoác lại cái khuôn mặt thật hiền lương của mình sau những năm dài đeo mặt nạ phục vụ trong bộ máy cầm quyền.