Cuộc chiến tâm hồn

07 Tháng Tư 201810:09 CH(Xem: 350)
                                         Cuộc chiến tâm hồn

images (20)                                        Đón "Việt Kiều" tại phi trường TSN-hình internet



Viết Từ Sài Gòn





Sau hàng loạt động thái có tính chiến tranh ngoại giao giữa Nga và các nước Âu châu cũng như giữa Nga, Trung Quốc và Mỹ trong mối quan hệ ngoại giao xám xịt, và quan hệ thương mại có phần u ám mà cộng đồng các nước châu Âu, châu Mỹ đã nhắm vào Trung Quốc trong mấy tuần qua… Điều này gây câu hỏi tò mò: Liệu có cuộc chiến tranh nào xảy ra? Và nếu có chiến tranh thì Việt Nam ra sao?
Có vẻ như câu hỏi này cực kỳ ngớ ngẩn, bởi với Việt Nam, có chiến tranh hay không có chiến tranh thì suốt nửa thế kỷ nay, thậm chí gần một thế kỷ nay, cuộc chiến tâm hồn người Việt đã lấy đi quá nhiều sinh mạng văn hóa và tiêu trừ, tận diệt căn tính của người Việt. Đụng đến khái niệm “căn tính” lại có vẻ chữ nghĩa. Nhưng thực tế, cuộc chiến tâm hồn đã giết rất nhiều thế hệ Việt Nam. Và giả sử có một cuộc chiến tranh thế giới hay cuộc chiến tranh khu vực xảy ra, thì điều đó không đáng kể so với cuộc chiến tâm hồn.
Hãy nhìn lại hành trình tâm hồn của người Việt sau gần nửa thế kỷ. Đó là chia lìa, mất mát, anh em, cha con, vợ chồng phải lênh đênh trên biển sau những năm tháng dài làm phận thuyền nhân, tứ tán. Những người ở lại thì cúi mặt mà sống qua ngày, ngay cả kẻ thắng cuộc, hãnh tiến cũng chẳng ngóc đầu lên nổi bởi thứ chủ nghĩa cào bằng, phân phát từng miếng ăn và cái đói, nỗi bất hạnh chính trị vì miếng ăn cứ như một tai họa luôn rập rình, treo trên đầu…
Để rồi, khi cái ăn, cái mặc, sự ở tạm ổn, một người cha sẵn sàng để người khác quay phim, bỏ lên mạng xã hội hình ảnh ông vừa nhai cơm, vừa nhoàm nhàm nói (với đứa con gái bên kia đại dương) rằng “không có tiền thì đừng về, đã là Việt Kiều thì về quê phải có tiền, phải cho họ hàng, cha mẹ, về không thì về làm gì, về báo hại à!...”. (trích nguyên văn). Cách nói chẳng còn chút tình cảm hay tình người nào của người cha do đâu mà có?
Trường hợp khác, người cha ngồi kể với con gái và con rể của ông ta (giọng kể đầy hàm ý rằng) nhà bên cạnh có phước, có cô con gái đi làm gái bên Singapore gởi tiền về cho cha mẹ xây nhà, rồi sau đó cô con gái này lấy được anh Tây nên được qua Tây làm dâu, có nhiều tiền để gởi về cha mẹ xây nhà thờ ông bà… Nôm na là cả dòng họ được nhờ vả cô gái kia! Câu chuyện cũng ngầm chứa lời trách cứ của người cha với con gái của ông, bởi trước đây ông từng khuyên con gái ông lấy một ông Nam Hàn già mà giàu có nhưng cô con gái không nghe theo và quyết theo đuổi tình cảm để xây dựng gia đình. Cô vẫn báo hiếu nhưng không dư dả để cho cha mẹ xây nhà, xây nhà thờ như cô “dâu tây” kia… Vì sao nên nỗi?
Câu chuyện thứ ba, cũng tựa như câu chuyện thứ hai, là một ông cha, đang là cán bộ cấp phường, có ba đứa con gái, cho đi hớt tóc thanh nữ ở Sàigòn rặt ba đứa, làm được bao nhiêu tiền chúng gởi về cho ông ta xây nhà, cái nhà ông ta thuộc hạng khủng nhất nhì trong phường. Và sau đó ông tiếp tục lấy tiền chúng gởi về để xây nhà thờ họ…
Cả hai trường hợp này, đều liên quan đến mồ hôi, nước mắt của các cô bán thân kiếm tiền báo hiếu cha mẹ và tiền xây nhà, xây nhà thờ họ đều liên quan đến mồ hôi bán thân của các cô. Nhưng kinh khủng nhất là người ta vẫn tự hào, vẫn hãnh diện vì cái nhà thờ to, cái nhà hoành tráng. Người ta quên mất nguồn gốc của đồng tiền để xây nên!
Và có bao nhiêu cái nhà thờ họ, nhà thờ tộc ở Việt Nam được xây từ những đồng tiền nếu không bán thân thì cũng bán danh dự, bán lương tri? Có lẽ con số đếm không xuể! Bởi hầu hết nhà thờ hoành tráng, to lớn, vĩ đại đều hoặc là tiền của giới quan chức Cộng sản mang về xây, hoặc là tiền bán trôn nuôi dòng họ của các cô gái thập thành thập quốc, hoặc là tiền chắt chiu, ky cóp từng đồng của người Việt hải ngoại gửi về xây dựng. Nhưng số nhà thờ được xây bằng tiền chắt chiu của người Việt hải ngoại thấp hơn rất nhiều lần so với số được xây bằng tiền quan chức và tiền bán trôn của gái thập thành thập quốc.
Như vậy, suy cho cùng thì tiền xây nhà, tiền để khoe mẽ thiên hạ, tiền để gọi là củng cố thế lực, sức mạnh dòng tộc thông qua việc xây dựng nhà thờ họ tại Việt Nam, đa phần là những đồng tiền bẩn, những đồng tiền bất chấp danh dự và bất chấp lương tri! Thử hỏi, giềng mối lớn nhất trong quan hệ của người Việt nằm ở yếu tố dòng tộc, giống nòi. Nhưng với cách xây dựng giềng mối như đang thấy thì liệu cái sức mạnh dòng tộc hay tình yêu quê hương gì đó nó có thật hay không?
Vì sao nên nỗi? Có lẽ phải xét đến thế hệ làm cha làm mẹ trước. Tại Việt Nam, hầu hết kinh sách từ Khổng Nho cho đến các sách tôn giáo đều dạy người ta cách làm con nhưng tuyệt nhiên không có cuốn sách nào dạy làm cha làm mẹ. Và việc bóc lột sức lao động của con cái, đặc biệt là con gái trong gia đình có vẻ như là chuyện đương nhiên của đại bộ phận người Việt.
Nhưng vấn đề mấu chốt cũng không nằm ở những cuốn sách dạy làm con nhiều hơn những cuốn sách dạy làm cha làm mẹ hay là những cuốn sách dạy làm cha làm mẹ không có. Bởi yêu thương thuộc về bản năng nhiều hơn lý trí, con khỉ, con bò, con gà, con chó, nhìn chung vạn vật thương con của chúng không nhờ cuốn sách nào cả. Mà đôi khi chính cái xã hội đầy lý thuyết này đã dạy con người trở nên máu lạnh và man rợ hơn. Nhưng cái xã hội nào đã dạy con người Việt Nam tốt đến độ tâm hồn tổn thương dai dẳng và người ta sống trong cuộc chiến tâm hồn mà không nhìn ra?
Có lẽ, cái chủ thuyết lấy vật dục làm kim chỉ Nam của chủ nghĩa Cộng sản đến sau khi giai cấp phong kiến (một giai cấp cũng đen tối và tham lam, ích kỷ vô độ) lụi tàn. Điều này khiến cho nhiều ông, nhiều bà có truyền thống năm đời, bảy đời cắt cỏ chăn trâu bỗng dưng trở thành “ông quyền thế” hoặc có quan hệ dây mơ rễ má với “cách mạng” với cái danh xưng “người có công cách mạng”. Tất cả điều đó như là một bước lên mây, người ta tha hồ tung hê, tha hồ móc ngoặc, tha hồ thể hiện quyền uy và vơ vét…
Và người dân thấp cổ bé miệng, cho dù sống lênh đênh nơi xứ tự do hay sống ngay trong lòng chế độ, sống cùng kẻ thắng cuộc… thì thân phận của họ cũng chẳng có gì thay đổi ngoài bất hạnh và đau khổ. Và kinh nghiệm mấy chục năm sống trong lòng chế độ đã dạy cho họ rằng chỉ có tiền, tiền mang đến vị thế xã hội cho dù đó là tiền bẩn, tiền bán danh dự và lương tri. Bằng chứng là những quan tham luôn sống chễm chệ, người thanh liêm bị xem là ngu si, đần độn.
Lương tri chảy máu, lòng lân mẫn bị tổn thương, tâm hồn con người thụ động bước vào cuộc chiến một mất một còn với vật dục. Và vật dục đã thắng thế, nó nhanh chóng đẩy tâm hồn, đẩy lòng yêu thương, tính tự trọng và danh dự làm người vào chỗ hố rác chế độ. Con người nhanh chóng băng hoại, tâm hồn mục ruỗng một sớm một chiều trong cuộc chiến này.
Bây giờ, giả sử có chiến tranh thế giới hay chiến tranh khu vực xảy ra thì nghĩa lý gì nữa một khi cuộc chiến tâm hồn đã đến hồi kết, tâm hồn không còn chỗ đứng trên đất nước này. Và vô cảm, và máu lạnh, và đội trên đạp dưới, và đạp lên danh dự, lương tri để hưởng lạ… và… có hàng triệu cái và nữa mà chẳng có chỗ cho tâm hồn con người sống sót. Liệu đất nước này sẽ ra sao nếu có chiến tranh? Không, đáng sợ nhất lúc này là chiến tranh súng đạn không xảy ra, con người không có cơ hội phục chế lòng yêu thương, và con người tiếp tục sống trong cuộc chiến rách nát của tâm hồn!


VietTuSaiGon's blog
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Tư 2019
Xin quý khán giả để ý hình của Nguyễn Phú Trọng tái xuất giang hồ xem đó có phải là hình thực tế hay ban chuyên láo lấy bài cũ xào lại. Còn nếu sau phát ngôn này mà đảng csVN thông báo cả nước để tang cho thằng phản quốc Nguyễn Phú Trọng thì chứng tỏ rằng bọn chúng là một bọn lưu manh không đáng tin, lời nói của chúng không đáng giá 1 xu. Phát ngôn nhân BNG VN nên đâm đầu vô cầu tiêu chết cho rồi chứ sống làm gì cho mang nhục...
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.