Chiến tranh nhân dân

02 Tháng Tư 201811:04 CH(Xem: 880)

                                     Chiến tranh nhân dân!

 154

            chiến công của "Biệt Động Thành" đặt mìn giết người dân vô tội-hình Internet




Tư Bến Nghé





Trận đánh đầu đời của Võ Nguyên Giáp là cùng ba mươi lính Việt Minh 20/08/1945 tấn công một đơn vị Nhật ở Thái Nguyên, đã treo cờ trắng từ hôm 15/08/1945, sau khi Nhật bị Mỹ thả hai trái bom nguyên tử xuống Trường Kỳ và Quang Đảo ngày 06 và 09/08/1945. Đây là trận đánh mà sử đảng cùng cái quân đội An Nam cộng, nổ rền trời là ‘giải phóng Thái Nguyên’ để bác về ‘tiếp thu Hà Nội’, nhưng toán Deer team thì nói thiếu tá Allison Thomas đã bày trò, để cho Giáp đem thực hành những gì vừa học được, mà họ dạy Giáp ở Tân Trào trước đó ít tuần,

Trận đánh Thái Nguyên có thể coi là đánh theo lối Mỹ, hổng là thứ chiến thuật du kích của quân đội nhân dân, trong cái gọi là chiến tranh nhân dân, mà sau này Giáp viết sách ‘Chiến tranh nhân dân và Quân đội nhân dân’ (Guerre du peuple, l’Armée du peuple), nói chính mình và đảng An Nam cộng là nguồn gốc, tức là cha đẻ của quan niệm chiến lược cùng chiến thuật này. Được thời đía dóc đó là bản tánh của Giáp, thực ra thứ chiến tranh này, được Tầu cộng đem vào chiến trường Đông Dương, kể từ sau trận chiến biên giới Cao Bằng Lạng Sơn!

Hai tướng Tầu cộng Trần Canh, Vi Quốc Thanh, là kẻ thực sự đánh thắng Pháp, nơi vùng Việt Bắc 1950 và Điện Biên 1954, đã đem học thuyết chiến tranh nhân dân của Mao, áp dụng vào chiến trường Đông Dương, mà Giáp đã học mót đem ra dùng sau này trong chiến tranh VN. Dân Việt lâm cảnh máu sông xương núi, bốn triệu người hai miền đã chết, nhưng Giáp đã trả lời là hổng chút hối tiếc (Non, pas du tout) khi một ký giả ngoại quốc phỏng vấn... Phải nói tuần này, là chuyện người dân vô tội chết vì cái thứ chiến tranh này, trong cuộc chiến ý thức hệ vừa qua!

Nói đến chiến tranh là nói đến chết chóc, nên một khi phải dùng chiến tranh để giải uyết, thì sự cần thiết hơn hết, là phải tiến hành chiến tranh bằng những phương cách minh bạch nhất có thể, cũng như tuân thủ Công Ước Chiến Tranh, nhằm hạn chế sự hủy diệt phi nhân. Nhưng với chiến tranh nhân dân thì hổng là vậy, nơi miền Nam vịt cộng núp vào dân, bám lấy dân với chính sách ba cùng, rập khuôn học thuyết chiến tranh nhân dân của Mao, là cùng ăn, cùng ở, cùng làm, đã là nguyên do gây nên cái chết thảm khốc cho những người dân thường vô tội.

Chiến tranh là những cuộc hủy diệt tàn bạo, vì đó vốn là bản chất phi nhân của chiến tranh, thì chiến tranh nhân dân lại là thứ, gây thiệt hại sinh mạng nhiều nhất cho dân thường vô tội, đơn giản vì người dân bị dùng mần nơi ẩn nấp, bình phong, bia đỡ đạn. Trong chiến tranh Việt Nam, ngoài dân thường bị chết oan vì đạn lạc của hai bên, vì khủng bố, pháo kích, đánh mìn của vịt cộng, hay lỗi kỹ thuật như chuyện em bé Napalm Kim Phúc (08/06/1972) do phía VNCH… Đã có những vụ dân thường bị thảm sát với con số nhiều!

Câu chuyện ‘Ngày này tết xưa’, Tư tui đã nhắc lại vụ chục ngàn người dân sáu tỉnh biên giới, bị Tầu cộng giết năm 1979, cũng như năm mươi năm về trước, sáu ngàn dân thường vô tội tại Huế bị cộng sản Bắc Viêt thảm sát, đúng ngày tết Mâụ Thân 1968. Nay xin nói về vụ thảm sát tại thôn Mỹ Lai, làng Sơn mỹ, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi (16/03/1968) của đơn vị Đại đội Charlie (đơn vị thảm sát), thuộc Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 20, Lữ đoàn 11, Sư đoàn 23 Lục quân Hoa Kỳ. đã giết đến 347 thường dân, mà trong đó du kích vịt cộng thì chỉ bốn năm người!

Sự kiện gây sốc cả thế giới, có quá nhiều trẻ nít bị giết, chắc chắn con số bị giết oan hôm ấy là rất cao, nhưng đây hổng là bênh vực kẻ nổ súng (lính Mỹ Đại đội Charlie), mà chỉ là muốn nói lên nguyên nhân, để tránh hồ đồ kết án. Nếu là bạn thì nghĩ sao, khi hành quân vào làng chỉ thấy toàn, ông già bà lão, con nít đàn bà tay trơn, vậy mà lần nào cũng bị tập kích? Có câu hỏi như vậy để cho thấy, có tội hổng chỉ là kẻ bắn vào người, mà còn là đứa đã đẩy nạn nhân ra trước họng súng, nói thẳng ra đó mới là kẻ ác, đã lấy dân mần bia đỡ đạn thay cho mình.

Bản thân Tư tui là một người lính miền Nam, đã gặp hổng ít cái chết của đồng đội, bởi những người mới nhìn thấy họ dường như là ‘thường dân’, nhưng khi quay lưng đi thì đạn lại bắn ra từ phía những người tưởng là thường dân đó, vậy họ là địch hay thường dân? Người lính đối mặt với cái chết, là giết người hay bị ngưởi giết, kẻ sống là người bắn trước, nhưng làm sao phân biệt được, đâu là dân và đâu là địch, một khi chỉ súng trên tay mới là vịt cộng, còn quăng súng xuống mương lại là dân thường, cái đó khó cho ngay chính người Việt chứ đừng nói là Mỹ.

Người lính Mỹ sau khi tham chiến tại Việt Nam trở về nước, họ đã vướng cái gọi là ‘hội chứng Việt Nam’, trong đó có sự ám ảnh cho là tội lỗi đã gây ra trong lúc tham chiến, vấn đề này xét về mặt tâm lý đó là điều dễ hiểu, lúc tham chiến họ đã phải chịu đựng nỗi căng thẳng tột cùng, có thể chết bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu, bởi bất cứ ai với bất cứ phương tiện gì, mà đối phương của họ, có thể nói là vô hình của thứ chiến tranh nhân dân, trong khi họ là những con người nhân bản, từ chưa thấu đạt hết mặt trái của sự kiện, mà đi đến tự kết án mình trong phản ứng.

Chuyện 1968 một tiểu đội lính Mỹ, chết gọn vì những tay súng du kích Ba Tơ, Quảng Ngãi, ẩn trên hai chiếc xe bò chở rơm, giữa ban trưa thong thả lăn bánh trên con đường về làng, trong chiến tranh nhân dân, địch luôn lẫn đâu đó dưới bóng dáng những người dân thường. Năm 1969 xã Định Thủy Mỏ Cày Bến Tre, không nghi ngờ những người đang làm cỏ lúa dưới ruộng, họ đã trả giá đắt khi vừa đi qua, những cây AK lấy lên từ dưới ruộng nước quạt thẳng vào lưng họ… Vậy nếu họ ra tay trước, chắc rồi là sẽ ân hận suốt đời vì cho rằng mình đã giết người vô tội!

Thấy gì nơi vụ thảm sát Mỹ Lai, có phải người Mỹ có lương tâm cao cả hơn đảng Ba Đình gấp vạn lần, chính những quân nhân Mỹ đã kết tội những đồng đội họ, bằng những tấm ảnh chụp chứ không là ai khác… Nếu đây là tội ác của vịt cộng thì sao, có được bất cứ một cá nhân nào trong chúng, có đủ lương tâm để đứng ra tố cáo những vụ như thảm sát, hàng ngàn người ở Huế tết Mậu Thân 1968, hàng chục ngàn người trên Đại lô Kinh hoàng 1972 Quảng Trị… và còn rất nhiều nữa, mà cho tới nay vẫn chưa có một lời nhận lỗi của vịt cộng.

Cũng do lính Mỹ thảm sát, Bob Kerrey Đại Úy HQ Mỹ, từng là Thượng Nghị Sĩ và ứng viên Tổng Thống Mỹ năm 1992, bị kết tội đã giết 24 người già, phụ nữ, trẻ em, tại ấp Khâu Băng, Thạnh Phong, Thạnh Phú, Bến Tre, đêm 25/02/1969. Kẻ mần ồn chuyện này là Tôn Nữ Thị Ninh (một thứ cắt mạng băng đỏ), phản đối Bob Kerrey ngồi ghế Chủ tịch, Hội đồng Quản trị trường Đại học Fulbright Việt Nam (ĐH Fulbright VN, quà tặng không của Mỹ)… Trong khi Bob Kerrey cũng đã lên tiếng xin lỗi, về cái cho là tội ác khi còn là trưởng toán Seal Bến Tre:

-Tôi đã xin lỗi người Việt về những gì tôi gây ra trong chiến tranh và giờ tôi xin lỗi lại một lần nữa. Một cách chân thành và cùng những nỗi đau của ký ức mãi mãi ám ảnh, tôi xin lỗi những người mà tôi đã gây hại tới... (BBC 31/05/2016). Thấy ra chuyện xin lỗi của Bob Kerrey chỉ vì ép buộc mang tính ngoại giao, bởi rõ ràng Seal là đơn vị đi săn, khi đã vào điểm thì mọi mục tiêu di động đều bị triệt, tùy cự ly mà bằng dao hay bằng súng, họ luôn tuyệt đối theo đúng yêu cầu của công tác, với quy luật áp sát mục tiêu, thanh toán nhanh, gọn, và rút lẹ.

SEAL, những người lính hải kích Mỹ với nhiệm vụ thanh toán mục tiêu, chắc mọi người hổng lạ về nó, nhất là gần đây một toán của họ đã giết trùm khủng bố Al-Qaeda, là Bin Laden ngày 02/05/2011, nhưng hổng phải mọi chuyến công tác Seal luôn thành công. Vụ đột kích ấp Khâu Băng đêm 25/02/1969, là để truy diệt một tay cán bộ vịt cộng tỉnh đội Bến Tre, toán Seal của Bob Kerrey đã nổ súng, sau khi có súng bắn về phía họ… Kết quả trong các xác chết, hổng có xác nhân vật mà Seal muốn tìm, có thể y đã trốn thoát được ngay loạt súng đầu. 

Nhân câu chuyện ồn ào vì Bob Kerrey, được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường ĐH Fulbright VN, mà nhà văn Nguyên Ngọc, phe cắt mạng đã viết trên Facebook của mình ngày 02/06/2016 như sau: Còn riêng đối với chúng tôi thì sao, chúng tôi, những người từng là lính Việt Cộng thời thảm khốc ấy, khi chúng tôi vẫn từng “nấp” trong nhân dân vô tội, để họ có thể cùng chết với chúng tôi? Kể cả, ngày ấy, như chính tôi từng được trải nghiệm, có bao bà mẹ, và cả các em bé nữa, sẵn sàng chết để che cho chúng tôi?

Chữ “nấp” đã lột trần sự khốn nạn, còn nói ‘Có bao bà mẹ, và cả các em bé nữa, sẵn sàng chết để che cho chúng tôi’ câu này khó tin, con vật còn biết quý sự sống, còn trẻ nít biết gì sao lấy chúng làm bia, và những ‘bà mẹ chiến sĩ’ đó là tự nguyện, hay bị thúc bằng họng súng AK? Để rồi những cái chết này, đem ra đấu tranh chính trị trên bàn hội nghị, cho sự nghiệp cắt mạng thêm vĩ đại, đảng được muôn phần quang vinh, tóm lại những cái chết đó với đảng thì cũng chỉ phương tiện, trong cái cứu cánh đánh cho Liên Sô Trung Quốc.

Lính Mỹ tại VN năm xưa, nay trên internet ta dễ dàng có những tấm ảnh họ chụp chung với trẻ Việt bu quanh, và chuyện gì đã xảy ra khi có đứa lén bỏ cát vào nòng súng, ăn cắp lựu đạn? Cũng như nơi trường học trẻ từ lớp 2 sao cắt mạng dạy chúng theo lối: Bạn Võ Tiến Trung ở Quảng Nam mới 8 tuổi đã cùng cô chú đánh Mỹ, cứu nước. Một lần bạn Trung đã dùng lựu đạn diệt 7 tên Mỹ. Một lần khác, bạn ấy lại diệt 7 tên thám báo ác ôn và 8 tên Mỹ. Hỏi cả hai lần đó, bạn Trung đã diệt tất cả bao nhiêu giặc Mỹ và ác ôn ? Vấn nạn là từ đó!

Vụ thảm sát Mỹ Lai là một vết nhơ khó lòng tẩy xóa của quân đội Hoa Kỳ, còn mần lễ tưởng niệm nạn nhân hôm 16/03/2018 tại Mỹ Lai, để nhớ lại nỗi đau của người dân Quảng Ngãi là điều đúng. Nhưng vụ như Mỹ Lai khi xét phải thấu tình đạt lý, nếu còn chút liêm sỉ sống hổng dối trá, phải như nhà văn Nguyên Ngọc: Còn riêng đối với chúng tôi thì sao, những người từng là lính Việt Cộng thời thảm khốc ấy, khi chúng tôi vẫn từng “nấp” trong nhân dân vô tội, để họ có thể cùng chết với chúng tôi?

Vậy xin đừng như đảng An Nam cộng khốn nạn, ra tuồng hổng chút can dự gì những cái chết này… Chúng mới là kẻ có tội, đã đem thường dân Việt ra mần bia đỡ đạn, trong cái gọi là chiến tranh nhân dân học được từ Mao!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...