Chiến tranh nhân dân

02 Tháng Tư 201811:04 CH(Xem: 513)

                                     Chiến tranh nhân dân!

 154

            chiến công của "Biệt Động Thành" đặt mìn giết người dân vô tội-hình Internet




Tư Bến Nghé





Trận đánh đầu đời của Võ Nguyên Giáp là cùng ba mươi lính Việt Minh 20/08/1945 tấn công một đơn vị Nhật ở Thái Nguyên, đã treo cờ trắng từ hôm 15/08/1945, sau khi Nhật bị Mỹ thả hai trái bom nguyên tử xuống Trường Kỳ và Quang Đảo ngày 06 và 09/08/1945. Đây là trận đánh mà sử đảng cùng cái quân đội An Nam cộng, nổ rền trời là ‘giải phóng Thái Nguyên’ để bác về ‘tiếp thu Hà Nội’, nhưng toán Deer team thì nói thiếu tá Allison Thomas đã bày trò, để cho Giáp đem thực hành những gì vừa học được, mà họ dạy Giáp ở Tân Trào trước đó ít tuần,

Trận đánh Thái Nguyên có thể coi là đánh theo lối Mỹ, hổng là thứ chiến thuật du kích của quân đội nhân dân, trong cái gọi là chiến tranh nhân dân, mà sau này Giáp viết sách ‘Chiến tranh nhân dân và Quân đội nhân dân’ (Guerre du peuple, l’Armée du peuple), nói chính mình và đảng An Nam cộng là nguồn gốc, tức là cha đẻ của quan niệm chiến lược cùng chiến thuật này. Được thời đía dóc đó là bản tánh của Giáp, thực ra thứ chiến tranh này, được Tầu cộng đem vào chiến trường Đông Dương, kể từ sau trận chiến biên giới Cao Bằng Lạng Sơn!

Hai tướng Tầu cộng Trần Canh, Vi Quốc Thanh, là kẻ thực sự đánh thắng Pháp, nơi vùng Việt Bắc 1950 và Điện Biên 1954, đã đem học thuyết chiến tranh nhân dân của Mao, áp dụng vào chiến trường Đông Dương, mà Giáp đã học mót đem ra dùng sau này trong chiến tranh VN. Dân Việt lâm cảnh máu sông xương núi, bốn triệu người hai miền đã chết, nhưng Giáp đã trả lời là hổng chút hối tiếc (Non, pas du tout) khi một ký giả ngoại quốc phỏng vấn... Phải nói tuần này, là chuyện người dân vô tội chết vì cái thứ chiến tranh này, trong cuộc chiến ý thức hệ vừa qua!

Nói đến chiến tranh là nói đến chết chóc, nên một khi phải dùng chiến tranh để giải uyết, thì sự cần thiết hơn hết, là phải tiến hành chiến tranh bằng những phương cách minh bạch nhất có thể, cũng như tuân thủ Công Ước Chiến Tranh, nhằm hạn chế sự hủy diệt phi nhân. Nhưng với chiến tranh nhân dân thì hổng là vậy, nơi miền Nam vịt cộng núp vào dân, bám lấy dân với chính sách ba cùng, rập khuôn học thuyết chiến tranh nhân dân của Mao, là cùng ăn, cùng ở, cùng làm, đã là nguyên do gây nên cái chết thảm khốc cho những người dân thường vô tội.

Chiến tranh là những cuộc hủy diệt tàn bạo, vì đó vốn là bản chất phi nhân của chiến tranh, thì chiến tranh nhân dân lại là thứ, gây thiệt hại sinh mạng nhiều nhất cho dân thường vô tội, đơn giản vì người dân bị dùng mần nơi ẩn nấp, bình phong, bia đỡ đạn. Trong chiến tranh Việt Nam, ngoài dân thường bị chết oan vì đạn lạc của hai bên, vì khủng bố, pháo kích, đánh mìn của vịt cộng, hay lỗi kỹ thuật như chuyện em bé Napalm Kim Phúc (08/06/1972) do phía VNCH… Đã có những vụ dân thường bị thảm sát với con số nhiều!

Câu chuyện ‘Ngày này tết xưa’, Tư tui đã nhắc lại vụ chục ngàn người dân sáu tỉnh biên giới, bị Tầu cộng giết năm 1979, cũng như năm mươi năm về trước, sáu ngàn dân thường vô tội tại Huế bị cộng sản Bắc Viêt thảm sát, đúng ngày tết Mâụ Thân 1968. Nay xin nói về vụ thảm sát tại thôn Mỹ Lai, làng Sơn mỹ, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi (16/03/1968) của đơn vị Đại đội Charlie (đơn vị thảm sát), thuộc Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 20, Lữ đoàn 11, Sư đoàn 23 Lục quân Hoa Kỳ. đã giết đến 347 thường dân, mà trong đó du kích vịt cộng thì chỉ bốn năm người!

Sự kiện gây sốc cả thế giới, có quá nhiều trẻ nít bị giết, chắc chắn con số bị giết oan hôm ấy là rất cao, nhưng đây hổng là bênh vực kẻ nổ súng (lính Mỹ Đại đội Charlie), mà chỉ là muốn nói lên nguyên nhân, để tránh hồ đồ kết án. Nếu là bạn thì nghĩ sao, khi hành quân vào làng chỉ thấy toàn, ông già bà lão, con nít đàn bà tay trơn, vậy mà lần nào cũng bị tập kích? Có câu hỏi như vậy để cho thấy, có tội hổng chỉ là kẻ bắn vào người, mà còn là đứa đã đẩy nạn nhân ra trước họng súng, nói thẳng ra đó mới là kẻ ác, đã lấy dân mần bia đỡ đạn thay cho mình.

Bản thân Tư tui là một người lính miền Nam, đã gặp hổng ít cái chết của đồng đội, bởi những người mới nhìn thấy họ dường như là ‘thường dân’, nhưng khi quay lưng đi thì đạn lại bắn ra từ phía những người tưởng là thường dân đó, vậy họ là địch hay thường dân? Người lính đối mặt với cái chết, là giết người hay bị ngưởi giết, kẻ sống là người bắn trước, nhưng làm sao phân biệt được, đâu là dân và đâu là địch, một khi chỉ súng trên tay mới là vịt cộng, còn quăng súng xuống mương lại là dân thường, cái đó khó cho ngay chính người Việt chứ đừng nói là Mỹ.

Người lính Mỹ sau khi tham chiến tại Việt Nam trở về nước, họ đã vướng cái gọi là ‘hội chứng Việt Nam’, trong đó có sự ám ảnh cho là tội lỗi đã gây ra trong lúc tham chiến, vấn đề này xét về mặt tâm lý đó là điều dễ hiểu, lúc tham chiến họ đã phải chịu đựng nỗi căng thẳng tột cùng, có thể chết bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu, bởi bất cứ ai với bất cứ phương tiện gì, mà đối phương của họ, có thể nói là vô hình của thứ chiến tranh nhân dân, trong khi họ là những con người nhân bản, từ chưa thấu đạt hết mặt trái của sự kiện, mà đi đến tự kết án mình trong phản ứng.

Chuyện 1968 một tiểu đội lính Mỹ, chết gọn vì những tay súng du kích Ba Tơ, Quảng Ngãi, ẩn trên hai chiếc xe bò chở rơm, giữa ban trưa thong thả lăn bánh trên con đường về làng, trong chiến tranh nhân dân, địch luôn lẫn đâu đó dưới bóng dáng những người dân thường. Năm 1969 xã Định Thủy Mỏ Cày Bến Tre, không nghi ngờ những người đang làm cỏ lúa dưới ruộng, họ đã trả giá đắt khi vừa đi qua, những cây AK lấy lên từ dưới ruộng nước quạt thẳng vào lưng họ… Vậy nếu họ ra tay trước, chắc rồi là sẽ ân hận suốt đời vì cho rằng mình đã giết người vô tội!

Thấy gì nơi vụ thảm sát Mỹ Lai, có phải người Mỹ có lương tâm cao cả hơn đảng Ba Đình gấp vạn lần, chính những quân nhân Mỹ đã kết tội những đồng đội họ, bằng những tấm ảnh chụp chứ không là ai khác… Nếu đây là tội ác của vịt cộng thì sao, có được bất cứ một cá nhân nào trong chúng, có đủ lương tâm để đứng ra tố cáo những vụ như thảm sát, hàng ngàn người ở Huế tết Mậu Thân 1968, hàng chục ngàn người trên Đại lô Kinh hoàng 1972 Quảng Trị… và còn rất nhiều nữa, mà cho tới nay vẫn chưa có một lời nhận lỗi của vịt cộng.

Cũng do lính Mỹ thảm sát, Bob Kerrey Đại Úy HQ Mỹ, từng là Thượng Nghị Sĩ và ứng viên Tổng Thống Mỹ năm 1992, bị kết tội đã giết 24 người già, phụ nữ, trẻ em, tại ấp Khâu Băng, Thạnh Phong, Thạnh Phú, Bến Tre, đêm 25/02/1969. Kẻ mần ồn chuyện này là Tôn Nữ Thị Ninh (một thứ cắt mạng băng đỏ), phản đối Bob Kerrey ngồi ghế Chủ tịch, Hội đồng Quản trị trường Đại học Fulbright Việt Nam (ĐH Fulbright VN, quà tặng không của Mỹ)… Trong khi Bob Kerrey cũng đã lên tiếng xin lỗi, về cái cho là tội ác khi còn là trưởng toán Seal Bến Tre:

-Tôi đã xin lỗi người Việt về những gì tôi gây ra trong chiến tranh và giờ tôi xin lỗi lại một lần nữa. Một cách chân thành và cùng những nỗi đau của ký ức mãi mãi ám ảnh, tôi xin lỗi những người mà tôi đã gây hại tới... (BBC 31/05/2016). Thấy ra chuyện xin lỗi của Bob Kerrey chỉ vì ép buộc mang tính ngoại giao, bởi rõ ràng Seal là đơn vị đi săn, khi đã vào điểm thì mọi mục tiêu di động đều bị triệt, tùy cự ly mà bằng dao hay bằng súng, họ luôn tuyệt đối theo đúng yêu cầu của công tác, với quy luật áp sát mục tiêu, thanh toán nhanh, gọn, và rút lẹ.

SEAL, những người lính hải kích Mỹ với nhiệm vụ thanh toán mục tiêu, chắc mọi người hổng lạ về nó, nhất là gần đây một toán của họ đã giết trùm khủng bố Al-Qaeda, là Bin Laden ngày 02/05/2011, nhưng hổng phải mọi chuyến công tác Seal luôn thành công. Vụ đột kích ấp Khâu Băng đêm 25/02/1969, là để truy diệt một tay cán bộ vịt cộng tỉnh đội Bến Tre, toán Seal của Bob Kerrey đã nổ súng, sau khi có súng bắn về phía họ… Kết quả trong các xác chết, hổng có xác nhân vật mà Seal muốn tìm, có thể y đã trốn thoát được ngay loạt súng đầu. 

Nhân câu chuyện ồn ào vì Bob Kerrey, được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường ĐH Fulbright VN, mà nhà văn Nguyên Ngọc, phe cắt mạng đã viết trên Facebook của mình ngày 02/06/2016 như sau: Còn riêng đối với chúng tôi thì sao, chúng tôi, những người từng là lính Việt Cộng thời thảm khốc ấy, khi chúng tôi vẫn từng “nấp” trong nhân dân vô tội, để họ có thể cùng chết với chúng tôi? Kể cả, ngày ấy, như chính tôi từng được trải nghiệm, có bao bà mẹ, và cả các em bé nữa, sẵn sàng chết để che cho chúng tôi?

Chữ “nấp” đã lột trần sự khốn nạn, còn nói ‘Có bao bà mẹ, và cả các em bé nữa, sẵn sàng chết để che cho chúng tôi’ câu này khó tin, con vật còn biết quý sự sống, còn trẻ nít biết gì sao lấy chúng làm bia, và những ‘bà mẹ chiến sĩ’ đó là tự nguyện, hay bị thúc bằng họng súng AK? Để rồi những cái chết này, đem ra đấu tranh chính trị trên bàn hội nghị, cho sự nghiệp cắt mạng thêm vĩ đại, đảng được muôn phần quang vinh, tóm lại những cái chết đó với đảng thì cũng chỉ phương tiện, trong cái cứu cánh đánh cho Liên Sô Trung Quốc.

Lính Mỹ tại VN năm xưa, nay trên internet ta dễ dàng có những tấm ảnh họ chụp chung với trẻ Việt bu quanh, và chuyện gì đã xảy ra khi có đứa lén bỏ cát vào nòng súng, ăn cắp lựu đạn? Cũng như nơi trường học trẻ từ lớp 2 sao cắt mạng dạy chúng theo lối: Bạn Võ Tiến Trung ở Quảng Nam mới 8 tuổi đã cùng cô chú đánh Mỹ, cứu nước. Một lần bạn Trung đã dùng lựu đạn diệt 7 tên Mỹ. Một lần khác, bạn ấy lại diệt 7 tên thám báo ác ôn và 8 tên Mỹ. Hỏi cả hai lần đó, bạn Trung đã diệt tất cả bao nhiêu giặc Mỹ và ác ôn ? Vấn nạn là từ đó!

Vụ thảm sát Mỹ Lai là một vết nhơ khó lòng tẩy xóa của quân đội Hoa Kỳ, còn mần lễ tưởng niệm nạn nhân hôm 16/03/2018 tại Mỹ Lai, để nhớ lại nỗi đau của người dân Quảng Ngãi là điều đúng. Nhưng vụ như Mỹ Lai khi xét phải thấu tình đạt lý, nếu còn chút liêm sỉ sống hổng dối trá, phải như nhà văn Nguyên Ngọc: Còn riêng đối với chúng tôi thì sao, những người từng là lính Việt Cộng thời thảm khốc ấy, khi chúng tôi vẫn từng “nấp” trong nhân dân vô tội, để họ có thể cùng chết với chúng tôi?

Vậy xin đừng như đảng An Nam cộng khốn nạn, ra tuồng hổng chút can dự gì những cái chết này… Chúng mới là kẻ có tội, đã đem thường dân Việt ra mần bia đỡ đạn, trong cái gọi là chiến tranh nhân dân học được từ Mao!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
GIỚI THIỆU SÁCH
ANGKOR SỰ THẬT CUỘC CHIẾN
angkor thom 7


Quyền Được Biết



Trang tin Quyền Được Biết xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc khắp thế giới một tác phẩm mới có tựa đề: "Angkor Sự thật cuộc chiến" của Nguyên Anh, một cây viết tự do tranh đấu cho Việt Nam.
Đây là một cuốn tiểu thuyết được viết theo dạng hồi ký của chính tác giả trong đó chứa đựng những câu chuyện thương tâm về một thế hệ trẻ tại miền Nam Việt Nam sau ngày 30/04/1975 bị ép buộc phải cầm súng đi xâm lăng quốc gia láng giềng Campuchia; trong có một chút lãn mạn của Sài Gòn; có những cái chết thương tâm của những thanh niên tìm đường vượt thoát khỏi đội quân cộng sản để tìm tự do và những sự thật man rợ nhất mà loài người chưa hề nghĩ đến.

Thế giới đa phần chỉ nghĩ đến cuộc chiến giữa hai miền Nam - Bắc trước 1975 và gần như không biết tới cuộc chiến kéo dài 10 năm từ 1979 cho đến 1990, do đó tác phẩm này sẽ là một tác phẩm chấn động thế giới khi biết được lý do vì sao mà Việt Nam xâm lược CPC trong đó hơn 100.000 binh sỹ đã bỏ mạng và hơn 20.000 người phải mang thương tật vĩnh viễn.
Khác với những tác phẩm khác của các nhà văn trong nước viết về CPC, cuốn tiểu thuyết "Angkor Sự thật cuộc chiến" sẽ đưa bạn đọc quay ngược thời gian trở về Việt Nam những năm 80 của thế kỷ 20 trong đó nói nổi lên những thân phận con người khốn khổ dưới sự cai trị bạo tàn của cộng sản, bạn đọc sẽ thấy được những sự thật bị bưng bít và bị dấu diếm đến cho tận hôm nay.
Để thỏa mãn tham vọng bành trướng làn sóng Đỏ ra các quốc gia Đông Nam Á, Hà Nội đã hy sinh nhiều sinh mạng nhằm dựng lên đế chế cộng sản Heng Samrin - Hun Sen với mong muốn chúng sẽ là những đàn em trung thành thế nhưng ngày nay chính cái chính phủ bù nhìn do họ dựng lên đã đi theo trục Trung Quốc phản bội lại Việt Nam vì thế cuộc chiến Việt Nam - Campuchia chính là một quyết định sai lầm và ngu ngốc khi thế giới quay lưng cấm vận một yếu tố dẫn đến việc thua sút các quốc gia trong khu vực hàng trăm năm phát triển hôm nay.

Cuốn sách: "Angkor Sự thật cuộc chiến" đang trong giai đoạn chỉnh sửa hậu kỳ, khác với những ấn phẩm trước của Nguyên Anh; tác phẩm này sẽ công bố ngày hoàn thành; mời gọi các nhà xuất bản từ Hoa Kỳ, Châu Úc và Châu Âu mua bản quyền theo số lượng ấn bản phát hành hoặc phát hành độc quyền; sau đó sẽ được xuất bản bản tiếng Anh để phát hành khắp thế giới.

- Các nhà xuất bản mong muốn tham gia xin vui lòng gửi điện thư tới BBT. Quyền Được Biết theo địa chỉ quyenduocbiet@gmail.com để nhận thông tin trao đổi và ký kết hợp đồng cùng chính tác giả.

- Các tác giả cộng tác có bài viết trên trang tin Quyền Được Biết sẽ nhận được sách biếu với chữ ký của tác giả đề tặng, xin vui lòng gửi địa chỉ nhận sách ngoại trừ các tác giả đang sinh sống tại Việt Nam.

Kính mời bạn đọc xem một trích đoạn trong cuốn sách: "Angkor Sự Thật Cuộc Chiến" của tác giả Nguyên Anh:

Tôi đi hành quân cùng các đơn vị bộ binh, tổ của tôi gồm thiếu úy Chuẩn, một sỹ quan mới ra trường chưa hề tham chiến, còn tôi sử dụng máy truyền tin để gọi pháo về căn cứ bắn yểm trợ cho các đơn vị bộ binh, một thằng lính có nhiệm vụ bảo vệ cho cả nhóm với khẩu AK, trang bị của thiếu úy Cầu chỉ có khẩu súng lục K54 trông thật nhỏ bé nơi chốn này, còn tôi ngoài cái máy truyền tin cồng kềnh thì không đem theo bất cứ vũ khí sát thương nào ngoài cái lưỡi lê quen thuộc, một bình ton đựng nước và cái khăn lau mặt dùng để trùm đầu chống cái nắng như cháy da của cái xứ này.

Sau khi nằm im tại chỗ lực lượng quân đội cộng sản Việt Nam bắt đầu rơi vào tình trạng lúng túng, hổn loạn, những viên đạn cối rơi xuống như mưa, những tấm thân người lính bay lên cao và rớt xuống không trọn vẹn đã đập vào mắt tôi làm cho thần kinh của tôi như tê liệt…những người chiến sỹ trẻ ấy mới hôm qua vẫn đi ngang qua tổ truyền tin chúng tôi nói cười vui vẻ, thậm chí còn có những binh sỹ bông đùa với tôi hồn nhiên, họ vẫy tay chào và nói lớn:

- Đồng hương ở lại nhé, bọn này đi vào chiến trường đây, tớ không về cậu nhớ nhắn với người yêu của tớ là tớ yêu nàng ấy lắm…

Những khuôn mặt ấy tôi không bao giờ thấy lại lần thứ hai, mấy ngày sau hàng loạt chiếc xe Molotova chở xác của họ ra, thân xác của họ được chất thành đống như cá mòi, chỉ còn những bàn chân với đôi giày vải nhô ra khỏi thùng xe, những cái chết mà không có mùi máu, chỉ có mùi tử khí thối rửa lâu ngày, gần một tiểu đoàn chết khát trong rừng già, có cái sự thật nào kinh khủng hơn? 

Tôi bàng hoàng gần như tê liệt hệ thần kinh khi tình cờ mình lại là một chứng nhân cho một sự thật trần trụi về một kế hoạch nướng quân ngu ngốc…

Tôi vẫn tiếp tục lún sâu vào cuộc chiến khi phải theo những đơn vị bộ binh hành quân, chỉ có khác người lính bộ binh là chúng tôi độc lập hoạt động và luôn ở tuyến sau gần các tiểu đoàn, nhưng ở vị trí này tôi đã thấy rõ nhiều cái chết thương tâm của các binh sỹ trẻ với lối điều quân man rợ của những người chỉ huy quân đội Việt Nam.

- Yêu cầu các đồng chí gọi pháo bắn ngay, chúng tôi cần yểm trợ khẩn cấp!

Một tiểu đoàn trưởng hét lớn vào mặt tay thiếu úy chỉ huy của tôi, mau chóng thiếu úy chấm tọa độ và đưa cho tôi, lúng túng mất mấy giây tôi mới có thể nhớ được mình phải dùng ám thoại để gọi cho đơn vị pháo binh đang ở tít mù phía sau…

Tiếng đề pa của quả đạn 130 li vọng lên, một âm thanh như xé rách bầu trời và viên đạn rơi xuống gần mục tiêu của bọn PolPot, tôi gọi máy điều chỉnh một lần nữa theo lệnh của Thiếu úy và lần này hàng loạt tiếng nổ rung trời, những cột lửa tóe lên trông thật nhức mắt, những kho đạn nổ kéo theo tiếng nổ phụ, những cột lửa cao ngất trời cho biết pháo binh đã bắn trúng mục tiêu vào căn cứ của địch.

Ngay lúc đó tiếng thét xung phong vang lên, tên đại úy có mái tóc rễ tre móc từ bên hông ra khẩu K54, hắn lên đạn đánh rốp và hối thúc những người lính bộ binh đang nằm mẹp dưới đất tiến lên xung trận, những người lính Việt Nam với bộ quần áo màu xanh cứt ngựa lập tức đứng dậy cùng thét vang hai chữ “xung phong” và bắn từng tràng dài AK theo bước tiến của mình, lúc này không còn có bài bản nào, cách bắn nào đúng theo công thức, lúc này là lúc để đem cái chết cho người khác hay họ sẽ đem đến cho mình; tất cả đều không biết; chỉ biết nhắm thẳng căn cứ của bọn Khmer Đỏ mà đánh…

Những bước chân của người lính cộng sản Việt Nam mau chóng khựng lại khi tàn quân PolPot lấy lại tinh thần sau cuộc pháo kích, từ dưới hầm chúng bật dậy và lao vào công sự chiến đấu, những làn đạn đại liên đan xen nhau quất thẳng vào những người lính có trang phục mỏng tang, hàng chục thân xác quỵ xuống, những mảnh thịt bị xé toạc và bắn vào không khí như một bản trường ca uất hận của tử thần.

Tên đại úy hò hét khan cả giọng nhưng các người lính vẫn nằm mẹp không chịu tiến lên, họ cảm thấy rằng thân xác của mình chỉ là phù du nhỏ bé trước sức mạnh của phía đối diện, một vài người nhổm dậy chạy tiến lên mấy bước đã nhanh chóng bị tiêu diệt trước cơn mưa đạn từ bên kia chiến tuyến, bọn tàn quân đã điều chỉnh tác xạ chính xác vào đội quân đang trơ trọi giữa cánh đồng!

- Tôi bảo xung phong, đồng chí có nghe không?

Người lính bộ binh trẻ tuổi nhìn tên đại úy với con mắt lạc thần, anh ta hiểu rằng khi mình đứng lên đồng nghĩa với cái chết, nước đái của anh ta thấm ướt cái quần kaki nội hóa và anh tiếp tục nằm lì cố thu mình thật nhỏ bé nhằm tránh những viên đạn đang bay đến.

Tên đại úy lom khom đợi vừa dứt một loạt pháo cối liền phóng tới bên người lính, hắn dùng hết sức bình sinh đá mấy cái thật mạnh vào lưng anh ta nhưng có lẽ tinh thần của người quân nhân đã không còn khi phải chứng kiến sự khủng khiếp của chiến tranh cho nên anh cố nằm im chịu đựng những cú đá từ thượng cấp của mình, điên tiết lên tên đại úy binh chủng bộ binh của một sư đoàn có phiên hiệu biên phòng lôi cổ áo anh dậy xô anh chúi mũi về phía trước và ngay lập tức hắn bắn thẳng vào người lính của mình nhiều phát súng K54, người lính giẫy lên vài cái rồi nằm im bất động, những người lính nằm quanh đó sợ hãi đồng loạt nhỏm dậy thét gào xung phong và chạy lên phía trước, từ đằng sau tên đại úy lúc thúc chạy sau mắt láo liên quan sát xem có người lính nào của mình lẫn trốn không chịu tham chiến, tôi chỉ đứng cách họ chưa đến 100 mét cho nên đã chứng kiến toàn bộ diễn tiến của sự việc, chúng tôi cũng theo lệnh chỉ huy của mình vận động lên theo kịp nhịp tiến quân, khi đi ngang qua người lính trẻ tôi thấy con mắt anh mở trừng trừng, trong con mắt đó có sự sợ hãi, sự phẩn uất, vì có lẽ những giây phút cuối cùng anh biết cái chết của mình đến từ sau lưng; từ đồng chí; từ cấp chỉ huy của mình, tôi kịp dừng vài giây ngắn ngủi để dùng bàn tay run rẩy của mình vuốt mắt cho anh; nhưng rất tiếc đôi mắt của anh đã không nhắm lại; dĩ nhiên với một cái chết trẻ, chết oan khuất như thế người chiến sỹ kia sẽ không bao giờ chịu nhắm mắt, có lẽ tôi cũng sẽ như anh nếu cùng chung số phận...






20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.
01 Tháng Chín 2018
Và nơi hải ngoại đất Saigon Nhỏ, có ông nhà báo chắc ngồi trong tháp ngà, nên đã gõ bài chạy tít: Lạ lùng không hiểu nổi! csVN cho phép dùng đồng nhân dân tệ ở biên giới Việt Trung… Chuyện xài đồng Yuan tức đồng nhân dân tệ còn gọi là tiền Mao, trước năm 2000 dân buôn xứ xã nghĩa chưa quen dùng trong cả mua lẫn bán, nhưng phía thương lái Tầu cộng thì lại không lấy tiền Hồ. Nên xảy ra chuyện bên mua, ai có sẵn tiền Mao sẽ tranh được hàng...
30 Tháng Tám 2018
Thật buồn thay cho một đất nước hấp thụ một nền văn hoá tối ngày chỉ biết ăn chơi đàn đúm, nước mất nhà tan cũng không làm chúng phải quan tâm, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống sa đoạ, nhìn Tổ Quốc đang rơi vào tay giặc từng ngày, từng giờ một cách thờ ơ và vô cảm đến mức khó hiểu. Giá như ngày 2/9 tới đây mà chúng rủ nhau cùng xuống đường đông đảo như ăn mừng đội bóng đá VN chiến thắng thì cục diện sẽ thay đổi rõ ràng ngay, tiếc rằng ngày này lại cũng là ngày chúng rủ nhau đi du lịch xem như là ngày lễ hội của chúng.
24 Tháng Tám 2018
Xin đề cập thêm, trong thời gian khi Tổng thống Obama còn tại vị, CSVN cũng đã tung không biết bao nhiêu tiền cho hãng Podesta (3) thông qua vây cánh của gia đình Clinton, để vận động Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận vũ khí. Như vậy, chúng ta có thể thấy, vận động hậu trường chính trị ở Hoa Thịnh Đốn để Hoa Kỳ ủng hộ hay hậu thuẫn cho CSVN là một chính sách được duy trì thường xuyên không ngừng nghỉ.
24 Tháng Tám 2018
Rõ ràng họ cứ vận hành, vận hành cái chuỗi đó bởi họ biết rằng có một cái guồng khác sẽ tạo ra thứ mà họ muốn ăn mày. Và có cung thì có cầu, kỹ nghệ ăn mày theo hướng ngược lại được dựng nên từ những đàn cứu tế, những nhà phao và những bông sen nhựa trên khắp chốn, trong mọi hang cùng ngõ hẻm. Người thì ăn mày chút đức, kẻ ăn mày chút tiền và sự cung phụng. Đôi khi một vài nhà sư thánh thiện chấp nhận phụng hiến cả đời để mong có thể ăn mày chút nhân cách còn sót lại trong những con người khoác áo nâu đến lễ chùa của mình. Nhưng…!
23 Tháng Tám 2018
Hãy nhận thức rõ kẻ thù của dân tộc Việt Nam, đó chính là đảng cộng sản vì thế biểu tình cần phải nêu rõ chính kiến của mình là không tín nhiệm đảng cộng sản, đảng phải trao trả quyền tự quyết cho dân tộc, ngoài ra còn phải phát động mạnh mẽ phong trào khinh bỉ, tẩy chay người đảng viên đảng cộng sản và những tên vô lại ăn theo trên toàn xã hội, khi đó bọn chúng mới thấy được cái nhục nhã khi mình là một thành viên của cái đảng bán nước hại dân.