Ngày này tết xưa

10 Tháng Ba 20189:31 CH(Xem: 877)
CHUYỆN PHẢI NÓI
           Ngày này tết xưa           
anloc18


 

Tư Bến Nghé


N
hững người lính ở xứ An Nam xã nghĩa, nói họ trung thành với đảng, với chế độ, thì có khác gì nói cái chết của họ, là chỉ để dành cho đảng cho chế độ, sự đánh đồng yêu nước là yêu đảng, chỉ là nhằm chiếm dụng tất cả những gì của đất nước dân tộc, đem cả xương máu người dân phục vụ cho đảng… Đất nước dân tộc là vĩnh viễn là trên hết, còn chế độ và đảng thì chỉ là nhứt thời!

Chết cho quê hương, những tiếng đó nghe thật hãnh diện, mần người dân thì hổng gì danh dự bằng được hy sinh cho đất nước, dân tộc được trường tồn đất nước có vững mạnh, thì cũng từ những sự hy sinh đó mà nên. Những người cán binh cộng sản với cái ý thức hệ của riêng họ, lúc nằm xuống nơi chiến trường, họ cũng đã mang lấy trong đầu cái nghĩa hiến thân, nhưng tiếc cho họ sự hy sinh đã trao nhằm chỗ, cái lý tưởng họ phục vụ đã bị lợi dụng và đánh tráo.

Nói đến lịch sử dân tộc Việt, là nói đến suốt một chiều dài hàng bao ngàn năm chống giặc truyền kiếp phương Bắc, hô hào cái bánh vẽ thiên đàng xã nghĩa mà bác và đảng đưa đất nước dân tộc một lần nữa bước vào vòng Bắc thuộc. Thực tế hôm nay cái nạn Hán hóa dù có đui người dân Việt cũng đã chạm được rờ thấy, giặc Tàu đã cùng khắp trên quê hương, từ bắc chí nam từ vùng cao xuống biển, và những gì chứng kiến nhà nước chế độ An Nam cộng đã và đang mần, cho thấy chúng vẫn tiếp tục con đường bán nước cho Tầu, đã được bác vạch ra.

Hai cuộc chiến gọi là chống Pháp giành độc lập, rồi chống Mỹ cứu nước giải phóng miền Nam, tất cả đều nằm trong chiến lược lâu dài của Mao, trong đó có thôn tính nước ta, với sự tiếp tay đắc lực của An Nam cộng đảng, được đẻ ra trên đất Tầu là con của đảng Tầu cộng. Lúc đó Mao đã tính những bước đi của trăm năm sau cho TQ thành đại bá, vượt cả Nga cân ngang sức cùng Mỹ, và những người cộng sản đầu tiên trong chi bộ An Nam như Hồ, Giáp, Đồng, Chinh…đã là những tay sai đắc lực cho Mao, hôm nay cái mơ ước của Mao đã sắp thành hiện thực.

Tháng 08/1950, Mao hổng chút giấu giếm, đã cho Chu Ân Lai và đám tướng Tầu cộng do Lã Quý Ba cầm đầu biết, là việc giúp xây dựng nền móng cho lực lượng Việt Minh, và cả các chiến dịch sau này từ Việt Bắc 1950, Thượng Lào 1952, đến Điện Biên 1954, cái lợi trước mắt là sự an toàn cho một nước Tầu cộng vừa mới thành lập. Và đó cũng là bước đi đầu cho chủ trương bành trướng về phía Nam của Mao, cho nên hổng lạ đã có ngày 17/02/1979, Tầu cộng trong thất vọng và giận dữ, đã ra roi dạy bài học cho đứa con ‘hoang đàng’ dám đi sai đường!

Chiến tranh biên giới Việt-Trung bắt đầu từ ngày 17/02/1979 kéo dài trong khoảng một tháng, và kết thúc vào ngày 16/03/1979, sau khi đánh chiếm được các thị xã Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn vùng biên. Mục tiêu của Tầu cộng là buộc An Nam cộng phải rút quân khỏi Campuchia tuy không thành, nhưng đã để lại hậu quả lâu dài cho nền kinh tế VN cũng như sự căng thẳng giữa hai nước. Về lính chết hai bên hổng bên nào chịu nói thiệt con số, thôi thì chỉ nói riêng về con số thường dân, mà phía An Nam cộng đưa ra là có 10.000 dân thường chết!

Còn cái gọi là chiến thắng Mậu Thân năm nay được tứ trụ chóp bu nhà nước long trọng kỷ niệm, thì trên VOA ngày 03/02/2018, Bùi Tín một người từng là phe thắng cuộc viết: Lực lượng vũ trang của Măt trận và miền Bắc bị tổn thất rất nặng nề sau khi bị đối phương phản công liên tiếp, từ tháng giêng Mậu Thân 1968 đến cuối năm 1970, lực lượng tại chỗ, hàng trăm đơn vị biệt động, 4 sư đoàn chính quy, các đơn vị địa phương tỉnh huyện bị tổn thất cực lớn, các cơ sở quần chúng bị lộ và bị quét gần sạch, phải cầu cứ gấp miền Bắc đưa quân vào thay.

Người đọc cùng Bùi Tín đã gặp nhau nơi câu hỏi: Vậy thì đại thắng ở chỗ nào, một khi có nhiều trung đoàn bị xóa sổ? Để rồi đảng bắt luôn con nít để đôn quân, mà năm 1969 trên chiến trường biên giới Tây Nam, bản thân Tư tui đã đánh nhau với lính miền Bắc tuổi chưa tới mười lăm, được đưa vào miền Nam bằng các đường dây xâm nhập 1A, 1B, 1C. Chuyện vét quân đến cả con nít, nhưng vẫn hổng thê thảm bằng 1972, đảng đã gom hết học sinh, sinh viên miền Bắc, để 81 ngày đêm nướng vô trận Cổ thành Quảng Trị, cả chục ngàn chết mà vẫn thua.

Để được là chư hầu cho Nga Hoa, đảng quyết đánh đến người Việt cuối cùng, và hổng còn gì khốn nạn bằng đem xương máu dân Việt cho kẻ thù đánh nước Việt. Cái giá quá mắc nhất là về sinh mạng người dân Việt, nhưng tất cả đều được che giấu, để mọi cái đều là thắng lợi thành công tốt đẹp như đảng nói… Tất cả đều dối trá trắng trợn, lịch sử chính thống hổng ghi chép, con rối bung xung Võ Nguyên Giáp được tôn thiên tài, cuộc chiến kéo dài từ đánh Pháp 1950-1954, rồi đánh Mỹ 1954-1975 đưa dân Việt lâm cảnh máu sông xương núi.

Phải nói tuần này, là chuyện nhìn lại những ngày này Tết xưa, 50 năm đảng phát động cuộc tổng công kích Mậu Thân 1968 tại miền Nam, và 39 năm trước 17/02/1979 Tầu cộng đã tràn qua tấn công và thảm sát dân Việt, tại sáu tỉnh biên giới Việt-Trung. Đảng là trên hết, hổng đất nước dân tộc gì ráo, và sinh mạng người dân Việt, dân thường hay cả cán binh cộng sản Bắc Việt, đối với đảng chỉ là phương tiện mà thôi, như người cộng sản thường nói, cứu cánh biện minh cho phương tiện, thì cứu cánh đây là để đảng sống còn mà cái ác cái bất nhân đã đến mức tận cùng!

Hai trận chiến 1968 và 1979 đã đem đến cái tang thương lớn cho người dân Việt, và nay dư luận đã phẫn nộ về chuyện mần của đảng, trái với đạo lý văn hóa dân tộc, như có người đã gọi đó là ‘vui mừng nhảy múa trên những xác người’. Mậu Thân 1968 đảng đã giết 6000 dân thường tại Huế nhưng những ngày tết qua, cùng với băng rôn biểu ngữ kỷ niệm 50 năm ‘chiến thắng’, và ban chấp hành trung ương đảng, quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng, cũng đã tổ chức kỷ niệm cái gọi là 50 năm tổng nỗi dậy, với chủ đề ‘Bản hùng ca Xuân Mậu Thân 1968’ (?!).

Còn trận chiến biên giới ngày17/02/1979 mà TQ gọi là dạy đứa con hoang đàng một bài học, ngoài những người lính CSBV chết, còn có cả chục ngàn thường dân bị giết, ồn ào ai thắng ai thua, nay thày trò Hán phỉ cũng đã nín khe, hết rồi cái lớn họng tranh cãi. Và hơn vậy nữa ngày càng ra tuồng như hổng hề có sự kiện này, sách giáo khoa lịch sử hổng ghi, đục bỏ bia tưởng niệm, và cái khốn nạn nhứt là đảng quên luôn hàng vạn cái chết của cán binh cộng sản nơi biên giới năm 1979, đồng thời gây khó cho những ai muốn tưởng niệm. 

Cán binh cộng sản chết cũng đành đi, vì là người của chế độ, nhưng chục ngàn dân vô tội bị Tầu cộng giết sao lại quên, hay lại là vấn đề nhạy cảm, mà cấm nhắc tới vì sẽ tổn hại cho đảng cùng chế độ? Chưa một chế độ nào trên thế giới vô liêm sỉ như nhà nước An Nam cộng, đã cho tay sai nhảy múa trên nỗi đau thương của người dân, chuyện xảy ra như ngày mùng 2 tết Mậu tuất nơi đền Lý Thái Tổ hổng phải mới lần đầu. Vậy nghĩ sao về hành vi bất nhân này, hay chuyện chính tay đảng chôn sống thường dân Huế, rồi nay mần lễ kỷ niệm đại thắng?

Con người cộng sản hổng có trái tim, hay đảng có máu lạnh, Tư tui hổng có ý kiến chuyện đó, nhưng thấy mỗi lần đảng lớn họng nhân danh nhân dân, thì thằng dân chết hơi bị nhiều với đủ cách chết, đến nỗi đã có lúc hai chữ giải phóng hay cách mạng được hiểu nghĩa là tiêu đời. Xin hãy nghe Bùi tín (BBC 19/02/2018), nói về thảm sát Mậu Thân 1968 tại Huế: Tôi được chứng kiến những mệnh lệnh như thế… ở đó mệnh lệnh giải thích cái địa bàn này là kẻ thù, và chỉ thị trong khi rút không được để cho tù binh thoát khỏi rất nguy hiểm cho cuộc hành quân.

Đọc xong ai muốn nghĩ gì xin tự ý, riêng Tư tui xin lạy đảng ba lạy, bởi hổng cần ra lệnh giết mà mọi chuyện vẫn được như ý… Từ chỗ ‘quán triệt’ bộ đội trước lúc tấn công nói Huế là địa bàn của kẻ thù, mà người dân thường bị bắt đã trở thành tù binh, và rồi cuối cùng: khi bộ đội rút đi, họ phải giết những tù binh để khỏi lộ bí mật. ‘Xử lý’ kiễu này kêu là máu lạnh cũng hổng sai, vì vậy 6000 dân Huế có bị đập đầu chôn sống, với đảng mọi thứ đều thành công tốt đẹp, nên bây giờ 50 năm sau, đảng long trọng kỷ niệm ‘bản hùng ca’(!).

Bùi Tín nói thêm: Nguyên nhân của nó là gì thì tôi đã chứng kiến rất rõ và tôi xin góp phần lý giải bí mật, đấy là điều ít ai biết đến. Ông Bùi Tín ơi, xử lý tù binh là xưa rồi, người ta còn biết nhiều hơn vậy nữa, đó là chuyện xử lý thương binh của một thời gọi là đi B, và lúc đó miền Bắc rất ít hay gần như là hổng có thương binh. Phách lối mà đảng nói rằng nơi mặt trận, bộ đội anh hùng, luôn tử chiến vì lý tưởng, và hậu phương thân nhân luôn tự hào là gia đình liệt sĩ…Thực tế thì cũng có vậy, rất hiếm gia đình hổng người chết, còn có tự hào hôn thì cần hỏi lại!

Chuyện đơn giản thôi, tù hàng binh CSBV đã khai ráo trọi, đồng đội của họ dọc đường Trường Sơn, nếu vô phước dính phải bom pháo hổng còn mình ên tự lo lấy thân, đều được xử lý để khỏi vướng bận người khác. Hèn gì đảng nói trận nào cũng thắng, mà nay ngưng tiếng súng hơn bốn chục năm, hài cốt bộ đội năm xưa trên con đường Trường Sơn quy tập hoài vẫn chưa đủ.

Khi xưa nghe người hàng binh CSBV nói chuyện ‘xử lý’ thương binh, quả thật khó mà tin được cái ác của đảng đến mức đó, nhưng nay được biết cái ác còn hơn vậy nữa, những bức ảnh chụp người cán binh CSBV chết, chân bị xích vào súng máy hay xe tank được lan truyền trên mạng, và cũng đã có tấm được rao bán trên Ebay ngày 11/10/2010.

Cuộc chiến 1979, có gọi là gì đi nữa, xâm lăng, tự vệ, hay đại bá tiểu bá đục nhau, thì cũng đã có hàng chục ngàn người lính CSBV chết, và chục ngàn người dân vô tội bị giết lây. Còn trận Mậu Thân cái gọi là bản hùng ca Xuân Mậu Thân 1968, với sáu ngàn thường dân Huế bị đập đầu chôn sống, mà chính người hôm xưa bên thắng cuộc như Bùi Tín cũng đã phải xác nhận.

Sinh Bắc tử Nam, đã là câu chuyện mặt trái độc ác của đảng với chính cán binh CSBV, để rồi nhìn lại sự kiện 1979, thấy ra những cán binh này dù họ có chết cho đảng, cho chế độ, thì cũng chỉ được đáp lại, bằng những cách đối xử khốn nạn bất nhân của đảng mà thôi. Thấy ra: Đảng bác hổng chỉ hèn với giặc, ác với dân, mà còn ác luôn cả với chính cán binh của họ!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười Hai 2020
Đó là chuyện của quá khứ , còn hôm nay trong thế kỷ 21 này người dân Việt Nam sẽ phải đối diện với sự xâm lược mềm của TQ qua sự tiếp tay của đảng csVN với những mỹ từ Đặc Khu, Dự Án, cho vay…; và sẽ dến lúc những vùng đất đó sẽ trở thành những vùng đất riêng biệt có treo cờ nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Trung Hoa trong lãnh thổ Việt Nam và sau một thời gian dài từ 50 đến 99 năm thì họ cũng có thể tuyên bố đó là “Khu Tự Trị” của họ với sự trấn áp bằng vũ lực thì viễn cảnh Việt Nam sẽ trở thành một vùng đất phía nam của TQ là điều không tránh khỏi
01 Tháng Mười Hai 2020
Theo tờ Nikkei Asia dẫn lời Nathan Bush của công ty luật DLA Piper ở Singapore, thì ông này đánh giá rằng “với việc Trung Quốc hiện ngang hàng với Mỹ về các công cụ trừng phạt”. Có lẽ câu nhận xét này với nhiều người thì không thỏa đáng, bởi người ta nghĩ Mỹ luôn nắm những công cụ trừng phạt vượt trội. Trong lĩnh vực công nghệ, chip cho các đại gia công nghệ Tàu lại nằm trong tay người Mỹ, nhưng ngược lại nguyên liệu thô dùng để sản xuất chip lại nằm trong tay người Tàu. Thật sự cũng không biết được ai trội hơn ai trong vấn đề trừng phạt lẫn nhàu này? Không thể nào mà ước lượng chính xác được.
01 Tháng Mười Hai 2020
Khi có tranh chấp thì người ta thường lôi tôn giáo, hiến pháp ra để dẫn chứng sự hợp lý của mình. Nhưng họ quên đi tôn giáo chỉ là sản phẩm của loài người và thượng đế vẫn chỉ là vô hình. Còn hiến pháp là nền tảng của sinh hoạt dân chủ để duy trì quốc gia dưới một chính quyền mà hiến pháp quy định. Nếu bạn cho rằng tự do ngôn luận để nhục mạ, đe dọa người khác (nói thôi mà, chứ chưa làm?) và có quyền mang súng ra đường thì mục đích là gì? Phải chăng bạn đang phá nát cái hiến pháp và quốc gia mà bạn tưởng rằng bạn đang bảo vệ nó.
01 Tháng Mười Hai 2020
Người ngoại quốc chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên khi biết được rằng năm 2016, khi cựu tổng thống Barack Obama qua thăm Việt Nam, hàng chục ngàn người đã thức ở Hà Nội đến 12 giờ khuya để chào đón đoàn motorcade của ông chạy qua đường phố, hàng trăm ngàn người đã bịt kín các con đường ở Sài Gòn để được nhìn thấy ông, nghe ông nói, nhìn ông ăn bún...Để rồi hơn 4 năm sau ông trở thành một kẻ tội phạm dưới mắt họ, bị chửi bới, vu khống, nhục mạ bằng những lời lẽ tục tĩu, vô văn hóa, những hình ảnh lắp ráp dơ bẩn...chỉ nhắm để tôn vinh một thần tượng mới họ tìm thấy trong mấy năm qua– Donald Trump.
01 Tháng Mười Hai 2020
Có người khẳng định rằng chỉ có cơ quan bầu cử mới có quyền tuyên bố ai thắng cử chứ không phải cơ quan truyền thông. Sự khẳng định này là đúng nhưng lại sai ở chỗ là cơ quan truyền thông dựa vào số phiếu đã đếm với sự tính toán bằng toán học để tuyên bố ai thắng cử dù phiếu vẫn chưa đếm xong và phần trăm đúng rất cao, kể cả cuộc bầu cử năm 2020. Người Việt ủng hộ Trump tìm đủ mọi lý do để tin rằng Trump sẽ thắng cuộc bầu cử dù rằng họ không dựa vào một sự thật nào...
30 Tháng Mười Một 2020
"Xấu, độc", theo cách mô tả của Bộ trưởng Hùng thì thì có thể hiểu rằng, đó là những kênh luôn luôn phản biện và đối lập với tư tưởng chính trị nhà nước. Bằng cách gọi tên cũng mơ hồ giống như luật an ninh mạng, Công văn của Bộ Thông tin và Truyền thông kết hợp với công an chuyển cho Google gọi chung đó là những trang nhảm nhí, trái văn hóa thuần phong mỹ tục, vi phạm luật pháp... nhưng cũng cùng thời gian như vậy, các kênh youtube mới được dựng nên đầy những ngôn luận công kích cá nhân, bới móc đời tư chụp mũ... từ các giọng đọc miền Bắc nặc danh, lẫn các Việt kiều hiện rõ mặt, lại vẫn tồn tại một cách hiển nhiên...
30 Tháng Mười Một 2020
Một khó khăn khác sẽ là thói quen của Trump, mắc phải khi ông còn kinh doanh bất động sản, là xé bỏ tài liệu. Ít nhất về lý thuyết, điều này là trái luật. Trong một thời gian, Politico đưa tin, Solomon Larty và Reginald Young Jr., hai quan chức quản lý hồ sơ sự nghiệp của Nhà Trắng, đã thu thập giấy tờ từ Phòng Bầu dục và dinh thự của tổng thống theo đúng nghĩa đen và dùng băng keo dán các tài liệu đã xé lại với nhau. Nhưng vào mùa xuân năm 2018, họ đột ngột bị sa thải và bị các nhân viên mật vụ áp giải ra khỏi khuôn viên Nhà Trắng. Chúng tôi không biết liệu sau đó có ai tiếp tục việc dùng băng keo dán hay không.
30 Tháng Mười Một 2020
Vào 11/2016, chỉ hai tuần sau khi đắc cử, Trump tuyên bố sẽ rút khỏi TPP. 11 nước còn lại sửa đổi hiệp định thành CPTPP và ký kết lại; Hoa kỳ đứng bên ngoài. Chính phủ Trump khởi xướng cuộc chiến thương mại với đòn bẩy thuế quan đã mang về nhiều thiệt thòi cho Mỹ và chẳng tạo được áp lực gì đáng kể với Trung+. Và giờ đây với sự kết thúc của chính phủ Trump, không rõ nó sẽ kết thúc những dở dang như thế nào. Tháng 11/2020, Trung+ và 14 nước khác trong vùng ký kết Hiệp định Đối tác kinh tế toàn diện khu vực (RCEP) do Trung+ khởi xướng; một lần nữa bỏ lại Hoa Kỳ đứng bên ngoài.
29 Tháng Mười Một 2020
Đấy! Chỉ mới có dự án “Vành đai, con đường” mà giờ đây hiện lên một điều là, nó chính là nơi trú ẩn cho các doanh nghiệp Tàu bị các đòn tấn công của Mỹ. Rồi đây RCEP được định hình và đi vào hoạt động trong một thập niên nữa thì Tàu có thêm nơi trú ẩn thứ nhì. Nếu đàm phán vào CPTPP thành công thì Tàu có nơi trú ẩn thứ ba. Lúc đó Mỹ đánh Tàu được không? E là không sứt mẻ đến cái vảy của Tàu Cộng chứ đừng nói đến đánh cho nó sụp. Đấy là những gì mà người Mỹ và người Nhật đã nhìn nhận về nguy cơ Tàu Cộng. Họ xem Tàu là đối thủ khó chơi thật sự.
28 Tháng Mười Một 2020
Nước Mỹ vĩ đại không phải vì đồng dollars Mỹ đã chinh phuc cả thế giới. Nước Mỹ vĩ đại vì máu của người Mỹ đã đổ ra cứu thế giới khỏi họa phát xít, cứu loài người khỏi họa cộng sản. Cũng vì lẽ đó, ngày nay quân đội Mỹ đang có mặt ở châu Âu, đang có mặt ở Hàn Quốc. Cũng vì lẽ đó, trong hòa bình, nhiều đàn ông Mỹ vẫn phải sống xa nhà, xa vợ con, quanh năm sống trong trại lính. Vô chính trị, Trump đã đòi châu Âu, đòi Hàn Quốc phải trả tiền cho sự có mặt của lính Mỹ để Trump mang tiền đó về Mỹ làm kinh tế. Trump đã biến người lính Mỹ làm sứ mệnh cao cả bảo vệ hòa bình thế giới thành tên lính đánh thuê. Trump đã bán máu lính Mỹ...