Ngày này tết xưa

10 Tháng Ba 20189:31 CH(Xem: 552)
CHUYỆN PHẢI NÓI
           Ngày này tết xưa           
anloc18


 

Tư Bến Nghé


N
hững người lính ở xứ An Nam xã nghĩa, nói họ trung thành với đảng, với chế độ, thì có khác gì nói cái chết của họ, là chỉ để dành cho đảng cho chế độ, sự đánh đồng yêu nước là yêu đảng, chỉ là nhằm chiếm dụng tất cả những gì của đất nước dân tộc, đem cả xương máu người dân phục vụ cho đảng… Đất nước dân tộc là vĩnh viễn là trên hết, còn chế độ và đảng thì chỉ là nhứt thời!

Chết cho quê hương, những tiếng đó nghe thật hãnh diện, mần người dân thì hổng gì danh dự bằng được hy sinh cho đất nước, dân tộc được trường tồn đất nước có vững mạnh, thì cũng từ những sự hy sinh đó mà nên. Những người cán binh cộng sản với cái ý thức hệ của riêng họ, lúc nằm xuống nơi chiến trường, họ cũng đã mang lấy trong đầu cái nghĩa hiến thân, nhưng tiếc cho họ sự hy sinh đã trao nhằm chỗ, cái lý tưởng họ phục vụ đã bị lợi dụng và đánh tráo.

Nói đến lịch sử dân tộc Việt, là nói đến suốt một chiều dài hàng bao ngàn năm chống giặc truyền kiếp phương Bắc, hô hào cái bánh vẽ thiên đàng xã nghĩa mà bác và đảng đưa đất nước dân tộc một lần nữa bước vào vòng Bắc thuộc. Thực tế hôm nay cái nạn Hán hóa dù có đui người dân Việt cũng đã chạm được rờ thấy, giặc Tàu đã cùng khắp trên quê hương, từ bắc chí nam từ vùng cao xuống biển, và những gì chứng kiến nhà nước chế độ An Nam cộng đã và đang mần, cho thấy chúng vẫn tiếp tục con đường bán nước cho Tầu, đã được bác vạch ra.

Hai cuộc chiến gọi là chống Pháp giành độc lập, rồi chống Mỹ cứu nước giải phóng miền Nam, tất cả đều nằm trong chiến lược lâu dài của Mao, trong đó có thôn tính nước ta, với sự tiếp tay đắc lực của An Nam cộng đảng, được đẻ ra trên đất Tầu là con của đảng Tầu cộng. Lúc đó Mao đã tính những bước đi của trăm năm sau cho TQ thành đại bá, vượt cả Nga cân ngang sức cùng Mỹ, và những người cộng sản đầu tiên trong chi bộ An Nam như Hồ, Giáp, Đồng, Chinh…đã là những tay sai đắc lực cho Mao, hôm nay cái mơ ước của Mao đã sắp thành hiện thực.

Tháng 08/1950, Mao hổng chút giấu giếm, đã cho Chu Ân Lai và đám tướng Tầu cộng do Lã Quý Ba cầm đầu biết, là việc giúp xây dựng nền móng cho lực lượng Việt Minh, và cả các chiến dịch sau này từ Việt Bắc 1950, Thượng Lào 1952, đến Điện Biên 1954, cái lợi trước mắt là sự an toàn cho một nước Tầu cộng vừa mới thành lập. Và đó cũng là bước đi đầu cho chủ trương bành trướng về phía Nam của Mao, cho nên hổng lạ đã có ngày 17/02/1979, Tầu cộng trong thất vọng và giận dữ, đã ra roi dạy bài học cho đứa con ‘hoang đàng’ dám đi sai đường!

Chiến tranh biên giới Việt-Trung bắt đầu từ ngày 17/02/1979 kéo dài trong khoảng một tháng, và kết thúc vào ngày 16/03/1979, sau khi đánh chiếm được các thị xã Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn vùng biên. Mục tiêu của Tầu cộng là buộc An Nam cộng phải rút quân khỏi Campuchia tuy không thành, nhưng đã để lại hậu quả lâu dài cho nền kinh tế VN cũng như sự căng thẳng giữa hai nước. Về lính chết hai bên hổng bên nào chịu nói thiệt con số, thôi thì chỉ nói riêng về con số thường dân, mà phía An Nam cộng đưa ra là có 10.000 dân thường chết!

Còn cái gọi là chiến thắng Mậu Thân năm nay được tứ trụ chóp bu nhà nước long trọng kỷ niệm, thì trên VOA ngày 03/02/2018, Bùi Tín một người từng là phe thắng cuộc viết: Lực lượng vũ trang của Măt trận và miền Bắc bị tổn thất rất nặng nề sau khi bị đối phương phản công liên tiếp, từ tháng giêng Mậu Thân 1968 đến cuối năm 1970, lực lượng tại chỗ, hàng trăm đơn vị biệt động, 4 sư đoàn chính quy, các đơn vị địa phương tỉnh huyện bị tổn thất cực lớn, các cơ sở quần chúng bị lộ và bị quét gần sạch, phải cầu cứ gấp miền Bắc đưa quân vào thay.

Người đọc cùng Bùi Tín đã gặp nhau nơi câu hỏi: Vậy thì đại thắng ở chỗ nào, một khi có nhiều trung đoàn bị xóa sổ? Để rồi đảng bắt luôn con nít để đôn quân, mà năm 1969 trên chiến trường biên giới Tây Nam, bản thân Tư tui đã đánh nhau với lính miền Bắc tuổi chưa tới mười lăm, được đưa vào miền Nam bằng các đường dây xâm nhập 1A, 1B, 1C. Chuyện vét quân đến cả con nít, nhưng vẫn hổng thê thảm bằng 1972, đảng đã gom hết học sinh, sinh viên miền Bắc, để 81 ngày đêm nướng vô trận Cổ thành Quảng Trị, cả chục ngàn chết mà vẫn thua.

Để được là chư hầu cho Nga Hoa, đảng quyết đánh đến người Việt cuối cùng, và hổng còn gì khốn nạn bằng đem xương máu dân Việt cho kẻ thù đánh nước Việt. Cái giá quá mắc nhất là về sinh mạng người dân Việt, nhưng tất cả đều được che giấu, để mọi cái đều là thắng lợi thành công tốt đẹp như đảng nói… Tất cả đều dối trá trắng trợn, lịch sử chính thống hổng ghi chép, con rối bung xung Võ Nguyên Giáp được tôn thiên tài, cuộc chiến kéo dài từ đánh Pháp 1950-1954, rồi đánh Mỹ 1954-1975 đưa dân Việt lâm cảnh máu sông xương núi.

Phải nói tuần này, là chuyện nhìn lại những ngày này Tết xưa, 50 năm đảng phát động cuộc tổng công kích Mậu Thân 1968 tại miền Nam, và 39 năm trước 17/02/1979 Tầu cộng đã tràn qua tấn công và thảm sát dân Việt, tại sáu tỉnh biên giới Việt-Trung. Đảng là trên hết, hổng đất nước dân tộc gì ráo, và sinh mạng người dân Việt, dân thường hay cả cán binh cộng sản Bắc Việt, đối với đảng chỉ là phương tiện mà thôi, như người cộng sản thường nói, cứu cánh biện minh cho phương tiện, thì cứu cánh đây là để đảng sống còn mà cái ác cái bất nhân đã đến mức tận cùng!

Hai trận chiến 1968 và 1979 đã đem đến cái tang thương lớn cho người dân Việt, và nay dư luận đã phẫn nộ về chuyện mần của đảng, trái với đạo lý văn hóa dân tộc, như có người đã gọi đó là ‘vui mừng nhảy múa trên những xác người’. Mậu Thân 1968 đảng đã giết 6000 dân thường tại Huế nhưng những ngày tết qua, cùng với băng rôn biểu ngữ kỷ niệm 50 năm ‘chiến thắng’, và ban chấp hành trung ương đảng, quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng, cũng đã tổ chức kỷ niệm cái gọi là 50 năm tổng nỗi dậy, với chủ đề ‘Bản hùng ca Xuân Mậu Thân 1968’ (?!).

Còn trận chiến biên giới ngày17/02/1979 mà TQ gọi là dạy đứa con hoang đàng một bài học, ngoài những người lính CSBV chết, còn có cả chục ngàn thường dân bị giết, ồn ào ai thắng ai thua, nay thày trò Hán phỉ cũng đã nín khe, hết rồi cái lớn họng tranh cãi. Và hơn vậy nữa ngày càng ra tuồng như hổng hề có sự kiện này, sách giáo khoa lịch sử hổng ghi, đục bỏ bia tưởng niệm, và cái khốn nạn nhứt là đảng quên luôn hàng vạn cái chết của cán binh cộng sản nơi biên giới năm 1979, đồng thời gây khó cho những ai muốn tưởng niệm. 

Cán binh cộng sản chết cũng đành đi, vì là người của chế độ, nhưng chục ngàn dân vô tội bị Tầu cộng giết sao lại quên, hay lại là vấn đề nhạy cảm, mà cấm nhắc tới vì sẽ tổn hại cho đảng cùng chế độ? Chưa một chế độ nào trên thế giới vô liêm sỉ như nhà nước An Nam cộng, đã cho tay sai nhảy múa trên nỗi đau thương của người dân, chuyện xảy ra như ngày mùng 2 tết Mậu tuất nơi đền Lý Thái Tổ hổng phải mới lần đầu. Vậy nghĩ sao về hành vi bất nhân này, hay chuyện chính tay đảng chôn sống thường dân Huế, rồi nay mần lễ kỷ niệm đại thắng?

Con người cộng sản hổng có trái tim, hay đảng có máu lạnh, Tư tui hổng có ý kiến chuyện đó, nhưng thấy mỗi lần đảng lớn họng nhân danh nhân dân, thì thằng dân chết hơi bị nhiều với đủ cách chết, đến nỗi đã có lúc hai chữ giải phóng hay cách mạng được hiểu nghĩa là tiêu đời. Xin hãy nghe Bùi tín (BBC 19/02/2018), nói về thảm sát Mậu Thân 1968 tại Huế: Tôi được chứng kiến những mệnh lệnh như thế… ở đó mệnh lệnh giải thích cái địa bàn này là kẻ thù, và chỉ thị trong khi rút không được để cho tù binh thoát khỏi rất nguy hiểm cho cuộc hành quân.

Đọc xong ai muốn nghĩ gì xin tự ý, riêng Tư tui xin lạy đảng ba lạy, bởi hổng cần ra lệnh giết mà mọi chuyện vẫn được như ý… Từ chỗ ‘quán triệt’ bộ đội trước lúc tấn công nói Huế là địa bàn của kẻ thù, mà người dân thường bị bắt đã trở thành tù binh, và rồi cuối cùng: khi bộ đội rút đi, họ phải giết những tù binh để khỏi lộ bí mật. ‘Xử lý’ kiễu này kêu là máu lạnh cũng hổng sai, vì vậy 6000 dân Huế có bị đập đầu chôn sống, với đảng mọi thứ đều thành công tốt đẹp, nên bây giờ 50 năm sau, đảng long trọng kỷ niệm ‘bản hùng ca’(!).

Bùi Tín nói thêm: Nguyên nhân của nó là gì thì tôi đã chứng kiến rất rõ và tôi xin góp phần lý giải bí mật, đấy là điều ít ai biết đến. Ông Bùi Tín ơi, xử lý tù binh là xưa rồi, người ta còn biết nhiều hơn vậy nữa, đó là chuyện xử lý thương binh của một thời gọi là đi B, và lúc đó miền Bắc rất ít hay gần như là hổng có thương binh. Phách lối mà đảng nói rằng nơi mặt trận, bộ đội anh hùng, luôn tử chiến vì lý tưởng, và hậu phương thân nhân luôn tự hào là gia đình liệt sĩ…Thực tế thì cũng có vậy, rất hiếm gia đình hổng người chết, còn có tự hào hôn thì cần hỏi lại!

Chuyện đơn giản thôi, tù hàng binh CSBV đã khai ráo trọi, đồng đội của họ dọc đường Trường Sơn, nếu vô phước dính phải bom pháo hổng còn mình ên tự lo lấy thân, đều được xử lý để khỏi vướng bận người khác. Hèn gì đảng nói trận nào cũng thắng, mà nay ngưng tiếng súng hơn bốn chục năm, hài cốt bộ đội năm xưa trên con đường Trường Sơn quy tập hoài vẫn chưa đủ.

Khi xưa nghe người hàng binh CSBV nói chuyện ‘xử lý’ thương binh, quả thật khó mà tin được cái ác của đảng đến mức đó, nhưng nay được biết cái ác còn hơn vậy nữa, những bức ảnh chụp người cán binh CSBV chết, chân bị xích vào súng máy hay xe tank được lan truyền trên mạng, và cũng đã có tấm được rao bán trên Ebay ngày 11/10/2010.

Cuộc chiến 1979, có gọi là gì đi nữa, xâm lăng, tự vệ, hay đại bá tiểu bá đục nhau, thì cũng đã có hàng chục ngàn người lính CSBV chết, và chục ngàn người dân vô tội bị giết lây. Còn trận Mậu Thân cái gọi là bản hùng ca Xuân Mậu Thân 1968, với sáu ngàn thường dân Huế bị đập đầu chôn sống, mà chính người hôm xưa bên thắng cuộc như Bùi Tín cũng đã phải xác nhận.

Sinh Bắc tử Nam, đã là câu chuyện mặt trái độc ác của đảng với chính cán binh CSBV, để rồi nhìn lại sự kiện 1979, thấy ra những cán binh này dù họ có chết cho đảng, cho chế độ, thì cũng chỉ được đáp lại, bằng những cách đối xử khốn nạn bất nhân của đảng mà thôi. Thấy ra: Đảng bác hổng chỉ hèn với giặc, ác với dân, mà còn ác luôn cả với chính cán binh của họ!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.
18 Tháng Tám 2019
HD.8 quay trở lại gây kẹt cho trò, chẳng còn biết đường mô là lần, trách thầy khi rút ra sao chẳng báo trước rằng ít hôm sẽ trở lại, thì trò không nổ banh nóc nhà để nay không chỗ núp… Tóm lại HD.8 vẫn còn đang hoạt động với chương trình đã định của nó, và thừa biết thằng đầy tớ Ba Đình, không dám một ly ông cụ đi trật ra ngoài kịch bản do chủ Bắc Kinh vạch ra, hơn nữa Tầu cộng cũng chẳng phải tôn trọng dư luận cộng đồng quốc tế gì sất, vì thừa biết quốc tế chỉ quan tâm đến con đường hàng hải biển Đông, còn chuyện nội bộ thày trò Hán phỉ nếu nói chỉ là có lệ.
14 Tháng Tám 2019
Nói cho cùng, sức mạnh của Trung Cộng không vững bền như nhiều người tưởng. Chính quyền Trung Cộng đang vất vả tính bài toán sinh tồn từng ngày từng giờ trong khi chính phủ Hoa Kỳ không hề tốn công tốn sức tính đến loại bài toán như vậy. Sự kèn cựa của Trung Quốc với Hoa Kỳ chỉ xảy ra trong một thời gian rất ngắn trong lịch sử trước khi Trung Quốc tự nổ tung rồi chết như Liên xô trước đây thôi. Đó là tất yếu. Giấc Mộng Trung Hoa sẽ tan và Giấc Mơ Mỹ vẫn trường tồn.
12 Tháng Tám 2019
Không một ai có thể phủ nhận sự thật đúng đắn này và đem những học hàm, học vị mình ra để bảo vệ cho một loại ngôn ngữ sao chép, phiên âm từ tiếng Hán, nếu có thì đó là những kẻ vong nô với những tâm hồn nô lệ thâm căn cố đã được truyền qua nhiều thế hệ cho nên mới tiếp tục “kiên quyết” (xin lỗi bạn đọc vì chúng tôi hành văn theo kiểu cs) tiếp tục con đường mù lòa của những não trạng nô lệ, còn những con người yêu nước thì mỗi khi mở miệng cất lời thì nên suy cho nghĩ trước khi nói để chúng ta không dùng những ngôn từ vay mượn của giặc Tàu hôm nay cũng như trong lịch sử tiến hóa của nền văn hóa Việt Nam ngày mai.
12 Tháng Tám 2019
Nhưng một khi đã chấp nhận một nền kinh tế đa thành phần, tự do giao thương thì đảng csVN đã tự mâu thuẩn với chính lý thuyết cộng sản mà mình đang hô hào, bởi vì chủ thuyết cộng sản không có thị trường tự do với nền kinh tế nhiều thành phần mà chỉ có nền kinh tế tập trung tất cả vào tay nhà nước. Những ngôn từ, mệnh đề như “Thời kỳ quá độ đi lên XNCH” chỉ là bịp bợm nhằm định hướng người dân bởi vì đảng csVN không thể trả lời cái thời kỳ quá độ mà họ đang đi sẽ kéo dài đến bao giờ? 10 năm, 100 năm hay 1.000 năm?!.
11 Tháng Tám 2019
Của đáng tội ăn nhậu gì đến thế giới văn minh ngày nay! Hắn muốn lấy điểm quan thầy Tung Của để bản thân hắn leo cao, và cái đảng thổ tả của hắn tiếp tục được quan thầy chống lưng, mà lôi cái ‘tâm nguyện’ loài khuyển mã ra gán cho chung thiên hạ. Đấy còn ai kết tội mỗ tôi nói điều không phải cho đảng, đây chính là cán bộ gộc của đảng đã trả lời cho ông giáo sư Carlyle Alan Thayer bên Úc, nói là tình hình đang nóng lên từng giờ, chỉ cần có xung đột là khai hoả tấn công, và có chiến tranh ngay… Chuyện ông nói xin đợi đến cóc mọc râu!
06 Tháng Tám 2019
Vấn đề ông cho rằng chữ xưa dùng từ Viện Đại Học các giáo sư ngày nay đổi lại là giáo viên nghe nó nghịch tai nhưng ông hãy suy nghĩ cho kỹ trước khi nói kẻo bọn nhỏ nó cười cho, không ai dùng cái chữ Viện (xuất phát từ Hán) để gọi như mấy ông mà họ chỉ nói Trường Đại học ví dụ Trường Đại Học Havard, chứ không ai nói là Viện đại học Havard cả. Viện có thể được dùng để chỉ những cơ sở lớn hơn trường ví dụ Viện Nghiên Cứu Hạt Nhân Đà Lạt... Đó là cái tư duy nô lệ thâm căn cố đế, của cái dấu ấn 1.000 năm đô hộ giặc Tàu đấy...