Nói về quyền người phụ nữ Việt

09 Tháng Ba 201811:33 SA(Xem: 537)

Nói về quyền người phụ nữ Việt

cam-gay-danh-vo-cu-bat-tinh-vi-sap-lay-chong-tinmoi.vn                                                      văn hóa xã nghĩa



VietTuSaiGon



C
ó thể nói rằng năm Mậu Tuất 2018 là một năm khá đặc biệt đối với người Việt Nam. Một năm có cái Tết dài nhất, mặc dù đã qua khỏi Rằm tháng Giêng, có nghĩa là sau Tết Nguyên Đán 14 ngày, nhưng không khí ăn Tết vẫn còn khắp mọi nơi, và cũng là một năm có ngày 8 tháng 3 rầm rộ nhất. Nhưng liệu đây có phải là tín hiệu tốt? Nó cho thấy đất nước phát triển?

Câu trả lời là 30% tốt và 70% xấu. Tỉ lệ này tương đối, nếu chia chính xác, có thể tỉ lệ tốt chỉ còn dưới 25%. Và căn cứ vào đâu mà tôi đưa ra những tỉ lệ này?

Thứ nhất, nói tốt, đương nhiên là có, nếu không có tiền, lấy gì để người kéo dài đến tận nửa tháng Giêng? Điều đó cho thấy tình hình kinh tế nói chung có phần khả quan và hãy khoan nói về nợ công trong lúc này. Nó cho thấy công nhân, người lao động và cả nông dân có được chút tích lũy để ăn Tết. Nếu không có tích lũy, thì sao qua mấy trận lụt kinh hoàng, sau đó nông sản rớt giá thê thảm mà người ta vẫn có cái để ăn, để chơi?!

Nhưng ăn, chơi như thế nào? Đó là hơn 4 ngàn vụ phải nhập viện vì đánh nhau trong mấy ngày Tết, hơn 24 ngàn ca nhập viện vì đụng xe, say xỉn. Nhưng con số này cũng chưa nói được gì. Sở dĩ có cái Tết kéo dài cho đến tận tháng Giêng, có vẻ như những giàn karaoke lưu động do Trung Quốc sản xuất, bán với giá rẻ bèo góp phần không nhỏ.

Bắt đầu từ đầu tháng Chạp, những giàn karaoke này đã khởi động với giá cho thuê từ 500 ngàn đồng đến 700 ngàn đồng trên một ngày. Và giá bia hạ xuống một cách có chủ ý, bên cạnh đó, nhà nước cũng hỗ trợ cho các tổ an ninh, tổ dân phố một ít tiền, thường là 200 ngàn đồng để các ông tổ trưởng về kêu gọi các thành viên trong tổ góp thêm tiền mua bia, mồi mà nhậu. Nhậu xong thì hát, lại góp tiền thuê karaoke lưu động. Khắp nơi ăn nhậu, hát hò…

Đến cận Tết, lao động khắp nơi đổ về quê ăn Tết, tiền sau một năm làm thuê xứ người lại được mang ra “dung dăng dung dẻ”, thuê karaoke, tổ chức nhậu. Mặc dù lúc này giá thuê một giàn karaoke tăng lên gấp đôi, từ 1 triệu đến 1,2 triệu đồng nhưng dường như ở đâu có nhậu thì ở đó có karaoke. Khắp nơi, trên hát, dưới hát, đầu làng nghe karaoke, cuối bãi cũng gặp karaoke!

Có thể nói là dịp Tết Mậu Tuất 2018 này, số lượng giàn karaoke do Trung Quốc sản xuất đã được bán ra trên thị trường Việt Nam là một con số khổng lồ, đi đâu cũng gặp loại âm thanh, ánh sáng, âm nhạc kiểu này. Và những cuộc vui chơi, nhậu nhẹt, hát hò kéo dài từ tháng Chạp cho đến gần 20 tháng Giêng vẫn còn xập xình. Riêng ngày 8 tháng 3, đi bất kỳ đoạn đường nào trên quốc lộ 1A cũng có thể gặp cảnh những cặp đôi chở nhau trên xe tay ga, nữ ngồi sau cầm hoa, nam lái chạy bất cố nhi nhướng, chạy băng ngang băng dọc sau khi đã nốc đầy men vào người.

Đi chừng 500 mét đã thấy một tụ điểm karaoke cùng một nhóm người ngồi hát hò, nhậu nhẹt, mặc cho xe cộ ồn ào, khói bụi đầy đường, mặc cho những cái xe phóng vun vút có thể đâm vào lưng bất kỳ giờ nào, ngồi quay lưng ra đường hoặc ngồi ngang hông đường mà hát, mà uống, mà dzô dzô…

Dường như người ta chỉ cần hát và hát, uống và uống, không cần biết gì thêm! Người ta sung sướng vì sau một năm thiên tại, nhân họa, vẫn còn có cái để ăn, để uống, để hát… Và quên đi mọi chuyện.

Đương nhiên, bạn không thể bắt ai đó phải nhớ rằng ngày 05 tháng Ba năm 2018, hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson của Hoa Kỳ ghé cảng Tiên Sa, Đà Nẵng và hải quân Hoa Kỳ đã ở lại 5 ngày điể giao lưu với người dân Đà Nẵng, để làm từ thiện và người dân vui mừng, hồ hởi đón những người lính Mỹ.

Dĩ nhiên, bạn không thể bắt ai đó để nhớ rằng có một cuộc chiến biên giới phía Bắc giữa Trung Quốc và Việt Nam, cuộc chiến này, quân xâm lược Trung Quốc đã dọn cỏ, san phẵng các thị xã Cao Bằng, Lạng Sơn, thị trấn Cam Đường, có hàng chục ngàn thường dân chết oan, hàng ngàn người lính Việt Nam ngã xuống mà không được nhắc tên trong lịch sử.

Dĩ nhiên, người dân không phải ai cũng biết rằng việc hải quân Hoa Kỳ kết hợp với hải quân Việt Nam trong tác chiến sẽ là một tương lai hòa bình và ổn định cho biển Đông nếu như điều này diễn ra sau khi USS Carl Vinson ghé Đà Nẵng.

Dĩ nhiên là bạn càng không thể bắt người dân phải nhớ là mình đã đổi 360 ngày làm việc vất vả trong những ly bia, trong tiếng hô dzô dzô ba ngày Tết hay người phụ nữ Việt phải chật vật, khốn đốn, thậm chí có khi bị chồng đánh đập nhiều lần trong năm để rồi trong ngày 8 tháng 3, họ được tặng những bông hồng mọng nước, những gói quà, họ được cho ăn chơi thoải mái… Và đây là dịp để hoa, quà tăng giá không ngừng.

Dĩ nhiên, có hàng trăm điều dĩ nhiên khi con người quên mất một thứ “dĩ nhiên” khác, đó là quyền làm người – nhân quyền – dân chủ. Bởi một khi cả năm chật vật, lo âu và thậm chí đau khổ, ki cóp từng đồng lương héo hắt và chịu lép vế, bị ép chế, thậm chí chịu ô nhục. Tết về, tha hồ tung hê, tha hồ hò hét, tha hồ thể hiện mình như một phút thăng hoa kiếp người, như một lần “huy hoàng rồi chợt tối” cho dù uống say, ra đường có thể nghe cái rầm là đời tắt lịm, người ta vẫn uống, vẫn chơi. Đừng quên những cuộc chơi như thế này nó rất gần với cuộc truy tìm bản ngã trong vô thức. Người ta cố để thấy sự tồn tại của mình là ý nghĩa, không quá tệ!

Và với người phụ nữ cũng vậy, ra chợ bán dưa, bán gà, bán cà, bán muối, bán chuối bán bắp… có thể bị lão trưởng công an xã hoặc chủ tịch xã nổi hứng trệu ghẹo hoặc đá hắt mọi thứ vì lấn chiếm vỉa hè, nhục hơn một chút là bị những ông dân phòng, những thanh niên xung kích hù dọa, đánh đập… về nhà, chồng nhậu say, nhỡ to tiếng thì bị đập không thương tiếc, con cái cũng nhìn không ra mẹ mình. Những ngày tưởng chừng như bình yên nhất thì có thể được chồng khen vì nấu ăn ngon, mừng một chút nhưng lại thấy lo vì không biết mai hắn có đưa cho một ít tiền để đi chợ…?

Nói cho cùng, người phụ nữ Việt Nam là những osin của gia đình, họ bị quá nhiều bất công. Và những ai đấu tranh, chịu hết nổi sự bất công thì liền nhận một cái kết li hôn. Sống với một gia đình mà mình đóng vai trò là cái bóng hoặc chấp nhận giải thoát bằng li hôn? Hình như Thượng Đế hay nữ thần tự do chưa bao giờ mỉm cười với số đông phụ nữ Việt mà họ chỉ mỉm cười với một số rất ít, ít tưởng chừng đếm được!

Thử hỏi, với đà ăn nhậu, vui chơi đàn đúm như hiện tại, cuối cùng nó cho ra niềm hạnh phúc nào không? Xin thưa là chơi càng nhiều thì càng mau hết tiền, mà khi hết tiền thì ở đâu không biết chứ tại Việt Nam thì nguy cơ gia đình hục hặc là có rồi. Một khi gia đình hục hặc, người phụ nữ phải cắn răng chịu đựng sự áp đặt của chồng nhiều hơn là vợ chồng cùng xem xét vấn đề mà tìm hướng đi.

Và với đà này, càng vui chơi, càng bất công và càng tuột dốc. Sự bất công đối với người phụ nữ được xem là điển mẫu năm 2018, có vẻ như là chuyện cô giáo ở trường tiểu học Bình Chánh bị một nam phụ huynh bắt quì xin lỗi. Tôn vinh người phụ nữ đến thế là cùng!


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Hai 2020
Đảng nghĩ là Trung Quốc sẽ khống chế được dịch sớm và dịch sẽ không lây ra các nước xung quanh, từ đó việc bưng bít sẽ tăng điểm về cách điều hành chính phủ dập dịch của Nguyễn Xuân Phúc. Âm mưu này bại lộ khi văn phòng chính phủ tài lanh khen ngợi một bài thơ tụng ca của một cô giáo và cho báo chí giật những bài báo sến sẩm về việc đưa lưu học sinh trở về từ Vũ Hán. Nhưng có lẽ "khôn" nhưng không "ngoan", tính già hóa non, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đang phá sản trước sự kêu cứu của hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Rồi đây lượng người về từ Hàn Quốc và số ủ bệnh từ dân Trung Quốc bùng phát sẽ khiến Phúc hết đường nói láo.
23 Tháng Hai 2020
Trong trại súc vật có những con vật được ưu đãi hơn những con khác và những con này làm dư luận viên để tuyên truyền cho những con khác nhẫn nhục chịu cho chủ trại quàng cái ách nô lệ vào cổ muôn đời, muôn kiếp. Cho đến khi chết vì bị cảnh sát cơ động bắn, vì bị cướp đất ung thư hay bị đưa vào lò thiêu xác nhưng mồm vẫn ca "chủ trại súc vật" muôn năm. Bi kịch.
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 2020
Tổng Thống Trump hứa hẹn chương trình giảm thuế của ông bắt đầu có hiệu lực từ 1.1.2018, sẽ mang lại lợi tức $1,800 tỉ, bù vào mất mát ước tính là $1,500 tỉ do việc giảm thuế gây ra. Nhưng trên thực tế, chương trình giảm thuế này đã làm cho ngân sách thiếu hụt và nợ quốc gia tăng lên đến mức kỷ lục. Sau ba năm nhậm chức, Tổng Thống Trump đã làm cho nợ quốc gia tăng thêm $3 ngàn tỉ. Dự thào ngân sách sẽ tiếp tục làm cho nợ tăng thêm nữa, từ $22.7 ngàn tỉ hiện nay lên đến $30.5 ngàn tỉ vào 2030. Trong một buổi tiệc gây quỹ ở Florida vào tháng 1 vừa qua, ông Trump xem ra không quan ngại về việc ngân sách thiếu hụt...
21 Tháng Hai 2020
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
19 Tháng Hai 2020
Sở dĩ nước Việt nát bét như hôm nay đó là vì cộng sản cũng như quốc gia đều muốn độc chiếm quyền lực, bất chấp hiến pháp, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập. Và người dân chỉ có mỗi một việc là tung hô chính quyền nào đem lại đặc quyền cho mình hơn phần còn lại. Ngoài ra chẳng cần đi bỏ phiếu, chẳng cần biểu tình đấu tranh, thậm chí bất cứ việc gì cũng nghĩ "không có mình cũng không sao". Và dù sang đến xứ tự do họ vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
19 Tháng Hai 2020
Tại VN, cộng sản không cho bạn tự do, dân chủ. Bạn giận, bạn chống cộng, bạn bỏ nước ra đi. Các nước dân chủ trên thế giới mở vòng tay đón nhận bạn định cư. Bạn nhập tịch, bạn đi bầu (có khi không). Khi nước nhà (định cư) có khủng khoảng dân chủ, người dân bản xứ tranh đấu thì bạn lại hỏi: "tại sao đòi kết tội tổng thống, ông có làm gì sai đâu?". Rất may là bạn chỉ hỏi trong quán cà phê VN mà thôi (nên không bị uýnh bể mặt).