Nói về quyền người phụ nữ Việt

09 Tháng Ba 201811:33 SA(Xem: 157)

Nói về quyền người phụ nữ Việt

cam-gay-danh-vo-cu-bat-tinh-vi-sap-lay-chong-tinmoi.vn                                                      văn hóa xã nghĩa



VietTuSaiGon



C
ó thể nói rằng năm Mậu Tuất 2018 là một năm khá đặc biệt đối với người Việt Nam. Một năm có cái Tết dài nhất, mặc dù đã qua khỏi Rằm tháng Giêng, có nghĩa là sau Tết Nguyên Đán 14 ngày, nhưng không khí ăn Tết vẫn còn khắp mọi nơi, và cũng là một năm có ngày 8 tháng 3 rầm rộ nhất. Nhưng liệu đây có phải là tín hiệu tốt? Nó cho thấy đất nước phát triển?

Câu trả lời là 30% tốt và 70% xấu. Tỉ lệ này tương đối, nếu chia chính xác, có thể tỉ lệ tốt chỉ còn dưới 25%. Và căn cứ vào đâu mà tôi đưa ra những tỉ lệ này?

Thứ nhất, nói tốt, đương nhiên là có, nếu không có tiền, lấy gì để người kéo dài đến tận nửa tháng Giêng? Điều đó cho thấy tình hình kinh tế nói chung có phần khả quan và hãy khoan nói về nợ công trong lúc này. Nó cho thấy công nhân, người lao động và cả nông dân có được chút tích lũy để ăn Tết. Nếu không có tích lũy, thì sao qua mấy trận lụt kinh hoàng, sau đó nông sản rớt giá thê thảm mà người ta vẫn có cái để ăn, để chơi?!

Nhưng ăn, chơi như thế nào? Đó là hơn 4 ngàn vụ phải nhập viện vì đánh nhau trong mấy ngày Tết, hơn 24 ngàn ca nhập viện vì đụng xe, say xỉn. Nhưng con số này cũng chưa nói được gì. Sở dĩ có cái Tết kéo dài cho đến tận tháng Giêng, có vẻ như những giàn karaoke lưu động do Trung Quốc sản xuất, bán với giá rẻ bèo góp phần không nhỏ.

Bắt đầu từ đầu tháng Chạp, những giàn karaoke này đã khởi động với giá cho thuê từ 500 ngàn đồng đến 700 ngàn đồng trên một ngày. Và giá bia hạ xuống một cách có chủ ý, bên cạnh đó, nhà nước cũng hỗ trợ cho các tổ an ninh, tổ dân phố một ít tiền, thường là 200 ngàn đồng để các ông tổ trưởng về kêu gọi các thành viên trong tổ góp thêm tiền mua bia, mồi mà nhậu. Nhậu xong thì hát, lại góp tiền thuê karaoke lưu động. Khắp nơi ăn nhậu, hát hò…

Đến cận Tết, lao động khắp nơi đổ về quê ăn Tết, tiền sau một năm làm thuê xứ người lại được mang ra “dung dăng dung dẻ”, thuê karaoke, tổ chức nhậu. Mặc dù lúc này giá thuê một giàn karaoke tăng lên gấp đôi, từ 1 triệu đến 1,2 triệu đồng nhưng dường như ở đâu có nhậu thì ở đó có karaoke. Khắp nơi, trên hát, dưới hát, đầu làng nghe karaoke, cuối bãi cũng gặp karaoke!

Có thể nói là dịp Tết Mậu Tuất 2018 này, số lượng giàn karaoke do Trung Quốc sản xuất đã được bán ra trên thị trường Việt Nam là một con số khổng lồ, đi đâu cũng gặp loại âm thanh, ánh sáng, âm nhạc kiểu này. Và những cuộc vui chơi, nhậu nhẹt, hát hò kéo dài từ tháng Chạp cho đến gần 20 tháng Giêng vẫn còn xập xình. Riêng ngày 8 tháng 3, đi bất kỳ đoạn đường nào trên quốc lộ 1A cũng có thể gặp cảnh những cặp đôi chở nhau trên xe tay ga, nữ ngồi sau cầm hoa, nam lái chạy bất cố nhi nhướng, chạy băng ngang băng dọc sau khi đã nốc đầy men vào người.

Đi chừng 500 mét đã thấy một tụ điểm karaoke cùng một nhóm người ngồi hát hò, nhậu nhẹt, mặc cho xe cộ ồn ào, khói bụi đầy đường, mặc cho những cái xe phóng vun vút có thể đâm vào lưng bất kỳ giờ nào, ngồi quay lưng ra đường hoặc ngồi ngang hông đường mà hát, mà uống, mà dzô dzô…

Dường như người ta chỉ cần hát và hát, uống và uống, không cần biết gì thêm! Người ta sung sướng vì sau một năm thiên tại, nhân họa, vẫn còn có cái để ăn, để uống, để hát… Và quên đi mọi chuyện.

Đương nhiên, bạn không thể bắt ai đó phải nhớ rằng ngày 05 tháng Ba năm 2018, hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson của Hoa Kỳ ghé cảng Tiên Sa, Đà Nẵng và hải quân Hoa Kỳ đã ở lại 5 ngày điể giao lưu với người dân Đà Nẵng, để làm từ thiện và người dân vui mừng, hồ hởi đón những người lính Mỹ.

Dĩ nhiên, bạn không thể bắt ai đó để nhớ rằng có một cuộc chiến biên giới phía Bắc giữa Trung Quốc và Việt Nam, cuộc chiến này, quân xâm lược Trung Quốc đã dọn cỏ, san phẵng các thị xã Cao Bằng, Lạng Sơn, thị trấn Cam Đường, có hàng chục ngàn thường dân chết oan, hàng ngàn người lính Việt Nam ngã xuống mà không được nhắc tên trong lịch sử.

Dĩ nhiên, người dân không phải ai cũng biết rằng việc hải quân Hoa Kỳ kết hợp với hải quân Việt Nam trong tác chiến sẽ là một tương lai hòa bình và ổn định cho biển Đông nếu như điều này diễn ra sau khi USS Carl Vinson ghé Đà Nẵng.

Dĩ nhiên là bạn càng không thể bắt người dân phải nhớ là mình đã đổi 360 ngày làm việc vất vả trong những ly bia, trong tiếng hô dzô dzô ba ngày Tết hay người phụ nữ Việt phải chật vật, khốn đốn, thậm chí có khi bị chồng đánh đập nhiều lần trong năm để rồi trong ngày 8 tháng 3, họ được tặng những bông hồng mọng nước, những gói quà, họ được cho ăn chơi thoải mái… Và đây là dịp để hoa, quà tăng giá không ngừng.

Dĩ nhiên, có hàng trăm điều dĩ nhiên khi con người quên mất một thứ “dĩ nhiên” khác, đó là quyền làm người – nhân quyền – dân chủ. Bởi một khi cả năm chật vật, lo âu và thậm chí đau khổ, ki cóp từng đồng lương héo hắt và chịu lép vế, bị ép chế, thậm chí chịu ô nhục. Tết về, tha hồ tung hê, tha hồ hò hét, tha hồ thể hiện mình như một phút thăng hoa kiếp người, như một lần “huy hoàng rồi chợt tối” cho dù uống say, ra đường có thể nghe cái rầm là đời tắt lịm, người ta vẫn uống, vẫn chơi. Đừng quên những cuộc chơi như thế này nó rất gần với cuộc truy tìm bản ngã trong vô thức. Người ta cố để thấy sự tồn tại của mình là ý nghĩa, không quá tệ!

Và với người phụ nữ cũng vậy, ra chợ bán dưa, bán gà, bán cà, bán muối, bán chuối bán bắp… có thể bị lão trưởng công an xã hoặc chủ tịch xã nổi hứng trệu ghẹo hoặc đá hắt mọi thứ vì lấn chiếm vỉa hè, nhục hơn một chút là bị những ông dân phòng, những thanh niên xung kích hù dọa, đánh đập… về nhà, chồng nhậu say, nhỡ to tiếng thì bị đập không thương tiếc, con cái cũng nhìn không ra mẹ mình. Những ngày tưởng chừng như bình yên nhất thì có thể được chồng khen vì nấu ăn ngon, mừng một chút nhưng lại thấy lo vì không biết mai hắn có đưa cho một ít tiền để đi chợ…?

Nói cho cùng, người phụ nữ Việt Nam là những osin của gia đình, họ bị quá nhiều bất công. Và những ai đấu tranh, chịu hết nổi sự bất công thì liền nhận một cái kết li hôn. Sống với một gia đình mà mình đóng vai trò là cái bóng hoặc chấp nhận giải thoát bằng li hôn? Hình như Thượng Đế hay nữ thần tự do chưa bao giờ mỉm cười với số đông phụ nữ Việt mà họ chỉ mỉm cười với một số rất ít, ít tưởng chừng đếm được!

Thử hỏi, với đà ăn nhậu, vui chơi đàn đúm như hiện tại, cuối cùng nó cho ra niềm hạnh phúc nào không? Xin thưa là chơi càng nhiều thì càng mau hết tiền, mà khi hết tiền thì ở đâu không biết chứ tại Việt Nam thì nguy cơ gia đình hục hặc là có rồi. Một khi gia đình hục hặc, người phụ nữ phải cắn răng chịu đựng sự áp đặt của chồng nhiều hơn là vợ chồng cùng xem xét vấn đề mà tìm hướng đi.

Và với đà này, càng vui chơi, càng bất công và càng tuột dốc. Sự bất công đối với người phụ nữ được xem là điển mẫu năm 2018, có vẻ như là chuyện cô giáo ở trường tiểu học Bình Chánh bị một nam phụ huynh bắt quì xin lỗi. Tôn vinh người phụ nữ đến thế là cùng!


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Sáu 2018
Và lịch sử có thể lặp lại. Một cuộc nội chiến như Syria sẽ xảy ra khi phía bảo vệ chế độ vẫn còn rất nhiều kẻ ngu xuẩn đang bao che cho chính quyền thối nát này. Sự thực rành rành đang diễn ra vẫn chưa làm sáng tỏ những cái đầu u mê này. Chúng vẫn tin là đảng của chúng vẫn đang thiết tha với vận mệnh dân tộc và không hề bán nước. Những kẻ này chắc chắn sẽ tham gia quân đội để chống lại nhân dân một khi họ nổi dậy.
14 Tháng Sáu 2018
5. Và nhìn rộng rơn, giải pháp cho đất nước là một tiến trình của nhiều nỗ lực. Mỗi nỗ lực cần được đánh dấu bằng một thành công để tạo động lượng cho nỗ lực kế tiếp. Và quan trọng không kém là khoảng thời gian dưỡng sức, rút kinh nghiệm, và chuẩn bị giữa 2 nỗ lực. Trên căn bản đó, chúng ta cần đối diện với câu hỏi: có nên biểu tình liên tục mỗi ngày hay mỗi tuần không?
09 Tháng Sáu 2018
Đối với từng cá nhân lãnh đạo, quan chức VN lâu nay, họ không hề còn có lý tưởng, không tin vào con đường tiến lên “Chủ nghĩa xã hội tươi đẹp” mà đảng từng hô hào bao nhiêu năm, họ không yêu nước, không có lòng tự hào dân tộc cũng chẳng có tình yêu thương đối với đồng bào, họ chỉ biết có Tiền và Quyền lực. Vì Tiền và Quyền lực, họ sẵn sàng bán cả Tổ quốc!
08 Tháng Sáu 2018
Thật sự thì quả bom đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 năm của Bộ Chính trị tung ra để lôi kéo dư luận xã hội, lực lượng đối kháng chế độ chạy theo đánh trận giả “vô hại” do ban tham mưu của đảng csVN bày ra. Đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 chỉ là phương pháp làm giảm nhiệt, làm cho người dân mất tập trung vào hiệp ước Hội Nghị Thành Đô sẽ hoàn tất giai đoạn một của tiến trình sáp nhập Việt Nam thành một tỉnh trực thuộc trung ương Bắc Kinh.
07 Tháng Sáu 2018
Và sau hết, đối đế lắm nếu thấy tình hình quá nóng, lãnh đạo Đảng có thể biến sang chiêu: cho Quốc Hội hoãn bỏ phiếu trong lúc cứ cứ âm thầm tiến hành như trong hơn 1 năm qua. Sau quyết định ký ngày 22/3/2017 của Bộ Chính trị, dân chúng đang sinh sống tại cả 3 đặc khu đã và đang bị cưỡng chế nhà đất, đuổi đi nơi khác. Phi trường Vân Đồn đã được xây. Hạ tầng cơ sở Phú Quốc đã được giao cho nhà thầu TQ xây dựng...
06 Tháng Sáu 2018
Rồi 40 năm sau? 60 năm sau? 80 năm sau? Chuyện gì sẽ xảy ra tại Việt Nam khi mà mọi thứ mang yếu tố Trung Quốc đã có mặt đầy đủ tại Việt Nam. Thử nghĩ, chỉ mới chưa đầy nửa thế kỉ, với một hệ thống Cộng sản dù sao đi nữa cũng được xem là “thuần Việt”, có lai căn chút ít Liên Xô và sau đó là Trung Cộng mà đất nước đã nhuộm đầy sắc màu Trung Hoa, thì liệu khi các đặc khu, các đầu mối phân phối tiền bạc, quyền lực và nhân chủng được đặt ngay trên đất Việt Nam thì chuyện gì sẽ xảy ra?
04 Tháng Sáu 2018
Đảng cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một bọn bán nước vong nô, chúng tồi tệ hơn Lê Chiêu Thống-Trần Ích Tắc năm xưa vì hai nhân vật này chỉ là những nhân vật đơn lẻ, cục bộ và họ dù mang tiếng nghìn thu là bán nước nhưng họ chưa hề bán một tấc đất nào của Tổ Quốc còn đảng cộng sản hôm nay mà cụ thể hơn là Bộ Chính Trị TW đảng chưa đến 20 nhân vật cùng cái Quốc Hội gần 500 đại biểu (!) trong đó 95% là đảng viên khi thông qua Luật Đặc Khu...
04 Tháng Sáu 2018
Vì thế trong điều kiện chính quyền cộng sản bán nước hiện nay nếu người dân Việt Nam ngoan ngoãn chờ luật mà không xuống đường để thay đổi thể chế chính trị thì họ đang khoanh tay chịu chết. Và đáng thất vọng nhất chính là đội ngũ trí thức Việt Nam đã không đủ can đảm để đứng ra lãnh đạo toàn dân làm một cuộc cách mạng từ độc tài sang dân chủ để cứu nước. Có lẽ nếu mất nước thì nghìn năm sau sẽ nhớ lại để khinh bỉ thế hệ đang sống hôm nay: một thế hệ cúi đầu.
04 Tháng Sáu 2018
Lịch sử hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt đã từng vài lần mất nước, trong đó có 1000 năm đô hộ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây. Và trong thế kỷ XX, một chế độ tự do, dân chủ hơn, nhân bản, thịnh vượng hơn là chế độ VNCH đã bị bức tử, mất vào tay chế độ cộng sản độc tài, lạc hậu, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng, của chế độ lên trên lợi ích của đất nước, dân tộc. Đó là những trang sử buồn, những bài học đau đớn cho cả dân tộc. Những bài học đó không lẽ vẫn chưa đủ thức tỉnh người Việt?
31 Tháng Năm 2018
Tất nhiên ông Tuấn đã bị rất nhiều người chửi phản quốc vì ông sợ làm to chuyện áo thun sẽ mất du khách Tầu du lịch Việt Nam.Tư duy vọng ngoại như thế mà viên chức này vẫn tại chức mới lạ. Càng lạ hơn, nếu đem những chuyện Trung Hoa đang tung hoành ở Biển Đông để đo lường khả năng cầm quyền của lãnh đạo Việt Nam thì sẽ thấy họ sợ Tập Cận Bình đến mức nào?