Từ chặt hoa đến bẻ hương

19 Tháng Hai 201811:08 CH(Xem: 405)

                            Từ chặt hoa đến bẻ hương
hang-ngan-chau-hoa-tet-cua-nong-dan-bi-pha-nat-trong-dem



VietTuSaiGon



Đầu năm, đầu tháng, lẽ ra tôi nên nói chuyện gì đó vui vui. Nhưng thực sự khó mà nói chuyện vui được khi mọi thứ trong xã hội tôi sống trở nên tệ hại và bệ rạc. Từ chuyện cuối năm nông dân bán hoa không được thì thẳng tay chặt hoa cho đến chuyện một người đàn bà xông vào phá lễ tưởng niệm những chiến sĩ đã ngã xuống trong cuộc chiến Việt – Trung 1979, và thêm nữa, Võ Văn Thưởng, con trai cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, hiện là Trưởng ban tuyên giáo Trung ương trả lời với truyền thông là “tôi mới nhậm chức nên không biết gì về cuộc chiến biên giới 1979”.

Vì sao nông dân trở nên máu lạnh? Họ máu lạnh từ bao giờ? Vì sao người ta trở nên hỏng hóc tư duy đến độ không biết phải trái, xông vào bẻ hương, phá đám lễ tưởng niệm? Vì sao Võ Văn Thưởng lại trả lời ngô nghê như một đứa thất học?

Ở khía cạnh thứ nhất, nói nông dân trở nên máu lạnh, điều này vô hình trung vơ đũa cả nắm và xúc phạm những người quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để làm ra hạt gạo, làm ra lương thực cho quốc gia. Nhưng đâu đó, rau bơm thuốc hôm nay, ngày mai hái đi bán, bơm dầu nhớt cho rau muống, nhúng rau củ quả vào hóa chất để tăng trọng lượng sau một đêm và đi bán, đều do người nông dân, nhà buôn Việt Nam và cả nông dân Trung Quốc thực hiện. Và người tiêu dùng Việt Nam trở thành cái sọt rác hứng toàn bộ chất độc của nông nghiệp vô lương Việt – Trung.

Vì sao lại có chuyện đổ đốn, đau khổ như vậy? Khi chính những người chân lấm tay bùn, những người gần gũi thiên nhiên và lương thiện nhất lại trở thành kẻ giết đồng loại không thương tiếc, tôi nhấn mạnh là cả nông dân Trung Quốc và nông dân Việt Nam đều là những kẻ máu lạnh đáng thương, giết đồng loại một cách không thương tiếc. Và sở dĩ xảy ra nông nổi này, nói cho cùng, nông dân cũng là nạn nhân, họ là nạn nhân của nhà quản lý và nạn nhân của sự mù mờ, thiếu kiến thức khoa học và cả ham tiền bởi từng sống qua quá nhiều gian khổ, đau khổ.

Một đứa bé đói khổ, cần ăn một ổ bánh mì cầm hơi, đang nằm giữa đường, thứ mà nó cần nhất không phải là bài giảng về lòng yêu thương hay tính từ bi hỉ xả của một vị sư hay một vị linh mục nào đó, mà một ổ bánh mì của kẻ cướp có giá trị hơn nhiều trong lúc ấy.

Tình trạng người nông dân Việt Nam và nông dân Trung Quốc là tình trạng của đứa bé đói ăn trong câu chuyện dài dòng của lịch sử. Người nông dân không có kiến thức về hóa chất, đương nhiên, người nông dân cần có tiền để tồn tại, thậm chí để làm giàu, đương nhiên. Và mọi hoạt động, làm ăn của người nông dân, bao giờ cũng thụ động hơn rất nhiều so với các nhóm ngành nghề khác, người nông dân, đặc biệt là nông dân Việt buộc lòng phải chạy theo thị trường, chạy theo chính sách nhà nước. Nhà nước mở cửa cho lưu thông hành hóa với Trung Quốc thì người nông dân cả hai quốc gia này nghĩ đến chuyện làm sao có nhiều nông sản bán sang nước kia. Nhà nước thả cửa các loại hóa chất bơm kích thích hoa củ quả chóng lớn thì người nông dân tin rằng nó không tệ, nó giúp mình mau giàu.

Bởi nhà nước chi phối toàn bộ, từ y tế đến giáo dục, văn hóa, khoa học… Người nông dân tiếp nhận một cách thụ động mọi thứ nhà nước bán ra, ban hành ra… Đó là sự thật ở các nước độc tài, gồm cả Việt Nam và Trung Quốc. Và cái giá của việc thụ động này là vì chén cơm manh áo, vì chút tiền để nộp các khoản phí cho con học hành, vì chút tiền để ăn Tết, người nông dân phải chạy đua, chạy đua đến độ bất chấp và máu lạnh.

Câu chuyện, hình ảnh người nông dân chặt cây quất, bẻ hoa mào gà, đập nát hoa cúc, hoa vạn thọ, hoa thược dược, hoa lay ơn, hoa cẩm chướng… (Ui cả chục loài hoa và cả hàng trăm, thậm chí hàng ngàn, hàng triệu chậu hoa trên cả nước bị chính tay người đã trồng, đã nâng niu hoặc chí ít người đã dám bỏ ra hàng chục, hàng trăm triệu đồng để mua nó về với tràn trề hi vọng… đập nát, giết chết trong trưa Ba Mươi, Chiều Ba Mươi Tết...) lại cho thấy một ‘ổ bánh mì khác’.

Vì sao? Vì lẽ, cái ổ bánh mì trong cơn đói, hay niềm hi vọng nào đó đã bị giết trong cơn hỗn loạn của sự trí trá, của một chính sách vô trách nhiệm hay trong một giác độ khác, đó là thứ đòn mị dân và người nông dân nếm đủ, nếm trọn vẹn. Để rồi, đôi khi người ta đâm ra giận và thù ghét cả máu tim hay sự tồn tại của mình. Phản ứng của người nông dân đầy vẻ máu lạnh từ chuyện nhúng hóa chất rau củ quả để bán kiếm nhiều tiền, chặt cây, chặt hoa khi không bán được… Tất cả, như một sự quyên sinh về nhân cách. Rất may là người ta đã có cái cây, chậu hoa để thế mạng trong cuộc quyên sinh này! Nhưng cũng không ít nông dân, nhà buôn đã tự tử, đã quyên sinh bản thân vì những chuyện tương tự!

Và hôm 17 tháng 2, khi các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự tổ chức tưởng niệm cuộc chiến Biên giới phía Bắc 1979, đã có một người đàn bà bước vào buổi lễ trang nghiêm, sẵn sàng để người khác ghi hình ảnh quấy rối, hành vi nhiễu loạn, hồ đồ của mình. Rồi thêm cảnh các cặp đôi hưu trí mặc áo dài, veston ôm nhảy xà nẹo với nhau, tan, te ngay trước tượng đài, một số khác thì đi rút chân hương mà bẻ… Dường như mọi hành vi xấu xa, hoen ố nhất đều được họ trưng ra ngay giữa thủ đô Hà Nội, trong ngày Tết Nguyên Đán, ngày thiêng liêng của đất nước, dân tộc, họ không ngán gì cả!

Điều này khiến tôi liên tưởng đến cuộc chiến Mậu Thân 1968, khi mà cả nước đang trong giờ phút thiêng liêng, đón giao thừa, thì họ đã khai hỏa, tiếng súng của họ làm cho nhiều người mơ hồ, nhầm tưởng là tiếng pháo. Dường như không còn yếu tố nhân cảm hay tôn trọng một luật chơi nhân đạo nào đối với người Cộng sản mặc dù họ nhân danh hòa bình, nhân đạo và tương lai dân tộc để phát động chiến tranh chiếm miền Nam.

Và đây cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng nhiều thế hệ trở nên máu lạnh dưới triều đại Cộng sản xã hội chủ nghĩa. Bởi phải sinh ra và lớn lên trong một chế độ chính trị mà ở đó, sự tàn độc, tính tiểu nhân, nhược tiểu sợ lớn hiếp bé, tính thủ đoạn được thả sức lên ngôi. Con người ngày càng trở nên mụ mị bởi chính sách ngu dân của nhà cầm quyền… Thì e rằng rất khó để có được một xã hội tử tế.

Một xã hội mà con người muốn thỏa mãn cái ăn, cái mặc và chỗ ở thì phải chấp nhận quyên sinh nhân cách, quyên sinh mọi giá trị đạo đức và quyên sinh cả tình thương, tình thân để đánh đổi lấy nó, thì làm sao tìm ra sự tử tế, lòng lân mẫn hay tính tự trọng?

Một xã hội có bề dày cả ngàn năm văn minh lúa nước, con người gắn bó, hòa điệu với cây cỏ, thiên nhiên, nhưng cũng chính những con người gần với thiên nhiên nhất lại vung tay chặt phá thiên nhiên một cách không thương tiếc và có chút gì đó hả hê, thỏa mãn trong đau khổ… Thì liệu sự tử tế có còn?

Một xã hội có cả ngàn năm Bắc thuộc, trải qua nhiều cuộc binh biến, chiến tranh và giữ nước, xây dựng đất nước. Nhưng cuối cùng cái tinh thần xây dựng đất nước lại gắn với tính lệ thuộc chính trị và mọi gái trị qui ước về đạo đức chính trị bị phá vỡ không thương tiếc, dẫn đến hệ lụy một dân tộc đáng tự hào trở nên đớn hèn và tội nghiệp thì liệu tương lai dân tộc sẽ về đâu?

Một năm mới ghé đến, nhưng nghe sao buồn vẫn cứ nhiều hơn vui? “Vui là vui gượng kẻo mà”!

 

RFA Blog

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Sáu 201810:05 CH(Xem: 145)
Đứng đầu quốc hội là một nhân cách thấp hèn vu cáo Dân, sỉ nhục Dân mà quốc hội đó vẫn nhơn nhơn tự nhận là đại diện cho quyền lợi, ý chí, nguyện vọng của Dân! Cả một hệ thống truyền thông như dàn đồng ca hát theo chiếc đũa chỉ huy của ban tuyên giáo vu cáo Dân, lăng mạ quyền con Người, lăng mạ lòng yêu nước của người Dân và hệ thống báo chí đó vẫn tự xưng là báo chí cách mạng, là tiếng nói của Dân...
08 Tháng Sáu 20189:46 CH(Xem: 150)
Nạn tham nhũng to đùng khiến vận nước như xe đứt thắng lao xuống vực. HCM hời hợt lạ đời, dạy phê bình, tự phê bình, sửa sai là lấy những bộ thắng (phanh) xe đạp lắp vào xe tải lớn. Đặt nền tảng cho tham nhũng toàn diện quản lý đất nước, Hồ biến mẫu người xhcn thành lũ ngạ quỷ (quỷ đói). VN kiệt quệ, mất dần đất, biển, tài nguyên cho ông Tàu chủ nợ. ĐcsVN của HCM phải nhanh chóng biến mất để dân tộc Việt Nam sống còn.
31 Tháng Năm 201812:41 CH(Xem: 202)
Để trả hộ chiếu của cháu, họ yêu cầu chồng tôi kí một văn bản (văn bản bằng tiếng Việt!) theo như chồng tôi nhắc lại lời dịch của họ là về việc tôi ăn trộm giấy tờ (nào đó) tại Đại sứ quán Việt Nam (tại Pháp) và ngừng tố cáo, khiếu kiện. Chồng tôi cho biết họ đe dọa đây là cảnh cáo đầu tiên với tôi và mọi chuyện sẽ không ngừng ở đây nếu tôi tiếp tục tố cáo họ tham nhũng.
28 Tháng Năm 201810:42 CH(Xem: 253)
Đó là vài tiêu đề của các số báo câu view, còn lão già 66 tuổi hú hí với gái trong khách sạn chỉ là chuyện bình thường của các đảng viên cộng sản, chỉ có điều lão ăn không biết chùi mép, hoặc bị các đ/c của mình đâm sau lưng mà thôi.
28 Tháng Năm 201811:11 SA(Xem: 182)
Những thành viên của gia đình này đi học và đi làm để làm gì khi mà thành viên trong gia đình mình bị bạo hành thường xuyên và nghiêm trọng lại được dung dưỡng và bao che? Không thể tốt với người thân trong gia đình thì đừng mong những kẻ đó có thể tốt với đồng loại mình.
18 Tháng Năm 201811:45 SA(Xem: 413)
Dân còn lôi thẳng tên bà ra chất vấn. Khi ông Tất Thành Cang, lạm quyền phê duyệt bán rẻ 32 héc ta đất của Công ty Tân Thuận (100% vốn thuộc Văn phòng Thành ủy) cho Công ty cổ phần Quốc Cường Gia Lai thì bà thản nhiên nói với cử tri rằng 32 héc ta này không phải là đất công do tài sản ấy hình thành từ vốn vay ngân hàng của doanh nghiệp. Thành ủy đã chỉ đạo hủy hợp đồng nên nhà nước không... thiệt hại gì. (!)
17 Tháng Năm 201810:20 CH(Xem: 431)
Viên Xã Trưởng cùng với bà vợ như người điên cuồng, một trong các đứa con của 2 người, một bé trai mới 7 tuổ , đã bị mất tích từ 4 ngày, họ tìm đến Trung Tướng Lewis W Walt để cầu cứu vì tin rằng đứa bé đã bị Việt Cộng bắt cóc, rồi thì đột nhiên, thằng bé thoát ra khỏi rừng, chạy băng qua các đồng lúa để trở về làng. Thằng bé vừa chạy vừa khóc. Mẹ nó chạy vội ra, ôm lấy nó vào lòng . Cả 2 bàn tay đứa nhỏ bị chặt đứt và trên cổ có đeo một cái bảng có ghi những dòng chữ....
17 Tháng Năm 201810:10 CH(Xem: 239)
Khi thành “giáo viên nhăn răng” tôi mới phát hiện ra một điều quan trọng : Nhà thơ Minh Huệ( sinh 1927) vốn xuất thân từ một anh giáo làng dạy trường tiểu học. Năm 1951, nhờ làm được bài thơ về bác theo thể thơ 5 chữ( vốn là một thứ văn xuôi ghép lại cho vần) mà đại nhảy vọt thành hiệu trưởng rồi trưởng ty giáo dục Nghệ An lúc nào không hay. Còn bài thơ ngay lập tức được đưa vào sách giáo khoa để hàng triệu đứa học sinh lải nhải từ năm này sang năm khác...
16 Tháng Năm 201811:02 CH(Xem: 426)
Hôm nay, ông Bí thư Thành uỷ Nguyễn Thiện Nhân vui vẻ “Thành phố Hồ Chí Minh phát triển như hôm nay có sự đóng góp to lớn của ông Lê Thanh Hải” khi ông Nhân trao Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng cho ông này. Ông Nhân nói điều ấy trong bối cảnh dân oan Thủ Thiêm vừa đội đơn bật khóc, dân oan Quận 9... chờ mãi không thấy lãnh đạo đoái hoài.
15 Tháng Năm 201812:44 CH(Xem: 356)
Chúc mừng con giòi nhận huy hiệu 50 năm đang theo đĩ, đừng có lo sớm muộn gì cũng vô lò của Trọng Lú thôi, Đinh La Thăng đương kim Bí Thư còn chuyển qua bí tiểu thì "cựu" không có là cái đinh rỉ gì hết...
16 Tháng Sáu 2018
Và lịch sử có thể lặp lại. Một cuộc nội chiến như Syria sẽ xảy ra khi phía bảo vệ chế độ vẫn còn rất nhiều kẻ ngu xuẩn đang bao che cho chính quyền thối nát này. Sự thực rành rành đang diễn ra vẫn chưa làm sáng tỏ những cái đầu u mê này. Chúng vẫn tin là đảng của chúng vẫn đang thiết tha với vận mệnh dân tộc và không hề bán nước. Những kẻ này chắc chắn sẽ tham gia quân đội để chống lại nhân dân một khi họ nổi dậy.
14 Tháng Sáu 2018
5. Và nhìn rộng rơn, giải pháp cho đất nước là một tiến trình của nhiều nỗ lực. Mỗi nỗ lực cần được đánh dấu bằng một thành công để tạo động lượng cho nỗ lực kế tiếp. Và quan trọng không kém là khoảng thời gian dưỡng sức, rút kinh nghiệm, và chuẩn bị giữa 2 nỗ lực. Trên căn bản đó, chúng ta cần đối diện với câu hỏi: có nên biểu tình liên tục mỗi ngày hay mỗi tuần không?
09 Tháng Sáu 2018
Đối với từng cá nhân lãnh đạo, quan chức VN lâu nay, họ không hề còn có lý tưởng, không tin vào con đường tiến lên “Chủ nghĩa xã hội tươi đẹp” mà đảng từng hô hào bao nhiêu năm, họ không yêu nước, không có lòng tự hào dân tộc cũng chẳng có tình yêu thương đối với đồng bào, họ chỉ biết có Tiền và Quyền lực. Vì Tiền và Quyền lực, họ sẵn sàng bán cả Tổ quốc!
08 Tháng Sáu 2018
Thật sự thì quả bom đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 năm của Bộ Chính trị tung ra để lôi kéo dư luận xã hội, lực lượng đối kháng chế độ chạy theo đánh trận giả “vô hại” do ban tham mưu của đảng csVN bày ra. Đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 chỉ là phương pháp làm giảm nhiệt, làm cho người dân mất tập trung vào hiệp ước Hội Nghị Thành Đô sẽ hoàn tất giai đoạn một của tiến trình sáp nhập Việt Nam thành một tỉnh trực thuộc trung ương Bắc Kinh.
07 Tháng Sáu 2018
Và sau hết, đối đế lắm nếu thấy tình hình quá nóng, lãnh đạo Đảng có thể biến sang chiêu: cho Quốc Hội hoãn bỏ phiếu trong lúc cứ cứ âm thầm tiến hành như trong hơn 1 năm qua. Sau quyết định ký ngày 22/3/2017 của Bộ Chính trị, dân chúng đang sinh sống tại cả 3 đặc khu đã và đang bị cưỡng chế nhà đất, đuổi đi nơi khác. Phi trường Vân Đồn đã được xây. Hạ tầng cơ sở Phú Quốc đã được giao cho nhà thầu TQ xây dựng...
06 Tháng Sáu 2018
Rồi 40 năm sau? 60 năm sau? 80 năm sau? Chuyện gì sẽ xảy ra tại Việt Nam khi mà mọi thứ mang yếu tố Trung Quốc đã có mặt đầy đủ tại Việt Nam. Thử nghĩ, chỉ mới chưa đầy nửa thế kỉ, với một hệ thống Cộng sản dù sao đi nữa cũng được xem là “thuần Việt”, có lai căn chút ít Liên Xô và sau đó là Trung Cộng mà đất nước đã nhuộm đầy sắc màu Trung Hoa, thì liệu khi các đặc khu, các đầu mối phân phối tiền bạc, quyền lực và nhân chủng được đặt ngay trên đất Việt Nam thì chuyện gì sẽ xảy ra?
04 Tháng Sáu 2018
Đảng cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một bọn bán nước vong nô, chúng tồi tệ hơn Lê Chiêu Thống-Trần Ích Tắc năm xưa vì hai nhân vật này chỉ là những nhân vật đơn lẻ, cục bộ và họ dù mang tiếng nghìn thu là bán nước nhưng họ chưa hề bán một tấc đất nào của Tổ Quốc còn đảng cộng sản hôm nay mà cụ thể hơn là Bộ Chính Trị TW đảng chưa đến 20 nhân vật cùng cái Quốc Hội gần 500 đại biểu (!) trong đó 95% là đảng viên khi thông qua Luật Đặc Khu...
04 Tháng Sáu 2018
Vì thế trong điều kiện chính quyền cộng sản bán nước hiện nay nếu người dân Việt Nam ngoan ngoãn chờ luật mà không xuống đường để thay đổi thể chế chính trị thì họ đang khoanh tay chịu chết. Và đáng thất vọng nhất chính là đội ngũ trí thức Việt Nam đã không đủ can đảm để đứng ra lãnh đạo toàn dân làm một cuộc cách mạng từ độc tài sang dân chủ để cứu nước. Có lẽ nếu mất nước thì nghìn năm sau sẽ nhớ lại để khinh bỉ thế hệ đang sống hôm nay: một thế hệ cúi đầu.
04 Tháng Sáu 2018
Lịch sử hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt đã từng vài lần mất nước, trong đó có 1000 năm đô hộ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây. Và trong thế kỷ XX, một chế độ tự do, dân chủ hơn, nhân bản, thịnh vượng hơn là chế độ VNCH đã bị bức tử, mất vào tay chế độ cộng sản độc tài, lạc hậu, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng, của chế độ lên trên lợi ích của đất nước, dân tộc. Đó là những trang sử buồn, những bài học đau đớn cho cả dân tộc. Những bài học đó không lẽ vẫn chưa đủ thức tỉnh người Việt?
31 Tháng Năm 2018
Tất nhiên ông Tuấn đã bị rất nhiều người chửi phản quốc vì ông sợ làm to chuyện áo thun sẽ mất du khách Tầu du lịch Việt Nam.Tư duy vọng ngoại như thế mà viên chức này vẫn tại chức mới lạ. Càng lạ hơn, nếu đem những chuyện Trung Hoa đang tung hoành ở Biển Đông để đo lường khả năng cầm quyền của lãnh đạo Việt Nam thì sẽ thấy họ sợ Tập Cận Bình đến mức nào?