Pháp luật xã nghĩa

11 Tháng Hai 20181:51 CH(Xem: 191)

                                        Pháp luật xã nghĩa      
mouth lock                                                                                 Hình Internet



Tư Bến Nghé

 



Ă
n cơm tù hơn bốn năm thì tui gặp ông, đám tù hình sự gọi ông là tù Ngụy, còn ông khi Tư tui hỏi thì chỉ một câu, qua đó biết được tường tận lý lịch, cũng như lý do tại sao ông đi tù: Tôi trước đây là lính Hiến Binh. Ông nói đây có nghĩa là lính hiến binh thời Pháp, còn trước đây là ý nói đã hai mươi lăm năm, cũng là số năm tù đếm được cho tới ngày Tư tui gặp ông!

Đất nước chia đôi ông ở lại miền Bắc, quê hương đâu dễ rứt áo ra đi ông nói vậy, và cũng như những người lính miền Nam sau tháng Tư Đen đi tù, thì thời ông miền Bắc cũng hổng khác, mới bốn năm Tư tui trải qua năm sáu trại giam, thì hai mươi lăm năm, ông có hơn một tá cái tên nhà tù để nhớ. Như vậy ông già Phô (tên ông) người lính hiến binh cho Pháp, cả ngay sau tháng Tư bảy lăm khi phía nhà nước cộng sản vỗ tay reo hò, thì ông vẫn tiếp tục ăn cơm tù, những người một thời đi tù cùng ông (đồng đội), nay trải qua quá nhiều lần chuyển trại, nên ông hổng biết họ sống chết ra sao.

Dạng tù như ông ở trại Trung ương số 3 này, thấy ra chỉ có mỗi một mình ông độc nhứt, và kêu ông là Ngụy thì nhà nước đã kêu vậy từ năm 1954, gọi là để mần sạch tàn dư thực dân phong kiến, thì bất cứ ai hổng phải phe cắt mạng, là cất vô trại với cái tội gọi là Ngụy vậy thôi. Vả lại bị nhốt chung với bọn đầu trộm đuôi cướp, được (hay bị) kêu Ngụy cũng là cái khiến ông vui, vì ít ra có sự khác biệt ông với đám hình sự… Lúc đó cũng là lúc ở sáu tỉnh biên giới, hai thày trò môi hở răng lạnh đã qua rồi cái hữu hảo, mà đi đến chỗ đục nhau lảo đảo, và những người tù Sĩ Quan miền Nam, bị đày biệt xứ nơi đất Việt Bắc, liên tục bị chuyển trại.

Trên bước đường chuyển trại, Tư tui về cái trại này để mà được nghe ông nói chuyện, những câu chuyện thuộc loại tù nói cho tội nghe, vả lại ông cũng đâu là nhân vật quan trọng gì, nên những câu chuyện ông kể, thì cũng hổng gì ngoài chuyện mấy cảnh tù ông đã gặp, những bản án mà ông cho là chuyện lạ nghịch đời, chỉ xảy ra ở đất thiên đàng của bác, có cái pháp luật xã nghĩa trí tệ. Câu chuyện phải nói tuần này là câu chuyện ‘pháp luật xã nghĩa’, bất cứ thứ gì hễ có mang theo cái đuôi xã nghĩa thì đều là giống lạ, và chỉ bởi những cái đầu đỉnh cao mới có!

Hết năm 2017 kéo qua đầu năm 2018 bên quê nhà có mấy vụ án, mà nói theo chữ nghĩa báo chí nhà nước, khi thì kêu là vụ án gây rối chống phá, lúc lại biểu đó là âm mưu lật đổ nhà nước nhân dân, án kêu hổng nhẹ 9 năm (Trần Thị Nga), 10 năm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) và 12 năm (Vương Văn Thả). Bên cạnh đó có một vụ đại án kinh tế (chữ nghĩa vịt cộng) xử 13 năm cho một quan đỏ đã từng ngồi trong bộ chính trị đảng Ba Đình (Đinh La Thăng). Nhìn những bản án hôm nay, nhớ lại những gì ông già Phô kể, thấy ra thời gian đã qua hơn nửa thế kỷ, nhưng hình như mọi thứ nơi thiên đàng xã nghĩa, hết thảy đều dậm chân tại chỗ.

Chỉ có tại cái nước thổ tả này mới có cái thứ luật pháp ‘mù mờ bói toán’ mà thôi! Mấy chữ luật pháp mù mờ bói toán nghe ông nói mà tức cười, Tư tui lần đầu nghe cũng bị vậy, nhưng cái cười của Tư tui phải nín ngang, khi thấy nét mặt ông hổng một chút gì đùa giởn, mà có phần nổi xung là đằng khác. Thấy được cái thắc mắc của Tư tui, ông nói là từ thực tế nhà tù, mà ông có mấy chữ đó… Nói đến tội và tù thì từng đó năm ông chung đụng hổng biết bao nhiêu thứ, chỉ đem ra nói vài chuyện điển hình, cũng là chuyện xảy ra tại miền Bắc trước 1975, để giải thích lý do gì mà ông đã gọi luật pháp xã nghĩa là thứ mù mờ bói toán.

Chuyện thằng nhỏ dân bụi ngủ lề đường Hà Nội, đói quá ăn giựt cái bánh đúc ngô của gánh hàng rong, cho đến anh túng tiền trộm cái xe đạp Phượng Hoàng của khách dạo bờ hồ Hoàn Kiếm, và chuyện anh nông dân Thái Bình tố chủ tịch hợp tác xã như câu nói thời đó, nông dân mần việc bằng hai, để cho cán bộ mua đài mua xe, cuối cùng là vụ hai anh láng giềng ở Thanh Hóa giành nhau cái mương nước, nóng giận xô sát để một chết một đi tù. Ra tòa thằng nhỏ lang thang ăn giựt cái bánh đúc ngô, bị quan tòa tống nó vô tù với cái án tập trung cải tạo, một thứ án không bản án, nó ở đúng hai mốc (mỗi mốc ba năm), như vậy đúng sáu năm mới được tha.

Trong khi một cái bánh đúc ngô trả giá bằng đó ngày tù, thì tên trộm xe đạp bị kêu án 5 năm, cái án này có ấn định thời gian hẳn hoi, và lại được tha về trước khi hết án, và can phạm đánh chết người bị kêu án mười năm, cũng vậy chỉ ở có tám năm đã về. Nhưng cái anh nông dân tố cán bộ chủ tịch hợp tác xã tham nhũng, bị án tập trung cải tạo về tội nói xấu quan chức nhà nước, dù đã ăn cơm tù hết mốc thứ ba là chín năm, địa phương (ghét bỏ) hổng nhận nên tiếp tục ăn cơm tù?! Vậy hỏi có luật pháp nước nào trên trái đất này, mà cái bánh đúc ngô giá trị bự hơn cái xe đạp, và câu tố lại nặng hơn tội đập chết người?

Cái án tập trung cải tạo cho cả từ tội nhỏ ăn cắp vặt, đến tội nặng như chính trị phản động, một thứ án mọi rợ và vô cùng độc ác! Những chuyện có thật đã xảy ra mà nghe cứ như là nói giỡn, ông già Phô gọi nó là thứ án mù mờ, và khi tòa luận tội thì cố bói ra một cái tội gì cũng được để cho có, còn thời gian thì đúng là nặng nhẹ tùy hứng. Thằng bé ăn bánh đúc ngô, anh nông dân tố chủ tịch hợp tác xã, cứ tống vô nhà tù trước đã, và chuyện chừng nào tha tính sau, dân miền Nam sau 1975 đã biết mùi vị ra sao, của cái án tập trung cải tạo đỉnh cao này.

Vô trong trại, số phận người bị án tập trung là nằm trong tay cai tù, nặng nhẹ mặc lòng ở vài ba mốc là thường, ngay tội phản động được coi là nặng, trước đây luôn bị kêu án tập trung, chừng nào cải tạo tốt thì về, và phải luôn an tâm cải tạo (?), lâu quá hổng thấy được tha thì phải hiểu là cải tạo chưa tốt, còn mần sao mới được gọi là tốt thì cứ đi tìm bác mà hỏi. Một chế độ với cái luật pháp thiếu minh bạch, sinh ra đầy rẫy những chuyện oan khiên, có kêu gào cũng hổng đi đến đâu, chưa nói thân trong rọ càng vùng vẫy chỉ thêm thiệt mà thôi!

Sau cái trại có ông tù già Phô, Tư tui may mắn được ‘xuôi Nam’, lúc đó thằng học trò An Nam cộng, chỉ sợ ông thầy vĩ đại Tung Của chưa dứt cơn giận, mà vả thêm một cái nữa cho phù mỏ, nên chuyển anh em tù chúng tui về lại miền Nam. Tư tui tiếp tục mần người tù hổng bản án gọi là tập trung cải tạo, mang tội Ngụy mà ăn sắn khô cho đến gần hết mốc thứ tư mới được tha, còn ông già Phô có được mần ma tự do, hay phải mang số phận ma tù (chữ nghĩa vịt cộng), mần sao Tư tui biết được. Trong chế độ xã nghĩa, thân như ông đâu được chúng coi là con người!

Thực tình cho tới giờ phút này, hổng biết các quan tòa cắt mạng còn có gõ búa tuyên cái án tập trung cải tạo nữa hay không, nhưng thấy ra những cái án của những người bất đồng chính kiến mới đây như Trần Thị Nga 9 năm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm, Vương Văn Thả 12 năm, biết rằng đó là cái đòn nặng cho những ai dám nói lời nghịch tai ông nhà nước cắt mạng. Quyền luôn trong tay kẻ cầm súng mà, cho nên dù có là lời nói đúng, cũng phải gánh lấy những cái án hổng hề nhẹ, đó là chưa xét đến hai chữ công bằng hay công lý của cái gọi là luật pháp xã nghĩa.

Cũng là án, nhưng Đinh La Thăng bị kêu án 13 năm qua phiên tòa ngày 22/01/2018, để tránh phải gọi đây là vụ xử tham nhũng, dễ bị thế lực thù địch gọi đánh tham nhũng một chiều, hay thanh trừng phe nhóm, mà báo chí truyền thông nhà nước xã nghĩa dùng chữ đại án kinh tế. Đinh La Thăng, là đại thái tử đảng, là con trai của Đinh Đức Thiện (Phan Đình Dinh, thượng tướng), cháu gọi Lê Đức Thọ tức Sáu búa (Phan Đình Khải) bằng bác và Mai Chí Thọ (Phan Đình Đống, đại tướng công an) bằng chú, tức họ nội toàn là khai quốc công thần của chế độ… Chính y cũng từng là thành viên bộ chính trị của đảng An Nam cộng, bị luận tội cái tội nghe qua cũng rất nhẹ, là chỉ mần sai quy định, đưa đến thất thoát 119 tỷ tiền Hồ.

Nhưng theo dư luận thì hổng phải vậy, ngay cả con số 119 tỷ cũng là con số nhỏ như cọng cỏ đưa ra để cho có, cái con số thật mặc dù chưa tính chi li, mà như tuần trước trong câu chuyện ‘vãn tuồng’ Tư tui có nói đó là con số 25.000 tỷ. Cướp là cướp tiền của dân, nhưng khi nói lời cuối thì y lại xin đảng trưởng Trọng Lú khoan hồng, điều đó đã tố cáo pháp luật xã nghĩa là đồ dỏm, và xử án Đinh La Thăng các quan tòa, cũng chỉ là những diễn viên trong vở kịch, do Trọng Lú dàn dựng mà thôi.

Ra tòa tức là vấn đề tư pháp, mắc mớ gì phải xin lỗi tổng bí thư đảng, hay đây là vì cùng đắp chung chăn với nhau, mà biết số phận mình trong tay ai để cất lời xin? Còn nói về tòa án thì trước đây năm 2008 một chánh án toà án nhân dân tối cao (Trịnh Hồng Dương, đại biểu khóa 9 và 10), nơi diễn đàn cuốc hội xã nghĩa cũng đã có câu nói để đời: Ở nước ta xử đúng cũng được, xử sai cũng được, xử hòa cũng được, xử thắng cũng được!

Một Đinh La Thăng nổi tiếng với câu nói: Bây giờ mới biết thế nào là tiền mốc! Là người có nhiều tiền chỉ thua thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ngang ngửa thống đốc Nguyễn Văn Bình, và trong một lần dọn văn phòng, thư ký riêng đã phát hiện ra một triệu đô la Mỹ bỏ quên trong văn phòng của y (http://quanlambao.blogspot....). Nên chuyện hổng lạ, lúc nghe Viện Kiểm sát đề nghị mức án 14-15 năm tù, khi rời phòng xử phóng viên báo chí chụp được tấm hình y cười toe!

Hai đứa con nít Nguyễn Hoàng Tuấn và Ôn Thành Tân, ở Thủ Đức, thành Hồ, ngày 20/07/2016 vì quá đói đã cướp hai ổ bánh mì (45.000 tiền Hồ), bị tạm giam và lên khung mức án từ 3-10 năm. Nhờ dư luận phản đối mà chúng chỉ bị 08-10 tháng tù (phap-luat/cuop-banh-mi-khi-doi-2-thieu-nien-linh-an-3439329.html), đó là hình ảnh thằng nhỏ bụi đời năm xưa ở Hà Nội, ăn giựt cái bánh đúc ngô trả giá bằng sáu năm tù, mà ông tù già Phô đã kể.

Ăn giựt, ăn chạy, ăn trộm, ăn cướp… thứ nào cũng là tội, thái tử đảng hay dân đen nơi tòa án đều đối diện với cán cân công lý như nhau, và phải được định án công bằng. Vậy mà con nít ăn chạy 45.000 tiền Hồ (2.USD) tù 8-10 tháng, còn quan đỏ Đinh La Thăng cướp 25.000 tỷ tiền Hồ (1,1tỷ USD) bị xử 13 năm… Hèn gì y hổng cười sao được!

Bótay.com với cái thứ pháp luật xã nghĩa!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
22 Tháng Năm 2018
Trong một xã hội không có pháp trị mà khuyên nhân dân tuân thủ thứ luật do đảng csVN đặt ra là mâu thuẫn. Nếu đảng bảo không được biểu tình, biểu tình là phạm luật thì dân bó tay chịu chết? Chẳng lẽ khi Formosa xả thải, cá chết đầy sông, khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào biển Đông, triển khai máy bay ném bom đến Hoàng Sa, khi dân Trung Quốc mang áo hình lưỡi bò tràn sang Việt Nam như nước lũ...dân Việt Nam cứ việc ngồi trong nhà để viện cớ hiến pháp và luật pháp cấm biểu tình, đảng chưa cho phép?
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?