Về một gia đình không có Tết

09 Tháng Hai 201810:54 CH(Xem: 98)

VI PHẠM TỰ DO TÍN NGƯỠNG
VỀ MỘT GIA ĐÌNH KHÔNG CÓ TẾT


27657023_10208346748906698_524362109126624881_n



FB. Phạm Lê Vương Các



Những ngày giáp Tết đọc một bản tin ở tỉnh An Giang thật đau lòng.

Cả một gia đình, gồm vợ chồng, con cái và người thân thích phải ngồi tù trong nhiều năm tới chỉ vì niềm tin tôn giáo của họ.

Đó là gia đình ông Bùi Văn Trung, là những tín đồ theo Phật giáo Hoà Hảo Thuần tuý, một tổ chức tôn giáo không được nhà nước công nhận.

Vào một dịp lễ giỗ gia đình vào năm ngoái, chính quyền đã bao vây đạo tràng của ông Trung, dùng Cảnh sát Giao thông để thực hiện hành vi khám xét, ngăn không cho các đồng đạo của ông được vào dự đám dỗ.

Hành vi ngăn cản đám giỗ - là ngăn cản một tín ngưỡng không thể thiếu trong tất cả các gia đình VN, cho thấy An Giang đang thi hành một chính sách hà khắc đối với những người thuộc các tổ chức tôn giáo không được nhà nước công nhận, dù sinh hoạt tụ tập này là chính đáng và không thể bị ngăn cản.

Việc ngăn cản có chủ ý của chính quyền An Giang đã vấp phải sự phản ứng của gia đình ông Trung, xung đột đã xảy ra và vài tháng sau cả gia đình ông bị bắt về tội gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ.

Tổng cộng 24 năm tù được chia ra cho những thành viên gia đình và người thân của họ trong phiên toà vào ngày hôm nay, 9/2/2018.

Trước đây vào năm 2012, ông Bùi Văn Trung cùng con trai là Bùi Văn Thâm cũng đã đi tù tổng cộng 6 năm tù cũng vì các tội danh như trên.

Trong câu chuyện này, rõ ràng ta thấy kẻ khơi mào dẫn đến sự xô xát và gây mất trật tự công cộng chính là Chính quyền tỉnh An Giang. Nhưng pháp luật đang nằm trong tay kẻ nắm quyền nên nạn nhân lại trở thành thủ phạm.

Theo luật nhân quyền quốc tế về quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, việc sinh hoạt, thực hành tôn giáo hay tín ngưỡng là không phụ thuộc vào bất kỳ sự phê duyệt hay cấp phép nào của chính quyền. Chính quyền không được phép dùng đến mệnh lệnh hành chính để ngăn cấm việc thực hành, sinh hoạt tôn giáo hay tín ngưỡng vì lý do nó có được công nhận hay không.

Việc đăng ký sinh hoạt tôn giáo hay tín ngưỡng chỉ nên là sự gợi ý, khuyến khích từ chính quyền chứ không phải là một yêu cầu bắt buộc.

Tuy nhiên luật Việt Nam lại có quan điểm trái ngược, đặc biệt là tôn giáo. Muốn sinh hoạt tôn giáo thì tổ chức tôn giáo đó bắt buộc phải đăng ký với chính quyền, chỉ khi được nhà nước công nhận và cho phép hoạt động thì mới được phép sinh hoạt, bằng không các tổ chức tôn giáo này sẽ đặt ra ngoài vòng pháp luật.

Trong vài năm trở lại đây, dưới sự chỉ trích của cộng đồng quốc tế, chính quyền VN hạn chế bắt giam các chức sắc, tín đồ vì các cáo buộc liên quan đến hoạt động tôn giáo hay tín ngưỡng của họ, mà chỉ bắt vì các tội danh “gây rối” hay “chống người thi hành công vụ” như là cách đối phó lại các chỉ trích từ cộng đồng quốc tế.

Việc tuyên án tù cho các thành viên gia đình ông Trung vì bất kỳ lý do gì nhằm mục đích dập tắt niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng của họ, như là hành động gieo rắc nỗi bi ai trước ngày Tết cổ truyền dân tộc - ngày mà nhiều gia đình VN sẽ sum vầy thực hành nghi lễ tôn giáo và tín ngưỡng của họ bất chấp việc chính quyền cho phép hay không.

Thương cho 6 mùa Tết nữa gia đình họ mới được sum vầy. Nhưng ngày nào VN còn duy trì chính sách hà khắc với tôn giáo, thiếu đi tinh thần đối thoại và lòng khoan dung tôn giáo, thì ngày đó còn nhiều gia đình sẽ đón những cái Tết trong sự oán thù.


Báo An Giang đưa tin về phiên xử:
http://baoangiang.com.vn/xet-xu-nhom-doi-tuong-gay-roi-trat…

Ảnh: Các thành viên gia đình ông Bùi Văn Trung.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Hai 2018
Nhưng đến bây giờ, ai cũng như ai, thay vì xây dựng đời sống an lành, thanh tịnh, thay vì nâng cao nhận thức và học về phật pháp, tu dưỡng tâm hồn, phẩm giá, họ không lo xây dựng xã hội tốt đẹp hơn lên, mà họ lại chỉ chăm chăm sống vô nguyên tắc, bàng quan và thậm chí làm điều gian manh trong cuộc sống, công việc, nhưng ngạc nhiên thay là họ lại đến nơi thánh phật để cầu tài, cầu lợi và cầu an cho bản thân mình...
21 Tháng Hai 2018
chính trị thì giới chóp bu cộng sản VN đã nguyện làm thân chư hầu khuyển mã khi chúng cúc cung đi chầu, còn về kinh tế thì hàng hóa Trung Cộng chiếm lĩnh toàn bộ thị trường, không chỉ riêng Việt Nam mà hầu như có mặt khắp toàn thế giới, vậy thì còn cần gì đến chiến tranh, cần gì phải động thủ?
18 Tháng Hai 2018
Lẽ ra sau 50 năm, một quãng thời gian đủ dài để nhìn nhận lại, đánh giá lại lịch sử, nếu đảng cộng sản vẫn chưa đủ dũng cảm để công khai, minh bạch những sai lầm, tội ác cùa mình và có một thái độ thành khẩn sám hối trước nhân dân, trước lịch sử thỉ cũng không nên nhắc lại nhiều biến cố này. Vinh quang gì khi người Việt giết người Việt?
13 Tháng Hai 2018
Thế nhưng giờ đây “Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt.Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây – mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình...
11 Tháng Hai 2018
Con người ta từ một nước độc tài sang như con chim trong lồng , cá trong chậu sang với xứ tự do... chưa gì các anh đã kể công lao và tròng vào cổ con chim đủ thứ còng và đặt đủ thứ câu hỏi. Hóa ra các anh xem con chim này có thể hái ra tiền cho các anh nên tranh nhau đưa nó sang và tranh nhau kể công để tiếp tục bắt nó làm nô lệ cho đồng tiền?
09 Tháng Hai 2018
Tôi không nghĩ những người “căm thù bọn nói xấu chế độ” thật sự tin vào sức mạnh của chế độ họ, cũng như tin vào sự tồn tại vĩnh viễn của chế độ họ. Hơn bất kỳ người nào trong chúng ta, họ hiểu rõ và nhìn thấy từng centimet rạn nứt của chế độ, dù họ vẫn luôn tự tin: “Đừng có mà mơ chế độ này bị lật đổ!”.
08 Tháng Hai 2018
Tầm vóc tư duy mới khẳng định vị thế của một quốc gia. Mà điều đó, thực chúng ta đang thiếu hụt không thể nào bù đắp nổi, bởi những thế hệ kém cỏi, tất yếu, sẽ giáo dục và tạo nên những lớp người ươn hèn và bạc nhược, thiếu trí tuệ và phẩm chất, mà chúng mới thực sự là tài nguyên quý giá nhất của một quốc gia trong công cuộc gây dựng sự hùng cường và phồn thịnh
08 Tháng Hai 2018
Nếu chỉ xét thuần túy về khía cạnh thương mại buôn bán giữa đôi bên thì Nghị quyết 36 không có điều nào quy định riêng cho việc “hợp tác trong ngoài” hay “chuyển nhượng” phim ảnh. Nhưng khi các chương trình của cơ quan ngôn luận Cộng sản trong nước, dù “nhân đạo hay không”, được truyền thông của người Việt ở nước ngoài sử dụng để mưu “lợi nhuận” và “tiếp sức” cho trong nước thì lằn ranh Quốc-Cộng đã vỡ.
04 Tháng Hai 2018
Các nhà đấu tranh dân chủ mang tâm lý rằng những bất công ấy mình khui ra sẽ tác động vào dân, khiến dân tỉnh ra để đứng lên chống lại chế độ, thay đổi thể chế. Nhưng dân lại cho rằng đảng sai thì đảng sẽ sửa, không việc gì đến mình"Mọi việc có đảng và nhà nước lo". Rốt cuộc phía dân chủ càng moi móc càng chửi nhiều thì dân càng thụ động càng bão hòa.
03 Tháng Hai 2018
còn tiếng Việt, chữ Quốc ngữ chỉ có ba miền nam-trung-bắc mà còn chia rẻ, chống phá, chụp mũ, vu khống thì có lẽ người Việt Nam là một dân tộc ích kỷ, hẹp hòi tất nhiên kết quả cuối cùng sẽ là mất nước, diệt vong, và sau 100 năm nữa sẽ không còn tồn tại chữ Quốc ngữ mà thay vào đó là tiếng Quan Thoại, Phổ Thông…