Tại sao có bút danh Nguyễn Ái Quốc?

02 Tháng Giêng 201811:01 CH(Xem: 2503)

                          Tại sao có bút danh Nguyễn Ái Quốc?
ChiMinhMaoDanh



Bút Sử




Nhóm biên soạn cuốn “Những Tên Gọi, Bí Danh, Bút Danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh,” thuộc Bảo Tàng Hồ Chí Minh, tái bản 2003, có đưa ra 174 tên họ. Còn vài chục tên nữa họ đang nghiên cứu, nhưng không thấy Trần Dân Tiên. Sau này, báo Nhân Dân và nhà nghiên cứu Hà Minh Đức đã chính thức công bố Trần Dân Tiên chính là bút danh của Hồ Chí Minh (HCM). Phần bài này khai thác chi tiết thêm về bút danh đồng thời là bí danh Nguyễn Ái Quốc.

 

Tới 1919, sách này ghi “Song tên mới Nguyễn Ái Quốc thực sự được nhiều người biết đến khi Người thay mặt nhóm những người Việt Nam yêu nước tại Pháp,  ngày 18-6-1919 gởi lên Hội nghị Véc xây bản yêu sách 8 điểm…”  Viết như thế này có nghĩa là Nguyễn Ái Quốc là một tên mới nữa do chính Thành đặt ra, mà Thành đại diện nhóm đi  làm công tác. Cụm từ “nhóm những người Việt Nam yêu nước” người viết sách lại viết chữ thường, không hoa. Đây là thủ đoạn, bởi vì “Nhóm Những Người Việt Nam Yêu Nước” được dịch từ nghĩa chữ Hán “Nguyễn Ái Quốc.”

 

Nguyễn Ái Quốc là bút danh của 4 nhân vật thời gian đó hoạt động ngầm chống lại chính sách thực dân của Pháp. Họ gồm các ông: Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh. Nguyễn Tất Thành là người thứ 5 đến sau cùng và trẻ trung. Mỗi lần có cho ra một bản văn nào họ ký tên chung là “Nguyễn Ái Quốc.” Theo tài liệu cho thấy người có công viết ra 8 điểm là ông Nguyễn Thế Truyền. Phan Văn Trường cũng là người trí thức. Hai người  này có trình độ học thức cao, còn Thành chỉ bập bẹ chút ít tiếng Pháp thôi.

 

Sở dĩ các ông ấy nhờ Thành đưa lên hội nghị yêu sách 8 điểm vì họ lo ngại sự dòm ngó của chính phủ Pháp, trước đó các ông từng bị theo dõi vì có những hoạt động chống thực dân. Thế rồi từ thời điểm này Thành cướp luôn tên Nguyễn Ái Quốc để hoạt động trong khối đệ tam quốc tế cộng sản.

 

Phần trình bày sau đây dựa vào tài liệu cuốn “Ho Chi Minh A Political Biography,” tác giả là nhà báo Pháp Jean Lacouture, xuất bản 1968.

 

Trong khoảng 6 năm Nguyễn Tất Thành lấy tên là Nguyễn Ái Quốc sống tại Pháp, hoạt động với Đảng Cộng Sản Pháp, chính phủ Pháp đã có một bộ phận theo dõi những việc làm của Quốc. Louis (Paul) Arnoux là người thành lập ra Surreté (Security Police) để kiểm soát hoạt động của những thành phần du học hay di cư sang Pháp từ Đông Dương.

 

Một trong những  lý do chính phủ Pháp nghi ngờ Thành vì trong hồ sơ cá nhân không có gì rõ ràng.

 

There is very little concrete information about the birth, family and childhood of Ho Chi Minh (Ho Chi Minh A Political Biography, Jean Lacouture, 1968, page 12) – Có rất ít những tài liệu đáng tin cậy về ngày sinh, gia đình và thời tuổi thơ của Hồ Chí Minh.

 

Bởi vậy khi Thành đổi tên thành Nguyễn Ái Quốc, hoạt động với khối thiên tả, mạnh mẽ lên tiếng phỉ báng nước Pháp thì Louis Arnoux liền gọi ông Albert Sarraut, Bộ Trưởng Ngoại Giao để tường trình. Sarraut biết rõ Nguyễn Ái Quốc là bút danh của một nhóm người.

 

He insisted that there was no such person as Nguyen Ai Quoc, that the name was merely a pseudonym employed by Phan Chu Trinh (page 23) – Ông ta khẳng định rằng không có ai tên là Nguyễn Ái Quốc cả, mà đó chỉ là bút danh được dùng bởi ông Phan Chu Trinh.

 

Tác giả Jean Lacouture có ghi là Louis Arnoux đã có hơn 20 năm làm công tác theo dõi HCM, giai đoạn là Nguyễn Ái Quốc sống ở Pháp cho tới lúc hoạt động ở Bangkok, Hongkong, Hankow, Tashkent, Singapore…Lời của Arnoux:

“He knew me well enough to realize that as long as I was alive and had a free hand there was no chance of his returning to Indonesia…”(page 59) – Ông ta biết chắc để nhận ra rằng chừng nào tôi còn sống và rảnh tay thì không có cơ hội cho hắn trở về Đông Dương.

 

Khi gia nhập Đảng Cộng Sản Pháp thì lại lấy tên là Henri Tchen, 1922. Những văn kiện đệ trình lên các cấp và các bài viết thì ký là Nguyễn Ái Quốc.

 


Để chứng minh Đảng Cộng Sản Việt Nam thần thánh hóa một người cộng sản ngu dốt, xin đưa ra một chứng minh sau đây.

 

Năm 1923, Nguyễn Ái Quốc cùng một vài thành viên các nước khác viết cuốn “Le Procès de la colonisation francaise”  với tinh thần quốc tế về sự công bằng cho dân ở các nước bị thuộc địa. Quyển sách ngắn khoảng 100 trang, kêu gọi mọi người nghe theo lời của Karl Marx  là “công nhân của thế giới hãy đoàn kết lại…”

 

                                       Jean Lacouture

 

The work is so clumsy, and often so mediocre in tone (page 35) – Bài viết thì rất là vụng về, và thường rất là dở, xoàng trong lối văn.

 

Nên ghi nhận rằng nhà báo Jean Lacouture (1921-2015) là tác giả của nhiều sách viết về những chính trị gia thế giới, là người thiên tả. Ông chống thực dân nhưng không có nghĩa phải viết tốt cho HCM mà rất trung thực về người quốc tế cộng sản này. Trong quyển sách này ông cũng đã là nhân chứng ghi lại hiện tượng HCM ăn mừng với Pháp cộng sản sau khi ký Hiệp Ước Sơ Bộ 6/3/1946.

 

Lacouture biết rõ là “8 điểm” là do Nguyễn Thế Truyền viết nên khi đọc xong những trang trong “Le Procès …” ông kết luận rằng phần Lời Mở Đầu (Preface) khoảng 1 trang có ký tên Nguyễn Thế Truyền viết là đúng. Nhưng phần trong thì không phải văn vẻ của ông Truyền.

 

There are grounds for wonderings whether the author of the preface, Nguyen The Truyen, Ho’s friend and collaborator, may not have written the entire book ( page 36) – Có đủ lý do cho sự nghi ngờ biết đâu rằng tác giả của lời mở đầu, ông Nguyễn Thế Truyền cũng là bạn và người hợp tác với Hồ, đã có thể không viết toàn cuốn sách.

 

Để chứng tỏ Nguyễn Ái Quốc, năm 1923, có lập trường quốc tế cộng sản rõ rệt, nhóm tác giả của quyển “Những Tên Gọi…” xác định “Tổ Quốc” của Nguyễn Ái Quốc là Liên Sô:

Khi quyết định trở về Tổ quốc, ngày 13-6-1923, Nguyễn Ái Quốc bí mật rời Pari đi Liên Xô, Tổ quốc của cách mạng. (trang 25)

 

T Lan, bút danh của HCM, trong “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện,” xuất bản 1963, trang 36: Chỉ còn một cách là chạy về Tổ quốc cách mạng – chạy về Liên Xô. 

 

Lúc này 1927, Nguyễn Ái Quốc đang ở Trung Quốc bị quân Tưởng Giới Thạch lùng bắt cộng sản nên hoảng sợ chạy tứ tung, cuối cùng ông chạy về tổ quốc Liên Sô của ông ta. Sau đó thì được lệnh hoạt động ở Thái, Hongkong…

 

Tổ là từ có ý nghĩa về gốc gác, tổ tiên, dòng họ ông bà từ những đời trước. Mỗi người chỉ có một tổ mà thôi. Tất cả người Việt Nam dù có lai đi nữa vẫn quy tụ trong mảnh đất hình cong như chữ S để có mái nhà của mình, để giữ phần đất tổ tiên mình gầy dựng nên cho con cháu những đời sau. Tổ quốc là quốc gia của tổ tiên người Việt,  giáp biển đông vùng Đông Nam Á;  còn tổ quốc của HCM thì ở đâu đâu xa mà ít người Việt biết đến.

 

Thế mới thấy ra (mà điều này phải là đúng nếu  là người quốc tế cộng sản) rằng cộng sản Nguyễn Ái Quốc đã xóa bỏ lằn ranh giữa những quốc gia, không có tinh thần quốc gia dân tộc. Tổ quốc quan trọng nhất của ông ta vẫn là Liên Sô. Người cộng sản chỉ vay mượn những từ ngữ “quốc gia, dân tộc” trong giai đoạn đầu thôi để lừa  mị toàn dân. Họ không đường đường chính chính vì não trạng chứa đầy gian dối và thủ đoạn, lúc nào cũng không thật. Ngay trong lúc này, 16/6/1923, khi tới Đức thì lại có thêm giấy đi đường có tên Chen Vang.

 

Trong hàng ngũ cộng sản họ biết là Nguyễn Ái Quốc mặc dù ông ta có cả hằng chục tên họ khác nữa trên giấy tờ tùy thân, trên các bài viết đăng báo, trên các lá thư gởi đi. Tên Việt, tên Pháp, tên Nga, và rất nhiều tên Tàu…Đến 1942 thì có một tên tàu nữa là Hồ Chí Minh.

 

Chủ nghĩa cộng sản đã được cho là không tưởng, mà chuyện không thể xảy ra trong đời sống hằng ngày thì làm sao chứng nhận, làm sao có kinh nghiệm được. Có điều là người dân sống dưới chế độ mơ hồ đầy mâu thuẫn này chứng nhận và kinh nghiệm những thứ bạo lực, áp bức, giết người, ngu dân, đè nén, nhồi sọ, lừa dối, cướp nhà đất, gây chia rẽ lũng đoạn tôn giáo, tham nhũng, bán đất đai biển đảo cho ngoại bang…

 

Hằng ngày phải đối đầu với cả một đống rối nùi như vậy, mà người dân còn bị nhồi nhét mớ lịch sử nham nhở về một nhân vật có quá nhiều bộ mặt! Làm sao hiểu nỗi! Chỉ một  Nguyễn Ái Quốc thôi thì trong đó cũng có hàng tá bản mặt khác nhấp nháy: Phéc đi năng, Albert de Pouvourville, Cullixe, Henri Tchen, Chen Vang, Lin, Un Annamite, Loo Shing Yan, Ông Lu, Lý Thụy, Vương, Lý Mổ, Ông Lai, Thầu Chín, T V Wang, Tống Văn Sơ, Li Nốp, Hồ Quang … Người ta gọi Hồ là một đại kịch sĩ, như những vai xuất quỷ nhập thần kinh dị khôn lường. Xin tạm ngưng bằng 1 trong 4 bút danh nữ – Mộng Liên (1926).

 

Nhiều lắm không thể kể hết ra đây những bí danh, bút danh của người quốc tế cộng sản ở nửa phần đời hoạt động mang tên ăn cắp Nguyễn Ái Quốc!

 

 

Bút Sử

Dec 30, 2017

 

Sources: Những Tên Gọi, Bí Danh, Bút Danh của Chủ tịch HCM, Bảo Tàng HCM, 2003; HCM A  Political Biography, Jean Lacouture, 1968; Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện, T Lan, 1963; Wikipedia.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 201912:57 SA(Xem: 41)
Lập lờ thứ năm là vấn đề cam kết “đại cục” với Tàu cộng. Nguyễn Thị Kim Ngân được Tập Cận Bình nhắc nhở phải chú trọng tới “đại cục”, nhân dịp phái đoàn của bà sang “triều cống” từ 8/7 đến 12/7/2019. Khi bà Ngân cùng phái đoàn rời Trung Quốc cũng là lúc tàu HD-8 đã tiến hành thăm dò địa chấn trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam, các tàu có vũ trang của Việt Nam đã đối đầu với các tàu cùng loại của Trung Quốc suốt từ 3/7/2019 đến nay. Cho tới cuối ngày 15/7, hệ thống truyền thông chính thức ở Việt Nam vẫn ngậm tăm vì cái “đại cục” trớ trêu ấy.
20 Tháng Chín 20195:05 CH(Xem: 103)
Chính phủ các ông chui trong chiếc vỏ bọc “ổn định” để biện luận cho hành động được xem là nhu nhược của mình trước những hanh vi ngày một lộng hành hơn của Trung Quốc. Việt Nam và Trung Quốc từng có những hiệp định được xem là thắm tình đồng chí với nhau nhưng nhìn kỹ lại chúng là những trang bản thảo trói chặt các ông vào chiếc bẫy chính trị mà Chủ nghĩa xã hội là chiêc vòng kim cô trói chặt những kẻ chóp bu trong Bộ Chính trị Việt Nam không hề dám có bất cứ động thái nào đi ngược với những gì mà hai đảng xem là vàng ròng là châu báu.
20 Tháng Chín 20195:04 CH(Xem: 96)
) Nhân dân Việt không thể chấp nhận một lãnh tụ đáng khinh kiểu Hồ Chí Minh, thủ đoạn tiếm danh bẩn thỉu, viết lách chính tả cẩu thả khinh nhờn độc giả, nói năng thì Hồ cầm giấy đọc các câu trả lời khi được phỏng vấn trực tiếp, sự kiện cổ kim chưa từng xẩy, không biết ngượng mặt, làm ô nhục quốc thể. (Thông tấn Nhật Bản phỏng vấn năm 1966).
19 Tháng Chín 20193:31 CH(Xem: 124)
Lấy ví dụ, khi Lenin sáng tạo ra tư tưởng mới khác với tư tưởng Marx thì đó là thứ của riêng Lenin, nó được gọi là Lenism. Hay Stalin sáng tạo ra cái mới khác với Marx và Lenin thì đó là của Stalin, đó là Stalinism. Tương tự vậy, Mao cũng sáng tạo ra cái mới khác với Marx, Lenin và Mao. Còn Hồ? Hồ chẳng có gì riêng cả. Vậy mà lại có cái gọi là “Tư Tưởng Hồ Chí Minh” mới hay chứ! Tư Tưởng Hồ Chí Minh sau này sẽ được lịch sử ghi nhận đó là một chiêu thức của một chính quyền lưu manh dùng lừa gạt nhân dân. Đó mới chính mới là giá trị thật của cái gọi là "Tư Tưởng Hồ Chí Minh".
19 Tháng Chín 20193:28 CH(Xem: 112)
Tất cả các hợp đồng béo bở Tàu Cộng trúng thầu, tất cả các khu đất vàng chiến lược Tàu Cộng làm chủ, Tàu Cộng ra vào cửa khẩu biên giới như trên lãnh thổ của chúng mà không cần xin giấy tờ gì hết, ngoài khơi tàu cá của ngư dân bị ăn cướp, bị bắn chìm, bị đánh đuổi ngay trong chính hải phận của mình. Mọi chỉ thị lệnh lạc từ Tàu Cộng chuyển qua csVN phải thi hành răm rắp không dám cãi lệnh, dù tức ói máu với những việc Tàu Cộng đã hành động nhưng bộ ngoại giao VN chỉ nhẹ nhàng quan ngại, mà cho dù Tàu Cộng có chiếm hết cả nước chắc chắn csVN cũng chỉ quan ngại không hơn không kém.
18 Tháng Chín 20198:51 CH(Xem: 125)
Như vậy là một câu hỏi nữa đặt ra là, về phản gián, Bắc Kinh đã thắng Hà Nội hay Hà Nội thắng Bắc Kinh? Dù cho lạc quan nhất thì cũng không ai nói rằng “Hà Nội thắng Bắc Kinh”. Như vậy, chuyện thắng thua giữa Việt Nam và Trung Quốc là đã rõ. Thực ra bên trong cái hèn mà chúng ta thấy, đó thực sự là Việt Nam đã thua hoàn toàn Trung Quốc trên mặt trận phản gián. Ba Đình đang nằm trong họng Bắc Kinh, thực sự Việt Nam thực tế đã mất nước.
18 Tháng Chín 20198:48 CH(Xem: 174)
4. Chú Phúc chững chạc thế, cổ thẳng thế, kiến tạo với những đầu tàu kinh tế là thế, mà lại gọi chú ấy là niểng, là nghẹo, là tháp nghiêng - phản động. 5. Chị Ngân thông minh, lanh lợi khi không thông qua luật biểu tình, nhưng lại thông qua luật đặc khu. Chị khiêm tốn và giản dị là thế, nhưng lại bảo chị có 300 bộ áo dài cùng đồng hồ hàng hiệu vài chục ngàn đô - phản động. 6. Anh Nhạ Bộ trưởng Bộ giáo dục đánh vần chữ lon trơn tru, mượt mà là thế mà chúng nó bảo anh đánh vần mãi vẫn thành chữ...
15 Tháng Chín 20199:35 CH(Xem: 100)
“Phía thứ nhất là lực lượng cảnh sát. Cảnh sát ở Việt Nam cũng như một số nước độc tài toàn trị khác thường không có lòng nhân từ mà họ có sự độc ác. Khi quyền lực được trao một cách quá mức thì thường dẫn đến sự lạm dụng. Phía thứ hai là phía đám đông. Năng lượng thừa của giới trẻ không được hướng vào những lĩnh vực như văn hóa, nghệ thuật, nghiên cứu, học tập hoặc cống hiến… mà hầu như hướng vào những thứ giải trí vô bổ, ví dụ như một sự cuồng loạn vì một sao Hàn”.
13 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 301)
Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.
13 Tháng Chín 201911:03 CH(Xem: 146)
Cũng có nhiều đoạn dùng ngôn từ thú vị và buồn cười. Nhưng tựu trung lại là nó chỉ có một mục đích tước bỏ (xoá bỏ) triệt để tư hữu của một tầng lớp người này rồi chuyển nó cho một giai tầng khác (nhà nước). Nó cũng chẳng bận tâm gì tới luật pháp như một phương tiện hữu ích cho sự vận hành xã hội. Nó đẩy sự xung đột lợi ích tới cực đoan và phân cực xã hội chỉ thành hai thành phần có tính quyết định tới cục diện các bất công.
22 Tháng Chín 2019
Vụ kiện này, mấy ông lính cũ (HNPĐ) chạy tít: Trước Nguyễn Tấn Dũng, Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ? (Đĩ Hoàng Yến, Điếm Hoàng Kiều, 1 Đàn Luật sư đang gây kinh hoàng Hải Ngoại)… Chuyện vậy là có thật đang xảy ra, làm dư luận ồn ào không ít! Mỗ tôi mong ít hôm khỏe trở lại, sẽ gõ chuyện tay tỷ phú huyết tương, dùng tiền quậy tưng dân tình xóm Bolsa, quậy cho ai, theo ý ai, thiển nghĩ những chuyện xe cán chó như thế, đâu che được mắt thiên hạ.
20 Tháng Chín 2019
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.