Cấm lễ hội tôn giáo, Cộng sản đã cho thấy điều gì?

27 Tháng Mười Hai 201712:21 CH(Xem: 658)

  Cấm lễ hội tôn giáo, Cộng sản đã cho thấy điều gì?
Dan-ap-giao-xu-Dong-Yen-2                  Giải tỏa bất hợp pháp nhà thờ Giáo Xứ Đông Yên-hình internet

Viết Từ Sài Gòn



Chuyện này không phải mới, nhưng cách làm của nhà cầm quyền Cộng sản trong thời gian gần đây khiến cho người ta phải đặt câu hỏi về vị trí khá mới mẻ của nhà lãnh đạo Cộng sản: Họ đang tự đặt mình vào tư thế một đảng khấu? Vị trí lãnh đạo quốc gia của người Cộng sản đã hoàn toàn mất?

Sở dĩ tôi phải đặt ra những câu hỏi này vì hiện tại, những nhà nước Cộng sản còn tồn tại sau biến cố sụp đổ toàn diện của hàng loạt nhà nước Cộng sản Đông Âu, sự mất dấu của khối SEV, họ được đặt trong vị trí Tân Cộng sản, một loại Cộng sản mới, thức thời hơn với những chính sách cởi mở và gần với thế giới tiến bộ hơn so với sự độc tài, chuyên chế có phần man rợ, u tối của những nhà nước Cộng sản đã chết.

Chí ít, sau năm 1990, Cộng sản Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Cu Ba cũng có những bước tiến về mặt kinh tế, đối ngoại và đối nội. Điều này đã giúp cho họ có được những thành tựu đáng kể về việc củng cố sức mạnh đảng phái trong thời đại mới, khi mà nhu cầu về dân chủ, dân quyền trong một sinh quyển xã hội dân sự ngày càng mạnh lên. Nhưng!

Thay vì tiếp tục bước thêm một bậc trên tam cấp tiến bộ, những người Tân Cộng sản của Việt Nam và Trung Quốc lại bị chi phối bởi tập khí Cộng sản thâm căn đế cố của họ. Họ lại quay trở lại thời kì độc tài, toàn trị gắt gao nhất bằng cách dùng gọng kiềm bạo lực cũng như thủ đoạn chính trị để bóp chết mọi thứ chung quanh họ. Thậm chí những gì được xem là cơ bản, tối thiết của người dân, họ cũng sẵn sàng bóp ngạt và triệt tiêu.

Cấm các hoạt động tôn giáo, đập phá hang đá Giáng Sinh, cấm treo cờ tôn giáo, gây hấn với nhà chùa, nhà thờ, nhà dòng và tạo ra một hệ thống tôn giáo quốc doanh… Có thể nói đây là những bước thụt lùi đáng sợ về tư duy lãnh đạo của người Cộng sản. Vì sao?

Vì điều này vô hình trung làm lộ bản chất đảng khấu thay vì bản chất nhà lãnh đạo quốc gia của đảng Cộng sản. Một nhà lãnh đạo quốc gia phải là một nhà tổ chức được hệ thống nhà nước tiến bộ, nếu tổ chức được hệ thống nhà nước tối ưu thì càng tốt. Mà với một nhà nước tiến bộ, một nhà nước tối ưu thì vấn đề tự do tôn giáo, tự do báo chí, tự do ngôn luận và nhiều yêu cầu tự do khác phải được đặt lên hàng đầu.

Vì sao nhà nước tiến bộ và nhà nước tối ưu phải đặt các yêu cầu tự do lên hàng đầu? Vì với tư cách một nhà quản lý vĩ mô, có đủ khả năng bảo vệ và đảm bảo an sinh cho nhân dân, việc thỏa mãn các nhu cầu này như một câu trả lời về tầm bao quát, năng lực tổ chức, che chở, và tính khoa học, tính nhân văn của nhà nước đó. Rất tiếc, các nhà nước Cộng sản mặc dù đã có những cố gắng trong phát triển kinh tế nhưng về mặt bản chất, khi thoát được cơn khủng hoảng sụp đổ có tính xâu chuỗi của lịch sử, họ quay ngay trở lại bản chất gốc của họ.

Một thứ bản chất độc đoán, độc tài và sợ hãi. Độc đoán, độc tài bởi sợ hãi. Dường như nhà nước Cộng sản thiếu các yếu tố rất căn bản để trở thành nhà quản lý tiến bộ, đó là tính nhân văn, tôn trọng sự thật và sự tự tin.

Vì thiếu tính nhân văn nên hầu hết mọi hoạt động của nhà quản lý Cộng sản đều không được lòng dân, bởi sự tồn tại và phát triển của chế độ luôn là gánh nặng trên đôi vai nhân dân.

Vì phải léo hánh, lạn lách, lươn lẹo để tồn tại và phát triển trong một tâm thế đi ngược với xu hướng tiến bộ nên sự thật luôn là một thứ gì đó có hại cho người Cộng sản trong quá trình quản lý, lãnh đạo đất nước. Chính vì phải tồn tại ngược qui luật nên nhà quản lý Cộng sản luôn sợ sự thật, và tự do báo chí, tự do ngôn luận là kẻ thù của nhà quản lý Cộng sản.

Một khi không được lòng dân, không tôn trọng sự thật thì thiếu tự tin là một hệ lụy tất yếu của nhà cầm quyền Cộng sản. Với một tâm thế thiếu tự tin trong lãnh đạo, người Cộng sản sẽ sợ hãi, hoài nghi và có cái nhìn cừu thù với bất kỳ tổ chức, nhóm xã hội hay tôn giáo nào có tiếng nói lan tỏa, có độ bao phủ về uy tín hoặc tâm linh.

Và chính vì thiếu tự tin mà nhà lãnh đạo Cộng sản rất lo sợ trước bất kì hoạt động nào có tính thu hút của các tôn giáo, các nhóm, các tổ chức trong xã hội. Cấm các sinh hoạt văn hóa tôn giáo là một trong những động thái nhằm ngăn chặn sự phát triển và chặn đứng bất kì mối nguy nào từ phía bị ngăn chặn. Sâu xa hơn, nó cũng cho thấy đây là một động thái có tính cạnh tranh và đố kị, chất chứa mặc cảm, tự ti của một đảng khấu không có đủ uy tín và năng lực quản lý.

Và một khi tự đặt mình vào vị trí của một đảng khấu, thao túng, độc đoán, chuyên chế, độc tài và tham lam… Thì hẳn nhiên vị trí của một nhà lãnh đạo, một nhà tổ chức quản lý quốc gia đã hoàn toàn mất. Đây là sự bất lợi vô cùng lớn cho sự tồn tại của đảng Cộng sản. Nếu như hành vi này xảy ra trước năm 1990, nghĩa là trước thời gian sụp đổ của hệ thống Cộng sản xã hội chủ nghĩa trên thế giới, khi mọi thông tin còn bị giới hạn và xã hội dân sự chưa có tính phổ quát như hiện tại… thì đảng Cộng sản còn có thể hi vọng xoay xở, tiếp tục phát triển bằng các thao tác mị dân thêm một thời gian nữa.

Nhưng với hiện tại, khi mọi thứ đã phát triển, thế giới internet đã giúp cho đại bộ phận người dân có thể cập nhật thông tin đa chiều và nhận thức của người dân cũng phát triển đáng kể. Dù có cố gắng chối bỏ hoặc đánh tráo khái niệm kiểu gì thì đảng Cộng sản cũng tự nhìn thấy được sự khủng hoảng và mối nguy sụp đổ của họ. Bởi ngay trong lựa chọn độc tài, toàn trị, bóp ngạt tôn giáo và lấy cấm đoán làm kim chỉ nam quyền lực cũng đã chạm phải ngòi nổ phản kháng trong nhân dân.

Và trên phương diện chính trị, một khi chọn tư thế đảng khấu để đối đầu và cấm đoán mọi hoạt động của các tổ chức xã hội, các nhóm và các tôn giáo trong nhân dân… Thì đảng Cộng sản đã không còn cách nào khác, chấp nhận để lộ thân phận của một đảng khấu, không đủ sức mạnh bao quát và dung nạp của một nhà tổ chức lãnh đạo quốc gia. Điều này gây ra hệ lụy không hề nhỏ cho tương lai quốc gia.

Bởi với người dân các quốc gia Cộng sản, thay vì có một nhà nước với đầy đủ tư cách nhà lãnh đạo quốc gia thì họ phải gánh trên vai một gánh nặng đảng khấu cùng hàng loạt sự chèn ép và bất công do đảng khấu đó gây ra. Nguy cơ nội chiến, nội loạn và đất nước đi đến bế tắt là chắc chắn xảy ra.

Rất tiếc, sau nhiều năm gắng gượng và có nhiều thay đổi để phát triển kinh tế, nhà cầm quyền Cộng sản ở các nước Cộng sản xã hội chủ nghĩa, mà nổi trội là Trung Quốc và Việt Nam lại chọn tư thế của một đảng khấu để tự đẩy mình vào cuộc “đá cá lăn dưa” với giang hồ. Mà biểu hiện rõ nét nhất của nó là cấm kị tôn giáo, triệt tiêu tiến bộ và chấp nhận đánh đổi vận mệnh quốc gia bằng sự tồn tại của đảng, của tổ chức. Một đất nước mà nhà lãnh đạo rơi vào trạng huống đảng khấu thì còn lâu lắm mới bình yên để phát triển, thật là buồn khi nghĩ đến điều này!

Blog RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Ba 2019
Việc đảng CS quốc doanh hoá Phật giáo đã biến tôn giáo thành một ngành công nghiệp hái ra tiền. Chúng đã thay đổi giáo lý nhà Phật, xuyên tạc thuyết luân hồi, quả báo, vong báo oán để lừa bịp dân chúng nhằm biến chùa thành một BOT, trạm thu phí tín ngưỡng và nơi hối lộ thánh thần để tồn tại. Đây cũng là một hình thức bóc lột sức lao động của người dân qua tiền bạc trả phí cho sự u mê về dân trí. Ngày xưa trước 1945 dân Việt chỉ bị một cổ 2 tròng. Bây giờ nhờ ơn đảng đã tăng lên thành một cổ 4 tròng.
20 Tháng Ba 2019
Trở lại với hiện tình đất nước hôm nay thì theo nhận định của tôi không một quốc gia nào, một thế lực nào có thể giúp đỡ thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam ngoại từ từ người dân trong nước, chỉ có sức mạnh của lòng dân mới có thể làm rung rinh Hà Nội, chỉ có sự phẩn uất của dân tộc mới có thể khiến cho Ba Đình sụp đổ, công thức của cuộc cách mạng này không có gì khác ngoại trừ cụm từ “Hiệu Ứng Nước Sôi”, từ âm ỉ cho đến sôi sục, dâng trào và tuôn trào là những gì đã, đang và sắp diễn ra tại Việt Nam.
20 Tháng Ba 2019
vụ một bé gái 9 tuổi ở Hà Nội bị một kẻ lạ mặt dụ dỗ chở vào vườn chuối dùng tay xâm hại đến rách màng trinh, thủng tầng sinh môn, chảy nhiều máu; chưa kể còn dùng vũ lực khiến bé bị rạn xương tay phải, gãy 1 răng hàm dưới…nhưng khi trao đổi với PV báo Dân Trí sáng 18.2, ông Trần Trí Dũng - Trưởng Công an huyện Chương Mỹ (Hà Nội) lại khẳng định vụ việc đã được đơn vị này khởi tố đúng tội danh: “…Lời khai của cháu bé, lời khai của đối tượng phù hợp với hành vi dâm ô. Không có dấu hiệu của hành vi hiếp dâm”...
16 Tháng Ba 2019
Chuyện đó đã là bình thường trong thế kỷ 21 thế nhưng với Võ Kim Cự một tên tội phạm của dân tộc, một tên tàn phá sinh thái, tài nguyên đất nước, khinh khỉnh xem dân chúng không ra gì mà có được tấm thẻ thường trú nhân của Canada thì đó chính là sự sỉ nhục cho đất nước này, mang tiếng là quốc gia văn minh mà lại đi chứa chấp một thằng cặn bã của Việt Nam. Thật nhục nhã cho đất nước Canada!
16 Tháng Ba 2019
Được nước Mỹ và tổng thống Trump mời thăm Mỹ với một thỏa thuận cỏn con như nêu trên, ông Trọng đã vượt qua được chính mình, nhưng, tôi e ông Trọng cũng chưa chắc đã đi đươc, vì ông có thể “nhảy sào” qua Trung Nam Hải, nhưng những sát thủ máu lạnh của Trung Nam Hải (Tàu Cộng), có chì chịt trên đất Việt Nam, sẽ cho ông Trọng không đi chầu Diêm Vương thì cũng chỉ còn là cái xác: sống mà như chết. Gương bao người cũng còn sờ sờ ra cả đấy.
16 Tháng Ba 2019
Và nay thế giới lại xuất hiện một Greta Thunberg - cô bé sinh năm 2003 mà đã dám đòi chính phủ Thụy Điển giảm lượng khí thải carbon theo Thỏa thuận Paris. Việc làm của cô bé nhỏ này đã trở thành phong trào lan rộng trên khắp thế giới. Đã có hơn 20.000 sinh viên trên 270 thành phố tại các quốc gia bao gồm Úc, Áo,Bỉ, Canada, Hà Lan, Đức, Phần Lan, Đan Mạch, Nhật Bản, Thụy Sĩ, Vương quốc Anh và Hoa Kỳ hưởng ứng. Cô bé này làm được điều đó khi mới có 15 tuổi. Vô cùng trẻ!
12 Tháng Ba 2019
Là đối tác chiến lược của nước Mỹ Việt Nam sẽ hưởng được nhiều mức ưu đải về thuế quan thế nhưng tiêu chuẩn của Mỹ đưa ra là Việt Nam bắt buộc phải có nền kinh tế thị trường tự do nhưng trong thực tế Việt Nam không đủ tiêu chuẩn đề ra bởi vì họ đang dùng một nền kinh tế thị trường quái thai, mạo danh khi đang tồn tại song song hai khối doanh nghiệp quốc doanh và tư doanh, những công ty nhà nước tuy làm ra vẻ là đã chuyển qua Cty Cổ Phần nhưng bên trong đó vẫn còn tồn tại hệ thống đảng ủy, đoàn thanh niên chi phối hoạt động với những chức danh bí thư có thể quyết định hoàn toàn hoạt động của doanh nghiệp...
12 Tháng Ba 2019
VOICE gây quỹ khắp 4 Châu (chưa thấy qua Phi-châu xin $ của mấy chú DA ĐEN); Chủ của VOICE là luật sư Trịnh Hội dân Tây học, ca hát nhảy múa MC đủ tài nên “danh tiếng lẫy lừng”... chớ đâu phải dân học Luật mọi ở thành Hồ hay hang Pắcpó... lẽ nào để cho “sếp” văn phòng VOICE Bangkok của mình đi “kêu cứu cộng đồng mạng” như đứa con nít... Nghe có mùi hơi bị NHỤC ở đâu đây?!
11 Tháng Ba 2019
Tôn giáo là một nhu cầu tâm linh thiêng liêng của con người, thế giới không chỉ có Phật Giáo mà còn có Thiên Chúa Giáo, Tin Lành, Ấn Độ Giáo, Bà La Môn, Hồi Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo…và nhiều đạo khác chưa được đưa con người biết đến vì ở sâu trong rừng rậm hay nơi hẻo lánh nhưng tựu trung tôn giáo chỉ dạy con người làm điều thiện lành chứ không dạy con người làm điều ác, tuy nhiên do cái bản ngã Tham - Sân – Si của con người mà biến tướng ra; đặc biệt là sự ngu muội khi sống trong một quốc gia chỉ có bưng bít và tuyên truyền.
09 Tháng Ba 2019
Quyền lực có khả năng làm tha hóa con người nhưng cũng có khả năng làm mê muội con người vô tận. Một đất nước như Thái Lan, GDP chẳng bao nhiêu nhưng chỉ riêng tài sản của quốc vương đã chiếm hết 30 tỷ USD và rất nhiều đất đai của dân chúng. Đến giờ này vua vẫn còn được các tướng lĩnh phủ phục khi vào chầu và tất cả các chính phủ được bầu lên buộc phải trung thành với hoàng gia, coi hiến pháp như mảnh giấy lộn thì hỏi sao các quốc gia cộng sản khác không thần phục đảng cộng sản.