Sự thật về 12 ngày đêm : đế quốc Mỹ đánh quá tệ?

19 Tháng Mười Hai 201711:10 CH(Xem: 1761)

SỰ THẬT VỀ 12 NGÀY ĐÊM : ĐẾ QUỐC MỸ ĐÁNH QUÁ TỆ?

3a798c4c-9f46-4f85-8a7c-dba44e520d8aĐố vui để học: Các em cho biết khẩu pháo cao xạ này tên gì? do nước nào sản xuất? và tầm bắn của nó có thể vươn tới độ cao của B52 không?
Động não đi các bé DLV, đặc biệt là bé Trần nhật Quang, nếu để lâu không suy nghĩ thì có khả năng bị bại não rất là cao đấy!


NS. Tô Hải


Mấy hôm nay, các phương tiện truyền thông lề đảng liên tục đăng bài, đưa hình ảnh, tổ chức cho các nhân chứng lịch sử phát biểu về cái «chiến dịch Điện Biên Phủ Trên Không» cách đây 45 năm!

Thôi thì đủ thứ tài tình của Đảng ta về chiến lược, chiến thuật, nào là về nghệ thuật quân sự, nào là 4 mũi giáp công để đánh thắng trận Điện Biên Phủ Trên không, nào là buộc Đế Quốc Mỹ và tay sai phải ngồi vào bàn hội nghị ký kết «Hiệp định Lập Laị Hòa Bình và Chấm dứt chiến Tranh ở Việt Nam», buộc quân Mỹ phải «rút lui nhục nhã», tạo điều kiện cho cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam đi đến thắng lợi hoàn toàn...

Chao ôi! Toàn những lời lẽ đã được viết trên sách vở báo chí của họ cả 45 năm qua! Một chứ mười thằng Mỹ mà gặp phải cái sự tài tình vô biên của «Bộ Chính Trị Đảng ta» thì cũng đi tiêu luôn!

Cho nên, hôm nay Đảng được quyền làm vua, muốn gì được nấy, bất khả xâm phạm là cái lẽ thường tinh! Thằng nào phủ nhận cứ là chộp đi tù hết!

NHƯNG KHÔNG! Không phải như thế!

Tớ, nhân danh một người có cái đầu biết nghĩ, có cái tim biết rung động, và có cái «gan» dám nói ra những điều mà khối người nghĩ như tớ mà chẳng dám hé môi, xin tuyên bố:

Theo tớ: CHIẾN DỊCH 12 NGÀY B52 DỘI BOM MIỀN BẮC VIỆT NAM KHÔNG HỀ CÓ MỘT MỤC ĐÍCH QUÂN SỰ NÀO!

Mỹ cũng chẳng muốn tiếp tục tham chiến, mà ta cũng chẳng mong tiêu hao bớt không lực Hoa Kỳ để đọ tài nghệ thuật quân sự làm gì!

Tất cả chỉ nhằm mục đích là kéo phái đoàn Lê Đức Thọ trở lại Paris để ký kết cho xong cái Hiệp Nghị đã hoàn chỉnh và ký tắt, trừ một điều khoản chưa thống nhất mà quan trọng bậc nhất là «phía Mỹ phải bồi thường chiến tranh với số tiền là...tỷ ??? đô-la....».

Chính cái sự bế tắc tạm thời này mà hai bên đều tạm nghỉ, để chuẩn bị một «ván cờ chính trị bằng ...bom đạn» cuối cùng, mà nguời Mỹ đang nóng lòng chấm dứt ngay cái cuộc dính líu "tốn kém tiền bạc và mạng người nhất trong lịch sử của nước Mỹ"

Trong cái tháng 12/1972 đó, chẳng phải chỉ có những cán bộ tuyên huấn như tớ, không ai là cán bộ nhà nước ở miền Bắc mà không phải học qua chiến lược, chiến thuật «Bốn mũi giáp công» của Đảng ta!

Nghĩa là: Trên chiến trường càng đánh mạnh thì trên bàn hội nghị càng dễ cho "ta"... mặc cả. Cú 4 mũi giáp công lần này không ngờ lại được chính người Mỹ mang áp dụng ngay vào những ngày cuối tháng 12 năm 1972!

Chiến trường miền Nam chưa dọa được nổi ai thì ở miền Bắc, Nixon đã ký lệnh tiến hành ngay chiến dịch «Linebacker 2» đe dọa «đưa miền Bắc VN trở lại thời kỳ đồ đá» như H. Kissinger đã công khai báo trước!(«push the Viet Nam to the Stone age»)! bằng cuộc tấn công từ trên trời suốt 12 ngày đêm bằng đủ loại máy bay gồm cả B52 rải thảm ở trên 140 địa điểm của 5 thành phố! Chỉ riêng Hà Nội, 67 xã ngoại thành (nặng nhất là Yên Viên), 19 trận địa tên lửa, 14 trận địa phòng không, 8 sân bay đã bị dội 36.000 tấn bom.

Làm chết (theo "ta") là 4025 người và (theo Mỹ) là 2200 trên 5 tỉnh bị bom B52, mà chỉ riêng Hà Nội là...1.318 người!

Thiệt thòi về vật chất, cầu đường, kho tàng quả là to lớn nhưng so với khối lượng hơn 36.000 ngàn tấn bom đổ xuống (bằng tất cả số bom Mỹ đã đổ xuống hai miền VN từ 1961 đến 72) thì sao cái số người chết lại quá ít thế nhảy? «Thằng Mỹ có mắt như mù», «B 52 là bê quăng sai» (*) thật sao? Trường quân sự Mỹ đào tạo ra toàn thứ vô tích sự thua cả một anh nông dân chính cống Thái Bình lái máy bay sao?

Là người chứng kiến từ đầu đến cuối không sót một trận nào trên một sân thượng đường Quan Thánh của nhà đạo diễn điện ảnh Đỗ Ngọc: tớ xin nói thẳng một điều mà người ta sợ chạm đến nhất,
ĐÓ LÀ:

TRƯỚC SAU NHƯ MỘT KHÔNG QUÂN MỸ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐÁNH VÀO KHU DÂN SỰ!

Điều này giải thích tại sao dân Hà Nội trong đó có tớ thì.., «dù ai đi đâu thì đi, Quyết tâm ở lại một ly không rời!». 
Trong những ngày mà người ta hô hoán lên, tưởng như Hà Nội sắp bị san thành bình địa ấy, tớ và bạn bè, đặc biệt những anh em trong dàn nhạc của xưởng phim truyện (ngày ấy còn trẻ hơn tớ nhiều nên nay chắc khối người còn sống) chắc không thể nào quên!

Tất cả chúng ta đều ra ngồi ngắm cái «trò chơi nắn gân chết người» bên bờ hồ Tây ngay cạnh studio của xưởng, đúng vào những ngày thu thanh âm nhạc cho phim "Bài ca ra trận” của tớ (Đạo diễn Trần Đắc)

Chẳng anh nào có lấy một cái hầm cá nhân! Anh nào cũng yên chí «Mỹ nó đánh có mục tiêu cả đấy!» hoặc "Nếu bị tên bay đạn lạc thì có đi sơ tán hay xuống hầm cũng chết vì...có số cả thôi"!

Như ông Đại sứ Santini và cô nhân tình nào đó đã bị Thần chết điểm danh nên mắc phải «tên bay đạn lạc»! Chứ Sức mấy mà Mỹ nó dám làm cỏ cả gần trăm cái sứ quán! Có mà chính trị...Rồ!

Cho nên: Cách tránh máy bay Mỹ tốt nhất chính là...ở lại Hà Nội! Thậm chí có nhiều gia đình cơm nắm, muối vừng lên cạnh hai sứ quán Liên Xô và Trung Quốc trải chiếu nằm la liệt suốt đêm ngày!

Nói trắng ra rằng, Không lực Mỹ đã có lệnh nên cố tránh hết sức các mục tiêu phi quân sự.


Một vài nơi như mặt sau phố Khâm Thiên, bệnh viện Bạch Mai đều do cảnh tên bay, đạn lạc, né tránh tên lửa, pháo cao xạ mà xảy ra. Chưa kể có đêm, khán giả đã chứng kiến cảnh lạnh người tên lửa ta vừa phóng lên bỗng vì sao chẳng biết không bay lên tới đích mà lại bay vòng cầu, rớt trúng một khu dân cư nào đó ở ngoại thành! Trừ bọn tớ, ai nghe nổ đùng trên đầu chẳng cho là... bom địch!

Còn chuyện sơ tán ư? Có những bài phơi-ơ-tông viết cứ như thật của mấy anh ký giả «nghe kể lại rồi tán láo»...thì...đúng là không mấy ai biết được rằng:

a-/Hà Nội đã bắt buộc phải đi sơ tán từ lâu! Ngay gia đình tớ cũng có 3 nơi sơ tán vì 3 con phải đi theo 3 trường!

Dân số Hà Nội lúc ấy chẳng còn được nửa triệu người. Đặc biệt qua bao năm sống dưới chế độ bao cấp sau "cải tạo XHCN", mất tất tần tật rồi, có ai còn gì đâu để mà thương tiếc! Có cái xe đạp là quý nhất với một cuốn sổ gạo và một nắm tem dầu, mỡ, đậu phụ, là...hấp lên đường!

Chính cái không khí «hòa bình đến nơi rồi» đã làm nhiều người «hồi cư» sớm tí chút nên mới có chuyện một đêm 18/12/1972 di tản được 50 vạn người! Nhưng Trở lại nơi sơ tán mới đúng là tính chất của cái đêm đáng nhớ ấy!

Chẳng cần lệnh liếc, chẳng cần phải tổ chức đội đoàn..., chẳng cần ai "lãnh đạo", mạnh ai thì cứ «vô tư» trở về nơi sơ tán! Ai có xe dùng xe! Ai chạy bộ thì chạy bộ!...

Cho nên, các con đường dẫn ra khỏi thủ đô, tối hôm đó đều...«vui như trẩy hội»!

Con nít vừa đi vừa chạy trên đường sáng trăng, đuổi nhau la hét om sòm. Tớ cũng cảm thấy rất vui khi trực tiếp chứng kiến cái cảnh này do cũng phải đưa đứa con út về nơi sơ tán vì nó cũng như nhiều học sinh khác cứ tưởng hòa bình đến nơi, nên nhân ngày nghỉ lễ, mò về Hà Nội thăm nhà! Nào ngờ! Nói phỉ phui, nếu Đế Quốc Mỹ chủ trương giết người thì chỉ đêm đầu tiên, nó có thể tiêu diệt cả ngàn người trên những con đường dẫn ra khỏi Hà Nội như chơi!

Nhưng may thay, cho đến gần sáng, khi xuất hiện những chiếc ô-tô đủ loại đuổi theo đoàn người đi sơ tán tự động, mới các cháu "ưu tiên lên xe", tất cả không hề xảy ra một chuyện đáng tiếc nào!

Vậy mà người ta cứ nói «phóng» lên sự thần kỳ của cuộc di tản trong một đêm của nhân dân Hà Nội dưới dự lãnh đạo và tổ chức tài tình cuả Đảng đã đập tan âm mưu của «Đế Quốc Mỹ»! Ôi! tuyên truyền nhồi sọ láo toét cho ba cái anh nông dân i-tờ-rít cách đây 45 năm nay mang ra diễn lại với dân Việt thời @ này! Đúng là họ ...liều thật !

Tóm lại VỤ 12 NGÀY ĐÊM, chính phía Mỹ đã dùng chiến thuật ĐÁNH ĐỂ ĐÀM của Việt Cộng một cách hiệu quả hơn «ta» chứ chẳng nhằm mục đích quân sự nào cụ thể! Và họ đã ép «Ta» phải trở lại Hội Nghị Paris bằng cái giá tiền, của, và sinh mạng của cả 2 bên không rẻ chút nào!

Bản hiệp ước Paris vẫn được ký mà vẫn không có được sự đòi hỏi của phía Việt Nam là Bồi Thường Chiến Tranh! Chẳng thêm cũng như bớt được điều gì so với bản ký tắt do ông Sáu Thọ mang từ Paris về mà bọn mình đã phải học để mà..."quán triệt" để mà viết baì ca ngợi sự tài tình của Đảng-Bác (dù bác đã chết cả 3 năm rồi)!

Không những thế, nó đã đánh dấu một thời kỳ lịch sử đau thương mới của dân tộc Việt: Đó là sự rút lui khỏi một cuộc chiến bị khoác cho là «xâm lược» của người Mỹ, để lại cho mảnh đất hình chứ S một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn thêm hơn ba năm nữa mang tên «Chiến tranh giải phóng» nhưng thực chất là cuộc chiến để cộng sản hóa khắp vùng Đông Nam Á này!!!

Chính cái thắng lợi 1975 của những người cộng sản miền Bắc đã đưa cả dân tộc Việt này vào chỗ «không thể hòa hợp» cho đến hôm nay và...cho đến...«bao giờ...cho đến bao giờ!» bắt đầu từ cuộc «nắn gân nhau» bằng xương máu của hàng vạn con người...là như vậy đấy!

Là nhân chứng lịch sử còn sót lại («eyes and ears witness»), mình càng thấy «đau» hơn khi người ta đã liều lĩnh bóp méo sự thật, để lừa gạt những thế hệ hôm nay và mai sau! 
Và mình quyết phải nói lên, dù mới chỉ nói ra được mới có 1/10 sự thật!

Ai còn sống sót đến ngày hôm nay hãy bổ xung cho lớp trẻ hôm nay được rõ thêm kẻo cứ phải nghe mấy ông già, dù ít tuổi hơn mình, nhưng hầu hết đã lẩm cẩm hết hơi, đang lên Tivi nói ra những điều mà tớ bỗng dưng thấy cần phải viết ngay entry này./.


Tham khảo (nhớ bịt mũi vì thối quá):
http://www.hanoimoi.com.vn/Hinh-Anh/Chinh-tri/885941/dien-bien-phu-tren-khong---nhung-hinh-anh-hao-hung

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Ba 20199:53 CH(Xem: 222)
Đó là nguyên tắc trong một quân đội chiến đấu để bảo vệ tổ quốc chứ không phải bảo vệ Đảng. Khi anh nghe lời Đảng để đứng im mà không nghe mệnh lệnh trái tim của Tổ Quốc thì anh không còn là người lính. Phải phân định rạch ròi như thế để giáo dục cho thế hệ sau hiểu rằng :" Khi cầm súng tiến lên về phía trước thì phải chấp hành mệnh lệnh của chỉ huy. Khi chỉ huy là một kẻ phản bội ta có thể chỉ CHẤP HÀNH MỆNH LỆNH CỦA TỔ QUỐC".
11 Tháng Ba 20198:39 CH(Xem: 303)
Còn chúng tôi những nhà tranh đấu đã rời khỏi Việt Nam không phải ai cũng thất bại, chúng tôi là những người đã thành công tại Việt Nam có sự nghiệp và địa vị xã hội hẳn hoi nhưng bắt buộc phải rời khỏi quê hương để đi đến xứ người làm phụ bếp, chà cầu tiêu bởi vì chúng tôi tranh đấu cho một dân tộc Việt Nam tươi sáng, trong đó có cả cho lũ Dư Lợn Viên ăn cám đảng chúng mày đấy, lũ khốn nạn!
07 Tháng Ba 20199:41 CH(Xem: 266)
Học hỏi kinh nghiệm từ đàn anh Kpa Kơ lơng trên Tây Nguyên, anh Sáu đã luyện tập và áp dụng cách bắn "xâu táo". Khi đã thuần thục, chỉ với một viên đạn anh hạ gục 2-3 chiếc trực thăng là chuyện thường. Anh đã 6 lần được tuyên dương danh hiệu "Dũng Sĩ Diệt Máy Bay" với thành tích bắn rơi 66 trực thăng và 6 chiếc phi cơ chiến đấu của địch.
03 Tháng Ba 20199:24 CH(Xem: 252)
Ấy là các chú thấy như thế, chứ ông Nguyễn Phú Trọng chưa từng một lần nói với anh như vậy. Hơn nữa, ông Trọng hiện nay đang là đại diện cho quyền lực Tàu quyền cộng sản ở Việt Nam, nên anh thông sử Tàu và nhập tâm những lời dạy của các bậc minh triết Tàu, trong đó có minh triết gia Không Tử. Không Tử đã từng dạy rằng “ai chê ta là thày ta”. Anh chê anh Trọng nhiều lần ( như các chú nói), tức anh là thầy anh Trọng nhiều lần. Như vậy, anh Trọng cảm ơn anh còn chưa thấy, sao các chú có thể sui anh Trọng bắt anh cho được?
25 Tháng Hai 20198:56 CH(Xem: 528)
Nói thẳng ra Việt Nam là cái nơi cho mướn phòng ốc, khách sạn chứ chả có cái gì để được gọi là "Trung Tâm Hòa Giải Xung Đột Quốc Tế" nào cả, cuộc họp Thượng đỉnh Mỹ - Triều chỉ có hai nước Mỹ và Bắc Triều Tiên, còn Việt Nam thì cấm cửa đừng hòng bước vô vì vậy dùng từ đúng đắn hơn thì sẽ phải nói là "Việt Nam, Điểm đến để hội đàm". Bọn bồi bút này chỉ lừa bịp người dân nhẹ dạ cả tin mà thôi.
18 Tháng Hai 20199:22 CH(Xem: 914)
Thế lực thù địch ở đâu? Xin thưa với bác cả: ở sau lưng bác!” - ( hết trích). Kẻ nào đã ra lệnh, thưa ông Văn, nếu không phải là tổng chủ Nguyễn Phú Trọng mà ông luôn trân trọng gọi là ‘bác cả”. Và thưa ông Văn, đây cũng không phải lần đầu, ông viết bài, khen chê chỉ nằm đánh bóng cho đảng và lãnh tụ đảng như thế này.
14 Tháng Hai 20199:30 CH(Xem: 801)
Tập đã cho Ủn diễn tuồng thì không dại gì chẳng cho luôn Trọng đóng trò khi Trump sắp đến Việt Nam. Có lẽ ba tên ăn cướp, ăn vạ và ăn xin đang đoán biết chu kỳ khủng hoảng tài chính sắp đến và Trung Quốc cũng như Việt Nam sẽ là tâm điểm nên giả bộ ly gián để lừa các tổ chức tài chính thế giới. Thật đúng như nhà đấu tranh dân chủ người Trung Quốc Nguỵ Kinh Sinh nhận định " Khi cần csVN có thể chửi Trung Quốc để được mang tính chính danh với thế giới là họ vẫn còn độc lập, chưa phải là một khu tự trị của Trung Quốc".
13 Tháng Hai 20194:22 CH(Xem: 1053)
Tác giả nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi viết vì những giòng ông viết chỉ là đánh bóng cho chế độ. Cả 3 lực lương CS, Pon Pot, Pha thét Lào đều do TC dựng nên với ý đồ gây xáo trộn Đông Dương trong công cuộc bành trướng. VN chiếm CPC 10 năm không phải để tránh cho nước này tái thảm họa diệt chủng mà đó chính là hậu thuẩn cho chính phủ bù nhìn Hiêng Sam Rin - Hun Sen trong giấc mộng biến quốc gia này thành một quốc gia CS tay sai cho VN. Đó là lý do; và Hun Sen đã phản bội lại VN khi binh TQ trong vấn đề biển Đông....
09 Tháng Hai 20199:46 CH(Xem: 872)
Đây là những diễn viên nổi tiếng của thời Hậu CS. Khi cái giá trị nhân cách, đạo đức được thể hiện qua màn sân khấu nghệ thuật. Cái kết của sự lưu manh, giả trá mong được gỡ gạc, cứu lấy niềm tin trên sự nguỵ tạo dối lừa cùng chung một mệnh đề.
04 Tháng Hai 20198:33 CH(Xem: 1085)
Táo quân mà ngay vào phần đầu đã quảng cáo một cách lộ liễu và thô kệch sản phẩm xe điện. Tiếp nữa là thương mại điện tử rồi hãng hàng không. Sau đó là vài hành động hối lộ thô bỉ từ cổng thiên đình, và lại dựa vào Ngọc hoàng với “diệt tham nhũng không có vùng cấm”. Tham nhũng do thiên đình tạo ra và tại sao lại phụ thuộc vào một ông vua?
20 Tháng Ba 2019
Trở lại với hiện tình đất nước hôm nay thì theo nhận định của tôi không một quốc gia nào, một thế lực nào có thể giúp đỡ thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam ngoại từ từ người dân trong nước, chỉ có sức mạnh của lòng dân mới có thể làm rung rinh Hà Nội, chỉ có sự phẩn uất của dân tộc mới có thể khiến cho Ba Đình sụp đổ, công thức của cuộc cách mạng này không có gì khác ngoại trừ cụm từ “Hiệu Ứng Nước Sôi”, từ âm ỉ cho đến sôi sục, dâng trào và tuôn trào là những gì đã, đang và sắp diễn ra tại Việt Nam.
20 Tháng Ba 2019
vụ một bé gái 9 tuổi ở Hà Nội bị một kẻ lạ mặt dụ dỗ chở vào vườn chuối dùng tay xâm hại đến rách màng trinh, thủng tầng sinh môn, chảy nhiều máu; chưa kể còn dùng vũ lực khiến bé bị rạn xương tay phải, gãy 1 răng hàm dưới…nhưng khi trao đổi với PV báo Dân Trí sáng 18.2, ông Trần Trí Dũng - Trưởng Công an huyện Chương Mỹ (Hà Nội) lại khẳng định vụ việc đã được đơn vị này khởi tố đúng tội danh: “…Lời khai của cháu bé, lời khai của đối tượng phù hợp với hành vi dâm ô. Không có dấu hiệu của hành vi hiếp dâm”...
16 Tháng Ba 2019
Chuyện đó đã là bình thường trong thế kỷ 21 thế nhưng với Võ Kim Cự một tên tội phạm của dân tộc, một tên tàn phá sinh thái, tài nguyên đất nước, khinh khỉnh xem dân chúng không ra gì mà có được tấm thẻ thường trú nhân của Canada thì đó chính là sự sỉ nhục cho đất nước này, mang tiếng là quốc gia văn minh mà lại đi chứa chấp một thằng cặn bã của Việt Nam. Thật nhục nhã cho đất nước Canada!
16 Tháng Ba 2019
Được nước Mỹ và tổng thống Trump mời thăm Mỹ với một thỏa thuận cỏn con như nêu trên, ông Trọng đã vượt qua được chính mình, nhưng, tôi e ông Trọng cũng chưa chắc đã đi đươc, vì ông có thể “nhảy sào” qua Trung Nam Hải, nhưng những sát thủ máu lạnh của Trung Nam Hải (Tàu Cộng), có chì chịt trên đất Việt Nam, sẽ cho ông Trọng không đi chầu Diêm Vương thì cũng chỉ còn là cái xác: sống mà như chết. Gương bao người cũng còn sờ sờ ra cả đấy.
16 Tháng Ba 2019
Và nay thế giới lại xuất hiện một Greta Thunberg - cô bé sinh năm 2003 mà đã dám đòi chính phủ Thụy Điển giảm lượng khí thải carbon theo Thỏa thuận Paris. Việc làm của cô bé nhỏ này đã trở thành phong trào lan rộng trên khắp thế giới. Đã có hơn 20.000 sinh viên trên 270 thành phố tại các quốc gia bao gồm Úc, Áo,Bỉ, Canada, Hà Lan, Đức, Phần Lan, Đan Mạch, Nhật Bản, Thụy Sĩ, Vương quốc Anh và Hoa Kỳ hưởng ứng. Cô bé này làm được điều đó khi mới có 15 tuổi. Vô cùng trẻ!
12 Tháng Ba 2019
Là đối tác chiến lược của nước Mỹ Việt Nam sẽ hưởng được nhiều mức ưu đải về thuế quan thế nhưng tiêu chuẩn của Mỹ đưa ra là Việt Nam bắt buộc phải có nền kinh tế thị trường tự do nhưng trong thực tế Việt Nam không đủ tiêu chuẩn đề ra bởi vì họ đang dùng một nền kinh tế thị trường quái thai, mạo danh khi đang tồn tại song song hai khối doanh nghiệp quốc doanh và tư doanh, những công ty nhà nước tuy làm ra vẻ là đã chuyển qua Cty Cổ Phần nhưng bên trong đó vẫn còn tồn tại hệ thống đảng ủy, đoàn thanh niên chi phối hoạt động với những chức danh bí thư có thể quyết định hoàn toàn hoạt động của doanh nghiệp...
12 Tháng Ba 2019
VOICE gây quỹ khắp 4 Châu (chưa thấy qua Phi-châu xin $ của mấy chú DA ĐEN); Chủ của VOICE là luật sư Trịnh Hội dân Tây học, ca hát nhảy múa MC đủ tài nên “danh tiếng lẫy lừng”... chớ đâu phải dân học Luật mọi ở thành Hồ hay hang Pắcpó... lẽ nào để cho “sếp” văn phòng VOICE Bangkok của mình đi “kêu cứu cộng đồng mạng” như đứa con nít... Nghe có mùi hơi bị NHỤC ở đâu đây?!
11 Tháng Ba 2019
Tôn giáo là một nhu cầu tâm linh thiêng liêng của con người, thế giới không chỉ có Phật Giáo mà còn có Thiên Chúa Giáo, Tin Lành, Ấn Độ Giáo, Bà La Môn, Hồi Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo…và nhiều đạo khác chưa được đưa con người biết đến vì ở sâu trong rừng rậm hay nơi hẻo lánh nhưng tựu trung tôn giáo chỉ dạy con người làm điều thiện lành chứ không dạy con người làm điều ác, tuy nhiên do cái bản ngã Tham - Sân – Si của con người mà biến tướng ra; đặc biệt là sự ngu muội khi sống trong một quốc gia chỉ có bưng bít và tuyên truyền.
09 Tháng Ba 2019
Quyền lực có khả năng làm tha hóa con người nhưng cũng có khả năng làm mê muội con người vô tận. Một đất nước như Thái Lan, GDP chẳng bao nhiêu nhưng chỉ riêng tài sản của quốc vương đã chiếm hết 30 tỷ USD và rất nhiều đất đai của dân chúng. Đến giờ này vua vẫn còn được các tướng lĩnh phủ phục khi vào chầu và tất cả các chính phủ được bầu lên buộc phải trung thành với hoàng gia, coi hiến pháp như mảnh giấy lộn thì hỏi sao các quốc gia cộng sản khác không thần phục đảng cộng sản.
08 Tháng Ba 2019
“ Chúng ta, người Việt tỵ nạn cs không mong….”. Chỉ một câu này cũng đã vi phạm trầm trọng lỗi phạm trù Tôi và Chúng Ta, ai là chúng ta, cộng đồng người Việt tại Cali này có đến một triệu người, khi nói chúng ta thì chúng ta là những ai, bao nhiêu người đồng thuận? bao nhiêu người chống đối? phải có con số thống kê rõ ràng, còn nói lấy được chỉ là cách nói hàm hồ, nói bao đồng, anh phải nên nhớ rằng khi phát ngôn như thế thì ít ra mình cũng phải đại diện một tập thể thống nhất chứ chưa phải anh là đại diện cho tất cả người Việt tại đây