Ngục Trung Nhật Ký không phải của Hồ Chí Minh

15 Tháng Mười Hai 201712:32 CH(Xem: 4125)

BÁC LÀ ĐẠO CHÍCH-HỌC TẬP BÁC-CHÚNG CHÁU ĐẠO CHÔM 
H

Ngục Trung Nhật Ký không phải của
Hồ Chí Minh


nhat-ky-trong-tu2



 

Bút Sử

 

 

 

Theo học giả Lê Hữu Mục, trong quyển sách “Hồ Chí Minh Không Phải Là Tác Giả Ngục Trung Nhật Ký”, 1990, ông đã đưa ra đầy đủ bằng chứng để kết luận tập thơ này ra đời dưới sự dàn dựng công phu của ban biên soạn thuộc hệ thống Đảng Cộng Sản Việt Nam.

 

 Một bằng chứng hùng hồn nhất là hình bìa nguyên thủy của tập thơ chữ Hán in hình hai bàn tay bị xiềng nắm chặt lại đưa lên, phía trên đề ngày 29-8-1932 đến 10-9-1933, nghĩa là tập thơ được sáng tác trong giai đoạn trên. Nhưng theo cộng sản Việt Nam thì tập thơ được “Bác” sáng tác từ 29-8-1942 đến 10-9-1943,  trong giai đoạn “Bác” bị bắt tại biên giới Trung Việt, bị giam nhà tù của Tưởng Giới Thạch qua nhiều trại từ Tĩnh Tây, Thiên Bảo, Long Tuyền, Điền Đông, Quả Đức, Long An, Đồng Chính, Nam Ninh, Bào Hương, Lai Tân, Liễu Châu. Cứ như thế Hồ Chí Minh bị chuyển đi chuyển lại 30 nhà tù của 13 huyện tỉnh Quảng Tây.

 

Ông Đặng Thai Mai với chức vụ “Chủ Tịch Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật” được giao nhiệm vụ hiệu đính cuốn thơ trong thời gian 1959-1960 đã bị đảng CS cho là có những câu hỏi “lẩm cẩm.”  Ông đã đặt thắc mắc lên “Ban Tuyên Giáo” để ban này đưa lên Hồ Chí Minh. Câu hỏi : “Tại sao hình bìa cuốn thơ có ghi 29-8-1932 đến 10-9-1933 mà khi dịch ra thì phải sửa thành 29-8-1942 đến 10-9-1943?” Hồ Chí Minh không trả lời gì cả, giữ mãi thái độ lặng im, lại ve vuốt ông Mai và vội vàng thăng chức cho Đặng Thai Mai làm “Viện Trưởng Viện Văn Học”, một chức vụ bao trùm mọi sinh hoạt văn học.

 

Nếu Hồ Chí Minh làm ra những bài thơ này vào giai đoạn 1942-1943, tại sao Trần Dân Tiên (bút danh của Hồ Chí Minh) không đề cập tới những sáng tác của ông khi cho ra cuốn “Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Chủ Tịch Hồ Chí Minh” vào 1948? Đây là một cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng trong đó ông Hồ tự viết về mình, tự ca ngợi đánh bóng cá nhân ông ta. Những bài thơ hay như vậy mà ông không nhớ ra để ghi vào sách hay sao?

 

Theo giáo sư Lê Hữu Mục, 1958 sau khi dẹp xong vụ Nhân Văn Giai Phẩm, đảng CS thấy cần “sáng tạo” ông Hồ thành một 'lãnh đạo văn nghệ' để ngăn ngừa những vụ nổi dậy sau này.

 

Tập thơ gốc và tập thơ do Đảng tạo ra lại cách nhau khỏang 10 năm. Ban dịch thuật ngụy ra những ngày tháng trong đó cho tương xứng với những ngày Hồ Chí Minh bị giải đi các nhà giam bên Trung Quốc. Hầu hết là thơ chính gốc và một số ít thơ thật của Hồ Chí Minh. Người ta thấy ngay hai cách hành văn, hai tư tưởng, hai hoàn cảnh khác nha

 

Nhân vật Già Lý là ai trong “Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch” của Trần Dân Tiên?

 

Trần Dân Tiên viết (trang 87): “Hai người bị bắt làm ông chú ý hơn cả: một em bé học nghề mười ba tuổi….; và một tướng cướp già bị bắt vì bị bạn tố giác. Người này độ sáu mươi tuổi, hoà nhã, mưu trí và gan góc, giỏi chữ Trung-quốc, làm được thơ. Y tự cho mình là một anh hùng và cho ông Nguyễn cũng là một anh hùng. “Tôi là một con sư tử rơi xuống hố. Anh cũng là một con rồng mắc cạn,” y vừa nói vừa thở dài. Nhưng y rất lạc quan, nói tiếp thêm: “Sư tử một ngày kia sẽ trở về làm chúa sơn lâm, còn rồng một ngày kia sẽ bay lên trời và làm chúa tể gió mây.” Già Lý làm chúa một dãy núi…Lý khá ác với người giàu, nhưng rất tử tế với người nghèo. Vì vậy Lý đưọc nhân dân trong vùng vừa yêu vừa sợ.”

 

Trên là một số nét chánh về Già Lý mà Hồ Chí Minh đã tả trong sách khi ở tù chung với Lý tại nhà khám lớn ở Hong Kong từ 1932-1933. Lúc này Già Lý đã 60 tuổi , Hồ Chí Minh chỉ khoảng 42. 

 

 Lão phu nguyên bất ái ngâm thi (bài 2, Khai quyển)

 Lão phu hoà lệ tả tù thi (bài 110, Thu dạ).

 

 Theo giáo sư Lê Hữu Mục, 60 tuổi thì gọi làkì, 70-80 là điệt, 80-90 là mạo. Như vậy, những bài thơ trong đó tự xưng “lão” chắc chắn là của một người già, không phải ở tuổi 52 của Hồ Chí Minh, nếu cho rằng ông ta làm lúc ở tù tại Trung Quốc 1942. 

 

 Bài sau đây chứng tỏ tác giả là một người Trung Hoa (Hán):

 

Anh nói (bài số 7)

Trung thành, ta vốn không thẹn

Lại bị hiềm nghi là Hán gian!

Vốn biết là đời không dễ xử

Đến nay càng khó xử muôn vàn!

 

 Hán gian nghĩa là người Trung Hoa mà đi làm tay sai cho giặc. Nếu Hồ Chí Minh bị nghi làm tay sai cho người Trung Hoa thì gọi là Việt gian.

 

 Nhà ai hoa kết với đèn chưng

Quốc khánh vui reo cả nước mừng (bài 26)

 

 Song Thập là ngày 10 tháng 10,  tức ngày lễ lớn của Trung Hoa. Hồ Chí Minh là người Việt Nam thì hà cớ gì phải vui mừng trong  ngày lễ của nước khác. Hơn nữa, năm 1942, nếu coi như thơ của Hồ thì lúc này bị ở nhà tù Tưởng Giới Thạch thì tại sao lại reo vui với kẻ thù?

 

 Một bài thơ nói lên cảnh tù văn minh, không thể là cảnh nhà giam ở Trung Quốc:

 

Nhà Ngục (Nam Ninh)

Phòng giam kiến trúc rất ma-đăng

Đèn điện thâu đêm chiếu sáng trưng

Mỗi bữa chỉ vì duy có cháo

Cho nên cái bụng sợ chằng chằng!

 

 Ma-đăng là phiên âm chữ modern của tiếng Anh, nghĩa là hiện đại, văn minh. Chỉ có nhà tù ở Hong Kong mới xây bằng xi măng cốt sắt với kiến trúc tân thời, có đèn điện thâu đêm. Nhà giam ở Quế Lâm, Liễu Châu v.v.., lúc Hồ Chí Minh ở tù 1942 thì làm gì có những tiện nghi như ở Hong Kong. Như vậy thì chắc chắn bài thơ này của Già Lý ở tù 1932. Hơn nữa, trong “Những Mẩu Chuyện…” còn kể về 1942, Hồ Chí Minh đa phần bị xích xiềng, bị dẫn dắt đi từ nhà tù này tới nhà tù nọ trong nhiều tháng. Khi được nghỉ ngơi thì Hồ lại chán, không biết phải làm gì. “Nhưng cụ khổ nhất là mất thì giờ ngồi không. Trong khi Cụ Hồ la lết tấm thân mệt lử từ nhà giam này đến nhà giam khác, có lẽ những việc lớn đang dồn dập trong nước và trên thế giới.” (trang 97).

 

 Nhiều bài thơ trong Ngục Trung Nhật Kýchứng tỏ nhân cách một con người thoát tục, có tính siêu nhiên, tuy là một kẻ giang hồ. Một cái nhìn duy tâm của Già Lý trong:

 

Cảnh Chiều

Hồng nở rồi mai hồng lại rụng

Hoa tàn hoa nở những vô tình

Hương hoa bay thấy vào song ngục

Hương đến người tù tố bất bình!

 

Tư tưởng trên không thể là “tư duy” của những người cộng sản theo chủ thuyết duy vật. Khi ta đọc về Hồ Chí Minh của Trần Dân Tiên ta thây thể hiện một con người hoạt động đấu tranh, có tính mưu cầu. Hai nhân vật hoàn toàn khác nhau.

 

 Phong cách thật của Hồ Chí Minh trongNgục Trung Nhật Ký qua một ít bài thơ như:

 

 Hạn chế (103)

 

Đau khổ chi bằng mất tự do

Đến buồn đi ỉa cũng không cho

Cửa tù khi mở, không đau bụng

Đau bụng thì không mở cửa tù!

 

 Thiên bảo ngục (31)

 

Năm mươi ba dặm, một ngày dài

Aó mũ dầm mưa, giày rạc rài

Chỗ ngủ yên thâu đêm chẳng có

Ngồi trên hố xí đợi ngày mai

 
Cảnh tình này rất đúng trong trường hợp Hồ Chí Minh làm bài thơ trên khi bị tù tại Trung Quốc 1942. Trong “Những Mẩu Chuyện…” (trang 96): “Ăn uống thiếu, không khí thiếu, bẩn thỉu, ở lẫn với những người mắc bệnh giang mai, nghiện thuốc phiện. Nhà tù thường chật ních, người đến sau không có chỗ nằm. Ban đêm Cụ Hồ thường ngồi trên cầu xí ở ngay trong phòng giam. Nhưng cụ vẫn không được yên ổn. Lâu lâu cụ lại phải đứng dậy nhường chỗ cho một người đi ỉa đêm.”  Ngôn ngữ và phong cách của hai bài thơ trên và trong sách Trần Dân Tiên hầu như giống nhau hoàn toàn. Cách dùng chữ rất trần trụi (ỉa) mà trong thơ Già Lý thì nhã và kín đáo hơn.

 

Trần Dân Tiên cho đó là phòng giam. Điều này chứng tỏ rằng những “nhà tù” mà Hồ Chí Minh trải qua trong giai đoạn 1942-1943 tại Trung Quốc chỉ là những trại giam với phòng giam chật hẹp, khác hẳn nhà tù lớn ở Victoria Hong Kong. Đa phần những bài thơ của Già Lý nói về nhà tù, nhà lao, không phải phòng giam.

 

 Bài viết này chỉ đưa ra một vài điều chứng minh trong rất nhiều chi tiết mà học giả Lê Hữu Mục đã trình bày. Tuổi trẻ tại Việt Nam đến ngày nay vẫn còn phải học cái gọi là “tác phẩm văn học” của Hồ Chí Minh. Một vài sách báo của Mỹ khi viết về ông Hồ trong giai đoạn bị tù 1942 lại dẫn chứng bằng những bài thơ tù trên. Đó là điều đáng tiếc!

 


nguồn: http://hon-viet.co.uk/ButSu_NgucTrungNhatKyKhongPhaiCuaHochoMinh.htm

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Sáu 20208:52 CH(Xem: 242)
Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Đó là ông thủ tướng Việt Nam đang thiết kế một bộ máy kinh tài cho gia đình ngay trong bộ máy nhà nước. Bộ máy nhỏ này án ngữ ngay vị trí béo bở nhất trong bộ máy chính quyền Trung ương. Nếu nói chính phủ là một cơ thể sống, thì thủ tướng là bộ não, còn chi cục thuế là cái miệng nhận mọi nguồn thức ăn để nuôi sống cơ thể. Mà ai cũng biết, cái miệng được điều khiển bởi bộ não. Vậy thì với kết cấu cha kiểm soát bộ não, con kiểm soát cái miệng thì đây không phải sự phối hợp hoàn hảo còn gì? Não bảo miệng phải ăn nhiều nhưng nuốt ít thì miệng dám không nghe sao?
03 Tháng Sáu 20208:48 CH(Xem: 167)
Những đảng viên cộng sản khi còn đương chức đương quyền thì xưng là vô thần, có lời bất kính với Trời nhưng khi đến tuổi già và nhất là lúc sắp lâm chung thì lại là hữu thần. Cán bộ cấp Trung ương khi chết có bàn thờ Phật, mời chư tăng đến tụng kinh cho hương hồn mau siêu thoát. Hành động tiền hậu bất nhất của các đảng viên ấy làm tôi liên tưởng đến bài học “Biển bức” (Con dơi) trong cuốn Hán văn của Trần Trọng San: “Điểu dữ thú hống, biển bức thường trung lập. Điểu thắng, tắc biển bức phi nhập điểu quần, viết: “ Ngô hữu lưỡng dực, cố điểu dã”. Thú thắng, tắc biển bức tẩu nhập thú quần, viết: “ Ngô hữu tứ túc, cố thú dã”...
30 Tháng Năm 20204:26 CH(Xem: 804)
Không đâu. Bà xã tao có đi hỏi thăm mấy người bạn có chồng đi tù, họ nói bây giờ tai to mặt lớn, bộ trưởng với lại tướng tá kéo nhau vào tù nhiều quá, không được phòng riêng nữa đâu. Con vợ của thằng tướng Hoá còn kể tù đại gia năm bảy người chung một phòng, cứ cãi nhau đánh nhau đến nỗi quản giáo phải cho mấy thằng tù nghèo vào ở chung để có người can. Bà ấy còn kể thằng bộ trưởng Tuấn 2 lần bị tù đại bàng đánh lén đến rách cả mắt về cái tội lúc còn là bộ trưởng viết sách dạy đạo đức, mang vào trại giam bắt chúng nó học, bây giờ chúng nó ghét...
27 Tháng Năm 202010:07 CH(Xem: 988)
:“Vì vậy các con đừng mãn nguyện làm những con giun con dế, nhưng hãy nuôi ước vọng cao thượng, có chí lớn, tung cánh như chim đại bàng, bay lên cõi trời mênh mông bát ngát. Mỗi khi các con luồn cúi, hay gian dối để được điểm cao, được lợi lộc ích kỷ hay các con dùng bạo lực để giải quyết vấn đề là các con trở thành con giun con dế. Ngược lại khi các con dám trung thực cho dù có bị thiệt thòi và dám quên lợi ích riêng của mình vì lợi ích của tha nhân là các con đang tung cánh đại bàng để bay bổng lên cõi mênh mông của Thiên Chúa”
26 Tháng Năm 202010:00 CH(Xem: 956)
Và mấy chục năm sau, đàn em của hồ, Nguyễn Thiện Nhân, bí thư thành hồ với vai trò quan phụ mẫu chi dân đã không kiểm tra, làm tròn trách nhiệm của mình, y đến chỉ để nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu xong ra về rồi chuyện đâu cũng hoàn đó, không có gì thay đổi!
25 Tháng Năm 20207:55 CH(Xem: 940)
Thật đúng là nhờ có boác cho nên người dân mới khốn khổ đến thế này... Mà cũng lạ, lúc này tuyên giáo đảng hết dám khoác lác boác là ranh nhân văn hóa của thế giới rồi mà chỉ dám để là của Việt Nam. Trò lố thì bị hố là đúng rồi!
24 Tháng Năm 202010:29 CH(Xem: 756)
Tôi thật không hiểu nổi, mới vài phút truớc đây các cô rất thân mật gọi tôi bằng anh làm tôi ngượng quá, và tỏ ra vui vẻ, săn đón, chỉ có mấy phút sau thôi, họ gọi tôi là lão già, và dùng tiếng lóng làm tôi không hiểu gì cả. Tôi lững thững, lếch thếch hỏi đuờng thả bộ về nhà, vừa buớc tới cửa đã thấy anh chị tôi đứng chờ nơi đó trông vẻ nóng ruột lắm. Chị dâu tôi lo lắng : - Tôi biết chú đi lạc rồi. Sao không điện thoại về nhà? Tôi kể lại hết chuyện đi vào nhà hàng, chuyện mất xe đạp, gặp cô bán trái cây, cô bán hàng và cô thu ngân ở tiệm bán đồ kỷ niệm v..v…
23 Tháng Năm 20204:23 CH(Xem: 1047)
Tấm ảnh (chủ xị) là boác, còn lại đàn bà (vật cúng) thì đúng là dọn món boác vốn thích, vậy đâu có gì sai khi bạn diễn ý rằng là boác thèm gì cúng nấy, và cái hay hơn hết là xếp cho boác ngồi trên cái ghế con con, cùng tầm mấy nường ngồi… Bảo đảm khi nhìn tấm ảnh này, những tay cuồng hồ sẽ mắng, sao lại để boác ngồi ngang hàng thế? Ậy cố ý cả đấy, để boác dễ hành sự, nhưng theo tấm ảnh này thì boác không khéo bị bội thực, với hết ngần ấy cái hang tay boác liệt, cũng như khám điền thổ xong boác chỉ có bò!
22 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 972)
Trong sách giáo khoa dạy cho con nít còn nhiều chuyện bịa trắng trợn hơn nữa, sao em không nói? Ai đời trời lạnh lại đi hơ cục gạch cho nóng lên rồi ôm ngủ, nó phỏng cả buồi, cả giái ra ấy chứ. Rồi có thằng già tiến sĩ nào đó còn lên ti vi thuyết giảng là bác hồ biết 29 thứ tiếng. Chúng nó nói láo về bác như thế mà có đứa nào dám phản đối đâu. Mấy thằng người lớn ngồi nghe cũng thế, biết là xạo, nhưng vẫn giả bộ chăm chú nghe, giả bộ vỗ tay, giả bộ tin là thật. Hỏi em xã hội như thế, đứa nào cũng gù, em bắt con em phải thẳng lưng, thành ra nó bị khuyết tật từ năm lớp 4 à?
21 Tháng Năm 20208:46 CH(Xem: 871)
Hiện nay ngành công an có khoảng 1,2 triệu quân chính quy, nhưng thực tế chưa tới 1 phần 10 trong đó là có thể làm giàu từ chức vụ mình có được. Như vậy trong công an, tầng thấp cũng làm lụng để cống nạp cho tầng trên hưởng thụ, trong khi đó chính những người công an viên ở tầng thấp mới hằng ngày đối đầu với hiểm nguy. Họ mất mát quá nhiều và được quá ít, bổng lộc và thành tích thì trên đớp hết. Vậy tại sao các công an viên không đặt câu hỏi rằng "Tại sao ta phải phục vụ bọn chúng? Tại sao không thoái đảng, tại sao không ra khỏi ngành?"
05 Tháng Sáu 2020
Chúng ta không lạ gì với những vụ bê bối trong tòa Bạch Ốc trước kia, nhưng việc một tổng thống kịch liệt chống lại thể chế dân chủ là vô cùng nguy hại. Vì vậy, truyền thông Mỹ phản ứng mạnh là điều tất nhiên. Nhưng thật trớ trêu, đây lại là điều Trump muốn vì nằm trong khả năng ứng xử của mình. Trump úp sấp, lật ngửa những khái niệm quen thuộc, khích động cử tri và cuối cùng ông ta là tâm điểm và luôn có vai trò lãnh đạo. Trump chọc giận các đối thủ và huy động sự hỗ trợ của những người ủng hộ mình. Bản thân ông ta đứng vững trong cơn bão và tận hưởng khoái lạc chiến thắng. Trump biết rằng những cuộc cãi vã...
05 Tháng Sáu 2020
Kỳ thị không còn chỉ là một thuật ngữ xã hội học mà nó còn là một thuật ngữ chính trị học, luật học nhằm chỉ tới những người có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập với đảng và chế độ cộng sản Việt Nam. Những công dân Việt Nam có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập thì bị nhà cầm quyền gọi là “thế lực thù địch, phản động.” Nhà cầm quyền cộng sản VN dùng các lực lượng an ninh, cảnh sát để trấn áp, sách nhiễu, triệt hạ công ăn việc làm, đánh đập, cầm tù. Mục đích của nhà cầm quyền cộng sản VN là loại những nhóm người này ra khỏi các sinh hoạt của đời sống chính trị, xã hội Việt Nam.
04 Tháng Sáu 2020
Thực ra cải cách kinh tế của Đặng không có gì mới, ông ta chỉ cóp nhặt mô hình kinh tế dân chủ gắn với thể chế chính trị độc tài toàn trị ra thứ “XHCN mang màu sắc Trung Quốc”, vậy thôi. Bất chấp Đặng là kẻ gây tội ác lên hàng vạn đồng bào mình, ĐCS Việt Nam vẫn cứ tôn thờ Đặng, vì sao? Vì Đặng chính là tấm gương giúp cho ĐCS có cách trừ khử nhân dân hiệu quả hơn để bảo vệ đảng. Chính vì thế mà ngày nay, ĐCS Việt Nam mới dùng lực lượng quân đội để đi cướp đất dân thay vì làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
04 Tháng Sáu 2020
Nhưng từ hơn ba năm qua thì niềm tin vào nước Mỹ đã trở nên mong manh nhiều khi nhìn thấy uy tín, sức mạnh mềm, ảnh hưởng cũng như vai trò lãnh đạo đó của nước Mỹ đang giảm sút hẳn trên thế giới; sự kiện George Floyd cùng với những lời kêu gọi mang tính chia rẽ, kích động bạo lực của người đứng đầu Nhà Trắng khiến hình ảnh nước Mỹ mất đẹp đi nhiều. Tuy nhiên, khi đọc những phản ứng, những bài viết mạnh mẽ của Cha James Martin-một linh mục Dòng Tên người Mỹ, chủ bút tờ “Jesuit Magazine America” ("The Bible is not a prop": Religious leaders, lawmakers outraged over Trump church visit", NBC News)...
04 Tháng Sáu 2020
Tất cả những cuộc biểu tình nổ ra 2 bữa nay và những ngày sắp tới đang bắt đầu chuyển hướng. Chưa bao giờ Phong Trào Black Lives Matter lại được đa số dân Da Trắng và các công ty xí nghiệp, đóng góp về tài chánh và công sức nhiều như hiện nay. Nó không còn đơn thuần chỉ là sự đòi hỏi công lý cho George Floyd nữa. Ở những thành phố giàu có và những vùng phụ cận, người ta bắt đầu thấy những cuộc xuống đường ôn hòa của các nhóm trẻ gần như hoàn toàn là da trắng, được sự ủng hộ của các tổ chức đứng phía sau. Chỉ còn đúng 5 tháng ...
02 Tháng Sáu 2020
do bạn thắc mắc cho nên tôi cũng nói cho bạn rõ người Việt bên Mỹ này cũng có năm bảy dạng người, người có học thức, tri thức thì họ thường ít nói và thích lắng nghe, còn cái bọn thùng rỗng thì lại thích kêu to, loại Việt Kiều Ô Đi Ghe (Chứ không phải ODP) nhiều lắm, hồi ở VN chúng chỉ canh me mấy chiếc tàu vượt biên là phóng lên đi lụi không thì la lên là bể kèo, bọn này đến đây dù cho chúng có là triệu phú, tỷ phú đi nữa nhưng mở miệng ra là biết rằng “Ngu không thể cải tạo” rồi, còn cái đám Ô Đi Ghe đời sau đến Mỹ bắng các chương trình đoàn tụ kết hôn, qua xứ này họ cũng có đi học vỏ vẻ vài câu dăm ba chữ để sủa chút chút...
02 Tháng Sáu 2020
Người Việt chống Cộng luôn mồm “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Những người này và Donald Trump đã quên đi một điều là, chưa hề có một cuộc đàn áp nào trong lịch sử, có thể dẹp tan được những cuộc đấu tranh. Ít là trong một thời gian ngắn của 5 tháng. Ông Trump và những người ủng hộ ông ta quên đi một lịch sử gần đây nhất, mới xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm ngoái ở Hongkong mà chính quyền dã man Cộng Sản Trung Quốc còn chưa dẹp được, nói chi Donald Trump với 5 tháng trời phù du còn lại.
02 Tháng Sáu 2020
Nhưng điều đáng nói ở đây là hệ thống tư pháp Mỹ không bao che cho cái sai, không đổ thừa kẻ này để chạy tội cho kẻ kia, lại càng không có chuyện huy động cả bộ máy chính quyền vào cuộc bao biến sai thành đúng như CS Việt Nam thường làm. Đấy mới chính là điều làm nên vĩ đại của nước Mỹ. Chính vì thế, dù cho có lúc nước Mỹ xảy ra bạo loạn như vậy, thế nhưng nước Mỹ vẫn không giảm đi sự hấp dẫn vì cốt lõi, nó vẫn là một nhà nước pháp quyền mẫu mực mà nhiều dân tộc bị độc tài áp bức đang hướng tới. Bạo loạn rồi sẽ qua, chỉ có pháp quyền và tinh thần đòi hỏi công lý mới là giá trị trường tồn.
01 Tháng Sáu 2020
Khi người dân Hong Kong xuống đường biểu tình đập phá thì họ biện minh là “con giun dẵm mãi cũng oằn”, “biểu tình bất bạo động mãi không thể có kết quả”, “đấu tranh cho chính nghĩa thì phải xử dụng mọi phương tiện trong tay, kể cả bạo lực” bô lô ba la, hoặc có người còn bào chữa là “bọn phá phách, đốt nhà, đốt xe trong những cuộc xuống đường ở Hong Kong, chính là người của Trung Quốc gài vào đấy. Thế nhưng ở Mỹ, cũng những sự việc như thế xảy ra, thì tất cả đều là “Bọn Đen nó vốn thế”, “Chỉ chờ cơ hội để cướp phá”, “Không ăn cướp, không đốt nhà, thì không phải bọn da đen”… Bởi trong lòng đám người này...
01 Tháng Sáu 2020
ếu giới chính trị không có các biện pháp cải tổ, bất bình đẳng xã hội sẽ tiếp tục gia tăng. Đó là lý do tại sao cuộc bầu cử tháng 11 đóng một vai trò đặc biệt quan trọng. Chính quyền Trump ra sức bảo vệ các ngành công nghiệp cũ. Các ngành công nghiệp như than đá sẽ không phải là một phần của nền kinh tế năng động trong tương lai, dựa trên tri thức. Trong khi đó, đảng Dân Chủ quan tâm nhiều hơn về bất công xã hội ở Mỹ, họ muốn chuyển đổi nền kinh tế về hướng xã hội hơn. Do đó cuộc bầu cử tháng 11 là một quyết định về đường hướng phát triển. Nếu người dân chọn con đường của Trump thì thất nghiệp và bất bình đẳng sẽ ...