Hộ khẩu!!!

23 Tháng Mười Một 201711:35 CH(Xem: 499)
                                             Hộ khẩu!!!         
bo-so-ho-khau



Tư Bến Nghé
 


V
ẫn là do hóng hớt người mình nói với nhau, mà gõ nên câu chuyện! Mấy ông sồn sồn bàn bên nơi cái quán café góc phố này, đang bàn ra tán vô về chuyện Mít tờ Đỗ Nam Trâm sẽ ghé Đà Nẵng dự APEC trong ít ngày tới, bằng những ngụm café các ông đẩy đưa câu chuyện, rằng mít tờ ‘make America great again’ là tuýp người khoái lấy le, ăn nói bạt mạng, hổng bằng mấy tong tong trước ổng… Vậy ra họ đang so sánh, rồi lôi chuyện Biu Cà lơn tơn ăn phở hai ngàn hay Ố bà má ăn bún chả Hà lội mà đoán Trâm sẽ ghé tiệm mì Quảng, Cao Lầu?
Một chuyến đi hình thức thôi mà cũng bói đủ chuyện, để rồi mong Mít tờ Trâm hào sảng cùng cái xứ xã nghĩa! Thiệt rảnh quá, quên rằng Trâm là businessman, và mới đây thôi tháng 03/2017 đã liệt xứ này vô cùng 16 nước gian lận thương mại gây hại kinh tế cho Mẽo, hăm sẽ mạnh tay chế tài. Vả lại ai cũng thấy Trâm đi chứ bụng dạ đang ngổn ngang, do cuộc điều tra nghi án Nga can thiệp vào bầu cử tổng thống Mỹ 2016 có những tiến triển bất ngờ, hổng chừng sẽ lớn chuyện, dám lớn hơn cả lần Đỗ Nam Trâm bị đảng Dân chủ đòi điều tra. 
Chuyện gì đến sẽ đến, ở xứ Mẽo thì rồi mọi cái đương nhiên cũng sẽ được thông báo đến bàn dân thiên hạ đầy đủ thôi, quởn chi bây giờ bày đặt đeo kiến đen mần thày bói, rờ mu rùa ăn ốc nói mò trật lất. Hết chuyện Trâm xứ Cờ Hoa, các bàn loạn gia tha hương bỏ vòi qua chuyện quê nhà, mà truyền thông đang ồn ào vụ xứ xã nghĩa dẹp sổ hộ khẩu cùng ‘đăng ký’ tạm trú tạm vắng, các ông rôm rả hơn, cao giọng hơn, có ông phang một câu chắc cú rằng rồi đây, các vịt kiều hồi hộp khi về quê ăn chơi, sẽ rộng cẳng thoải mái đêm khuya đi ngủ đò (?!).
Xin lỗi quý liệt vị! Ngồi quán café Bolsa mà đía chuyện đất xã nghĩa, cũng vẫn cái lấy bụng mình tính bụng vịt cộng, đã bốn mươi hai năm rồi mà hổng thấy được, bất cứ cái giống gì vịt cộng mần là phải có cớ, phải mang lại cái lợi cho đảng. Thấy ra đây cũng hổng gì lạ, thời buổi @ chuyện kiểm soát thằng dân bằng vi tính, bỏ bớt giấy tờ đó chỉ là thay đổi cách mần, nhà nước độc tài côn an trị mà nghĩ nó bỏ chuyện siết chặt thằng dân thì có là tâm thần… Để giữ an toàn cho chế độ thì chúng dòm ngó việc bạn ăn ở đến đi, chỉ trừ bạn là người Tung Của!

Việc đó nó ra sao, phần cuối chuyện sẽ xét cái Nghị Quyết 112 của nhà nước xã nghĩa, nhưng chắc chắn những đổi thay hổng phải là điều tốt gì, như kinh nghiệm sống cùng vịt cộng bấy lâu cho thấy… Ai đưa ra được bất cứ chuyện gì vịt cộng mần lợi cho dân cho nước, thằng già Tư Bến Nghé bảy chục tuổi hơn này xin cúi xuống chịu đòn, nước mà chúng còn bán, giặc truyền kiếp mà chúng còn thờ, thì chúng màng gì đến cái lợi cho một ai, dù chỉ là bớt đi cái mần tội tình dân đen. Chưa toàn trị được như Triều Tiên là lũ Ba Đình đã bực lắm rồi.

Chuyện cũ, đã ba chục năm qua xin kể để bà con đọc chơi, một thời Tư Bến Nghé tui bầm dập vì sống hổng hộ khẩu, cái lúc lâm bước đường cùng mần dân lậu, trên chính thành phố mà từ nhỏ lớn sống cùng người thân cho tới hơn nửa đời người,… Tha tù, giấy ra trại cho tui về là địa chỉ ở một tỉnh nhỏ, vịt cộng mần việc quản lý ra sao hổng biết, cái địa chỉ đó hổng còn, cả khu đã bị giải tỏa từ những ngày miền Nam vừa ‘giải phóng’. Đúng là cười ra nước mắt cho bộ nội vụ trị an vịt cộng, mần chuyện chỉ định cư trú một thằng tù về cái địa chỉ ma. 
Nơi đồn công an cũng đã gặp lúng túng trong chuyện quản lý thằng tù mới được tha! Nhưng trước hết là ban lịnh hằng ngày Tư tui là phải đến đồn trình diện, vì là còn đang trong tình trạng quản chế ba năm như luật định, cho tới một hôm vô tình nghe (lóm) được rằng đã có nơi để đưa tui đi, đó là một nông trường của khu kinh tế mới, mà cái tên thì biết trước 1975 nó là mật khu vịt cộng. Vậy là phải tìm đường thoát thôi, hổng đến đồn côn an trình diện nữa mà bỏ trốn liền, Trời vẫn còn thương, nên Tư tui cũng đã về được tới Sài gòn.
Con người ai cũng muốn mần người tốt sống hợp pháp, tui tìm đến phòng quản lý trật từ trị an thành phố để xin tạm trú… Nhận đơn là một tay côn an với bộ mặt xã hội đen, đập bàn ra lịnh cho tui phải trở về ngay địa chỉ (?!) theo giấy ra trại, chấp hành ‘tốt’ việc quản chế ba năm, ngược lại trong các cuộc thành phố kiểm tra hộ khẩu, bị bắt sẽ lại vô trại tập trung cải tạo. Như vậy vừa ra tù đã phải mần kẻ vô gia cư, trên người chỉ mỗi tờ giấy ra trại, nhưng hổng phải cho về thành phố, mặc dù tất cả người thân tại Sài gòn!
Tui hiểu điều đó, và lời hăm của tên côn an là thiệt chứ hổng phải nhát ma. Và tui cũng hổng thể sống tại nhà người thân, đó là nơi côn an đến trước nhứt nếu muốn bắt, đành tìm tới những khu cư dân lao động mà sống. Khác với trong tù, ngoài xã hội cái trước mắt là cái kiếm cơm, nay cộng thêm cái khổ của kẻ hổng hộ khẩu, trốn sự chỉ định cư trú, đã thành một dân cư lậu của đất thành Hồ… Với mỗi tờ giấy ra trại, Tư tui tìm đến sống với những con người cùng khổ dưới đáy của xã hội, chỉ có họ mới dám chứa chấp cư dân lậu!
Nơi ở cũng vì vậy mà thay đổi thường xuyên, có chỗ ngắn có chỗ dài, hổng nơi nào được quá vài tháng, có chỗ chỉ vài tuần thì tên công an khu vực gọi chủ nhà lên mần việc, hổng hộ khẩu hổng chứng minh nhân dân, vậy là phải đi cho lẹ trước khi bị bắt, đồ đạc quần áo gom vừa gọn thùng các-tông, lang thang tìm chỗ ở mới. Nói nào ngay những chỗ cho Tư tui dung thân, chủ nhà dám cho chia chung mái lá cũng bởi họ nghèo, dù tiền đưa có ít, nhưng cũng giúp họ bớt đi được đôi chút khó khăn… Đó là lúc dân vùng kinh tế mới cũng bắt đầu trốn về!
Cứ phải chạy mặt côn an khu vực mà đổi chổ ở liên miên, cuối cùng nghe lời một dân trốn vùng kinh tế mới tìm sang quận 8, lúc đó (1988) vẫn còn là một quận ven đô, đồng ruộng còn nhiều, và nhất là những xóm đen, xóm dân lậu thì hổng thiếu. Xóm nghèo sát ven sông dưới gầm cầu chữ Y, là chỗ ở cuối cùng của Tư tui trước khi buộc phải bỏ xứ mà đi, khu này nay đã bị giải tỏa. Nếu hổng có tháng Tư đen, hổng mần dân lậu trong thiên đàng xã nghĩa đỉnh cao trí tuệ loài người, thì khó biết được cái hộ khẩu nó quý là dường nào!
Từ tháng Tư Đen đi tù rồi sống vô gia cư, hết nhà tù nhỏ ra nhà tù lớn, Tư tui đếm đủ 18 năm hổng chính thức được mần dân của chế độ An Nam cộng, nhưng nghĩ lại ngày đó nếu có đủ giấy tờ, chắc gì cái thân Ngụy được khá hơn? Ở ngoài xã hội mới biết lúc thân trong vòng kẽm gai nhà tù nhỏ, có cái nhìn lom lom của thằng quản giáo, thì nơi nhà tù lớn đâu thiếu những con mắt cú vọ của côn an dòm chừng. Câu nói thiệt đúng, nhà tù lớn có cái tờ hộ khẩu như cánh cửa buồng giam, quản giáo chính là côn an khu vực! 

Ra tù hổng chấp hành chỉ định cư trú để mần dân lậu, Tư tui là cá biệt, nhưng bên cạnh đó có những con người thành phố, bị đày đi kinh tế mới sống hổng kham bỏ trốn về, nhà thì đã bị cán đỏ vịt cộng cướp, hổng một tờ giấy lận lưng, đem thân mần dân lậu đất thành Hồ đó là số nhiều. Đờn bà trẻ mần gái, già bán hàng rong, đờn ông hổng xích lô thì xe thồ, bốc xếp, đêm đến tìm về chui rúc trong các xóm đen xóm lậu này… Cũng may cái ăn của côn an lúc đó chưa cắn bạo, nên với chút ít tiền lót tay mà được chúng mần lơ cho sống.
Để kết là câu chuyện phải nói tuần này, nhà nước An Nam cộng tính chuyện bỏ hộ khẩu! Nghị quyết 112 ( vov.vn/chinh-tri/toan-van-nghi-quyet-112-cua-chinh-phu) mà các báo nhà nước đồng loạt hô Bỏ sổ hộ khẩu.

Giựt tít mần vậy, hèn gì cách xa nửa trái đất cũng đã có mấy ông bà vịt kiều ‘hồ hởi phấn khởi’, rằng dân xã nghĩa nay đã có tự do… Cũng cái bộp chộp đó mà bị máng càm hoài với vịt cộng, vẫn chưa sáng mắt nên quên luôn cái ‘tam tam chế’, cứ ba người là có hai đứa dòm chừng thằng thứ ba?
Một lần nữa xin lỗi quý liệt vị hồ hởi sảng hãy đọc kỹ! Nội cái vụ nói về người nước ngoài, nước trong, về chứng minh nhân dân (CMND) Nghị Quyết 112 có câu: Bỏ thông tin về nam nữ, sinh ngày tháng năm, nơi sinh, ngày cấp, nơi cấp, dân tộc , tôn giáo, địa chỉ thường trú, tạm trú, và thay thế số CMND bằng số định danh cá nhân… Còn sổ hộ khẩu (SHK) cũng đã nói rõ: Bãi bỏ hình thức quản lý dân cư đăng ký thường trú bằng sổ hộ khẩu và thay thế bằng hình thức quản lý thông qua mã số định danh cá nhân. Đó là chuyện hành chánh trong thời vi tính.

Chỉ vậy thôi! Ngay bộ trưởng côn an Tô Lâm nói trên VN.Express rằng: Bỏ hộ khẩu chứ không bỏ quản lý dân cư (vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/bo-truong-cong-an-bo-ho-khau-chu-khong-bo-quan-ly-dan-cu) Và tay đại tá côn an Nghệ An Nguyễn Hữu Cầu: Khi có nghi ngờ, các cơ quan chức năng sẽ kiểm tra chứ không phải bỏ sổ hộ khẩu thì không kiểm tra nữa. Quản lý tạm trú, tạm vắng qua mã số định danh cá nhân, hổng ôm sổ đến đồn côn an viết tay, cũng phải đến đó ‘đăng ký’ gõ mã số định danh cá nhân!
Có khác cái giống gì đâu mà mừng, đừng tưởng bở được tháo cùm, cái còng chữ U rèn bằng sắt uốn đảng đổi cho cái còng số tám inox ‘hiện đại’ hơn, còn cái quản lý khắc nghiệt thằng dân thì vũ như cẫn. Nên chuyện viết bằng tay rồi ịn con dấu củ khoai lên bìa giấy, hay gõ mã số lên bàn phím, vẫn luật bất thành văn thằng dân có chuyện cần, lúc đi hầu vẫn phải lễ độ mần ‘thủ tục đầu tiên’, quên là mệt đó nghen. 
Hộ Khẩu (Hukou) System của Tầu cộng đã lập bằng kỹ thuật tin học từ 2003, nay vịt cộng mần theo, dù đã chuẩn bị mười năm nhưng phải đợi năm 2020, từ nay tới đó vẫn cấp HK, CMND tiếp tục. Năm 2020 gợi nhớ thời điểm Thành Đô, vậy lúc đó An Nam cộng chắc sẽ xài chung lập trình (progam) Hukou System của Tầu cộng cho gọn? Ái chà câu hỏi này phải đi hỏi Trọng Lú mới được!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Sáu 2019
Chúng ta thì báo chí bị kiểm duyệt ngặt nghèo, đặt dưới sự lãnh đạo của đảng và sự kiểm soát của nhà nước: từ thành lập, hoạt động, tài chính, thẻ nhà báo và mọi hoạt động liên quan đến báo chí. Và nhiều thông tin trong đời sống hiển hiện trước mắt thì họ không đưa, nhưng có những tin thì họ nhanh chóng và dồn dập lên tiếng, thậm chí kết tội một nghi can, nghi phạm nào đó thay cả toà án, đặc biệt là đối với những người bị cáo buộc các tội danh liên quan tới chính trị - báo chí đăng hình ảnh và đưa ra các nhận định kết tội hòng làm cho dư luận hay xã hội hiểu sai lệch về người bị cáo buộc và các nguyên tắc tố tụng của luật pháp.
18 Tháng Sáu 2019
Còn Việt Nam thì sao? Hiện nay đất nước Việt Nam đang bị mất đi một thành trì bảo vệ. Nhà nước CHXHCNVN là một nhà nước ngã về ngoại bang chống lại quyền lợi dân tộc. Giờ dây người dân Việt Nam chỉ còn lại thành trì cuối cùng để bảo vệ, đó nhân dân phải tự bảo vệ chính mình. Nhưng xem ra với ý thức chính trị kém và thái độ chính trị yếu ớt như hiện nay thì con đường mất nước đang đón chờ nhân dân Việt Nam. Hậu mất nước sẽ là diệt chủng, điều này khó tránh khỏi. Dân tộc mất nước nào cũng đối đầu với nguy cơ đó hết, nên chẳng có ngoại lệ nào cho dân tộc Việt Nam....
11 Tháng Sáu 2019
Không những thế dân Việt còn định kiện ra tòa án Mỹ và Liên Hiệp Quốc. Nếu các toà án này thụ lý và chế tài hết thì dân Việt cần gì đổ máu ,hy sinh , vào tù để đánh đổ cộng sản thay đổi thể chế chính trị ? Chỉ cần ăn rồi ngồi nghiên cứu xem kiện ở đâu là được rồi. Tư duy kiện cáo là tư duy giết chết đấu tranh. Bạn chỉ có thể kiện được sau khi bạn đã đấu tranh để xây dựng một nhà nước pháp quyền. Dân Đài Loan không đấu tranh xây dựng một xã hôi pháp trị, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập để dân Việt hưởng xái.
10 Tháng Sáu 2019
Một bên cố níu kéo thể chế độc tài nhiều đặc quyền, đặc lợi và một bên mong muốn thay đổi quốc gia đi theo con đường dân chủ văn minh, trong con đường đó tất nhiên phải có đảng phái đối lập và bất cứ những sự kiện nào trong xã hội cũng sẽ được làm rõ, đưa ra công luận thì khi đó đảng viên đảng csVN sẽ không còn đất sống, vì thế; không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Triết đã nói rằng: “Từ bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”!. Điều 4/HP là gì?: ...
10 Tháng Sáu 2019
Khi Quốc hội thông qua luật đặt khu để chính thức lùa dân tộc sập bẫy trò nhượng đất của Đảng. Lúc đó, dân ta thấy rằng, cái bẫy ấy quá lộ liễu nên đã bùng lên phản ứng để thoát bẫy. Vì thế mà chính quyền đã đổi cách. Họ chia cái bẫy này thành 3 bước. Bước thứ nhất, Luật Đặt Khu bị hoãn nhưng Đặc Khu Vân Đồn vẫn cứ thi công; bước thứ 2, khánh thành sân bay quốc tế Vân Đồn và cho nó đi vào hoạt động; bước 3, lên kế hoạch thuê “nước ngoài” quản lý đặt khu. Thế là xong. Nước ngoài là ai? Không cần giải thích. Đây rõ ràng là quyết một lần không xong, thì chia làm nhiều lần thực hiện thì mọi chuyện êm xuôi.
09 Tháng Sáu 2019
Trước chị Tiến anh Đinh La Thăng khi còn ở cương vị Bộ Trưởng Bộ GTVT cũng dùng mũi của mình để ngửi...Bi tum nhựa đường sau khi mấy cái con đường cao tốc anh và anh Ba Dzũng xà xẻo từ vốn ODA vừa khánh thành xong đã bung..ổ gà... Một cái Bộ như Bộ GTVT mà không có máy móc thử nghiệm chất lượng nhựa đường, chỉ dùng mũi để ngửi và đánh giá thì không khác gì...loài chó!
08 Tháng Sáu 2019
Đây là thứ vận mệnh tương quan của thầy trò Hán phỉ, thằng trò Ba Đình tham dự diễn đàn Shangri-La bấy lâu là đến để nghe hơn để nói, có nói thì toàn là nói bá láp, chưa bao giờ có được một thằng (bộ trưởng cuốc phòng) nào dám chỉ mặt kẻ cướp, nhiều khi lại còn nói có lợi cho Tầu cộng. Lần này thằng thầy Bắc Kinh đến Shangri La với một phái đoàn cao cấp nhất từ trước đến giờ, để lớn tiếng của thứ vừa ăn cướp vừa la làng rằng sẽ: Không để mất một tấc đất lãnh thổ nào’ và ‘bất cứ sự can thiệp nào từ bên ngoài chắc chắn sẽ thất bại.
05 Tháng Sáu 2019
Dân số tăng và kinh tế phát triển, Việt Nam cần tìm các nguồn năng lượng khác để bù thêm vào mức sản xuất khí đốt trong nước. Vấn đề của Việt Nam không phải là không có trữ lượng khí đốt tự nhiên dồi dào ngoài khơi, mà là những túi dầu khí này nằm trong vùng biển mà Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền — mặc dù nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (EEZ) của Việt Nam. Trong vài năm qua Bắc Kinh đã hai lần phá vỡ kế hoạch khai thác của Việt Nam bằng những mối đe dọa cả về kinh tế và quân sự.
04 Tháng Sáu 2019
D. Trump có đánh TQ bằng vũ khí hay không thì chưa ai biết nhưng đại bộ phận người dân yêu dân chủ, tự do, nhân quyền đều mong muốn Mỹ sẽ ra đòn cảnh cáo TQ nhằm làm cho bọn chúng co vòi cái thói bá quyền nước lớn, bảo vệ sự độc lập của đảo quốc Đài Loan và cuối cùng thì xóa sổ luôn những hòn đảo nhân tạo mà bọn chúng xây dựng trái phép trong vùng biển Việt Nam. Chiến tranh là điều không ai mong muốn, nhưng đối với TQ một cuộc chiến tranh có thể sẽ xóa bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản tại quốc gia này làm cho đảng csVN không còn chỗ để bám víu và tạo cơ hội cho dân tộc Việt Nam đứng lên...
04 Tháng Sáu 2019
Đừng bao giờ ảo tưởng về lòng ân hận của nhóm người cao nhất trong Đảng kể cả còn sống hay chưa từng giây máu ăn phần như Tập Cận Bình hôm nay. Nếu Thiên An Môn chấm dứt trong xác người nằm phơi giữa quảng trường thì ngày nay hàng trăm ngàn người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ đang lăn lộn trong tủi nhục giữa các tại tập trung với “tội danh” phản động. Tập Cận Bình tỏ ra không hề thua kém các tiền bối của y về khoản bảo vệ quyền lực và triệt để thanh trừng đối thủ để tránh hậu hoạn. Việt Nam cũng không hề tụt hậu nếu so với đàn anh nhất là về khoản đàn áp và tàn sát.