Họ không còn gì để mà nguy hiểm nữa.

30 Tháng Mười 201710:47 CH(Xem: 683)
                           Họ không còn gì để mà nguy hiểm nữa.
34nfjep



Cánh Dù Lộng Gió



Bài này chỉ xin nhấn mạnh đến những người cho tới giờ phút này vẫn ác cảm với các anh em TPB VNCH là những người không còn gì để mất, không còn sức để mà chống đối, không còn sức để mà kháng cự.
Họ đã bỏ lại và mất đi một phần thân thể trên các chiến trường đẫm máu nhất mà những người khi tới tuổi quân dịch phải thi hành lệnh động viên của chính phủ thời đó cũng như những người Bộ Đội miền Bắc phải thi hành nghĩa vụ quân sự khi được gọi nhập ngũ. Một bên là muốn thống nhất Tổ Quốc, chống Mỹ cứu nước, một bên là lý tưởng bảo vệ Tổ Quốc khi bị xâm lấn và làm tròn trách nhiệm của một công dân trong thời chiến. Hai mục tiêu, hai lý tưởng khác nhau nhưng khi giáp mặt với nhau thì cùng có sự triệt buộc tôi không nổ súng bắn anh thì anh cũng nổ súng bắn tôi, vì thế họ không có lỗi, mà lỗi là do những kẻ đã gây ra chiến tranh đẩy họ vào vùng lửa khói.

maxresdefault

Ở đây tác giả chỉ muốn nói cho có sự công bằng giữa 2 bên, không kết án bên nào tuy cái lẽ tự nhiên trên đời là khi không anh đòi chiếm nhà tôi một cách vô lý thì tôi bắt buộc phải tự vệ và chống trả lại anh vì chẳng còn cách nào khác.
Vì thế để tự vệ anh em TPB VNCH cũng chỉ làm hết trách nhiệm và bổn phận của mình đối với phần đất phía Nam của mình mà thôi.
Họ đã ngã gục, đã buông súng khi không còn sức chiến đấu, có người mất đi cặp mắt, có người mất 2 tay, có người cụt cả 2 chân may mắn lắm thì mất 1 cánh tay hay chỉ cụt một chân, nhẹ nhất là thương tật đầy mình tuy còn đủ các bộ phận trên cơ thể.
Sau ngày 30/04/1975 họ và gia đình bị coi như những kẻ có nợ máu, có tội ác với nhân dân và bị đối xử tàn nhẫn. Họ bị gom vào các trung tâm có tên gọi là Bảo Trợ Xã Hội. Thực chất các trung tâm này đã đối xử với họ như những người tù, hằng ngày phải lao động cật lực, ăn uống thiếu thốn, nếu vì đau mà nghỉ làm thì bị đánh đập dã man cho đến chết, có người chịu không được vì vết thương cũ tái phát còn bị đánh đập không thương tiếc sau đó đã chết trong các trại tập trung mang cái tên gọi rất nhân văn ở trên.
Khoảng 7 năm trở lại đây Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) có tổ chức chương trình tri ân TPB VNCH để đem lại cho họ một chút tình người khi bị xã hội lãng quên mấy chục năm nay mà đáng lý ra nhà cầm quyền phải có trách nhiệm lo cho những người này với danh nghĩa là những người tàn tật mất sức lao động, ngược lại chính quyền không mảy may quan tâm hỗ trợ dù chỉ là một cái thẻ bảo hiểm khám chữa bệnh cho người tàn tật,     chưa nói đến những quyền lợi của gia đình họ bị phân biệt đối xử thí dụ con cái họ còn đang trên ghế nhà trường và các vấn đề an sinh xã hội khác. (1)
DCCT đã tổ chức từng đợt tầm soát sức khoẻ (khám tổng quát) cho các anh em TPB VNCH từng đợt, thuê xe Taxi đến chở anh em đi các bệnh viện để lấy máu xét nghiệm, đo điện tâm đồ, X quang và siêu âm, khi về lại DCCT có các Bác Sỹ khám tổng quát và chẩn đoán kết quả định bệnh lần cuối cùng. Ai cần xe lăn sẽ được phát xe lăn, ai cần xe lắc sẽ được phát xe lắc, ai cần nạng sẽ cấp phát nạng, ai cần làm chân giả sẽ được dẫn đi làm chân giả, ai cần đeo kính sẽ được đo và cắt kính theo nhu cầu.
Đội ngũ Tình Nguyện Viên của DCCT rất nhiệt tình trong việc phục vụ các anh em TPB, họ ý thức được vì tình người, vì lòng bác ái với tha nhân nên họ giúp đỡ anh em khá chu đáo, thậm chí anh em cụt 2 chân họ còn ra cổng cõng hoặc ẵm vào, bữa ăn trưa thân mật nếu mù 2 con mắt không thấy đường sẽ có người đút từng muỗng cơm, cụt cả 2 tay cũng thế, thật là cảm động khi nhìn thấy những cảnh tượng này. (2)
Họ không còn gì để mất, chỉ còn mỗi mạng cùi lê lết xin ăn, bán vé số, lang thang từng tốp đi bán nhang dọc đường miễn sao sống qua ngày. Mong được sự an ủi cuối cuộc đời là có được một chút ấm áp tình người quan tâm tới họ trước khi họ ra đi vĩnh viễn vì người nào nhỏ nhất cũng trên 60 tuổi rồi. Nếu nhà cầm quyền không thể giúp đỡ họ vì một lý do gì đó thì hãy để DCCT giúp họ đừng kiếm cách ngăn trở công tác trên vì đây là việc làm thiện nguyện đáng được khuyến khích hơn là cấm cản.
Đó là sự mong mỏi của những anh em TPB VNCH với nhà cầm quyền, xin hãy vì chút tình người trước khi anh em chúng tôi nhắm mắt giã từ kiếp sống đau đớn, khổ sở để đi vào lòng đất mẹ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
28 Tháng Giêng 2019
,… qua đó các bạn có thể tìm được những người bạn có cùng quan điểm,, ý thức chính trị. Các bạn kết nhóm với nhau 3,5,7,.. người. Nhiệm vụ quan trong của mỗi thành viên của nhóm là làm sao mời được càng nhiều các bạn trẻ tham gia nhóm càng tốt. Và đây là nhiệm vụ chính và xuyên suốt. Các bạn cùng nhau tìm kiếm và chia sẻ các kiến thức về chính trị, dân chủ, kỹ năng đấu tranh, hoạt động,… Khích lệ và cổ vũ lẫn nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân để trở thành những người hữu ích phục vụ Nhân dân và Tổ quốc.
28 Tháng Giêng 2019
Cần nói thẳng rằng, nếu đảo chính là cuộc lật đổ bọn cầm quyền độc tài, hủ lậu, cố sống cố chết đẩy dân đẩy nước vào cuộc sống nghèo đói, bất hạnh, kìm hãm sự phát triển của đất nước; thủ phạm của tình trạng tham nhũng, bất công, phản dân chủ... thì cuộc "đảo chính" đó cần được ca ngợi chứ không phải là lên án, dè bỉu. Hợp hiến cũng cần, nhưng trước hết và trên hết, đó là hợp lòng dân. Cái thứ "hiến" chỉ do một nhóm người đặt ra phục vụ cho chính nó thì chỉ đáng vứt vào sọt rác.