Cộng hòa xã nghĩa Ô sin

22 Tháng Mười 201711:03 CH(Xem: 400)
                                           Cái thật ở xứ xã nghĩa! 
images (3)                                       xuất khẩu lao động tại Việt Nam-hình Internet



Tư Bến Nghé




O
shin là tên một cô gái giúp việc nhà và cũng là tên cuốn tiểu thuyết của Nhật Bản, nói về cuộc đời của cô gái này, một ông dịch giả ở xứ xã nghĩa phiên âm ra tiếng Việt là Ô sin, có nơi thấy viết là Ô shin và có cả Osin. Đây chỉ là tùy người đọc mà phiên âm, chữ trong cái tựa câu chuyện phải nói tuần này là Ô sin, ai muốn kêu sao, viết cách nào thì cũng chỉ là mượn tên cô gái đi ở mướn tên Oshin mà thôi, và cũng đừng như cái ông dịch giả phiên âm, nhận mình là cha đẻ của từ này… Sao mà hám danh quá vậy, phiên âm một chữ mà cũng đòi mần cha đẻ!

Oshin cô gái đi ở đợ, mần nghề như cô bên xứ mình tùy vùng miền, mà có cách gọi (nặng nhẹ) như: người ở, thằng nhỏ con sen, đi ở mướn, giúp việc nhà… Điện ảnh Nhật đã dựng thành phim nhiều tập, dân xứ An Nam xã nghĩa cũng được chiếu cho coi chùa trên truyền hình, câu chuyện đã trở nên phổ biến, và phổ biến hơn nữa là cái nghề đi ở mướn trong thời đại bác vĩ đại đã có thêm một cách gọi mới bằng tiếng Nhật đàng hoàng: Oshin! Dù là Phillip nhỏ, Marie Sến, hay nay là Ô sin, thì cũng để chỉ người mần nghề đi ở đợ, một nghề nơi xứ mình bị coi rẻ!

Vô đề mần vậy, thấy ra còn thiếu nếu hổng nhắc đến cách gọi, mà một cuốn sách của nhà văn Vũ Trọng Phụng, tác giả đã đóng vai thật sự, sống cùng đám con sen đầy tớ, lúc đó còn thời Pháp thuộc, và viết ra cuốn: Cơm thầy, cơm cô. Xuất bản 1936, ‘cơm thày cơm cô’ là chuyện những mảnh đời nghèo đói đi ở đợ cho người đồng chủng ở đất Bắc, thì nay ta nghe chuyện người dân xã nghĩa mần ô sin nơi xứ người, được chính ông nhà nước đưa đi, từng đoàn người bỏ xứ đi mần ô sin theo chủ trương nhà nước, đó là giới cơm thầy cơm cô cho người ngoại chủng xứ lạ.

‘Cộng hòa Xã Nghĩa nước ta, đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài’ đó là một trong những câu vè, dân miền Nam truyền tai nhau sau ngày bị bước vô thiên đường bác xây… Và một câu nữa đã nói rõ hơn cái lý do, của sự xuất khẩu người dân: Bán than, bán quặng, bán rừng, nay đã cạn cùng, đảng bán nhân dân. Tóm lại so với thời Pháp: Ngày xưa giặc Pháp mộ phu, ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền, thì thời đại bác đã rực rỡ hơn gấp nhiều lần. Đất nước thống nhất đã được bốn mươi hai năm, nay người dân xã nghĩa đã quen tai mấy chữ ‘xuất khẩu lao động’.

Đã có bạn dị ứng khi phải nghe chữ nghĩa rổn rảng của cắt mạng, mà càm ràm rằng ‘bán’ thì nói bán mẹ nó cho rồi, bày đặt ‘xuất khẩu’ nghe bắt ngứa lỗ tai… Ậy! Dùng chữ bán nghe nó thường quá, ít quá, xuất khẩu nghe nó có tính cách ‘đại trà’ quy mô lớn (lại chữ nghĩa), với lại xuất khẩu mần người nghe có cảm giác là đi xa, có khi phải vượt cả một đại đương để đến Âu châu, Phi châu, nhưng thực tế đôi lúc lại (gần xịch) như dân Nghệ Tĩnh, từ ngày biển chết bởi ‘sự cố’ Formosa, chỉ cần bước một bước là sang mần ô sin cho dân nước bạn Cao Mên, Ai Lao. 

Nhưng nay đã bớt rồi cái nhộn nhịp xuất khẩu người dân, ông nhà nước cũng vì vậy mà cái hồ hởi phấn khởi cứ dần tắt ngúm, các thị trường cần lao nô giá rẻ, cần gái trẻ bán trôn ngày càng thu hẹp, đó là cái lo cho bệnh khô máu của nhà nước ngày càng nặng, chế độ thêm u ám. Sức người giá rẻ mà bán cũng ế, hổng mấy người chịu mua, vì những người dân An Nam xã nghĩa hôm nay, đi đến đâu quậy thúi chỗ đó, họ đang là vấn nạn cho nhiều nước, phạm pháp, trộm cắp, đĩ điếm, vì vậy hổng lạ khi các thị trường lao nô nay đã từ chối dần người dân xã nghĩa. 

Các thị trường như Đài Loan, Đại Hàn, mà dân xã nghĩa đang bán sức với giá rẻ đã dần từ chối, hay Singapore Malaysia, Thailand, cấm cửa gái Việt đến xứ họ bán trôn. Vấn nạn ở lậu ở chui tràn lan đã khiến họ e ngại, rồi đây Nhật Bản sẽ thãi hồi 10.000 người, Đài Loan sẽ trục xuất 29.000 tất cả là cư trú bất hợp pháp, nay Đức lên kế hoạch tảo thanh thành phần di dân xã nghĩa (dân Bắc cộng) đang làm dơ nước họ, và chuyện thanh lọc tại Mỹ sẽ được đẩy mạnh, còn nhiều thêm nữa ngoài danh sách 12.000 người… Nhà nước đang rầu thúi ruột bổng có tin vui!

“Hong Kong ‘sắp’ bỏ lệnh cấm Ô sin đến từ xứ xã nghĩa…” những ngày đầu tháng 10/2017 các báo trong nước, ngoài nước, báo giấy, báo mạng, đồng loạt theo đó đưa tin. Cái vui của ông nhà nước thấy rất rõ qua thái độ lạc quan của viên chức cao cấp tòa lãnh sự quán An Nam xã nghĩa tại Hong Kong và Macau, Hoàng Chí Trung khi tiếp xúc với báo chí đã nói, rằng rồi đây người dân xứ thiên đàng của bác được phép đến Hong Kong mần ô sin, chỉ trong vài tháng tới, hay một năm nữa thôi, viên chức này tin tưởng tương lai việc xuất khẩu ô sin sẽ được tốt đẹp.

Cả nhà nước lẫn người dân xã nghĩa, một bên vì đói một bên vì tiền thì đây là lối thoát, nhưng cũng đã có người thắc mắc về cái tự tôn dân tộc, để dân đen phải ra xứ người ở đợ, nhà nước hổng biết nhục sao, lòng tự hào người Việt để đâu? Cái thắc mắc này đã bị một dân mạng cho là chậm tiêu, và nói rằng đừng gọi lũ xã nghĩa là nhà nước, chúng là quân cướp gian manh, người dân sống cùng chúng nay cũng đã thành dân xã nghĩa, hổng biết tự coi trọng mình thì mần sao có sự tự tôn, hết rồi cái tự hào thì lấy đâu ra cái hãnh diện muốn mần sáng danh dân Nam?

Dân đen phận họ nổi trôi theo vận nước, nay đất nước trong tay lũ ăn tàn phá hại luôn nói dóc, rằng có một lãnh tụ vĩ đại, một đảng cộng anh hùng đánh đâu thắng đó, nhưng thực tế đã đem máu xương dân Việt để: đánh đây là đánh cho Liên Sô-Trung quốc (Lê Duẩn). Dân xứ Nghệ của bác nay tha phương mần nghề ô sin là hầu hết, chuyện mấy năm trước 42 người đàn bà bị bỏ đói bỏ khát, ở thành phố George Town, bán đảo Penang, Malaysia, mà công ty xuất khẩu lao động Hà Tĩnh đã đưa họ đi làm osin, cuối cùng cũng chỉ chính quyền Malaysia ra tay cứu họ!

Cũng là ô sin nhưng chuyện người xứ khác… Được chính quyền Hong Kong cấp phép từ lâu cho đến xứ họ làm nghề giúp việc nhà, đó là người Indonesia, ta thấy qua câu nói của người đứng đầu nhà nước muốn giữ lấy thể diện quốc gia, Tổng thống Joko Widodo: Chúng tôi đã ngừng đưa phụ nữ đi Trung Đông giúp việc nhà.” Nói với tạp chí Tuần châu Á (30/04/2017) ở Jakarta, nhà lãnh đạo Indonesia cho biết sẽ bỏ ra 5 năm đào tạo lao động, để tránh phụ nữ nước ông khỏi phải bị lạm dụng, và hổng để một ai phải rời đất nước mần ô sin cho thiên hạ.
Cái trăn trở của lãnh đạo xứ Indonesia là vậy, còn cái lạc quan của viên chức xã nghĩa (Hoàng Chí Trung), trong cùng một vấn đề ô sin, đã nói lên hết cái khốn nạn của nhà nước xã nghĩa, chúng nào biết nhục là gì, hổng chừng chúng còn mong mọi người bỏ hết để một mình một chợ. Và cũng lại một bạn ở trên mạng ý kiến rằng, xứ xã nghĩa sắp nổi danh với cái nghề ở đợ khắp năm châu bốn biển, thì sao hổng bắt trước xứ ‘Cộng hòa Chuối’, lấy cái tên ‘Cộng hòa xã nghĩa Ô sin’ là đủ nghĩa hơn hết, nó giới thiệu cho mọi người loại đặc sản xứ bác xuất khẩu.

Gọi mần vậy chắc chắn nhiều người hổng đồng ý! Vì dân xã nghĩa bây giờ có mặt khắp nơi, mần đủ nghề chứ đâu chỉ nổi danh có mỗi cái nghề ô sin, gái xã nghĩa nghe rằng, cũng đã có mặt trong số hai vạn gái Tầu, theo chân các nhà đầu tư kinh tế Tầu cộng, sang tận mấy xứ châu Phi xa lắc Cameroon, Nigeria, tận phía nam sa mạc Sahara. Hay trai xã nghĩa trồng cần sa ở Anh, mà hồi tháng 06/2017 cảnh sát Anh lại túm cổ Plamen Nguyễn, 27 tuổi, trong một nhà máy sản xuất cần sa lớn nhất khu vực tây nam nước này, doanh thu lên tới hai triệu bảng Anh mỗi năm.

Gì thì gì, Tư Bến Nghé tui thấy cái ý của ông bạn ‘Cộng hòa xã nghĩa Ô sin’ lại quá xá hay! Xin cứ vô google, theo Wikipedia thì: ‘Cộng hòa Chuối’ (Banana Republic) một quốc gia ở châu Mỹ La-tinh, với một nền kinh tế phụ thuộc hẳn vào việc xuất khẩu một loại sản phẩm nhất định đó là Chuối. Cộng hòa chuối gồm một tầng lớp lao động đông đảo nhưng nghèo khổ, và một tầng lớp thống trị gồm các thương gia, chính trị gia và tướng lĩnh quân sự giàu có, giới thống trị này bóc lột sức lao động nhân dân. Ngoài ra kêu ‘cộng hòa chuối’ là có ý miệt thị chế độ độc tài!

Nay xứ xã nghĩa chỉ cần thay đổi vài chữ là đúng ngay chóc: ‘Cộng hòa xã nghĩa Ô sin’ là một quốc gia ở Đông Nam Châu Á, với một nền kinh tế sơ khai, hổng mần được cái gì dù là con ốc vít, nên phụ thuộc nặng nề vào việc xuất khẩu một loại (sản phẩm) nhất định đó là sức lao động giá rẻ của dân đen (trong đó có Ô sin). Cộng hòa xã nghĩa Ô sin gồm một tầng lớp lao động đông đảo (88 triệu) nhưng nghèo khổ, và một tầng lớp thống trị (04 triệu) gồm các đại gia tư bản đỏ, tất cả đều là đảng viên An Nam cộng, giới thống trị này bán sức lao động dân đen để sống! 

Đúng quá đi chớ, còn cách gọi nào hay hơn nữa với một nhà nước, đi xây hồ bơi bằng vàng ròng 24 ca-ra, để đón ông thầy bốn tốt sang tắm, cái hồ này được khoe là cao nhứt, bự nhứt thế giới được xây tại Đà Nẵng. Ngày 01/10/2017 chủ tọa lễ khánh thành tên cựu đại sứ Tầu cộng Hồ Càn Văn, từ Bắc Kinh sang với một số doanh nhân lớn, y nói: Tôi hứa sẽ tăng cường giới thiệu các nhà doanh nghiệp Trung Quốc hợp tác đón khách Trung Quốc sang du lịch Đà Nẵng.

Thấy gì qua chuyện cái hồ tắm dát vàng cho lũ khựa, và chuyện dân xã nghĩa đói rách mần ô sin? Bọn Ba Đình hổng là quân bán nước thì cũng là thứ khốn nạn, nông dân bị cướp mất đất phải đi lao nô, ngư dân mất biển bỏ xứ mần ô sin… Nơi xứ xã nghĩa xây chuồng gà cũng phải xin phép, thì cái hồ tắm vàng này nói lên tất cả!
Nòi giống anh hùng đã kiệt rồi sao, cái bất khuất có còn sao hổng vùng lên, cái tự hào để đâu mà đành cam chịu nhục, đi mần đầy tớ cho thiên hạ, cho cả kẻ thù truyền kiếp phương Bắc? Hoa Lục hay Hong Kong, Ma Cau hay Đài Loan cũng là Tầu… Ở với cộng sản mới nửa đời người mà dân Nam đã quên mối nhục ngàn năm nô lệ giặc Tầu, quên cả chuyện cái cột đồng Mã Viện với sáu chữ: Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
28 Tháng Giêng 2019
,… qua đó các bạn có thể tìm được những người bạn có cùng quan điểm,, ý thức chính trị. Các bạn kết nhóm với nhau 3,5,7,.. người. Nhiệm vụ quan trong của mỗi thành viên của nhóm là làm sao mời được càng nhiều các bạn trẻ tham gia nhóm càng tốt. Và đây là nhiệm vụ chính và xuyên suốt. Các bạn cùng nhau tìm kiếm và chia sẻ các kiến thức về chính trị, dân chủ, kỹ năng đấu tranh, hoạt động,… Khích lệ và cổ vũ lẫn nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân để trở thành những người hữu ích phục vụ Nhân dân và Tổ quốc.
28 Tháng Giêng 2019
Cần nói thẳng rằng, nếu đảo chính là cuộc lật đổ bọn cầm quyền độc tài, hủ lậu, cố sống cố chết đẩy dân đẩy nước vào cuộc sống nghèo đói, bất hạnh, kìm hãm sự phát triển của đất nước; thủ phạm của tình trạng tham nhũng, bất công, phản dân chủ... thì cuộc "đảo chính" đó cần được ca ngợi chứ không phải là lên án, dè bỉu. Hợp hiến cũng cần, nhưng trước hết và trên hết, đó là hợp lòng dân. Cái thứ "hiến" chỉ do một nhóm người đặt ra phục vụ cho chính nó thì chỉ đáng vứt vào sọt rác.