Tôi mơ một ngày Việt Nam

04 Tháng Mười 201710:11 CH(Xem: 899)

                                          TÔI MƠ MỘT NGÀY VIỆT NAM

images (4)

                                                                         hình Internet





Nguyên Anh




Tôi có một giấc mơ một ngày thật đẹp cho Việt Nam…
Tôi mơ rằng đất nước mình sẽ hòa bình, độc lập, an lành…


Tôi mơ rằng một ngày nào đó con người sẽ sống với nhau giữa tình con người và con người, lòng bao dung kết trái, hoa nhân ái nở hoa, mọi người sống chan hòa, yêu thương đùm bọc lẫn nhau chứ không phải một đất nước đè lên nhau, lừa gạt lẫn nhau để sống như hiện nay.


Tôi mơ một ngày đất nước tôi sẽ như mọi ngày của các quốc gia khác, mọi  người lao động, học tập để cống hiến cho đất nước, tiến tới dân giàu, nước mạnh chứ không phải làm giàu cho cái băng đảng bất lương mang tên đảng cộng sản Việt Nam.


Tôi mơ rằng đất nước của tôi có một chính phủ thực sự do người dân bầu ra, hành động vì ích nước lợi dân, phải chịu trách nhiệm vì những sai phạm mình đã làm chứ không phải xử lý nội bộ, hạ cánh an toàn để làm thằng người tử tế như Nguyễn Tấn Dũng.


Tôi mơ đất nước tôi sẽ có một chính quyền Tam quyền phân lập rõ ràng, chỉ phục vụ cho dân tộc chứ không phục vụ cho đảng phái, một nền dân chủ pháp trị nghiêm minh để bảo vệ người dân và trừng trị những thành phần bất hảo, xứ bắn những thằng tham nhũng, cơ hội, móc ngoặc để bọn chúng co vòi, tịch thu những khối tài sản bất minh mà bọn chúng làm ăn mờ ám trả về cho người dân.


Tôi mơ đất nước tôi có một bộ máy chính quyền dám làm, dám chịu trách nhiệm cao nhất trước dân tộc chứ không phải một bọn làm láo làm lếu cuối cùng thằng này đổ thừa thằng kia và tẩu tán tài sản ra nước ngoài theo phương châm một thằng làm quan cả họ được nhờ hay hy sinh đời bố củng cố đời con.


Tôi mơ rằng những cái Ủy Ban nhân dân to đùng sẽ bị quốc hữu hóa và trả lại cho người dân để làm các bệnh viện với những máy móc tối tân phục vụ con người, những đền đài lăng tẩm trong đó đáng chú ý là lăng tên tội đồ họ Hồ phải trở thành công viên cho người dân vui chơi giải trí, còn xác hắn và các tên đồng chí của hắn sẽ được quy tập về một nghĩa trang có tên gọi Nghĩa Trang Bọn Tội Đồ Dân Tộc, sẵn tiện quật mồ tên đại tướng thuốc ngừa thai họ Võ ra khỏi cái đảo Yến để khỏi làm ô uế vùng đất các loài chim này, cho hắn về nằm chung với đồng bọn để suy gẫm về cái tội trạng của mình với sự nguyền rủa của người dân.


Tôi mơ rằng những ngôi trường khang trang, những cái bệnh viện sẽ mọc trên những vùng xa xôi hẻo lánh, quý thầy, cô giáo, các em thiếu nhi của vùng sâu vùng xa sẽ không còn cảnh đu giây tới trường như khỉ mà sẽ đi trên những con đường lát bê tông sạch sẽ và hài hòa. Tôi ước mong rằng nhà trường chỉ có nhiệm vụ giáo dục chứ không nhồi sọ chính trị và chạy theo thành tích, còn bệnh viện sẽ đổi tên thành Nhà Thương để nói lên tính nhân đạo cao cả của ngành nghề này, nơi mà người dân nhìn các y bác sỹ bằng ánh mắt cầu khẩn và nhận được tấm lòng bao dung nhân ái chứ không phải bằng ánh mắt sợ sệt và một bọn sát thủ vô lại làm tiền bệnh nhân khoác áo lương y.


Tôi mơ đất nước tôi sẽ có một nền tự do ngôn luận không bị chi phối bởi bất cứ thế lực nào, khi đó bất cứ chuyện gì trong xã hội sẽ được nhanh chóng biết tới vì báo chí, truyền thông chỉ làm công việc của mình là đưa tin nhanh chóng, trung thực chứ không phải là một đám bồi bút lơ ngơ láo ngáo mang cái thẻ phóng viên nhưng phải chực chờ nghe lệnh như hiện nay.


Tôi mơ rằng khi có những cái chết thương tâm do sự tắc trách của người có trách nhiệm sẽ phải trả giá đắt khi không làm hết trách nhiệm được giao, gây ra những cái chết oan khiên như bị nước cuốn xuống cống, bị ung thư do ăn thực phẩm bẩn và hàng ngàn lý do linh tinh lang tang khác phải được mổ xẻ, phân tích và quy trách nhiệm cụ thể, đám giòi bọ đó phải đi tù, gia sản phải bị tịch biên.


Tôi mơ đất nước tôi có một quân đội không nhiều nhưng mạnh mẽ, dám hy sinh vì Tổ Quốc, có một lực lượng hành pháp chỉ thi hành những nhiệm vụ được đề ra trong khuôn khổ luật pháp, không lạm dụng quyền hành và thân thiện trong mắt người dân.


Tôi mơ chính phủ của tôi có những chương trình đào tạo vỹ mô để gửi hàng loạt thế hệ trẻ ra nước ngoài học tập đem nguồn chất xám đó về phục vụ đất nước, những chiếc xe hơi Made in VietNam có độ tinh xảo, bền bỉ sẽ phục vụ cho người dân, những máy móc công nghiệp sẽ thay cho con trâu kéo cày, những cánh đồng lúa xanh bất tận sẽ bay lên những cánh diều mơ ước, các em học sinh sẽ nghỉ học đúng 3 tháng hè chứ không còn cái cảnh cha mẹ đèo con đi học thêm, hành thêm với những ngày tháng cực khổ âu lo…


Tôi mơ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, nơi chôn cất những anh hùng của miền nam Việt Nam sẽ được quy hoạch, trùng tu theo mô hình hiện đại, đặc biệt nhất là quy tập tất cả hài cốt của binh sỹ miền bắc, những người sinh lầm thế kỷ đã hy sinh cho chủ nghĩa cộng sản cũng được đưa về đây, tất cả sẽ được nằm chung trong một tấm lòng nhân ái của dân tộc, đó sẽ là nơi vui chơi, thăm viếng của người dân khắp ba miền có tên gọi Nghĩa Trang Việt Nam, trong đó chắc chắn rằng sẽ có tấm bia bằng đá hoa cương lớn ghi lại những tội lỗi mà băng đảng cộng sản đã gây ra cho đất nước, những phòng chiếu phim cho khách tham quan, cho các em học sinh biết được về những tội ác mà bọn chúng đã gây ra để giáo dục cho thế hệ kế thừa hiểu rõ về những gì đã từng xảy ra tại đất nước mình. Một tháp cao với ngọn lửa vĩnh hằng sẽ không bao giờ tắt để nhắc nhở dân tộc Việt Nam không được quên về những quá khứ đau buồn và tránh lập lại điều đó trong tương lai.


Đáng buồn thay đó chỉ là giấc mơ khi ngày hôm nay bọn cộng sản vẫn còn cai trị đất nước, nhưng đó cũng chính là động lực giúp cho tôi viết những bài báo gửi đến các bạn hàng ngày, tôi vẫn đang mơ và hy vọng trong một ngày không xa tất cả những điều tôi mơ ước sẽ trở thành hiện thực…

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Một 2019
Đất nước trong tay cộng sản, nay đã tan hoang, bên bờ vực mất nước, dân xã nghĩa nhân cách đạo đức thối rữa tận gốc rễ, bôi bẩn danh dự giống nòi. Với thế giới, nhà nước xã nghĩa là lũ ăn xin, còn dân xã nghĩa, là giống hạ tiện bần cùng lao nô làm đĩ, từ quan đến dân rặt phường trộm đạo, vì tiền chúng làm đủ chuyện phạm pháp. Để kết, xin mượn câu tên (nguyễn mạnh hùng) quan đít đỏ nói: người Việt Nam (xã nghĩa) có thể làm những thứ mà thế giới chưa từng làm. Xét chuyện vừa xảy ra thấy đúng vô cùng, chúng đã làm thế giới rùng mình bởi những điều chúng làm, vượt ngoài suy nghĩ bất cứ ai lương tâm, đạo đức bình thường…
14 Tháng Mười Một 2019
Đây cũng chính là thực tế ở xã hội Việt Nam hiện nay không riêng gì công an, quân đội đến cả những ông, bà cán bộ xã cũng tự cho mình cái quyền cư xử bề trên, có quyền, có tiền là có tất cả, những kẻ gặp kẻ bề trên, kẻ lắm tiền nhiều của thì xum xuê nịnh hót, khúm núm dạ vâng, quà cáp phong bì để mong được cất nhắc, để giữ ghế còn gặp kẻ yếu thì tác oai, tác quái, để rồi những người có tài có đức thực sự thì người ngậm đắng nuốt cay, nhịn nhục sống qua ngày, người khôn ngoan hơn thì ra nước ngoài làm việc cống hiến. Xã hội này sẽ đi về đâu?
13 Tháng Mười Một 2019
đảng csVN đang sử dụng một công thức hữu hiệu để cai trị các đảng viên của mình bằng cách thả nổi cho bọn chúng tham nhũng, hối lộ, đục khoét nhưng phải là những tên hồng vệ binh sẵn sàng chết vì đảng, còn nếu không thì những vụ làm ăn trong bóng tối của chúng sẽ bị trừng trị qua những báo cáo của các ban nội chính cũng như chương trình mị dân mang tên”Đốt Lò” của Nguyễn Phú Trọng. Khi đã nhìn vào bản chất của vấn đề, nhận chân ra được nguyên nhân gây ra những thảm cảnh hôm nay thì vấn đề sẽ là câu hỏi: “Liệu ta có chấp nhận để cho đảng cộng sản tiếp tục cai trị và các thế hệ con cháu của ta hay không?”
13 Tháng Mười Một 2019
Có lẽ chế độ này cũng đã đến hồi kết thúc nên trong nội bộ đảng csVN bây giờ rối như tơ vò, ai cũng lắc đầu ngao ngán cho cái đảng quang vinh muốn nằm này. Đất nước thì đang mất vào tay giặc từ biển đảo đến đất liền, nội bộ đảng thì lục ục tranh giành nhau ghế quyền lực đến độ đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, người dân thì hết kéo nhau gào khóc hết cửa này đến cửa kia để kêu cứu vì mất đất mất nhà mất cửa. Chỉ chờ một mồi lửa bốc lên thì tất cả đều thiêu rụi, vì khi biển yên sóng lặng là lúc chuẩn bị có sóng thần dữ dội.
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...