Chuyện thường ngày ở tù( tiếp)

05 Tháng Tám 20172:25 CH(Xem: 2866)

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở TÙ( tiếp)

1358418053




FB.Trần Khải Thanh Thủy



III. Chuyện tù

Trong số hơn hai mươi đội của trại, từ làm bạc, làm chiếu, chăn nuôi, trồng trọt v v. thì đội vệ sinh cơ quan là “mát mặt” hơn cả. Thực chất của đội này là giúp việc cho cán bộ, tất cả các giám thị từ cấp tá trở lên là có tù chăm lo mọi việc, từ ăn uống, quần áo, tắm giặt, tiếp khách v.v. Cứ 6 giờ sáng các “cháu” đã phải xuất trại ra giúp việc cán bộ, cho đến 8 giờ tối mới được về trại ngủ. Trưa nghỉ lại nơi làm việc, luôn gần sếp nên cũng “mát mặt”, mọi nhu cầu về điện thoại , thuốc thang, quà bánh, tiền nong đều được đáp ứng đầy đủ. Bình thường một tháng một lần, những phạm nhân xếp loại cải tạo từ khá trở lên mới được gọi điện thoại về nhà. Tù đông, thời gian giám sát ít, nên xếp hàng chán chê mê mỏi, từ chủ nhật tuần này sang chủ nhật tuần sau mới đến lượt, đã thế mỗi người chỉ được gọi trong vòng hai , ba phút( có quản giáo ngồi kèm để kiểm soát nội dung cũng như ấn định cuộc gọi). Mỗi cuộc mất hai mươi nghìn đồng. Riêng cánh giúp việc cho cán bộ thì gọi xả láng, ngay trong phòng làm việc của sếp. Ngày nào “buôn dưa lê” cũng được, miễn là có đủ tiền để đấm mõm cho thủ trưởng trong những dịp lễ lạt đặc biệt.
Trong khi cánh chị em bị cấm không được tha lôi bất cứ quả cây gì vào trong trại, từ mẩu sắn, miếng dứa ( sợ bị say, bị rắn độc ăn phải gây chết người như trước đó đã từng xảy ra) đến điếu thuốc, cái kẹo v.v thì tù lọai VIP này được quyền tha lôi đủ thứ, cả con ngan, chân giò, bún, phở vào trại để liên hoan vào thứ 7, chủ nhật v.v, nghĩa là ở ngoài xã hội có gì thì cánh tù này có nấy. Tất nhiên đám tù này phải bộn tiền, thường là dân tham ô, tham nhũng, có dính líu đến kinh tế hoặc dân buôn bán ma túy có bạc tỉ để nuôi thân, kê chỗ đứng trong tù từ 12-15 năm (trong mức án 20 năm hoặc chung thân) trong đám này điển hình phải kể đến chị Nguyễn Thu Hằng- vụ Thủy cung Thăng Long, Lã thị Kim Oanh (khoắng sạch 151 tỷ của các ngân hàng từ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, ngân hàng Quân Đội, Vietcom. Bank v.v), hay Lan tỉ (người vay tiền tỉ của ngân hàng để đầu tư nhưng không có khả năng giả nợ ) v.v những người này tuy phải bóc lịch trong tù nhưng vẫn là cỡ đại gia của tù ...
Cãi cọ chí chóe trong nhà mét chưa đủ, ào ra giếng múc nước rửa mặt lại cãi cọ tiếp. Suốt ngày tai tôi cứ vang lên đủ mọi tiếng chát chúa ù tai, lộng óc:
- Đ.m con nào, thằng nào trút mất xô nước của bà rồi? Tối qua trước giờ điểm buồng bà vội quắn đít lên vẫn nghiến răng nghiến lợi kéo cho được thùng nước sâu hun hút để sáng nay có cái rửa mặt. Vậy mà bố mày vừa ở trong nhà mét ra, đã cạn tận đáy rồi? Mả bố nhà chúng mày chứ, từ xưa đến nay bố chúng mày ăn mặn hay sao mà đến đời này chúng mày khát nước hở? Đ.mẹ chúng mày! Có khát vào nhà mét múc nước dội vệ sinh lên mà uống nhớ, đừng có ăn trộm của bố mày như vậy...Bố mày mà có thời gian bỏ công ngồi rình bắt được thì bố mày đấm cho hộc máu mồm ra, nhét cứt đầy miệng nhớ, mả bố chúng mày...
Bao giờ cũng vậy, cứ chạm vào những tiếng mạt sát chửi bới, nguyền rủa nhau của lũ bạn tù là tôi lập tức chúi vào hàng cau trước cửa, nơi có 11 gốc cau chạy dài sát tường, phía dưới là thảm cỏ xanh mềm như nhung, xung quanh là hàng hoa tóc tiên mềm mại nở những bông hoa bé xíu tươi tắn với cái tên kỳ dị là “hoa báo bão”( hễ hoa nở là y như rằng bão đến). Đó là tất cả công việc của tôi khi chuyển khỏi xưởng bạc và đội trồng rau sang đây. Giữa cuộc sống xô bồ, nhộn nhạo và triền miên bế tắc, tôi chỉ còn một cách duy nhất là lấy lại sự thăng bằng từ cỏ cây hoa lá. Để mặc mọi lờì chì chiết trong buồng, ngoài giếng, khu lều phía sau, tôi ngồi bình thản tưới hoa, ngắt lá sâu già, nhổ các cọng cỏ dại khác loại...Hết việc lại ngồi ngẩn ra ngắm từng bông hoa cau mới nở bé xíu như chiếc cúc áo màu trắng, phía dưới là màu xanh mướt mát như một tạo vật kỳ diệu của thiên nhiên ... Hết ngày này sang ngày khác , từ sáng đến chiều, tôi ngắm hoa, ngắm lá, lắng nghe hơi thở của tự nhiên và để hương thơm từ mỗi cánh hoa lan tỏa vào tâm hồn mình. Cho dù cỏ cây hoa lá không đưa tôi vào cõi mộng được thì chí ít cũng giúp tôi ra khỏi cảm giác ngột ngạt, khó chịu, tâm hồn được giải tỏa, tiềm thức trở nên thanh thản theo sự bung nở tận lực của mỗi cánh hoa nở hết đường biên, cùng sự cần mẫn kỳ ảo của cả bầy ong đi hút mật phía trên (nơi ngọn cau) và phía dưới (nơi hoa tóc tiên bừng nở những bông hoa màu hồng hệt như những ngôi sao vừa từ bóng đêm trên bầu trời lạc xuống). Cứ thế tôi chìm đắm miên man theo những suy nghĩ vô định về cây, về hoa cùng các hiện tượng thiên nhiên, cho đến khi cả nghìn con người xuất khỏi trại. Cả dãy nhà vắng lặng, chỉ còn tôi– với nhiệm vụ chăm sóc cau và hai chị trực buồng ở lại lo cơm nước cho cả phòng , mới lẳng lặng vào lục đồ ăn sáng, đọc báo do gia đình gửi vào, rồi xuống canteen mua rau về nhặt, rửa, chuẩn bị cho bữa trưa. Ngoài xuất cơm hẩm của trại ra tôi không động đến bất cứ một thứ gì khác vì thịt lợn trại nuôi theo kiểu siêu mỡ, chỉ cánh chị em tù đói ăn hoặc bụng dạ tốt mới sài được theo tiêu chuẩn một tuần 3 bữa. Còn cá , bé bằng nửa bàn tay, tanh ngòm, dân trong trại toàn gọi là “cá chưa mở mắt”, “cá giống” hoặc “cá chưa kịp làm giấy khai sinh”. Mỗi tuần một lần được một bữa ăn tươi như vậy, chỉ cần nhìn đã thấy trắng ởn, tanh xóc óc, còn khổ hơn cả thời bao cấp vì tuy là cá mè ranh, nhưng qua chế biến đủ lửa, nêm đường, gừng, hạt tiêu, trông còn bắt mắt, thơm tho. Còn ở tù, sống sít mặc bay, miễn là đủ bữa...Rau cũng vậy, cả trại có tới 3,4 đội trồng rau nhưng rau non thì để giành riêng cho cán bộ, rau già mới đến lượt tù xơi. Mỗi ngày xe bò lớn, xe bò nhỏ chở cả đống dây rau muống vào trại, ấp vào một xó, đến bữa mới lôi ra, vứt vào bể nước, tháo nước vào đầy bể rồi dùng đòn gánh chọc chọc nguấy nguấy vài ba lượt vớt ra, thả vào chảo nước sôi, khoắng khoắng vài lần, chờ sôi là bắc xuống. Vì thế khi chia đều vào các xoong cho các buồng, còn nguyên cả rác, lá vàng, lá sâu, thậm chí các loại côn trùng như giun dế, cuốn chiếu còn nằm nguyên trong đó...Nước đục ngầu đến mức tôi không dám gắp, dù cổ họng khát khô, cần nước uống cũng phải nhắm mắt đổ đi ... 
Sau 5 tiếng cải tạo ngoài xưởng, 11 giờ 30, các đội lại lục tục trở về, lại những tiếng chửi rủa cạnh khóe, điên l. ( thay vì ở ngoài đời vẫn nói là điên đầu ) hàng trăm con người chen chúc cúi đầu tranh giành nhau từng cen ti met trên thành giếng bé tí, đường kính không nổi 1 mét để múc nước lên rửa mặt, gội đầu, thay giăt...cứ tay nọ chạm tay kia, xô chậu va nhau tung toé, cho đến 1 giờ 30 xuất trại. Thềm giếng bị nứt nên bao nhiêu chất thải trên mặt đất từ nước tiểu, nước giặt quần áo, xà phòng, nước rửa rau rồi nước đánh răng rửa mặt v.v đều bị thấm ngược vào lòng giếng, chưa kể khăn mặt rơi, gầu sắt, gầu nhựa, mắc áo xích sắt, khóa sắt( buộc vào gàu cho nặng để dễ chìm, dễ múc) lá rụng, bụi bẩn v,v...tất cả tích tụ trong lòng giếng từ năm này sang năm khác, bùn đọng hàng mét. Mỗi lần mưa gió, động trời là nước sủi bong bóng trên bề mặt, đen ngòm, tanh tưởi .
Chiều về, sau bốn tiếng vật lộn, chạy theo mức khoán cao tót vời : 250 bộ quần áo một ngày/một đội ( năm mươi người), 350 tờ bạc một ngày một người, (nhân thành sáu ô bạc con là 2.100 ô). Hai mươi hai ô thêu một ngày, một người...Mệt lử, đói khát, ra đằng sau bê hòm tìm thức ăn thì hòm cũng chất cao như núi vì không có chỗ để. Tuy quy định mỗi người chỉ được sử dụng một hòm đựng chăn màn, quần áo, thức ăn, nhưng lều trại qúa chật nên năm , bảy thùng phải chồng lên nhau, người ở trên bê xuống cũng thót bụng mà bê, người ở dưới còn phải nhấc lên nhấc xuống năm , bảy lần mới đến lựơt mình. Lấy được tí thức ăn ra lại phải bê lại như cũ cũng tướt bơ. Chưa kể nạn trộm cắp trắng trợn...Đồ dùng, quần áo, thức ăn vừa kịp bỏ ra, còn đang loay hoay đóng khóa hòm rồi trả các thùng của mọi người nằm ở phía trên mình về chỗ cũ, quay đi quay lại, mệt lử người, mà vừa thoát ra khỏi đống thùng hòm trong dãy lều trại đã chẳng thấy mấy thứ mình vừa bỏ ra ở đâu? Thế là cất mồm chửi, chửi từ mờ tối tới khuya, từ khuya tới sáng. Trừ khi đi ngủ, đi cải tạo ra, còn lại cứ hễ về đến buồng , nhớ ra lại chửi. Một mất mười ngờ, chửi rủa, cạnh khóe hết người nọ người kia, loạn từ đấy mà ra.
(còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 2022
Thượng đế sinh ra loài người là một loài động vật cao cấp, họ có bộ não để suy nghĩ, họ có tôn giáo để răn dạy đúng sai, sự thật và lẽ phải, nhưng trong quốc gia csVN, những điều đó không quan trọng, không được công nhận ngoài những truyền thuyết về lãnh tụ, về đảng cộng sản, sự thật sẽ được bẻ cong theo ý đồ của những người viết Sử đảng, cho nên đất nước VN chỉ còn một dân tộc ngu dân, duy ý chí, nếu có ai nói lên sự thật để phản bác những gì ban tuyên giáo đảng tuyên truyền thì ngay lập tức sẽ bị khép tội danh:”phản động, thù địch, chống phá và những tội danh...
22 Tháng Chín 2022
Năm 2016 là vụ nước mắm Arsen. Báo Thanh Niên bất ngờ cho đăng loạt bài về mối nguy hiểm của Arsen. Tiếp theo là hàng loạt KOLs viết bài về mối nguy của thạch tín (tức là Arsen) và lo ngại về nước mắm truyền thống để gây hoang mang dư luận. Sau đó là Hội khoa học và Kỹ thuật về Tiêu chuẩn và Chất lượng Việt Nam – Vinastas vào cuộc lấy hàu hết các mẫu nước mắm kiểm tra và công bố có đến 67% mẫu bị nhiễm Arsen vượt ngưỡng. Và song song với sự khủng hoảng niềm tin xã hội vào nước mắm truyền thống, Masan tung nước mắm công nghiệp không có thạch tín...
21 Tháng Chín 2022
Chỉ trích, phê phán đảng Cộng Hòa Mỹ, đòi hỏi phải thay đổi Tu Chính Án (2nd Amendment) về luật sở hữu vũ khí, đấu tranh ngoài đời hay lên tiếng trên mạng xã hội để thay đổi điều kiện làm việc, môi trường...cho tốt đẹp hơn là đúng, nhưng so sánh chuyện nạn nhân chết vì vũ khí với sự vô trách nhiệm của chế độ CSVN về số người chết, bị thương do tai nạn giao thông gây ra rồi miệt thị đất nước đã cho mình cuộc sống ngày hôm nay là bất lương.
19 Tháng Chín 2022
Việt Nam đang là quốc gia Cộng Sản nhưng nếu ngã về Mỹ trong thế giới lưỡng cực ở tương lai là hoàn toàn có thể. Mỹ không còn xem trọng ý thức hệ trong quan hệ của họ nữa. Có lẽ Đảng Cộng Sản cũng cần can đảm làm những điều thoáng hơn thế hệ cổ hủ đã từng làm. Không biết những lãnh đạo tương lai của Đảng Cộng Sản họ có hiểu câu nói “không có kẻ thù mãi mãi, không có bạn bè mãi mãi, chỉ có quyền lợi quốc gia là trên hết” hay không, hay là vẫn nô lệ một chủ thuyết hoang tưởng?
19 Tháng Chín 2022
Khoan bàn liệu Thủ tướng như thế, Chủ tịch Quốc hội như thế thì có phải là những cá nhân… “không làm được” công việc của họ hay không (?), bởi đó chưa phải là chuyện đáng bận tâm nhất. Điều quan trọng nhất nằm ở chỗ, chính phủ cũng như quốc hội – cơ quan vừa đảm trách vai trò lập pháp, vừa thực thi trách nhiệm giám sát hoạt động của hệ thống hành pháp – được tổ chức ra sao, vận hành thế nào mà chỉ có thể nhìn nhận thực trạng chứ không biết phải làm sao, không xác định được… “ai”… “không làm được”?
18 Tháng Chín 2022
Giòi nhiều bao nhiêu thì cũng có thể diệt, tuy nhiên, nếu không diệt con vật mà sinh ra giòi thì việc “diệt giòi” chỉ là công cốc. Được biết, khi ông Nguyễn Phú Trọng dựng lên cái lò đốt hàng loạt con giòi “ăn xác đồng bào” trong vụ Việt Á thì tại Chính Phủ, ông Thủ tướng Phạm Minh Chính đang bày ra môt chính sách cho các sân sau làm sân bay. Chính sách này nhằm thỏa mãn sự đòi hỏi của các doanh nghiệp thân hữu mà không tính đến lợi ích quốc gia, không tính đến việc phân bổ nguồn vốn xã hội nên gây ra lãng phí rất lớn. Đấy là nơi sinh ra những con giòi chứ đâu?
17 Tháng Chín 2022
Không chỉ vậy, tài liệu hướng dẫn ôn thi môn ngoại ngữ của Bộ Y tế ban hành nội bộ trong kỳ thi nâng ngạch công chức, thăng hạng chức danh nghề nghiệp viên chức năm 2022 cũng gặp lỗi sai tương tự. Nói về việc tài liệu cũng bị sai logo, Thứ trưởng Bộ Y tế Đỗ Xuân Tuyên cho biết cán bộ phụ trách ra đề là người đã thực hiện các tài liệu từ những năm trước. Năm nay, cán bộ này tiếp tục được giao nhiệm vụ ra đề và soạn tài liệu. Tuy nhiên, đương sự đã sử dụng lại bìa tài liệu mà bản thân đã làm từ năm trước đó và không để ý logo bị sai.
15 Tháng Chín 2022
Nhà nước csVN đừng nên phí tiền thuế của dân vào những việc vô bổ, số tiền lobby cho cái ảo danh “Thành viên UBNQ.LHQ” nó cũng không làm cho diện mạo của Việt Nam trở nên sáng giá trong con mắt thế giới, nên dùng số tiền hàng triệu đô la đó để xây trường học vùng cao, vùng sâu, vùng xa, xây các trạm y tế để phục vụ người dân thì còn có ích hơn. Bởi vì cho dù ném cả núi tiền ra thì nhiệm kỳ này VN vẫn sẽ không đắc cử, nếu VN mà vào được UBNQ.LHQ thì Đại Hội Đồng LHQ hóa ra chỉ toàn là kẻ đui mù hết hay sao mà không thấy những đàn áp, vi phạm nhân quyền trầm trọng trong nước...
15 Tháng Chín 2022
Giữa hai chế độ thực dân ngày xưa và cộng sản bây giờ, tôi chọn chế độ thực dân. Thực dân khai thác đất nước, nói là cạn kiệt, làm gì bằng cộng sản phá hoại đất nước như bây giờ? Thực dân trồng rừng, làm đường xá, làm đường xe lửa, xây cầu cống, đào kênh, khai khẩn đất hoang, chỉnh trang độ thị, xây trường học, làm nhà thương, khuyến khích người dân làm giàu lương thiện, bằng việc buôn bán và sản xuất… Thực dân ngày xưa cho phép người dân ra báo tư nhân, cho phép tôn giáo và các tổ chức, đoàn thể hoạt động tự do. Còn chế độ cộng sản, họ làm được gì?
14 Tháng Chín 2022
Đường Quốc lộ trong mắt bọn quan chức trung ương và doanh nghiệp sân sau cũng hóa thành tiền. Chúng chia nhau chặt khúc đường quốc lộ rồi dựng các trạm BOT móc túi dân chia nhau lợi ích. Bọn tư bản thân hữu móc túi dân rồi chuyển cho bọn có quyền cùng hưởng. Hậu quả, chi phí vận tải tăng cao làm doanh nghiệp mất sức cạnh tranh. Cả nền kinh tế chịu thiệt, còn lợi ích thì chỉ có bọn nắm quyền và bọn doanh nghiệp thân hữu được hưởng.