Thấy gì qua bức hình bé gái bốn tuổi trước băng rôn đòi trả mẹ về cho bé

07 Tháng Bảy 20174:48 SA(Xem: 679)
Thấy gì qua bức hình bé gái bốn tuổi trước băng rôn đòi trả mẹ về cho bé
19692269_842646719233561_1184581767_n





Đỗ Thị Minh Hạnh



Trong khi chờ đợi làm thủ tục để xuất cảnh. Người mẹ mang bao lo âu, phần con bệnh, phần bị hăm dọa đe dọa từ phía công an rằng sẽ không cho chị xuất cảnh. Và điều mà chị lo lắng đã tới. Vào 5 giờ 30 phút chiều ngày 27/6. Chị đã bị an ninh sân bay Tân Sơn Nhất cấm xuất cảnh với một biên bản : vì lý do an ninh.

Chị đau đớn, nước mắt chị lăn tròn trên má vì nhớ con, vì lo cho con mình. Nhưng bên cạnh đó bao nỗi uất ức tột cùng mà chị cảm thấy không thể nào chấp nhận được, đó là cái cách hành xử của một bộ máy chính quyền. Họ đã tước đi quyền tự do đi lại của chị và xem chị như một con tin chỉ vì chị là một người chị của cô gái đấu tranh cho nghiệp đoàn.

 

Đó là chị gái tôi, Đỗ Ngọc Xuân Trầm. Bà chị khờ khạo và ngốc nghếch. Chị chỉ là một người phụ nữ bình thường, lo làm ăn và chăm sóc gia đình. Chị phải lo cho mẹ già và đứa con nhỏ. Chị sống đơn thuần và chưa bao giờ dám xen vào đời sống riêng tư của em gái mình.

Bị biến thành con tin và bị ép làm nội gián?

Chỉ vì chị quá hiền. Do đó, phía mang danh nghĩa đại diện cho Pháp luật lại là những kẻ khủng bố. Chúng nhắn tin, điện thoại , thậm chí mời lên làm việc và bắt trả lời những câu hỏi liên quan đến chồng, mẹ và em gái của chị. Chúng bắt chị phải theo dõi em gái mình đang ở đâu và làm gì. Chúng bắt chị phải làm tất cả những gì chúng yêu cầu và nếu không chúng không cho chị xuất cảnh.

Chị gái tôi, chị chưa hiểu thế nào là những thủ đoạn đê hèn. Nhưng chị tôi hiểu rằng, chị chỉ muốn mình là một người bình thường, sống cuộc sống bình thường. Chị không tham gia hay quan tâm những công việc của chồng hay em gái và càng không chọn cách tự mình trở thành tay sai của một bọn hèn hạ. Điều này đã khiến chúng nỗi điên lên và dùng cách trả đũa đê hèn nhất : Cấm xuất cảnh vì lý do an ninh.

19848881_842646769233556_1747784984_n

Chúng biết chị yêu chồng, yêu con. Chúng biết chị thương em. Chúng cũng biết rõ rằng với tính tình tồ tệch của chị thì chị cũng chẳng thể tham gia bất cứ hoạt động nào gọi là hoạt động đấu tranh cho công lý lẽ phải. Nhưng chúng muốn thế, muốn thõa mãn sự khát khao tàn sát và chia cắt người khác, muốn thõa mãn sự khủng bố tinh thần đối với những ai bất đồng chính kiến với chúng. Chúng muốn thõa mãn sự tàn độc luôn luôn chất chứa trong chúng. Nhưng có lẽ bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ cho chúng thõa mãn. Chúng chia cắt những người mẹ với những đưa con thơ như mẹ Nấm, chị Thúy Nga. Chúng chia cắt tình cha con như thầy Minh Hoàng, anh Vịnh Lưu và anh Oai.


Bức hình và tiếng khóc trẻ thơ.

Trong khi chờ đợi làm thủ tục để xuất cảnh. Người mẹ mang bao lo âu, phần con bệnh, phần bị hăm dọa đe dọa từ phía công an rằng sẽ không cho chị xuất cảnh. Và điều mà chị lo lắng đã tới. Vào 5 giờ 30 phút chiều ngày 27/6. Chị đã bị an ninh sân bay Tân Sơn Nhất cấm xuất cảnh với một biên bản : vì lý do an ninh. Chị đau đớn, nước mắt chị lăn tròn trên má vì nhớ con, vì lo cho con mình. Nhưng bên cạnh đó bao nỗi uất ức tột cùng mà chị cảm thấy không thể nào chấp nhận được, đó là cái cách hành xử của một bộ máy chính quyền. Họ đã tước đi quyền tự do đi lại của chị và xem chị như một con tin chỉ vì chị là một người chị của cô gái đấu tranh cho nghiệp đoàn. Gia đình chị Trầm Đó là chị gái tôi, Đỗ Ngọc Xuân Trầm. Bà chị khờ khạo và ngốc nghếch. Chị chỉ là một người phụ nữ bình thường, lo làm ăn và chăm sóc gia đình. Chị phải lo cho mẹ già và đứa con nhỏ. Chị sống đơn thuần và chưa bao giờ dám xen vào đời sống riêng tư của em gái mình. Bị biến thành con tin và bị ép làm nội gián? Chỉ vì chị quá hiền. Do đó, phía mang danh nghĩa đại diện cho Pháp luật lại là những kẻ khủng bố. Chúng nhắn tin, điện thoại , thậm chí mời lên làm việc và bắt trả lời những câu hỏi liên quan đến chồng, mẹ và em gái của chị. Chúng bắt chị phải theo dõi em gái mình đang ở đâu và làm gì. Chúng bắt chị phải làm tất cả những gì chúng yêu cầu và nếu không chúng không cho chị xuất cảnh. Chị gái tôi, chị chưa hiểu thế nào là những thủ đoạn đê hèn. Nhưng chị tôi hiểu rằng, chị chỉ muốn mình là một người bình thường, sống cuộc sống bình thường. Chị không tham gia hay quan tâm những công việc của chồng hay em gái và càng không chọn cách tự mình trở thành tay sai của một bọn hèn hạ. Điều này đã khiến chúng nỗi điên lên và dùng cách trả đũa đê hèn nhất : Cấm xuất cảnh vì lý do an ninh. Chúng biết chị yêu chồng, yêu con. Chúng biết chị thương em. Chúng cũng biết rõ rằng với tính tình tồ tệch của chị thì chị cũng chẳng thể tham gia bất cứ hoạt động nào gọi là hoạt động đấu tranh cho công lý lẽ phải. Nhưng chúng muốn thế, muốn thõa mãn sự khát khao tàn sát và chia cắt người khác, muốn thõa mãn sự khủng bố tinh thần đối với những ai bất đồng chính kiến với chúng. Chúng muốn thõa mãn sự tàn độc luôn luôn chất chứa trong chúng. Nhưng có lẽ bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ cho chúng thõa mãn. Chúng chia cắt những người mẹ với những đưa con thơ như mẹ Nấm, chị Thúy Nga. Chúng chia cắt tình cha con như thầy Minh Hoàng, anh Vịnh Lưu và anh Oai. Bức hình và tiếng khóc trẻ thơ. Cháu bé khóc hằng đêm, không chịu ngủ và ăn uống. Bé đòi trả mẹ về. Bé biết những tên police kia bắt mẹ bé không có lý do. Hình ảnh đứa bé bốn tuổi trước tấm băng rôn đã chứng minh một chính quyền vô nhân đạo, tàn độc.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
09 Tháng Bảy 2019
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
09 Tháng Bảy 2019
Nói cho cùng, đạo đức người Việt trở nên suy đồi và mục ruỗng như ngày hôm nay là do hai thế lực vừa dốt, vừa hung ác có tên xã hội đen và xã hội đỏ này gây ra. Người dân phải chụp giật miếng ăn trước hai con quái thú ham ăn này, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mà yêu thương hay nghĩ về lòng nhân. Và, nếu không tiêu diệt hai con quái thú này, đến một lúc nào đó, chúng sẽ tự cắn nhau, người dân lại nổi dậy để tiêu diệt chúng… Và đáng buồn thay, lúc đó, chẳng ai có cơ hội lành lặn để đi tiếp trên con đường tiến bộ của nhân loại...
06 Tháng Bảy 2019
Việt Nam hiện nay đang tiệm cận với 2 yếu tố làm cho một quốc gia bị khai tử. Thứ nhất là dưới triều đại CS, đất nước quá yếu trước Trung Cộng. Thứ nhì là kẻ thù luôn muốn cướp lấy Việt nam đã vương lên thành cường quốc số 2 thế giới. Hiện nay, Việt Nam đang là kẻ bắt chước mù quáng những gì Trung Cộng đã làm, kiến cho Việt Nam luôn là kẻ không bao giờ có sự thành công như Trung Cộng được. Đây chính sách cách tự cúi đầu xếp sau sức của kẻ thù. Chính vì thế, Việt Nam dưới thời CS bị thôn tính rất cao.
03 Tháng Bảy 2019
Đùng một cái, anh Thăng về đây làm lãnh đạo để chuẩn bị đi ở tù, không thể không làm tổn thương lòng tự trọng của các chuyên gia lương thiện. Rồi đùng một cái, anh Triệu Tài Vinh về đây để … làm gì không biết. Anh Vinh này có thực tiễn 10 năm ở huyện Hoàng Su Phì và 10 năm lãnh đạo tỉnh Hà Giang. Chẳng lẽ anh ấy lấy mô hình kinh tế Hoàng Su Phì để lãnh đạo các chuyên gia kinh tế gạo cội hoạch định chính sách hội nhập quốc tế ?
02 Tháng Bảy 2019
Nếu ta có lầm lỡ nghe lời người 'đấu tranh cuội' để tiền mất tật mang, thì ta nên điều chỉnh lại trình độ nhận xét và hiểu biết của mình. Trong chừng mực nào đó, họ chính là những người thầy của chúng ta. Vì họ đã cho ta một bài học rất hiếm quý, mặc dầu không miễn phí! Họ đã lấy mất đi của ta những gì? Nhiều người cho rằng, họ đã lấy mất đi niềm tin vào công cuộc đấu tranh cho quê hương. Trước khi trách họ đã lấy đi niềm tin, ta nên tự rà soát lại coi mình đã thật sự là sở hữu chủ niềm tin đó không?
01 Tháng Bảy 2019
...Mà chúng ta đã chứng kiến quá nhiều những quan chức, cán bộ trong chính quyền ở xứ này phát ngôn không khác gì một kẻ ngu dốt, nhưng lại không thiếu sự ngạo mạn, vì sau mỗi phát ngôn, vị trí của họ chẳng suy suyển gì, thậm chí còn leo lên cao hơn. Chuyện cái “lon” chính là vấn đề của thể chế chính trị, nơi mà nó đã sản sinh ra và dung chứa những kẻ biến đổi cái lon và chuyển hoá từ ngữ một cách hết sức ngu xuẩn và vô cùng thô thiển. Thế mà họ vẫn đứng vào và đảm nhận việc quản lý xã hội trong hệ thống công quyền.
01 Tháng Bảy 2019
Như vậy, việc chống tham nhũng không đạt 3 đích chính thì đạt được gì? Chẳng lẽ ông Trọng không thấy cả 3 mục đích chính đó đều thất bại? Ông ta thấy hết, với con người đầy thủ đoạn thì ông ta thừa biết, nhưng mục đích chống tham nhũng ông ta không phải để đạt 3 mục đích đó mà là để PR cho hình ảnh của mình, và đồng thời để lấy lại lòng tin từ thành phần nhẹ dạ cả tin trong xã hội (thành phần này rất đông), nhằm cứu cánh cho ĐCS. Đấy mới là mục đích quan trọng của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải mục đích chống tham nhũng thật lòng.