Chuyện xứ Thiên Đàng

23 Tháng Năm 20177:02 CH(Xem: 2266)

                                      CHUYỆN XỨ THIÊN ĐÀNG       

1454434_10200248540376469_1207105761_n


Ngọc Văn

   


S
au hơn chục năm tù, là bao tháng ngày trôi dạt trên ngay chính quê hương mình, mà vẫn không có được một chốn nương thân, cuối cùng phiêu bạt qua cả một đại dương, để rồi nhận nơi đây là quê hương thứ hai, sống cùng những người dân bản xứ có tấm lòng bao dung rộng mở, nét văn hóa này là cái hơn hẳn, là cái văn minh mà những tay luôn vỗ ngực mình là ưu việt, vẫn không bao giờ có được.

Xin cám ơn những gì xứ sở này dành cho tôi vào lúc cuối đời, kẻ có trải dặm đường xa mới thấy quí cho giọt nước mát được sớt chia, kẻ tội tù nay được thở cái không khí tự do còn gì sung sướng bằng. Miếng ăn khi đói, viên thuốc lúc ốm đau, đã làm đất nước này đượm ấm tình người, ta cần gì hơn nữa – Đất này không là thiên đàng, người dân cùng ông nhà nước xứ đây cũng không tự nhận gọi mình như thế, họ khiêm cung trong cả lời nói.

Chuyện ngày cũ đã lâu lắm rồi, cũng đã có nửa đời người, lúc ấy vừa mới đi tù, ông nhà nước nói đất xã nghĩa của ông không có nhà giam, chỉ có các trại cải tạo, không có tù nhân, chỉ có trại viên, nghe ông nói mà đám tù Ngụy ngồi dưới đất sân trại nhìn nhau ngơ ngác. Không gọi là tù mà gọi là trại viên, nhưng thực ra lại là những người tù dân quân cán chính miền Nam, mà chúng xách mé gọi là Ngụy, chúng tôi lúc đó hiểu biết về cộng sản kẻ ít người nhiều, tuy gặp ngoài mặt trận đì đùng là chuyện cơm bữa, nhưng sống chung với cộng sản thì chưa.

Nên những ngày đầu sống chung, nghe nói thế thì ngơ ngác rồi tự hỏi không biết mình là gì? Rồi lại được ‘lên lớp’ giáo dục tiếp, là đất nước An Nam cộng của các ông, sẽ tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội, đó là cái thiên đàng mà bọn tư bản luôn thèm khát. Nghe ông nói mà có lẽ đến khi nhắm mắt lìa đời, mới quên đi được cái con người ông của ngày hôm đó... Nói sùi cả bọt mồm bọt mép, ông vung tay đầy ‘khí thế’ mà rằng, sẽ xây dựng đất nước giàu mạnh gấp chục lần hơn, vì các ông là đỉnh cao trí tuệ loài người (?!).

Sách vở của các ông được lôi ra đem khai hóa cho tù Ngụy, rằng chủ nghĩa xã hội là thiên đàng của các ông, nơi đó thật tốt đẹp, đời sống ấm no, của cải vật chất nhiều vô hạn, ai cần gì cứ lấy, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, không có chuyện người bóc lột người. Đưa tay chỉ vào chúng tôi, mà ông nói tất cả người dân miền Nam vừa được giải phóng, phải ra sức học tập cải tạo, để rồi đây sẽ sống chung cùng các ông – Cái thiên đường xã nghĩa các ông nói là thế, còn trong bao lâu các ông xây được, không thấy các ông nói tới, mà đoán chừng đó là bí mật đảng, nhà nước nên không tiết lộ!

Sau tháng Tư, trong tù chúng tôi vỡ lẽ rằng mình đang sống trên xứ sở sắp biến thành thiên đàng, và người dân bên ngoài xã hội kia cũng như thế, và tất cả được lệnh xếp hàng sau đuôi các ông. ‘Theo ngón tay chỉ đường của đảng mà tiến’ các ông nói thế, các ông dẫn mọi người đi, những người miền Nam tính từ ngày ấy đi đến nay đã 42 năm tròn, suốt đoạn đường dài như thế, tai luôn nghe rằng mình được đưa đến thế giới đại đồng, thiên đàng xã nghĩa… Theo đảng ta quyết tiến lên, một lòng theo đảng ta quyết tiến lên hàng đầu… hàng đầu, rồi tiến về… đâu?

Câu hỏi đó ai cũng thắc mắc mà không một ai dám hỏi, vì sợ hỏi sẽ bị cho là không tin theo đảng, tội này là tội chết rục xương trong trại cải tạo, tuy không là tru di tam tộc như thời phong kiến, nhưng ba đời con cháu kẻ thắc mắc sau đó sẽ cũng ngóc đầu không lên. Để rồi 38 năm sau đảng trưởng đảng An Nam cộng, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người được dân yêu gọi là Bí Lú đã thốt nên câu: ‘Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa’ (Tuổi Trẻ 23/10/2013).

Bí Lú nói câu này trong lúc tổ của ông họp riêng tại Cuốc hội, thảo luận góp ý thông qua bản dự thảo hiến pháp mới, giữ nguyên điều 4 độc đảng, không công nhận quyền tư hữu đất đai, cũng như quyền tự do căn bản của con người... Người dân đi theo ngón tay chỉ đường của đảng đã mỏi lại càng thêm mỏi, đã có người gọi đảng là đảng bịp, dẫn 90 triệu người, cùng cái đất nước ngày càng tang thương, đi không tới đâu chỉ thấy trở về chốn cũ đói nghèo, không khác cái đèn cù nó chạy vòng quanh, còn đảng và chế độ cứ thế sống dai sống bền.

Từ khi thành lập đảng đến nay đã hơn 85 năm, vỗ ngực rằng ta độc lập đã được 72 năm, còn thống nhất thì đã được 42 năm… Đoạn đường đi dài bằng cả kiếp người nhưng chẳng được gì, thấy ra Lú không lú, khôn bỏ mẹ đi ấy chứ, trước mắt đoạn đường từ nay đến hết thế kỷ này, người dân đen xứ xã nghĩa, lại bị cái đảng thổ tả dẫn đường thêm một đoạn dài, không thua gì đoạn đường vừa đi qua, cho biết trước vẫn hơn để mà liệu, để mà hồ hởi phấn khởi. Đó là cái khôn của Lú, còn thiên đàng xã nghĩa, các nơi trên thế giới người ta đã vứt sọt rác, và gọi nó là thiên đàng mù, chỉ còn mỗi nơi xứ An Nam cộng nó vẫn là bó cỏ treo trước mõm ngựa!

Đi dưới bàn tay chỉ đường của đảng đất nước rách bươm, người dân xã nghĩa ngày càng nát khố, không còn sức để đi thêm nói chi đến mơ cái thế giới đại đồng, thế là đói đầu gối phải bò, trai cu li năm châu, gái làm đĩ bốn phương. Người dân đã chạm đáy địa ngục, để lại thiên đàng cho đảng… Từ ngày tháng tư đen, các tay cướp mạng đã chỉ một bước chân, là đã bước ngay lên được thiên đàng, chóp bu lớn chức quyền cao, là những tay được lên thiên đường trước nhất, mười sáu tấn vàng lót chân, rồi đến tài sản người dân miền Nam lót tay.

Đảng xây thiên đàng cho chính chúng bằng họng súng AK của Nga, bằng trại tù lao cải của Tầu, điểm mặt các tay chóp bu đỏ xem cơ ngơi của họ hôm nay ra sao? Họ làm theo năng lực, họ hưởng theo nhu cầu, không những cho nhu cầu cá nhân họ, mà cho cả nhu cầu vợ lớn vợ nhỏ, con chung con riêng, anh em, giòng họ nội ngoại... Vậy xin đừng cho là Lú băn khoăn về cái ước mơ thiên đàng cho người dân, phải công tâm mà nói tay Lú đóng vai lú thật khéo để được người ta thương, giả ngây giả ngô để được gọi là Lú.

Còn xã hội và con người xã nghĩa hôm nay, nhìn những con người tuổi đôi ba mươi thôi, thế hệ thanh niên hồ chí chuột, không mảy may dính líu gì đến tàn dư chế độ cũ, chúng cướp của giết người rất chuyên thạo, và trong cái địa ngục của đảng, người ta xem chuyện lừa đảo để sống, để có cái ăn, đó là sự tự nhiên. Đảng xây dựng chủ nghĩa xã hội, đã tạo ra những đứa trẻ mà đảng tự hào trăm năm trồng người, trong khi đảng lại là những tấm gương bẩn, lưu manh từ chủ tịt nước, đến thủ tướng, vậy trông gì nơi cái thiên đàng xã nghĩa mà thực chất nó chỉ là những cái hố xả.

Tìm xem trong các trại giam khắp nước, có được một tội phạm nào trên mọi lãnh vực, từ giết người đến lừa đảo, tham nhũng, đặt lên bàn cân ngang cùng các chóp bu đảng Ba Đình... Chúng là những tên ăn cướp có môn bài, phạm tội có hệ thống, tổ chức, có ban có bệ, trước mỗi tội ác cũng áo vét cà vạt họp hành, xong nhất trí từ thấp đến cao, tất cả cùng cười hể hả ra tay vùa cướp. Chúng lôi cả gia đình cha mẹ, anh em vợ con cùng vào băng đảng, theo lối miếng lớn miếng nhỏ có lọt sàng cũng xuống nia, không mất đi đâu một mẩu nhỏ.

Kinh tế thì có quá nhiều quả đấm thối, người dân nghèo lương thiện có học hành, có bằng cấp cũng khó kiếm việc, cái học xã nghĩa bằng cấp kêu to như trống làng, nhưng chính xứ xã nghĩa cũng không cho chúng được một việc làm để sống. Cứ vào mạng mà coi, trong nước hiện nay tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ, trên cả nước càng ngày càng gia tăng, gia tăng đến mức đáng sợ, các vụ cướp giựt, trộm cắp, đâm chém chết người, mà thủ phạm hầu hết còn tuổi vị thành niên. Đấy là một thực tế khó chối!

Nói không quá, những đứa trẻ này, trường học xã nghĩa đã dạy chúng, chúng là mầm non của đảng, con cháu bác, ngay trong nước chúng giết người chỉ để cướp từ cái cell phôn, và khốn nạn hơn nữa, chúng giật vé số trên tay người khuyết tật lấy tiền ăn chơi. Đấy là chuyện các cháu được ươm trong cái nôi xã hội chủ nghĩa, được đảng dạy dỗ, để hôm nay ra tới nước ngoài các cháu ngoan của bác, bị túm gáy khi vào siêu thị ăn cắp, chuyện đã trở nên quá quen mắt ở xứ người.

Cái thiên đàng bị nghe của 42 năm trước lúc đi tù, nay là cái đống rác xã nghĩa, không là rác trong mắt những người như tôi, kẻ bị chúng cho là Ngụy, mà thấy ra cũng là rác với những người một thời cùng chúng vẻ vang. Xứ An Nam thiên đường xã nghĩa vẫn chưa tới như câu nói của Lú: Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa. Bí Lú nói câu này trong lúc cùng Cuốc hội thảo luận dự thảo hiến pháp mới, vẫn không công nhận quyền tư hữu đất đai.

Vậy chuyện không là lạ, hôm nay đang lúc những vụ cướp đất đang như sóng cồn, hình ảnh những thương binh, những mẹ liệt sĩ cắt mạng vác bằng khen, huy chương, trong thân phận dân oan đi khiếu kiện đất?

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.