Liêu trai chí dị thời @

19 Tháng Năm 20171:42 CH(Xem: 10273)
  • Tác giả :

19/5 SINH NHẬT SÁT THỦ ĐẦU MƯNG MỦ
LIÊU TRAI CHÍ DỊ THỜI @

 14051642_1773078096264011_14080174588756282_n



N.A



Chuyện liêu trai kể lại rằng vào lúc trời đất nổi cơn gió bụi, tại cái xứ Đông Dương còn triều đại phong kiến, có một chàng trai cuốc bộ lóc cóc từ xứ Nghệ vào tận khu bờ biển chuyên làm nước mắm có tên Phan Thiết để xin dạy học, khi chàng lội bộ đến đây thì cũng đã bở hơi tai, khói xì ra lổ mũi, đầu óc choáng váng vì đói cho nên chàng lịm dưới một cây cổ thụ già mê man với cái bao tử réo gào sôi ùng ục…

Ngờ đâu nơi đây là nơi tu luyện của một con chồn già hóa cáo đã thành tinh hơn nghìn năm, loại này tác giả Bồ Tùng Linh, cha đẻ của tuyển tập Liêu Trai gọi là Hồ ly cửu vỹ, tức là con cáo hồ có 9 cái đuôi, một loại quái thú có tính ranh ma quỷ quyệt khó lòng truy bắt, dân gian mà nghe tới hồ ly 9 đuôi là chạy mất dép, à không xin lỗi bạn đọc, thời đó chưa có dép mà chỉ có guốc cho nên phải gọi là chạy mất guốc!

Khi thấy chàng trai ốm đói xứ Nghệ tới nằm ngay hang động của mình con hồ ly mừng lắm, nó tính xơi ngay thịt chàng cùng băng đảng của mình nhưng chợt nghĩ lại dù sao thì cũng đã tu luyện hàng nghìn năm rồi mà lại chưa có đất dụng võ, chưa hề thi thố phép thuật, cho nên sẵn dịp này nó tính thử xem sao, nói là làm nó niệm thần chú nhập hồn và bay vào xác chàng trai đang nằm thoi thóp, tự nhiên thể xác chàng bỗng ngồi dậy khỏe mạnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chàng hùng dũng tiến vào phố thị đến một ngôi trường có tên gọi Dục Thanh vào xin được yết kiến mít tờ hiệu trưởng…

Ngài quan Đốc đang dạy lũ trẻ thò lò mũi xanh nghe gia nhân bẩm báo có thư sinh tới xin dạy thì mừng rỡ vì từ xưa đến nay ít có bậc thiện nhân trí thức nào lưu lạc đến cái chốn này, chốn của những kẻ bị triều đình đày ải khổ sai chung thân, quan vội vàng bước ra diện kiến thì thấy kẻ đó là một thư sinh hình dung coi cũng được duy chỉ có cặp mắt láo liên như thằng ăn trộm, sau khi nhìn ngắm dung nhan quan vòng tay thi lễ:

- Xin hỏi, đại nhân người ở đâu, quý danh gì, học hàm học vị đến cấp độ nào?

Thư sinh vội vã vòng tay đáp lễ:

- Thưa quan Đốc học, kẻ hèn này họ Hồ, húy là Chính Mi, học trò xứ Nghệ, vì cha già làm quan bị biếm chức cho nên mới lưu lạc chốn này, nay xin quan lớn thương tình thâu nhận nhằm kiếm ngày hai bữa độ nhật qua ngày.

Quan Đốc nghe xong hân hoan hỏi:

- Nghe nói thư sinh là học trò chắc cũng có kiến thức , thôi thì mời tiên sinh…xổ ra để ta xem sở học như thế nào...

Được lời như cỡi tấm lòng Chính Mi lên giọng xổ một tràng tiếng bồi : Mẹc xì bóp cu, ô rơ voa, ô rờ viếc làm quan Đốc nghe qua có mùi thum thủm nhưng vì phép lịch sự không nỡ bịt mũi, tuy nhiên vì trường chỉ có một mình ông cho nên nhân cơ hội này cũng thâu nhận con hồ ly 9 đuôi làm chân phụ giảng, nói cho oai thế thôi chứ thật ra quan chỉ sai hắn nấu nước, pha trà hay coi mấy đứa nhỏ khỏi ngủ gục trong khi quan đi vắng…

Ở ngôi trường này được ít lâu con hồ ly thấy không có đất dụng võ, cho nên hắn không buồn từ biệt quan Đốc học lên đường xuôi nam, đến đất Sè Ghềnh hắn làm đủ mọi nghề để kiếm sống nhưng vì là loài cáo thành tinh cho nên tư duy của hắn không giống loài người, làm đâu cũng được ít lâu cũng bị người ta ghét tống cổ như đuổi mã tà, hồ buồn lắm, hắn đâm ra hận khi nhìn thấy những tên Việt gian nhà cao cửa rộng, dinh thự nguy nga, vàng bạc châu báu, hắn quyết định phải đi tìm chân lý…làm giàu bằng cách đến ngay nước mẹ Phú Lang Sa nhằm tìm ra con đường vinh hoa phú quý.

Nói thì dễ nhưng làm thì khó vì lúc này trong túi hồ không có đồng xu ten thì làm sao mà đi, hồ buồn bã lang thang ra các bến tàu nhìn những chiếc tàu viễn dương mơ ước, may mắn thay trời không phụ kẻ gian, cầu được ước thấy, hồ kết bạn được với một tên thủy thủ da đen và được hắn cho lên tàu đi Pháp với chức danh phụ bếp, nói phụ bếp cho nó oai chứ thực ra hắn chỉ cho hồ rửa chén, lặt rau, chứ hồ đâu có biết món Tây món Tàu nào để mà nấu, tuy nhiên đạt được giấc mơ vượt biên mà không tốn tiền là hạnh phúc nhất đời chàng, hồ thoải mái ngắm nhìn trời cao biển rộng mơ về một tương lai huy hoàng khi hồi cố quốc…

Sau hàng tháng trời lênh đênh trên biển, ói tới mật xanh, mật vàng cuối cùng thì nước Pháp thơ mộng cũng hiện ra, hồ phóng ào xuống bờ không thèm nhớ đến tên thủy thủ già, chàng phóng ngay tới ngôi trường thuộc địa và lao đầu vô làm đơn xin học, ý định của chàng đơn giản thôi, học xong về làm quan cai trị đám dân đen An Nam, làm giàu, bốc hốt, vợ đẹp, con ngoan là hãnh diện lắm rồi, thế nhưng sau khi xem qua information của hồ thì ban giám hiệu nhà trường không thể chấp thuận vì cha của hồ là…bợm nhậu đánh chết người thì hồ cũng có khả năng do gien di truyền, ngoài ra việc xuất cảnh chui không có hộ chiếu của chàng cũng là một yếu tố quan trọng vì không biết nhân thân lý lịch của thằng cha căng chú kiết này từ đâu ra, vì thế hồ không được học!

Nhưng cái khó không bó cái khôn, hồ lao đầu vào cuộc mưu sinh, chàng làm nhiều nghề lắm, từ làm bánh mì cho đến phó nháy, tuy nhiên bánh mì chàng làm ra có ai ăn không thì không biết chứ còn hình chàng chụp có lẽ chụp người nhưng hóa ra ma cho nên ngày nay không có tấm hình nào được chú thích là do boác hồ của chúng ta chụp trong thời gian lưu lạc để đám đàn em bưng bô chó đái hết!

Tại đây hồ tìm được những bậc thức giả uyên thâm, những nhà yêu nước đang tìm đường cứu nước Việt khỏi ách thực dân, hồ xin gia nhập để làm chân lon ton, điếu đóm, nghe hóng nghe hớt những cuộc bàn luận của các cụ, hồ cũng tập tành phát biểu kách mệnh, giải phóng nhưng thực ra hồ cũng chẳng biết ý nghĩa của nó là gì, thế nhưng dù sao hồ cũng hãnh diện vì cốt mình là con cáo mà bây giờ lại được luận bàn thế sự tềnh hềnh cũng các vị trí thức thì quả là không uổng công nghìn năm tu luyện…

Sau khi nhận thấy nếu cứ để các bậc chí sỹ tồn tại thì con đường hoạn lộ của hồ lâm vào ngỏ cụt, hồ dùng chiêu kim thiền thoát xác, cái xác vẫn ở lại điếu đóm còn hồn hồ ly xuất thần đi báo pú lít Phú Lang Sa về cái ổ phản động, tuyên truyền chống mẫu quốc ta, nhà nước ta, ngay lập tức các vị chí sỹ xộ khám theo điều luật 88 và 258 bộ luật Hình Sự, còn hồ lãnh một vali đầy ắp tiền thưởng làm vốn liếng qua xứ Nga La Tư tìm minh quân, đức ngài Xít Tà Lịt học đạo.

Diễn biến thời sự lại tạo thêm thời cơ cho hồ khi phát xít Đức tan nát như cái thùng rác còn quân Phiệt Nhật thì hứng hai trái mít từ trên trời rơi xuống cho nên cũng thành...sọt rác, hồ quay về nước quyết cướp chính quyền dành độc lập, y tuyển lựa những thằng lưu manh đứng bến đầu đường xó chợ quy tụ dưới trướng và lấy tên là đảng...đầu lâu vì đảng của hồ chỉ biết đập đầu thủ tiêu làm phương châm hành động, may mắn thay trời lại chiều lòng ác quỷ, hồ cũng băng đảng của mình làm mưa làm gió khắp cõi trời Nam, nào là cướp của bọn địa chủ, nào là phát động nội chiến, nào là thảm sát năm con khỉ làm cho ai nghe đến tên hồ đều thất kinh hồn vía…

Khi làm lãnh tụ hồ ly 9 đuôi cũng biết hưởng lạc thú trần đời như ai, y chỉ thích gái tơ, gái non mà đàn em cung tiến, tuy nhiên bản chất là thú vật cho nên y không có tình người, sau khi con ong đã tỏ đường đi lối về hồ đổi tên thành Quất Xong Dong thế nhưng em nào mà mè nheo quá thì cho thủ hạ Trần Hoàn hưởng sái trước khi giết chết!

Tuy nhiên cái thể xác chàng trai ngày càng già theo năm tháng, vì lo hưởng lạc, gái gú, hút xách chàng hồ tàn tạ trông thấy và một đêm tối trời không trăng không sao sau một cơn ho xù xụ chàng cỡi...trâu quy…địa phủ, còn con hồ ly thì  thoát xác chàng ra, nó lang thang tính về động cũ xứ Phan Thiết nhưng qua bao nhiêu năm tháng ăn chơi hưởng thụ đã đời nó bỗng đâm ghiền kiếp sống thế gian và nhủ thầm ngu dại gì mà về cái động cũ chán bỏ xừ, thế là nó niệm thần chú một phát, 9 cái đuôi của nó phân thân thành 9 con hồ ly giống hệt duy chỉ có cái đuôi to nhất ở giữa chính là nó, sau đó 8 con thay nhay nhập xác của các thành viên băng đảng của bọn cướp năm xưa có tên là bộ chính trị hôm nay, còn nó vẫn sống vui sống khỏe, sống như cha giữa thế gian vì nó chỉ nhập vào những tên lãnh tụ đời con, đời cháu của cái xác hồ năm xưa.

Nghe đâu nó đang ngự ở trong thể xác của tên Tổng bí thư gian manh và quỷ quyệt có tên mà người dân đặt cho là Thằng Lú và khi thằng Lú chết thì nó lại tiếp tục nhập hồn vào những tên đầu lĩnh kế tiếp có chức danh cao nhất cái xứ Thiên Đường Mù.

Chuyện vẫn còn hồi kết nhưng rất tiếc tác giả Bồ Tùng Linh đã đi…bán muối từ đời tám hoánh nào rồi cho nên đã thất lạc nguyên bản, nhưng không sao, ai muốn xem đoạn kết câu chuyện cứ mở những trang báo của cái xứ An Nam xã nghĩa nghiền ngẫm thì sẽ biết thôi mà…

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 201910:08 CH(Xem: 124)
Không cay cú không hậm hực sao được, khi Tướng Lương chẳng có thực quyền mà phản ứng dữ dội với Trung Quốc như thế. Còn Ông Trọng, quyền lực phải nói là tối cao, mọi quyết sách trọng đại gì của Quốc gia đều là quyết định của Ông, mà không làm gì mặc kệ giặc tàu muốn làm gì thì làm. Muốn khoan, muốn cắt, muốn chiếm muốn giết dân Ông Trọng mặc kệ, không làm gì đối phó với giặc.
16 Tháng Mười 201910:06 CH(Xem: 100)
“Làm quá lên” là trạng thái nông nổi, độc ác, có chủ đích gây chú ý vào một yếu tố nhỏ nào đó nhằm bôi xấu, hạ nhục hay chí ít là lên án một cách máy móc người vô tình có phát ngôn hay hành động ngoài chủ ý. Bà Hồng Ngát từng nổi tiếng là nhà thơ, đạo diễn nhưng lại không ý thức được sự xuất hiện của đường lưỡi bò trong một bộ phim được công chiếu cho khán giả Việt Nam có tác dụng xấu như thế nào đến nhận thức bảo vệ chủ quyền của dân tộc. Bà có vẻ đã chai lì ý thức khi cho rằng “Có mấy giây thôi” sẽ không có gì mà ầm ỉ, bà quên sự hệ trọng của chính sách tuyên truyền của cộng sản mà Trung Quốc là bậc thầy của Việt Nam.
16 Tháng Mười 201910:05 CH(Xem: 136)
Ông phát biểu nghe hơi giống con mẹ nạ dòng Kim Ngân. Nó từng bảo rằng không phải to mồm là yêu nước, đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc. ĐM nó học mót của người ta, mà nó có làm được cái mẹ gì đâu? Chỉ thấy nó ăn mặc sang trọng đi tìm đực không à! Trong buổi họp cử tri ba quận thuộc Hà Nội, ông bảo rằng đang cố gắng đàm phán để có tiếng nói chung; rằng tìm giải pháp cho vấn đề không phải dễ, nặng về bên nào cũng bị phê phán. Ông bảo thêm rằng cố gắng giữ gìn quan hệ cho tốt, nhưng cái gì đụng đến chủ quyền độc lập dân tộc là ta không khoan nhượng, quyết chiến quyết thắng v.v.
15 Tháng Mười 20199:59 CH(Xem: 176)
Nhưng trước khi chỉ về làm người "tử tế" thỉ chỉ cũng đã kịp gài thằng con trai chơi bời phóng đảng khi du học tại Mỹ của mình vào cái chức Phó Viện Trưởng Viện Pasteur Sài Gòn trong khi đó năng lực của nó thì không ai biết, hỏng biết anh F...có diệt tận rễ hay vẫn để nó ở đó cho có cái tình đồng chí, đồng rận zị ta...Còn nữa, cái biệt thự mấy chục tỷ của chỉ trong cái vụ hối lộ thuốc ung thư có bị tịch thu hông hay là cứ để chìm xuồng cũng như cái zụ thằng Phạm Quý Ngọ xơi 500 ngàn đô la của Cty Vạn Thịnh Phát năm nào?
15 Tháng Mười 20199:56 CH(Xem: 430)
Tô Lâm và hệ thống an ninh cộng sản không từ bất cứ thủ đoạn nào, kể cả thủ đoạn bỉ ổi, đê tiện khi sử dụng những bé gái dưới 16 tuổi cho những mục đích của họ. Tôi phân tích về vụ án của Nguyễn Văn Thanh và tội ác của Tô Lâm cùng đồng bọn. Anh Nguyễn Văn Thanh là giáo dân Công giáo hoạt động tích cực trong phong trào bảo vệ môi trường, bảo quyền và lợi ích hợp pháp của giáo dân và người dân nói chung ở khu vực miền Trung trong nhiều năm qua. Điều này khiến Tô Lâm và hệ thống an ninh Việt Nam khó chịu và họ quyết tâm tách anh Thanh ra khỏi xã hội.
15 Tháng Mười 20199:52 CH(Xem: 92)
Cũng theo biện bạch của ông Nguyễn Phú Trọng thì "Xảy ra chiến tranh liệu chúng ta có thời gian để họp thế này không? Có thời gian lo chống tham nhũng hay không? Hay trong và ngoài lại cấu kết vào nhau để chống chúng ta?" - Ông Trọng lặp lại phát biểu hồi năm 2015 đồng thời nhấn mạnh "Nguyên tắc là độc lập chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ nhưng đồng thời phải giữ ổn định. Chưa có thời kỳ nào đất nước đang có không khí ổn định tốt như thế này. Phải giữ lấy nó”.
14 Tháng Mười 20199:42 CH(Xem: 120)
Một vài giây thôi, nó chẳng quan trọng với những kẻ ngu xuẩn và liều lĩnh, nhưng có thể là “số mệnh” của một điều gì đó lớn lao - sinh mệnh hàng triệu dân hay là sự tồn vong của dân tộc, của quốc gia - vài giây sao chép các con số trên mạng để báo cáo lừa dối cả nhân dân về tình trạng ô nhiễm môi trường; và cũng chỉ vài giây xuất hiện trên màn hình ở các rạp chiếu phim trên toàn quốc là an nguy của một đất nước, về chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Đừng làm toáng lên, chỉ vài giây thôi. Nhưng, Đừng bình thản quá, chỉ vài giây thôi, có thể là mất nước rồi đấy.
14 Tháng Mười 20199:40 CH(Xem: 167)
Hồ Chí Minh trở nên vĩ đại bằng cách rất đơn giản, đó là ĐCS tìm những vết đen trên người ông rồi đổi thành màu trắng và ca tụng ông ta thành vĩ nhân. Chính vì thế mà hình ảnh ông Hồ Chí Minh trong mọi lĩnh vực đều tốt đẹp. Được biết, trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương hiện nay có một nhân vật chuyên bịa chuyện về Hồ Chí Minh để đi kể khắp ở các cơ quan ban ngành trong bộ máy chính quyền của ĐCS, đó chính là ông Hoàng Chí Bảo. Việc của ông này rất đơn giản, hằng ngày nghĩ ra những mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh để đi kể làm giàu.
14 Tháng Mười 20199:37 CH(Xem: 111)
Và, có một thứ qqui luật rất dễ hiểu, con người không thể sống chung với rác, con người không thể tôn trọng rác và càng không thể tôn sùng rác. Anh đến nhà tôi, anh mang theo một bịch rác, tôi có thể chấp nhận cho anh ngồi nói chuyện nhưng anh phải để bịch rác ngoài đường. Nhưng anh vẫn khăng khăng mang bịch rác vào nhà, có thể, lần đầu (mà cũng là duy nhất) tôi tôn trọng lựa chọn của anh vì nghĩ rằng anh giấu của trong đó nên sợ mất. Nhưng lần hai thì tuyệt đối không được vào, nếu anh cứ đòi mang rác vào nhà tôi, chứng tỏ anh cũng là rác rưởi. Và một khi anh rác rưởi thì tôi không tiếp anh!
13 Tháng Mười 20198:53 CH(Xem: 192)
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.
01 Tháng Mười 2019
Việc áp dụng mô hình nhà nước kiến tạo, tức là vẫn duy trì hạn chế hay tước đoạt các quyền tự do, dân chủ, quyền phát triển xã hội dân sự của Nhân dân Việt Nam là không còn phù hợp và không thể chấp nhận được. Bởi vậy, con đường duy nhất cho Việt Nam phát triển đó là phải cải cách song hành cả thể chế kinh tế và thể chế chính trị. Trong đó cải cách chính trị chuyển từ thể chế chính trị độc đảng sang thể chế chính trị dân chủ đa đảng đóng vai trò then chốt và quyết định.