Chuyện tháng Năm

07 Tháng Năm 201711:55 SA(Xem: 3148)

                                             Chuyện tháng Năm             

DaiTaHoNgocCan


Ngọc Văn

 


Đ
êm 29-04-75, bóng tối mang đến cho thành phố một cái gì lạ lắm, Sài gòn chưa bao giờ thiếu ánh đèn… Có ai trong đời thấy được thành phố chết đâu, chỉ có trong phim và nhà làm phim cho người ta thấy một thành phố vắng lặng, phủ màu đêm, không một bóng người, với những rác bị gió cuốn bay dọc đường phố…

Sàigòn lúc nữa đêm 29, suốt dọc những con đường cũng không một bóng người như thế, thành phố cúp điện, cúp cả đèn đường, con đường Tự Do tối đen, hàng cây hai bên đường giao đầu nhau trên cao, khiến con đường như một hang sâu hun hút. Bóng đêm và tiếng gió từ bờ sông thổi lên, cảnh vật càng thêm âm u, đàng xa cuối đường là nhà thờ Đức Bà, hai tháp chuông như hai cánh tay giơ cao vẫy chào vĩnh biệt, Sàigòn đã không còn là nó như đã từng hằng bao trăm năm trước.

Đêm 29, Sài gòn đã chết và là một cái xác nằm bất động, nó chìm trong cái lạnh của bóng đen mà quỉ dữ đang trùm lên nó, không có lấy một chút ánh sáng của sinh khí. Sáng 30-04-75 là ngày bắt đầu của kẻ chiến thắng làm nên vương quốc lừa dối, với đầu óc trí trá bịnh hoạn, chúng dựng lại cảnh chiến thắng, mà truyền đi cho mọi người xem hình ảnh Sài gòn, cánh cổng dinh Độc Lập, bị nghiền nát dưới xích chiến xa.

Làm vậy chiến thắng của chúng cũng không vẻ vang thêm, đây là trò lột truồng xác chết thường thấy nơi những kẻ man rợ vớ được chiến thắng, loài chồn cáo đi tìm cái oai để ngỡ mình là mãnh hổ trong dáng say mùi máu. Hoang tưởng mà chúng ngỡ mình là anh hùng, và muốn người đời nhìn chúng là kẻ chiến thắng trong vinh quang!

Càng làm thế chúng càng lộ rõ cái thua kém, và việc làm đó chỉ có thể sinh ra từ những trí óc ngu dốt thiếu phẫm cách nhưng lại thừa huênh hoang… Chiếm được đất nhưng không chiếm được lòng dân, đây chỉ là cái cưỡng đoạt của loài thổ phỉ, người đồng chủng cũng đã phải lánh xa, trong thời gian ngắn người dân trốn chạy chúng để hơn nửa triệu người chết trong rừng thẩm hay đầm thân giữa biển khơi.

Cho mình là kẻ thắng, chúng gọi tháng Tư với đủ cái tên gọi, có cả đặt vấn đề gọi tên thế nào cho đúng với giá trị tháng Tư của chúng, ngày thống nhất, ngày giải phóng miền Nam, hay huênh hoang hơn gọi đó là ngày thắng đế quốc Mỹ. Trong khi cái tan tác của người dân và đất nước cũng đã bắt đầu từ tháng Năm, máu và nước mắt biết lấy chi đong cho đủ, từ khi kẻ cướp lên cầm quyền. 

Dân lành miền Nam từ tháng Năm – Dưới họng súng AK cùng lưỡi lê sắc nhọn, cộng sản chúng dựng cảnh hoang đường “cách mạng nhân dân” thành công! Và để có được những gì chúng gọi hồ hỡi phấn khởi hầu che được mắt thế gian, và khuất lấp được đau thương cùng tan tác từ bao năm chúng đem binh lửa vào đất nước này. Cánh cửa nhà tù bắt đầu mở, chúng trâng tráo tuyên bố những điều tự nhận chính nghĩa, để che đi cái sắt máu của kẻ cướp giả trá khoác áo cách mạng!

Ngày nào huênh hoang vì dân vì nước, vì độc lập mà xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, thì ngay ngày tháng năm những đoàn xe tải chất đầy xe đạp, máy Akai, ti vi, tủ lạnh... theo con QL1 mà chạy ngược về hang ổ!!! Và rồi ngay cả bề ngoài kẻ chiến thắng cũng đã đổi thay, những chiếc đồng hồ, những khoen vàng, những chiếc vòng đá quí lo le trên cổ tay, ngón tay của những anh Năm, chị Ba bên thắng cuộc. Người dân ngỡ ngàng trước tư cách thật và những gì chị Út, anh Sáu, chú Tư, vẫn khoe đạo đức cách mạng, nay đi gõ từng viên gạch nền nhà, hay vách tường để tìm của cải người dân chôn dấu.

Cuối cùng không cần che đậy nữa, mà bằng những lời hăm dọa sách nhiễu chủ nhà phải đi kinh tế mới, được đem ra dùng để đoạt chiếm nhà người, và người ta thấy rõ cái thứ đạo đức của loài sâu bọ nay lên làm người, như tên tướng cộng sản Nguyễn Hộ đã nói: Ngụy ta nhốt, nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con Ngụy ta sai. Cũng bắt đầu tháng năm đó, bao nhiêu đau thương tan tác, thảm cảnh chết chóc tù đày, cho cả những người không có đến một ngày cầm sung… Thôi thì không còn tội danh tày trời nào, bổng dưng phải mang lấy, để được cho đi tù nhưng lại ưu ái gọi với hai chữ học tập, bao đắng cay đã phũ xuống đầu người dân miền Nam!

Rồi cũng vì đòn đau nhớ đời, bắt đầu từ tháng năm đầu tiên ấy, đến nay đã hơn bốn mươi năm, quá khứ tưởng rằng đã qua nhưng không một ai quên được tội ác cộng sản, những khu kinh tế mới, những trận đánh tư sản, những thủ đoạn đổi tiền trắng trợn ăn cướp tài sản người dân. Hơn bốn mươi năm qua, quá đủ để cho thấy ai là giặc, những cách làm giàu của những tay tự xưng đi làm cách mạng, nào là bán bãi, bán thuyền vượt biên để thu vàng, đã đến lúc lên ngôi của đảng viên quan chức cộng sản lột xác thành đại gia, đại điền chủ, đại trọc phú, đại tư bản đỏ.

Tài sản chúng được tính bằng tiền triệu tiền tỷ đô la, giàu có từ tham nhũng vơ vét tài nguyên đất nước, lẫn cả bán đất bán biển cho ngoại bang, những sự thật đó đã phơi bày theo thời gian.. Nói đến cộng sản, là nói đến miệng lưỡi Hồ muốn cướp trắng ruộng vườn của nông dân, bằng câu “dân làm chủ nhà nước quản lý”, sau khi vung tay với cả một chiến dịch đẫm máu cải cách ruộng đất. Buôn xương máu dân đen để đảng vững bền, buôn đất tổ ông cha cho Tầu để đảng tồn tại, nay đã vững yên trên ghế tể trị thì những gì bịp bợm đã không còn cần che dấu, những vụ cướp đất đều khắp từ bắc xuống nam, sinh ra một tầng lớp mới gọi là “dân oan”.

Vậy đã rõ ai là giặc! Người ta nhắc lại cho nhau nghe câu nói của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn ngày 14/08/1975 bị xử bắn tại Cần Thơ: Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi… Tôi cũng không làm nhục các anh như các anh làm nhục tôi… Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi… Tôi chiến đấu cho tự do của người dân, có công mà không có tội, không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phê phán xét đoán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi, xin đừng bịt mắt… Đả đảo cộng sản, Việt Nam muôn năm…

Ngụy như vị Đại tá này mãi sống trong lòng mến thương của dân Việt, và cũng nên được làm Ngụy như thế! Câu nói của người Đại Tá bại trận, đã cho thấy rõ cái lý tưởng mà ông đã chiến đấu cùng phục vụ, người ta đem câu nói đó so sánh câu tuyên bố của tên bí thư cộng sản Lê Duẩn, trong say men chiến thắng hắn đã nói: Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc, ta đã thành công cắm được ngọn cờ hồng trên toàn lãnh thổ…

Tháng năm lịch sử đã sang trang, đất nước đã qua một khúc quanh, cũng là lúc dân tộc bị Hán hóa, đất nước một lần nữa đang bên bờ vực Bắc thuộc, và những con người cộng sản bị chính bản chất của họ lột truồng từng mảng một. Từ tháng Năm, người dân bỏ nước ra đi bằng trăm ngàn cách, mà chung qui là không sống được cùng loài quỉ đỏ, họ tha phương cầu thực, hàng đoàn lao nô hay làm gái xứ người, mà những kẻ đưa họ đi, bán họ đi, hay bảo kê cho họ hành nghề mãi dâm lại chính là quan chức nhà nước xã nghĩa.

Tiếp theo sau tháng Tư đen, là tháng Năm quỉ lộng!

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.
01 Tháng Mười 2019
Việc áp dụng mô hình nhà nước kiến tạo, tức là vẫn duy trì hạn chế hay tước đoạt các quyền tự do, dân chủ, quyền phát triển xã hội dân sự của Nhân dân Việt Nam là không còn phù hợp và không thể chấp nhận được. Bởi vậy, con đường duy nhất cho Việt Nam phát triển đó là phải cải cách song hành cả thể chế kinh tế và thể chế chính trị. Trong đó cải cách chính trị chuyển từ thể chế chính trị độc đảng sang thể chế chính trị dân chủ đa đảng đóng vai trò then chốt và quyết định.