Tháng Năm

05 Tháng Năm 20171:21 CH(Xem: 3191)

             THÁNG NĂM                          
1qh7_zps439bcbd9




Việt Nhân



V
ẫn lệ hằng năm cuối tháng Tư đen, mỗ tôi cùng vài anh bạn thân lính cũ lại ngồi bên nhau chuyện vãn, như thể ngày nào sau tháng Tư tan hàng, cũng cùng nhau nơi quán cóc lề đường Sài Gòn, lúc đó vẫn còn là tháng Năm chưa bị mắc điếm thằng vẹm.

Khi xưa còn trẻ lại thêm tánh lính tráng vốn quen đùa dỡn, chuyện với nhau không thiếu tiếng cười… Hôm nay thì đã khác! Bên ly cà phê nhìn người qua lại trên phố xứ người, có anh như tiếc nuối mà chép miệng:

-Bây giờ tụi mình già hết rồi.

-Già là cái chắc, tính từ 75 tới nay là 42 năm, cộng thêm từng ấy năm làm sao mà hổng già.

Lại nhắc chuyện cũ, gặp nhau là chỉ bao nhiêu đó thôi, có thể nói ngồi bên nhau loanh quanh rồi cũng lôi những gì ngày xưa mà nói, ở đất Mẽo, đời sống có đủ thứ chuyện đẹp, chuyện vui đến với mình, vậy mà không bao giờ nhắc lấy một tiếng. Có anh lý giải nguyên do có chuyện đó là bởi mình như tờ giấy, ban đầu đầy ắp lửa đạn chiến tranh, rồi đi tù thì bị bôi sơn xám xịt, một nửa sau dù có muốn tô thêm sắc mầu cũng bó tay, còn chổ trống nào nữa đâu để tô?.

Lại có anh bày đặt ta đây chữ nghĩa mà gọi đó là hội chứng, lính Mẽo có hội chứng của chúng chiến tranh Việt Nam, mình có hội chứng của mình, mỗ tôi hỏi anh vậy mình có hội chứng gì, thì anh trả lời gọn lỏn bằng hai chữ: cải  tạo (?!). Đã bắt đầu ăn nói lẩm cẩm rồi, mấy anh già là luôn được ông trời ban cho cái bệnh đó, rồi như không muốn dứt chuyện về thời gian mà bổng có anh hỏi trống không bằng câu: Trong đời tụi mình, năm tháng nào mình thấy như dài nhất.

Ngày tháng trong tù chứ còn gì mà phải hỏi… Tất cả đồng ý cùng mỗ tôi điều đó, năm tháng miệt mù trong tù không dài thì còn lúc nào dài hơn, tù không bản án cóc biết ngày ra, rồi nhớ đủ thứ, vợ, con... Nhớ về người cho đã, rồi nhớ đến các món ăn trong đời đã nếm, đói vàng mắt mà đâm nhớ đâm thèm. Anh bạn tôi lắc đầu quầy quậy, mà rằng đó là tháng Năm 75, thời gian đi tù buồn nhớ thì có, nhưng lao động khờ người thì thời gian cũng qua mau, cái dài là những ngày sau lúc tan hàng tháng năm, đi ra đi vào không biết làm gì, không biết ngày mai ra sao?

Lắm hôm sốt ruột mà đạp xe lọc cọc hơn chục cây số, chỉ để hỏi nhau mỗi câu “Có gì mới hôn?”, mới đây là tin tức “học tập”, vì giữa tháng năm có tin rỉ tai về học tập cải tạo bắt đầu được tung ra. Lúc đó anh em vẫn đùa với nhau là lính đồn Ngụy nghe… giống như sau này trong trại, nhất là những năm 85-86 có câu cửa miệng hay nói là tù đồn tội nghe về chuyện “đi Mỹ”!

Trở lại chuyện tháng Năm, ngày lại ngày sao thấy im re, trong cái cảnh ấy thời gian không thấy dài thì là gì, vả lại lúc ấy trong nhà chỉ còn tí tỉnh tiền còm, cái ăn, cái dùng, nếu tiện tặn cũng chỉ được một hai tháng là hết mức, phải nghĩ đến chuyện đi làm. Nay nghĩ lại lúc đó có đi tìm việc chắc gì đã có ai mướn, ai cũng như mình, chưa ra đâu với đâu, mọi người như chờ một cái gì đó… Đến đầu tháng Sáu, cái gọi là Uỷ Ban Quân Quản Thành Phố có thông cáo cả trên đài lẫn báo, rằng các quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa phải trình diện để đi học tập cải tạo.

Cái tệ hại của cả một tháng Năm dài sốt ruột, đã đem đến những cái bây giờ nhớ lại mà mình giận lấy mình, cũng bởi cái tâm đơn thuần mới bị thằng điếm nó lừa… Nghe thông báo biết được địa điểm cùng thời gian trình diện, vậy là ùn ùn kéo nhau đi, đi trước đi sau cũng là đi, tính đi cho xong để còn trở về làm ăn, cái câu các học viên phải mang theo một tháng tiền ăn và những đồ đạc cần thiết, nghe sao nhẹ hều.

Có lắm người không thuộc thành phần như thông cáo nêu, vẫn cố nài để được đi! Cái này xin thông cảm, cái thông cáo nói như vậy ai mà không mong đi xong cho rồi, mắc điếm là ở chổ này, lúc đó BBC, VOA loan các thông cáo cũng không quên kèm lời khen nức nở, nên tất cả anh em dắt nhau vô chuồng một cách xuôi rót, tin vào một tháng, để rồi ở tù mút mùa lệ thủy.

THÁNG NĂM - Ông nhà văn Thanh Nam, sau ngày cộng sản chiếm lấy miền Nam ông trôi dạt tha hương, trên đất khách ngày đầu xuân 77 ông có câu thơ mà mọi người đều cho là hay:

Một năm người có mười hai tháng

Ta trọn năm dài Một Tháng Tư!

Mỗ tôi cùng vài người bạn lính cũ, cũng một cái tâm tháng Tư như thế nên luôn ngồi lại cùng nhau trong những ngày này, nhưng suy cho cùng ngày tháng đó chỉ là cái mốc, mà những gì sau ngày đó mới là cái mọi người đớn đau. Còn ngày miền Nam bị bức tử thì cho tới nay đã quá rõ, nó đã được định từ ba năm trước (1972) cho thân phận một nước nhược tiểu, ngay cả kẻ ngỡ mình anh hùng thì cũng chỉ là con cờ (1975) được cho đi nước thắng.

Để rồi cho rằng ta đã làm nên kỳ tích mà huênh hoang kỷ niệm ngày tháng Tư, ôi thôi đủ cái tên gọi, có cả những bài viết đặt vấn đề gọi thế nào cho xứng với cái mà chúng gọi là “kỳ tích” đó, nhất là với báo chí của cái nhà nước xã nghĩa, chúng gọi là ngày thống nhất, là ngày giải phóng miền Nam. Và còn huênh hoang hơn gọi đó là ngày thắng đế quốc Mỹ, để rồi rầm rộ ăn mừng, pháo hoa cờ xí, câu chuyện hôm nay mỗ tôi không xin thưa về cái những người cộng sản đang ồn ào phét lác…

Mà chỉ xin nói những gì đã đến cùng người dân kể từ đó đến nay, 42 năm chiến thắng! Của cải gom về một mối, đế quốc Mỹ đã cút, dân Ngụy đã nhào, miệng hô đi làm cách mạng vô sản, đến nay đã trở nên những chuyên viên vồ sản lão luyện, còn người dân thì trở nên khố rách áo ôm. Cho nên nói không ngoa từ ngày chiếm được miền Nam, tiếng Việt phong phú có thêm nhiều từ mới mà trong đó hai chữ ‘tư bản đỏ’ và ‘dân oan’ là đậm nét nhất, thử hỏi có hay không hai giai cấp mới mà người dân mĩa mai gọi là hai thái cực?

Một đằng tận cùng dưới đáy xã hội, bị cướp không còn lấy mảnh đất cắm dùi, đem thân làm dân oan sống vất vưởng ngoài công viên hè phố, và đằng khác là ông cách mạng tư bản đỏ, bỏ dép râu nón cối, nay ông đeo kính gọng vàng ngồi co chân nước lụt trên xe Mẹc. Chính các ông một thời tự xưng là cách mạng, nay ông cướp đất dân lành để sinh ra tầng lớp dân oan, và ông từ một thằng du thủ du thực, không một hòn đất chọi chim nay thành đại gia, người ta nhìn địa vị hai bên mà gọi là hai thái cực.

Thực tế cho thấy hai bên là đối nghịch, hai bên là là kẻ thù của nhau, kẻ đi cướp và người bị cướp, cái ăn cướp này nó đã bắt đầu từ những ngày đầu tháng năm, những căn phố lớn phố nhỏ đất Sài gòn một sớm một chiều thay đổi chủ. Anh Tư, anh Ba, chị Năm... theo đảng càng lâu thì căn nhà anh cướp được sẽ ở con đường phố lớn... thế rồi mạnh ai nấy cướp, mấy anh nằm vùng không chịu thua các anh Bắc kỳ hai nút, cả một cái đảng quang vinh đã biến thành đảng cướp.

Các anh trung ương chủ trương đánh tư sản kiếm vàng, thì các anh cò ke lục chốt du kích tổ chức bán bãi vượt biên cũng để lấy vàng, đến khi người giàu cạn kiệt không còn ai, thì các anh lại thêm hai lần đổi tiền năm 78 và 85, để vét nốt những đồng xu cuối của dân nghèo. Hết còn gì để mà cướp, thì các anh chuyển sang đi buôn, bán buôn tất cả những gì trong tầm tay các anh quơ được, cũng vẫn là đất đai tài nguyên là chính để kiếm đô la, đây là nghề không vốn, nhưng dầu sao đất đai các thứ đó nó chỉ có hạn cũng sẽ đến lúc cạn kiệt.

Chỉ có con người, người lại đẻ ra người, chỉ cần bỏ cho dân đói, một khi đói thì đầu gối phải bò, làm bất cứ việc gì để có cái ăn bỏ vô miệng, thế là các anh buôn thêm mặt hàng mới, buôn người, từ trung ương đến các tỉnh, đâu dâu cũng có đường dây. Tỉnh càng nghèo đường dây vươn ra càng xa, kéo mãi tận các nước Liên Sô cũ, các đầu óc xã nghĩa làm ăn lối xã hội đen thì không còn có ai hơn, các đoàn lao nô cứ thế kéo nhau đi không khác những đoàn khất thực năm đói Ất Dậu.

Vì đói, kéo nhau đi bán sức bán thân cho cái ăn, mà dân Việt bị khinh, bị xua đuổi khắp nơi! Còn nhà nước xã nghĩa là kẻ thắng, nhưng bản chất lại đốn mạt, một nhà nước ma cô, cách mạng gì nơi các tay thổ phỉ, từ chỗ buôn lao nô thâu tiền cho đầy túi tham, đến cung cấp gái mãi dâm, mặt rô không ai khác lại là nhân viên nhà nước tại những tòa đại sứ nơi đất người.

Tháng năm đã phơi rõ bộ mặt những tay bịp, lộ nguyên hình những tay cướp cạn khoác áo cách mạng, dân miền Nam không thể nào quên được những đoàn xe tháng năm chở đồ ăn cướp đem về Bắc, hay những tay cán bộ vai mang xà cột đánh tư sản, bằng cách đi gõ từng viên gạch sàn nhà để tìm nơi dấu của.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.