Tháng Tư lưu lạc

01 Tháng Năm 20172:54 CH(Xem: 2249)

                                                  Tháng Tư lưu lạc   
7yt (2)
                                                                                       hình internet


Ngọc Văn



N
hớ Sài gòn mưa đêm – Mười hai tiếng chuông gõ rời rạc trong bóng đêm, vậy là chưa khuya lắm mới nửa đêm thôi, vẫn thường là thế, trằn trọc mà nghe thời gian như dài ra, để trăm thứ chuyện tìm về lại càng làm cho giấc ngủ khó đến… Ngoài trời vừa có thêm tiếng mưa, buổi chiều đi ngoài phố, đã nghe những cơn gió, thì nay gió đã đưa mưa về lúc nửa đêm, nghe mưa ngoài khung cửa, mà nhớ ‘mưa nửa đêm’ của Trúc Phương

…Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa từng hạt rơi

Gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang

…Nên những khi mưa nửa đêm làm xao xuyến, giấc ngủ chưa đến tìm

Cali đã vào hè, năm nay đổi giờ vào cuối tháng ba, chắc hè đến sớm mà đưa mưa sớm hơn mọi thường… Tiếng hạt mưa bị gió hắt thẳng vào khung cửa kính, làm nhớ tiếng mưa rào của Sài gòn mình xưa, những cơn mưa rào quê mình, chúng đến thường vào giữa tháng tư, những cơn mưa đầu mùa bất chợt ấy, luôn làm ướt áo những đứa nhóc bọn tôi trên đường đến trường.

Sàigòn trong chúng ta, mỗi người mang lấy cho mình một hình ảnh riêng, có người nó là những phố xá rực rỡ ánh đèn, là cái nhộn nhịp của phố thị, còn có người nó là những con hẻm dọc ngang như vạch kẻ ô bàn cờ. Với tôi nó là những cơn mưa đêm bên ngoài song cửa bàn học, của thời tiếng súng còn xa với người thành phố, rồi nó là những lần về phép ngồi trong quán cà phê để mà nhìn đường phố trắng xóa trong mưa. Và cuối cùng lại là những cơn mưa đêm làm ướt sũng những mảnh đời cơ cực, sau ngày gọi là giải phóng,

Thuở chúng tôi, bạn cùng lớp hơn kém nhau vài tuổi là thường, vì tản cư mà đi học đứa sớm đứa muộn, có đứa giấy tờ tuổi nhỏ mà cái xác như gấp rưỡi bạn cùng lớp, các dãy bàn phía cuối là nơi những anh già đó họp chợ. Và cái xóm nhà lá này sau mỗi kỳ thi lại vắng đi một ít, chúng đã đi xa trường lớp, cái vắng dần những khuôn mặt thân quen ấy, cho thấy chiến tranh đã đến gần với chúng tôi, nó như thôi thúc nhiều đứa thức đêm bên bài vở với đôi mắt quầng thâm thiếu ngủ, và cũng không ít những đứa đã buông lơi việc học.

Cái quán ngay cổng trường Khoa học, bé như cái hộp diêm lúc nào cũng chật như nêm, chỉ cách dăm bước chân từ giảng đường một, nó là điểm hẹn của những đứa ngày đi gần kề, tìm đến đây ngồi như luyến tiếc cái không khí của thời sách vở. Cái quán núp dưới tàng cây điệp già sát ngay con đường Cộng Hòa này, cũng là nơi đón bước chân những thằng bạn cũ về thành phố tìm lại nhau, chúng nay đã là những thằng lính dù lính cọp, cùng những bê rê đỏ xanh.

Và những đứa còn lại, chuyện lính tráng cũng không còn là những cái gì xa lạ, giữa những thằng chơi thân, chuyền tay nhau những tờ đơn gia nhập quân chủng này nọ, để rồi hẹn nhau đến quán làm cuộc chia tay. Ngày tôi đi cũng tại cái quán này, anh em ngồi quanh nhau không nói, và những điếu thuốc cháy liên tục... nói gì khi biết rằng hôm nay là đứa này, ngày mai tới phiên đứa khác, dần rồi cũng sẽ đi hết, có khác chăng thằng đi trước được đông bạn tiễn.

Đêm đó tôi về nhà Đăng trong khu cư xá có trường học Lê Bảo Tịnh, mưa suốt chiều kéo tận đến nửa đêm, hai đứa không ngủ được, con đường Trương Tấn Bửu ánh đèn đêm nhạt nhòa trong mưa. Sau này gặp lại, Đăng có nhắc ngày tiễn tôi đi Sàigòn mưa đêm

Ngoài hiên mưa rơi mưa lạnh xuyên qua áo ai

Canh dài nghe bùi ngùi

Mưa lên phố nhỏ có một người vừa ra đi đêm nay

Để bao nhiêu luyến thương lại...

Đăng trẻ hơn và vẫn còn tuổi hoãn, nhưng rồi sau đó anh có thêm một hai chứng chỉ cũng không đi xa hơn được nữa, đành chui vào Hải Quân Nha Trang, tháng tư năm 69 tôi tìm về tiễn anh nhưng đã trễ, anh nhập khóa từ tháng trước. Chuyến về Sài gòn lần đó lại có cái may là được gặp Phong Dù lần cuối tại LaPagode, đễ rồi tháng sau tiếc thương cho nó gục ngã khi tuổi đời chưa tới 25, cái thời chúng tôi lúc đó nó như là Trúc Phương đã kể, bạn bè tiễn nhau đi, rồi cũng bạn bè khóc cho nhau.

Tôi là đứa còn lại với những cơn mưa sau cuộc đổi đời… Với hơn chục năm tù cộng sản, thì đâu thiếu cái tận cùng đắng cay của kiếp người, vậy mà trong trí tôi cứ hằn ghi mãi những đêm Sàigòn, đầm trong mưa với chiếc xe thồ trên con dốc cầu chữ Y, khi đó người ta đã gọi nó là thành Hồ, nhưng với tôi nó vẫn là Sàigòn. Nhớ lắm Sàigòn của tôi! Với những cơn mưa đêm loang loáng ánh đèn đường, những đêm mưa như của nhạc sĩ Văn Phụng:

Đêm khuya mưa rơi, mưa rơi tầm tả

Đôi chân bâng khuâng, tâm tư sầu lắng

Hạt mưa reo rắt nỗi buồn, cho thế gian sầu

Cho kiếp ai nghèo... đội mưa, mà đi...

Ờ Hơ… Ơ hớ ơ hờ... ơ hớ ơ hờ...

Cứ thế những cơn mưa cứ đến, và Sàigòn như trôi dần đi cái hạnh phúc, những giọt mưa càng về sau này, giống lắm những giọt nước mắt sụt sùi!

Và chiều nay một chiều cuối tháng Tư lưu lạc - Trong cảnh hoàng hôn, đường chiều vắng lặng đã buồn, những cơn gió lốc xoáy tung những chiếc lá vàng làm cảnh buồn thêm, thương cho thân chiếc lá lìa cành vất vưởng gởi phận nhờ bên lề đường như vẫn chưa yên. Chiếc lá và phận mình nào có khác chi, để nghe lòng chùng xuống với những xót sa cho cảnh đời đang đi vào tối, mang đầy ắp cái buồn như thế mà tôi lang thang trên đường chiều xứ người hôm nay, một ngày cuối tháng Tư.

Ngang trạm xe buýt, vài người khách chờ chuyến xe đi về phía biển nhìn tôi gật đầu chào, người dân trên đất nước may mắn này, họ vẫn luôn có dư cử chỉ thân thiện để trao cùng mọi người. Cái khác màu da đã quá quen mắt nên không còn thắc mắc đó có phải là bạn, vả lại có luôn trong đơn lẻ mới thấy vui khi nhận được nụ cười người khác trao, tôi ráng một nụ cười thật tươi để đáp lại nhưng chân vẫn bước đều, một giọng nói vói theo là chỉ mươi phút chuyến xe sẽ tới, tôi biết câu nói đó là để dành cho tôi.

Họ ngỡ tôi cũng đi về phố biển như họ, nhưng không, tôi đi chỉ là để đi và không biết mình muốn đi đâu, hướng đi trước mặt chỉ là vô tình vì trong đầu không một hối thúc phải về, mà đôi chân lang thang bước trên hè phố. Cái trống vắng trong lòng nghe như nhiều hơn, khi cái đậm màu của bóng đêm phủ kín lấy bầu trời, ngước nhìn cái không gian thăm thẳm trên cao kia, để mà nghe cái buồn mênh mông hơn.

Một chiếc xe buýt vừa vượt qua, những người tôi gặp nơi trạm chắc hẳn trên chuyến xe ấy, giấc này là lúc mọi người đều tìm về xum họp bên bàn ăn, chỉ có ai phận bạc mới đành làm cánh chim côi, dĩ nhiên không ai muốn điều đó, nhưng đâu phải cứ không muốn mà tránh được.

Càng về khuya cái lạnh như một thôi thúc phải trở gót quay về, nhưng về đâu? Về nơi chổ ở mới chỉ càng làm cái buồn nghe nặng thêm, cả một đêm qua không ngủ, cả không viết được một chữ, cái cảm giác như thế không biết sao lúc này nó đến thường hơn, nó khiến tôi không còn thiết tha gì đến những cái chung quanh, mà chỉ thấy mình như viên đá cuội, nằm trong một vũng sâu… đá cuội là tôi, mà vũng sâu thì đầy những rong rêu muộn phiền.

Quá khứ những tưởng theo thời gian sẽ phôi pha, nhưng chúng nhiều quá trong hơn bốn mươi năm qua, chúng kết lại đủ dài thành dây trói nghiến lấy thân, để lại vết hằn trên da thịt, khứa thành rãnh sâu trong tim óc khiến khó xóa. Nhiều người nói, những thằng từng bị tù trong các trại lao cải cộng sản vẫn thường như thế, và cái buồn sẽ đưa chúng đi sớm… thế nào là sớm, thế nào là muộn, đi sớm là khi nào, và lấy gì để biết như thế là đi sớm… có biết đâu rằng như thế mới là muộn.

Thế hệ của tôi, thì những thằng như tôi là đứa đi muộn hơn những thằng bạn cùng lứa, đấy là nói chuyện những đứa đã nằm xuống cho đất nước ngày nào trước khi tan hàng, vì có cả những đứa tan hàng rồi mà phận số chúng không khá hơn, ra đi trong lúc thân tù đói lạnh. Chỉ một lần đổi thay, mà cái vinh đã thành nhục! Ngã gục ngày nào trong sự tiếc thương của bao người, đi trước được như thế mới là cái hay, có qua những ngày tháng dài kéo lê kiếp sống trong muộn phiền, mới biết có được cái chết như bạn mình cái đó vẫn là cái hơn.

Đã có lúc tự trách mình để chi cho lũ thú vật đọa đày thân xác, cam chịu trong nỗi nhục rồi lại tự đi giày vò mình, bằng những ngày tháng sống trong ray rứt thương nhớ khôn khuây. Đời người quí báu biết là bao, mà sao ta cứ để thời gian trôi mất trong hững hờ, cũng bởi vì nó ngắn ngủi mà bao kẻ mót từng giây kiếp sống, trong khi mình thì không chút quan tâm đến hiện tai, cứ mãi vùi trong cái không gian xưa để mà nghe dài thêm nỗi tiếc, phải chăng đó là số phận?

Đêm nay bầu trời như cùng chia lấy cái buồn người tha hương trên đất khách, mà không có lấy một ánh sao dù đó chỉ là vì sao lẻ loi, nhìn bóng in dài trên đường khuya, tôi vẫn cứ thế mà đi để mà nhớ một đêm Sàigòn xưa, thằng lính xa tìm về thành phố nghe đậm nỗi cô lẻ, ngày đó tờ giấy phép trong tay, mà trong đầu không biết sẽ đi đâu, làm gì, để rồi trong một quán cà phê, tiếng hát của Hoàng Oanh trong Lẻ Bóng đã đánh gục nó bằng lời ca thiết tha

Còn thương còn nhớ

Đường xa ai gian khổ phong trần

Tạm quên vui khi tuổi thanh xuân

Năm tháng giữa non ngàn

Bằng lòng ra đi là giữ yên bờ cõi

Một lời nguyền hy sinh hạnh phúc riêng người ơi

Biết bao giờ thôi, nói sao cạn lời...

Đêm nay chân bước cũng vô hồn và cũng không biết mình muốn đi đâu, lần đó lần này không cùng cái không gian lẫn thời gian nhưng giống nhau như là một, mà nghe lòng mềm đi vì cái hồn ma cũ trở về không một mảy may đổi thay.

Vẫn là niềm thương đầy vơi

Khi nghe bài ca sầu nhớ

Khi ngắm trăng mờ hoàng hôn

Khi đi lặng lẽ trong những đêm gió mưa u buồn mà nghe...

Trong cuộc đời những gì thân quen nó đã ăn sâu vào tiềm thức, đến khi nó không còn nữa, đã khiến cho ta mang lấy cái hụt hẫng như mất đi những gì trân quí! Ngày nào giữa non ngàn người trai cho đi tuổi thanh xuân mà miệng vẫn cười, năm tháng ấy cứ thế như áng mây cuối trời bay mãi mà người lính không chút đắn đo.

Để rồi đến lúc chí trai không thành nhưng thân vẫn chưa dứt nợ phiêu bạt, nhọc nhằn vẫn là hành trang trên đôi vai người lính cũ, cùng với thời gian làm bạc đi mái tóc, ngay cả vóc dáng cũng đã chối bỏ không ở lại cùng mình, ta nhìn vào gương thấy ta đã không còn là ta.

Ngày xưa trên quê hương mình, mang lấy gió bụi vào thân để nghe nặng bước chân người lính, hôm nay đường khuya xứ người cũng một ngày tháng Tư, trong cái lạnh đêm lại muốn đem thân làm cánh chim bạt gió kêu sương, lạc loài cất lên tiếng gọi thiết tha nhớ về quê cũ!

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Hai 2020
Trong trại súc vật có những con vật được ưu đãi hơn những con khác và những con này làm dư luận viên để tuyên truyền cho những con khác nhẫn nhục chịu cho chủ trại quàng cái ách nô lệ vào cổ muôn đời, muôn kiếp. Cho đến khi chết vì bị cảnh sát cơ động bắn, vì bị cướp đất ung thư hay bị đưa vào lò thiêu xác nhưng mồm vẫn ca "chủ trại súc vật" muôn năm. Bi kịch.
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 2020
Tổng Thống Trump hứa hẹn chương trình giảm thuế của ông bắt đầu có hiệu lực từ 1.1.2018, sẽ mang lại lợi tức $1,800 tỉ, bù vào mất mát ước tính là $1,500 tỉ do việc giảm thuế gây ra. Nhưng trên thực tế, chương trình giảm thuế này đã làm cho ngân sách thiếu hụt và nợ quốc gia tăng lên đến mức kỷ lục. Sau ba năm nhậm chức, Tổng Thống Trump đã làm cho nợ quốc gia tăng thêm $3 ngàn tỉ. Dự thào ngân sách sẽ tiếp tục làm cho nợ tăng thêm nữa, từ $22.7 ngàn tỉ hiện nay lên đến $30.5 ngàn tỉ vào 2030. Trong một buổi tiệc gây quỹ ở Florida vào tháng 1 vừa qua, ông Trump xem ra không quan ngại về việc ngân sách thiếu hụt...
21 Tháng Hai 2020
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
19 Tháng Hai 2020
Sở dĩ nước Việt nát bét như hôm nay đó là vì cộng sản cũng như quốc gia đều muốn độc chiếm quyền lực, bất chấp hiến pháp, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập. Và người dân chỉ có mỗi một việc là tung hô chính quyền nào đem lại đặc quyền cho mình hơn phần còn lại. Ngoài ra chẳng cần đi bỏ phiếu, chẳng cần biểu tình đấu tranh, thậm chí bất cứ việc gì cũng nghĩ "không có mình cũng không sao". Và dù sang đến xứ tự do họ vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
19 Tháng Hai 2020
Tại VN, cộng sản không cho bạn tự do, dân chủ. Bạn giận, bạn chống cộng, bạn bỏ nước ra đi. Các nước dân chủ trên thế giới mở vòng tay đón nhận bạn định cư. Bạn nhập tịch, bạn đi bầu (có khi không). Khi nước nhà (định cư) có khủng khoảng dân chủ, người dân bản xứ tranh đấu thì bạn lại hỏi: "tại sao đòi kết tội tổng thống, ông có làm gì sai đâu?". Rất may là bạn chỉ hỏi trong quán cà phê VN mà thôi (nên không bị uýnh bể mặt).
18 Tháng Hai 2020
Chửi rủa chính quyền không ích gì, chỉ khiến chúng cho rằng trong chế độ độc tài cũng có quyền tự do ngôn luận. Muốn khỏi có một ngày như dân Vũ Hán thì phải âm thầm qua mặt đội ngũ an ninh, mật vụ để kêu gọi nhau liên kết lại. Chỉ khi nào bạn có được đặc quyền như người dân nước Mỹ hiện nay thì bạn mới được chính quyền tôn trọng. Trong cuộc đấu tranh này có thể bạn sẽ phải trả một giá khá đắt từ quyền lực của chính quyền như nhà tù, tra tấn. Nhưng dù sao vẫn hơn là một ngày nào đó bạn bị đưa vào lò thiêu trong khi vẫn còn sống.