Mặt trận giải phóng miền Nam

30 Tháng Tư 20174:53 SA(Xem: 3805)

                                              LŨ ĂN CƠM QUỐC GIA THỜ MA CS
                                   MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM
Xe tang vao dinh DL


Tư Bến Nghé

       


Đ
ã nói đến tháng Tư đổi đời kẻ thắng Bắc cộng được dzinh quang, lại nhắc đến Black April, người thua nhà nước VNCH cùng thằng dân đen te tua nát khố, thì cũng tháng Tư đó còn một bên nữa có mặt, dù hổng một ai thương tiếc đốt cho nén nhang, nó chết liền tức thì, chết tức tưởi, đó là mặt trận giải phóng miền Nam (MTGPMN)… Cùng phe nhưng để một mình một chiếu, mà đảng An Nam cộng dứt giây dụi đám Nam cộng, bóp mũi cho chết!

Từ 1960, người ta đã biết về cái MTGPMN rồi, hổng như nó nói là trung lập hổng cộng sản, là dân miền Nam ‘đồng khởi’ nổi dậy, chống chính quyền độc tài tay sai đế quốc Mỹ là Ngô Đình Diệm. Nó nói vậy chứ hổng phải vậy, được thành lập (20/12/1960), từ Nghị quyết Trung ương lần thứ 15 mở rộng (1959) của đảng Bắc cộng, và Luật sư Nguyễn Hữu Thọ được cho nắm chức Chủ tịch đầu tiên. Để rồi trở thành chính phủ mang tên Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam (CPCMLTCHMNVN) vào ngày 02/06/1969!

“Hiệp định Paris1973”, tức hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hoà bình ở Việt Nam, được ký kết ngày 27/01/1973 bởi bốn bên ghi trong biên bản: Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa (VNDCCH, Bắc cộng) và Chính phủ CMLTCHMNVN (tức Nam cộng). Một nước Việt có ba chính phủ, nhưng thực tế nó chỉ có hai vì Bắc hay Nam cộng cũng chỉ là một, còn nói là ký kết bốn bên chứ thực ra là năm, vì Tầu cộng ẩn mặt, đi đêm thu xếp mọi chuyện cùng Mỹ từ ngày 29/07/1971, như Tư tui thưa trong chuyện tháng Tư đen.

Bày hàng cái đám Nam cộng MTGPMN, nhắc lại chuyện cũ mèm ai cũng biết, là để cho thấy đảng An Nam cộng chính là vấn nạn của dân Việt! Với cái nhãn hiệu ‘trung lập’ tự dán lên trán của chính phủ CMLTCHMNVN, nhưng chủ tịch đầu tiên của MTGPMN là Nguyễn Hữu Thọ, đảng viên Cộng sản Đông Dương năm 1948, Huỳnh Tấn Phát, phó chủ tịch MTGPMN, thủ tướng của Chính phủ CMLTCHMNVN gia nhập đảng năm 1947, và ngay cả Nguyễn Thị Bình, bộ trưởng ngoại giao chính phủ, đảng viên Cộng sản Đông Dương từ năm 1948

Cần gì nói ai là con ai, vì sự thực trăm phần cái mặt trận, rồi biến thành chính phủ là do Ba Đình đẻ ra và nuôi lớn, sau tháng Tư nó chết ngủm mà Nguyễn Thị Bình, gần bốn chục năm sau vẫn còn bọc giấy bóng kiếng cho nó. Nguyễn Thị Bình trong một cuộc phỏng vấn ngày 23/01/2013 đã nói về nó như sau: “Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam có vị trí quan trọng, bởi là người trực tiếp chiến đấu, với đường lối độc lập hòa bình trung lập, nhấn mạnh đến đường lối hòa bình, mềm dẻo đối ngoại trong đàm phán.”

Đó là câu nói nghe bắt ngứa tai nhưng hổng lấy làm lạ, vì cả thế giới đều biết NTB là thứ miệng lưỡi cộng sản, chỉ biết nói lấy được hổng cần đúng sai: “Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, và hơn nữa, như chúng ta biết, hai đoàn này là một, mục tiêu là giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.” Nghe nói vậy ai muốn chửi thề thì xin cứ tự nhiên, một thì cộng sản thứ thiệt, cái còn lại thì nói mình trung lập, nhưng hai đoàn chỉ là một… Nguyễn Thị Bình nói dở hơn vợ thằng Đậu!

Chê dở là còn nhẹ, chứ thực ra cộng sản chúng xạo ke quen miệng, nên hổng có gì chúng nói mà đúng, ngay như chuyện bác của chúng nói là đi tìm đường kíu cuốc, nhưng trên báo Thanh Niên ở Quảng Châu 20/12/1926 bác viết: “Cái danh từ Tổ Quốc là do các chính trị gia đặt ra để đè đầu nhân dân, để buộc những nguời vô sản phải cầm vũ khí bảo vệ tài sản của địa chủ và quyền lợi của giai cấp tư sản. Thực ra, chẳng có Tổ quốc, cũng chẳng có biên giới”. Cái này là bác đía xạo xí gạt thằng dân, về cái thế giái đại đồng hoang tưởng!

Có mỗi chuyện đất nước tổ quốc đơn giản mà bác còn lẹo lưỡi, thì nói mần chi đến cái chuyện bác hy sinh cho quê hương dân tộc, rồi cả Lê Duẫn sau khi chiếm được miền Nam năm 1976, đã nhảy tửng lên kể công: “Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, và chúng ta đã thành công trong việc cắm lá cờ quốc tế Mác Lê, trên toàn cõi Việt Nam” (!). Đó là hai tay cốt cán của cái đảng quang dzinh Ba Đình đã vậy, thì đám cắc ké ăn theo nối nghiệp sau này, chúng quý gì đất nước mà hổng bán cho giặc đặng lấy tiền.

Trở lại chuyện MTGPMN, tháng 04/1975 miền Nam bị phỏng, thì vỏn vẹn chỉ bảy tháng sau tại Hội nghị Hiệp Thương Chính trị Thống nhất Tổ quốc (11/1975), MTGPMN bị bóp mũi chết ngắt, đám Nam cộng buồn tình đời vắt chanh bỏ vỏ, bèn tụ nhau lại gầy ra cái ‘Câu lạc bộ Kháng chiến’ để kể nhau nghe những ngày còn nằm mùng chống muỗi, nhưng rồi cũng bị cái liềm của đảng Ba Đình dzớt ngọt… Các lão thành cắt mạng miền Nam bất mãn, sinh ra chuyện Nguyễn Hộ đại diện cho phe Nam cộng, lên tiếng hỏi là cùng mần nhưng tại sao hổng được cùng ăn?

Bỏ qua đi những Dũng Xà Mâu, Sang Sâu, Triết Hề… thứ Nam cộng thất học, cái miệng xạo ke để ăn no cướp bạo, phần lớn còn lại những chóp bu MTGPMN ban đầu bị cho ra rìa. Những trí thức một thời theo cộng sản này, đã có người gọi họ là nai tơ trước con sói cộng sản, cho đến khi thất sủng thì mới mở mắt ra, tuy nhiên ai cũng thấy rỏ là họ tự nguyện, và động cơ họ đến với cộng sản, chúng ta không thể chối bỏ yếu tố yêu nước, nhưng bên cạnh đó, không thể phủ nhận cái ham muốn quyền lực, mưu bá đồ vương, mà theo voi hít bã mía.

Là trí thức nhưng họ là đảng viên cộng sản gài lại, lợi dụng thể chế tự do của miền nam, để mưu đồ tiếp tay và gầy dựng cơ đồ cho Bắc cộng ngay trong lòng miền Nam, cái gọi là chính phủ CMLTCHMNVN, cái tên nghe như là không chút gì dính dấp đến cộng sản, với Dương Q Hoa, Huỳnh Tấn Phát, Trần Bửu Kiếm, Phùng Văn Cung, Nguyễn Hửu Thọ… Chuyện xí gạt nước ngoài phong trào phản chiến thì cũng có người nghe, nhưng trong nước chúng làm ăn hổng khá bởi nhiều nguyên do, trong đó có vì chính sách Chiêu hồi của VNCH.

Lại một sự thật rõ ràng, những hoạt động khủng bố của đám Nam cộng đã khiến người dân miền Nam xa lánh, hai chữ ‘Việt cộng’ lúc bấy giờ mang lấy ý miệt thị xấu xa, mà gây thiếu nguồn nhân lực tại chỗ. Và chính vì Nam cộng đã không tự ứng được, trong tình hình đó Bắc cộng đã ồ ạt đưa quân xâm nhập theo đường mòn Trường Sơn vào chủ động, chiến đấu dưới danh MTGPMN, tức cái lực lượng quân sự của chính phủ CMLTCHMNVN, lính đi B vào tới nam Vỹ tuyến 17 là chúng khoác áo MTGPMN, chiến đấu dưới lá cờ đỏ xanh sao vàng.

Những chóp bu MTGPMN (1960), là những người trí thức miền Nam một thời theo cộng sản, và hầu hết họ sau này là thành phần trụ cột của cái chính phủ CMLTCHMNVN (1969). Còn những Dũng Xà Mâu, Sang Sâu, Triết Hề… của cái nhà nước xã nghĩa thổ tả, thì vào những năm thập niên 70, chúng chỉ là các tay du kích xã, loại cò ke lục chốt thất học, thứ cắt mạng chó nhảy bàn độc, nên Tư tui thấy không xứng để nói tới trong những bài có tính ôn cố tri tân như bài này, viết về chúng thấy ra chỉ có những bài phiếm là thích hợp cho chúng hơn.

Như đã nói những nhân vật cộng sản miền Nam ngày đầu không chối cải là họ có lòng yêu nước, bị cám dỗ bởi lý thuyết cộng sản, cuối cùng gặp thực tế một An Nam cộng bẩn thỉu, mà hầu hết trong họ đã phải gánh lấy cái kết quả đắng. Trong họ cũng có kẻ mang danh là trí thức nhưng nhân thân không ra gì, ngoài cái tự hào là con người cộng sản, đám này vô tình hay học theo Bắc cộng mà luôn là những kẻ mù quáng tôn thờ lãnh tụ, một lòng sống chết vì bác và đảng, bọn họ nay đa số đã đổi đời thành tư bản đỏ… thứ tư bản nhưng đít chúng đỏ.

Dương Quỳnh Hoa – Trí thức miền Nam gia nhập đảng Cộng Sản Pháp từ những năm sang Pháp học Y Khoa (1948), khi về nước sinh hoạt Đảng với tư cách đảng viên do Đảng Cộng sản Pháp giới thiệu, và được kết nạp vào đảng CS Đông Dương 1959, và là người đứng vào hàng ngũ MTGPMN từ những ngày đầu 1960, là bác sĩ tốt nghiệp tại Pháp, là Bộ trưởng Y Tế của cái chính phủ CMLTCHMNVN, lợi dụng uy tín thân thế cá nhân lẫn gia đình của DQH thời bấy giờ, Bắc cộng lấy đó gây thanh thế cho đám Nam cộng MTGPMN, trên trường chính trị quốc tế.

Nhưng rất sớm ngay sau tháng Tư, thấy rõ bộ mặt thật của An Nam cộng, DQH đã nói cùng Nguyễn Hữu Thọ: “Anh và tôi chỉ đóng vai trò bù nhìn và chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền cho chế độ. Chúng ta không thể phục vụ cho một chế độ thiếu dân chủ và không luật lệ, vì vậy tôi thông báo cho anh biết là tôi sẽ trả lại thẻ đảng và không nhận bất cứ nhiệm vụ nào trong chính phủ cả.” Khi bỏ đảng An Nam cộng năm 1979, DQH nói thẳng: “Ngày nay khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẽ thù tiềm ẩn”.

Và trong cuốn sách Vietnam: A History, bác sĩ Dương Quỳnh Hoa nói với phóng viên Stanley Karnow (1990): “Tôi đã từng là một người cộng sản suốt cuộc đời mình. Nhưng bây giờ tôi đã nhận ra những sự thật của chủ nghĩa này và đó là sự thất bại, quản lý yếu kém, tham nhũng, đặc quyền đặc lợi và đàn áp… Những lý tưởng của tôi đã hết, chủ nghĩa cộng sản là một thảm họa. Lãnh đạo đảng không ý thức được sự phá triển một cách hợp lý, họ bị thôi miên bởi những khẩu hiệu của chủ nghĩa Marx đã lỗi thời”!!!

Trí thức tư sản như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, bị ảo tưởng của chủ nghĩa cộng sản, đến khi đối diện với cái thể chế chuyên chính của nó mà vỡ mộng, cộng sản không tam quyền phân lập, người dân không tự do dân chủ, vì đó là những thứ đối nghịch với cộng sản độc tài. Còn chuyện có người đã dỡn mà gọi Nguyễn Thị Bình là thứ trí thức vô sản, theo Tư tui họ nói vậy chẳng qua vì thấy NTB một đời theo đảng, lại từng phó hội Paris thành viên chính phủ, mà hổng ngon bằng Dũng Xà Mâu, Sang Sâu, đám núp bụi ô rô cóc kèn nay chúng giàu sụ.

Đây là chuyện cười trong cái đảng An Nam cộng, NTB tự hào được là con người cộng sản, hết lòng với đảng, nhưng sau 70 năm theo đảng, đã thua xa cái đám hổng một chữ lận lưng, chúng hổng cộng sản, chỉ bè phái leo cao ngồi chỗ bổng lộc nhiều mặc tình hốt. Vụ giàu nghèo này đã có một thời dư luận, bàn ra tán vô về cuộc sống không mấy khá của NTB, khi phải kiếm thêm thu nhập bằng cách cho thuê căn nhà… Có nhà cho mướn dầu sao cũng khá hơn thằng dân, nhờ thị giải phóng mà nay đã phải đi khắp thế giới, trai lao nô gái mần đĩ.

Giống như Bắc cộng Võ Nguyên Giáp, thiên tài đi mượn tự hào về một Điện Biên của Vi Quốc Thanh (Tầu cộng), thì một Nam cộng Nguyễn Thị Bình cũng ồn ào: “Nếu không có chiến thắng Mậu Thân 1968, không có những ngày chiến đấu ác liệt bảo vệ thành cổ Quảng Trị, không có chiến thắng Điện Biên Phủ trên không, không có sự hỗ trợ chi viện của miền Bắc thì không có Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình tại Việt Nam. Và đương nhiên, nếu không có Hiệp định Paris năm 1973 thì sẽ không có Đại thắng mùa Xuân năm 1975.”

Nghe Nguyễn Thị Bình đía sảng về chiến công của y thị và đồng bọn, mà nhớ lại một thời đất miền Nam người dân lành ăn đạn pháo kích, cầu cống đường xá bị đấp mô giựt mìn, quán ăn chợ búa bị đặt chất nổ plastic của mấy tay cắt mạng MTGPMN, thấy ra thắng là đám Ba Đình thắng, còn thằng dân Việt là kẻ thua.

Bốn mươi hai năm sau ngày MTGPMN chết (1960-1975), thấy ra một Dương Quỳnh Hoa nhìn rõ mặt thật của cộng sản mà bỏ chạy cũng tiêu, bịt tai nhắm mắt mở miệng ca ngợi đảng như Nguyễn Thị Bình thì cũng ngáp gió. Chỉ có xạo ke, điếm thúi như Dũng Xà Mâu, Trọng Lú thì mới ăn nên làm ra và ngồi cao ngất ngưỡng… cộng sản là vậy đó!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Năm 201812:09 CH(Xem: 258)
Và xin nói lại cho rõ. Kể từ hôm qua, khi tôi biết kẻ đánh đập tôi cùng nhiều người khác, vào cái ngày biểu tình vì BIỂN CHẾT cho đến sau này, nếu bất cứ chuyện gì bất thường xảy ra cho tôi và gia đình tôi đều do thằng giết mướn này gây ra.
15 Tháng Năm 201810:04 CH(Xem: 284)
Tôi thật. Tôi đéo hiểu anh và tổng bí thư ở đâu? Đảng cộng sản ở đâu? Đại biểu quốc hội ở đâu? Các quan chức phụ trách văn phòng tiếp dân của trưng ương trụ sở ở số 1 Ngô Thì Nhậm-Hà Đông ở đâu? Lãnh đạo thành phố Hồ Chí Minh ở đâu? Thủ tướng chính phủ, chủ tịch nước ở đâu? Những con người có lòng trắc ẩn ở đâu?
14 Tháng Năm 20189:52 CH(Xem: 231)
Xem đi, anh chàng nạn nhân bị cướp SH đã được các anh đổi bằng mạng, bằng máu để giành giựt lại cho nó chiếc xe. Ngay khi các anh nằm xuống, nó tụ tập ăn nhậu vì không mất của rồi khoe trên facebook mà không có nửa lời quan tâm dù biết có 2 anh đã ra đi mãi mãi. Đã có những người ngã xuống, tôi nói những lời thật chát đắng này trong tâm tôi cũng nhói lắm...
12 Tháng Năm 201810:11 CH(Xem: 328)
Như thế vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, không những chỉ có quân của tướng Hưng – không biết vì nghiệp vụ kém hoặc sơ xuất – để lộ quá nhiều dấu vết (mướn 3 chiếc xe mà cả 3 chiếc xe đều có trang bị hệ thống định vị GPS), mà kể cả người cầm đầu chỉ huy là Trung tướng Đường Minh Hưng cũng mắc phải những lỗi lầm sơ đẳng để lộ tông tích của mình.
11 Tháng Năm 201811:28 SA(Xem: 176)
Làm nhà báo, có khi sự bất lực của việc thiếu kiến thức, khả năng và yếu đuối khiến mình không thể tường thuật và viết bài. Nhưng đổ lỗi rằng nhân vật của mình “phản động” để không viết bài về họ là một tội ác.
10 Tháng Năm 201810:18 CH(Xem: 261)
Phản động là gì hả bà con? Muốn biết kẻ nào là phản động thì hãy nghe sẽ hiểu.
07 Tháng Năm 20189:57 CH(Xem: 197)
không có sự thay đổi về tư tưởng thì con người mãi mãi chỉ là một thể chất suy thoái và không có bất cứ một sự phát triển nào. Vì tư tưởng là thứ quyết định đến hành động của con người với những nhận thức, đánh giá và phân tích, dự trù nhất định nào đó. Nhưng thực nguy hiểm là nhiều người vẫn coi rằng tư tưởng hay việc tuyên ngôn về tư tưởng sẽ chẳng đem lại gì cho thực tiễn. Thế nên họ cứ mặc nhiên hành động một cách bừa bãi và liều lĩnh trong sự ngu dốt đến cùng cực của mình. Tư tưởng có thông, có sáng và có đúng đắn thì hành động mới chuẩn xác và đem lại kết quả tốt đẹp...
07 Tháng Năm 201812:07 CH(Xem: 233)
Tổ cha cái chế độ lừa...Cứ cho là có thật đi thì dù có cháy, cũng có thể chế tạo lại cái khác... vì nguyên lý cũng như kinh nghiệm đã có sẵn trong đầu các chuyên viên. Chẳng lẽ cháy nhà, cháy luôn bộ óc của từng đó con người... để trờ thành những bộ óc đặc sệt c..
03 Tháng Năm 201812:30 CH(Xem: 285)
Ngay đến bây giờ, sau 43 năm thống nhất đất nước, cả nước Việt Nam vẫn chỉ có một đảng cầm quyền và chỉ có đảng viên Cộng sản hay những cảm tình viên Cộng sản mới được bầu vào các chức vụ đại diện dân ở Quốc hội và trong các Hội đồng Nhân dân. Đảng tiếp tục không chấp nhận đa nguyên, đa đảng.
01 Tháng Năm 20189:52 CH(Xem: 502)
Do vậy chỉ có quân đội CSVN mới thực hiện chiến tranh ủy nhiệm bằng câu nói của Lê Duẫn:"Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc" mới là lính đánh thuê. Thực tế ngày nay Trung Quốc đang chiếm đất nước Việt Nam nên hai từ "đánh thuê" dành cho quân đội CSVN là khó chối cãi
Center page
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?
02 Tháng Năm 2018
“Quốc gia suy vong, thất phu hữu trách”, có lẽ đây là câu nói mà ai cũng có thể đã nghe thấy hoặc đọc được đâu đó trong đời sống về trách nhiệm của một kẻ bình dân, ít học trước tình cảnh nguy ngập của đất nước. Đến một người không phải là người được học hành hay có học vấn, thành phần mà người ta vẫn thường cho rằng là những lớp người dưới của xã hội, cũng nhận lấy sự liên đới của bản thân về bổn phận của mình đối với dân tộc và xã tắc.