Tháng Tư ngày cuối

29 Tháng Tư 20171:36 CH(Xem: 2236)

                                             Tháng Tư ngày cuối 
      1w5121_zps5a917a77



Việt Nhân

     


S
áng 29/04/1975 - Ông Thượng sĩ chuyên trách về trận liệt của ban, bước vào phòng trong dáng bơ phờ, ông bối rối nhìn tôi, lúng túng tìm câu để phân trần lý do ông trốn đi trong lúc tình hình như thế này, ngày qua ông đã vắng mặt, lệnh cắm trại trăm phần trăm đã có từ bốn hôm nay:

-Chúng nó cho A.37 cướp được của mình thả bom phi trường Tân Sơn Nhất… tôi biết mình có lỗi nhưng không cách nào hơn, tôi về để lo cho mẹ con nó, nhà sát một bên sân bay, cứ tưởng đi ít giờ không ngờ dân chạy tán loạn, mẹ con nó cũng theo người mà chạy, nên phải đi kiếm rồi lại đem chúng về gửi bên ngoại tuốt dưới Long An, tôi có lỗi tùy Đại úy xử sao tui cũng chịu.

Tôi ngồi đó tai nghe ông nói, mà mắt nhìn ra ngoài kia, ngoài khung cửa kính là thành phố Saigon, không biết bây giờ ngoài đó ra sao, cũng đã có hơn hai tuần rồi tôi vùi đầu với công việc, và cũng từ hôm nhận được chương trình di tản của BTL/HQ, nhằm giúp thân nhân gia đình HQ trong khu vực Sàigòn.

Đêm 25/04 tôi có thu xếp tạt về thăm nhà, nhìn gia đình toàn là đàn bà và con nít không có lấy một người đàn ông, người duy nhất ở gần là tôi thì đang kẹt cứng với công việc. Nên hiểu lắm hoàn cảnh ông Thượng sĩ của tôi, cái trò cộng quân pháo vô thành phố vẫn đã có từ lâu, trong hoảng hốt, những người đàn bà cùng con trẻ, vợ con lính, luôn mong có được cánh tay người chồng, người cha, trong những lúc như thế.

Chiều ngày 28/4/1975, sân bay Tân Sơn Nhất bất ngờ bị bom từ 5 chiếc máy bay A.37 ném xuống, đây lại thêm một chiến công dâng bác của tên vịt cộng Nguyễn Thành Trung… Thấy tôi không một lời cùng ông mà ngỡ tôi giận, nên im lặng trở lại với công việc đã bị bỏ dở từ lúc ông đi, ông plot lại tất cả đơn vị địch trên bản đồ… Cái dáng áy náy của ông đã làm tôi thấy cần mở lời trước, như ngầm nói cùng ông mọi chuyện hãy để cho qua đi:

-Sao ông đem chị với mấy cháu đi xa quá vậy, có chuyện rồi làm sao mà lo cho kịp?

-Tôi có bà chị bên chợ Gò Vấp, đã định đến đó, nhưng kinh nghiệm đã từng thấy, bọn Việt cộng luôn pháo bừa vô thành phố, mà bất cứ nơi đâu trái đạn rơi đối với chúng đều là trúng mục tiêu, nên buộc lòng đem mẹ con nó đi xa khỏi Sài gòn cho êm.

Khi còn ở ngoài miền Trung lúc tháng ba, hình ảnh di tản của người dân, từ đó trong mắt tôi nhìn đâu cũng thấy đổ vỡ và hỗn loạn, tâm trạng như thế này chắc chắn không chỉ riêng tôi, vào những ngày cuối tháng tư, biết bao gia đình đã vĩnh viễn ly tán. Và cả ngay những anh em HQ, đã có những người theo tầu ra khơi lần cuối, mà trong dạ ngổn ngang lo lắng cho gia đình, cũng có kẻ không có được một quyết định đi ở dứt khoát, hoặc đã đi, rồi lại tìm đường quay về.

Câu chuyện này ghi lại những gì đã xảy ra cho đến giờ cuối ngày 29-04-1975, và tấm ảnh minh họa chính là chiếc Tuần Dương Hạm (WHEC) HQ.3 đậu ngay Cầu B, trước trại Bạch Đằng 2, nó đã ra khơi lần cuối trong đêm đó! 

THÁNG TƯ NGÀY CUỐI - Sáng 21/04, những tuyến phòng thủ cuối cùng của Quân lực VNCH tại Xuân Lộc tan rã, các lực lượng còn lại rút về Sài Gòn lập phòng tuyến mới – Tối ngày này 21/04 ông Thiệu từ chức để trao quyền lại cho Cụ Hương - Và khi không còn Ông Thiệu, nhưng phía GPMN nuốt lời không chịu hòa đàm, như trước đây chúng từng tuyên bố.

Qua sự kiện này và chuyên TT Thiệu ra đi, người miền Nam đã nhận ra rõ phía cộng sản đã thành công trong thế đòn cuối cùng của chúng, là nhờ chính tay miền Nam tự dọn lấy vật chướng ngại, và tự thông đường cho chúng dễ dàng chiến thắng. Chính Võ Nguyên Giáp đã gọi ngày từ chức của Ông Thiệu là ngày “chìa khóa”, là thời điểm quyết định tiến công, và Văn Tiến Dũng tại Lộc Ninh trong đêm đó đã phát pháo lệnh cho chiến dịch HCM.

Khi đó những kẻ vẫn thường được gọi là thành phần thứ ba, hay rõ rệt hơn nữa là những kẻ thờ ma cộng sản khấp khởi mừng đã đến lúc chúng cũng có đôi phần quyền lực, nhờ vào chuyện ra đi của TT Thiệu, cũng như sự yếu kém của TT Hương bởi tuổi tác cao. Như vậy cho thấy giới chính khách này vào giờ cuối, cũng đã ráng đón gió và chạy theo đuôi những gì, họ nghĩ rằng làm cho bọn cộng sản hài lòng chấp nhận nói chuyện, hay nói khác hơn là được hòa hợp.

Ngày 22/04 tại đại học Tulane ở New Orlands TT Mỹ Gerald Ford đã tuyên bố chiến tranh VN đã kết thúc, mọi chuyện đã như ván cờ tàn - Hàm Tân đã rơi vào tay cộng sản, SĐ 3KQ Biên Hòa dời về Sài gòn, sau cuộc pháo cường tập vào phi trường, đây là đòn trả đủa của CS bởi vụ thả hai trái bom CBU ở Xuân Lộc - Ngày 24/04 Thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn từ chức.

Sáng 25/04, theo yêu cầu của Trưởng Phòng một bài tổng hợp ngắn cuối cùng đời lính của tôi đã viết cho ông, về lực lượng cùng các mặt tiến công của chúng - Tin cho biết từ sau khi ông Thiệu từ chức, phía CSBV đã điều động QĐ I tức Binh Đoàn Quyết Thắng tăng viện thêm cho chiến trường miền nam bằng tàu lẫn không vận, áp quân sát vành đai QĐ III của ta, binh đoàn này sẽ từ mặt bắc đánh xuống - QĐ 3 trấn mặt tây bắc, và Đoàn 232 với hai hướng tiến công mặt tây và tây nam – QĐ 4 mặt đông và QĐ2 mặt đông nam.

Như vậy nếu chúng tiến công, chúng sẽ có 5 QĐ, lực lượng tương đương hơn mười lăm SĐ, và đánh vào Sài gòn từ bốn phía… Chiều ngày 26/04, các cánh quân CSBV áp sát Sàigòn,  hướng tấn công của chúng không thay đổi như tin đã ghi nhận, đó là điều dễ hiểu vì hầu như vào thời điểm này chúng không gặp một ngăn trở lớn nào trên đường tiến quân.

Ngày 27/04 Sài gòn bị hỏa tiễn của cộng quân, đồng thời tin không thám cho thấy, chúng chuyển số phi cơ có được sau cuộc triệt thoái của của QK I-II để lại, đem về tập trung tại phi trường Phan Rang, nhằm dùng nó mà tập kích vào Sài gòn. Ngày 28/04, Thành phần thứ ba dàn xếp để đưa Dương Văn Minh lên làm Tổng Thống, việc đầu tiên sau khi nhậm chức là yêu cầu Mỹ rút!

Mọi sinh hoạt thường nhật của chúng tôi không còn nữa, Ông trưởng khối của tôi từ hôm 21/04 vẫn thường xuyên đi cùng ông Trưởng phòng với những buổi họp không dính dáng gì đến chiến sự, họ qua bên DAO thường hơn. Sự vắng mặt thường xuyên của ông, khiến hai anh em như mặt trời mặt trăng, và nhất là sáng hôm 28-04 tôi lại nhận được lịnh chỉ định, chỉ huy toán quan sát, phòng không, với thành phần hổn hợp gồm người của phòng tôi, và phòng hành quân, cùng một ít cơ hữu bên Bạch Đằng 2.

Nhiệm vụ là bảo vệ vùng trời của Đặc Khu O, mà trong đó cái chính là khung vuông tạo nên bởi bốn con đường Bạch Đằng, Cường Để, Lê Thánh Tôn và Hai Bà Trưng, nhằm ngăn ngừa mọi chuyện không kích hay ném bom. Toán chỉ huy đặt trên sân thượng của cao ốc, nơi có cái câu lạc bộ tôi vẫn thường ngồi nhìn xuống thành phố Sàigòn, máy móc liên lạc bên phòng hành quân đã lo đủ, nhân viên được chia phiên quan sát phát hiện mọi phi cơ xâm nhập khu vực cấm này - Và tất cả các chiến hạm đang neo dưới sông luôn trong tư thế khai hỏa. 

Chương trình di tản mang tính cách đùm bọc nội bộ, cho thân nhân HQ vào các tạm trú hạm, đã không có khả năng thực hiện, và có thể đã thay đổi, mà cái tin tái phối trí khá rõ rệt “Hải lực tại Côn Sơn, Giang lực tại Long Phú” được mọi người cho nhau hay. Ở dưới phòng nhân viên tôi bắt đầu cho thiêu hủy tất cả tài liệu mật, bên Biệt đội những hồ sơ mật báo viên cũng đã đốt liên tục từ sáng sớm, thậm chí dự trù cả lựu đạn cháy tiếp tay phòng khi phải rút khẩn cấp.

Khoảng 04.00h chiều 28/04, một chiếc C.130 suýt trúng đạn của giang pháo hạm đang neo tại cầu A khi nó bay gần sát vùng cấm, sau này nghe nói đó là chiếc của Thủ tướng Cẩn di tản. Sau đó là vụ 5 chiếc A.37 do cộng sản cướp được, từ phi trường Phan Rang bay đến ném bom Tân Sơn Nhất, khiến suốt đêm chúng tôi căng mắt quan sát trong lịnh báo động đỏ.

Sáng 29-04 Sài gòn hỗn loạn thật sư, cộng quân đã pháo mạnh vào phi trường TSN, dân bắt đầu chạy loạn… Gần trưa ông trưởng khối lên sân thượng tìm tôi, nhìn tôi sau một đêm mất ngủ, ông chỉ nói:

-Mày ráng giữ sức khỏe

-Huynh đi đâu hôm nay

-Tao với Đại tá cùng Tham Mưu Phó Hành Quân qua Tổng Tham Mưu với DAO… Không ngờ lần đó là lần cuối, mãi mười tám năm sau hai anh em mới gặp lại nhau nơi đất Little Saigon này!

*****

“Không quân, Bộ Binh, đều đã bỏ chúng ta, nay chúng ta tự phải lo liệu lấy, ai đi thì đi, ai ở lại thì giúp người đi…” Đó là tóm tắt những gì vị Đại tá Tham mưu phó Hành Quân, thay mặt Đô Đốc TL phát biểu đêm 29/04/1975 trước bực thềm văn phòng Tổng Hành Dinh BTL/HQ, đêm đó đoàn tàu ra khơi lần cuối!

Tháng Tư đen, tháng tư gãy súng, triệt thoái lui binh, đồng minh phản bội, người lính ở lại sau cùng nhìn những con tàu chở người ra đi… Bao nhiêu đau thương tan tác, thảm cảnh chết chóc tù đày, đã đến cùng dân tôi sau “THÁNG TƯ NGÀY CUỐI” đó.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Center page
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?
02 Tháng Năm 2018
“Quốc gia suy vong, thất phu hữu trách”, có lẽ đây là câu nói mà ai cũng có thể đã nghe thấy hoặc đọc được đâu đó trong đời sống về trách nhiệm của một kẻ bình dân, ít học trước tình cảnh nguy ngập của đất nước. Đến một người không phải là người được học hành hay có học vấn, thành phần mà người ta vẫn thường cho rằng là những lớp người dưới của xã hội, cũng nhận lấy sự liên đới của bản thân về bổn phận của mình đối với dân tộc và xã tắc.