Lũ kền kền chỉ biết tỉa tót bộ lông của mình

26 Tháng Tư 20178:51 CH(Xem: 7074)

LŨ KỀN KỀN CHỈ BIẾT TỈA TÓT BỘ LÔNG CỦA MÌNH

 
download (1)



Nguyên Anh




Đất nước Việt Nam là của chung của dân tộc Việt Nam chứ không phải của riêng ai, thế nhưng đảng csVN đã cho đó là tài sản riêng của mình bao gồm lãnh thổ, tài nguyên, con người, họ mặc tình mua bán qua các tên gọi đầu tư, dự án, xuất khẩu lao động và những số tiền thu được đều được họ chia chác với nhau, phần còn lại thì xung vào công quỹ để chi trả cho hai lực lượng chống đỡ chế độ là công an, quân đội và bộ máy hành chánh của mình.

Sự bức xúc của người dân đã dâng trào với các cuộc biểu tình tự phát, từ bị đàn áp cho đến thỏa hiệp hòa bình thế nhưng tựu trung lại trong đó người ta chỉ nhìn thấy đó là sự nổi dậy của những người dân bị áp bức, bị cưỡng đoạt khi cái luật lệ rừng rú của băng đảng cs áp dụng đến với gia đình mình.

Những cuộc biểu tình bị dập tắt nhanh chóng, bằng vũ lực hay bằng thương thuyết nói lên rằng người dân Việt Nam dưới sự cai trị ngu dân của đảng cộng sản chỉ biết an phận thủ thường, chỉ biết hài lòng với những gì mà đảng ban phát, bố thí như nền dân chủ độc tài giả hiệu, sự vi phạm nhân quyền bị bóp méo thành phản động, thù địch, sự tự do trong tư tưởng hoàn toàn không tồn tại ở một đất nước chỉ biết hô hào, ngụy biện nhằm cốt tạo nên một đế quốc duy ý chí trong đó điều quan trọng nhất là trung thành với đảng cầm quyền cho dù ngày nay bộ mặt thật bầy hầy của đảng đã được toàn dân chiêm ngưỡng, một đảng phái vô lại, bè phái, tham ô và tàn bạo.

Một cuộc nổi dậy cách mạng không đến nổi với Việt Nam vì sao?

Bởi vì hàng ngũ trí thức, hạt nhân nòng cốt lãnh đạo, hướng dẫn người dân tranh đấu hoàn toàn vắng bóng!

Một đất nước tự hào có hàng ngàn năm văn hiến, có hàng chục ngàn giáo sư, tiến sỹ, có hàng trăm ngàn cử nhân, thạc sỹ nhưng hoàn toàn không một ai dám lên tiếng phán ứng, chỉ trích đảng cầm quyền ngoài vài cái tên Nguyễn Quang A, Đạo diễn Kim Chi…

Đó chỉ là vài cá nhân lẻ tẻ và tiếng nói của họ mau chóng bị quên lãng trong một xã hội mà con người luôn phải đối diện với cái đói, cái nghèo, người dân họ cũng biết được những hành động, tiếng nói của những con người tranh đấu thế nhưng giống như hòn đá thả xuống giếng sâu, hoàn toàn không một vang vọng lại từ phía 90 triệu người dân Việt.

Các trí thức khác và một nguồn nhân lực đáng chú ý vì lời nói của họ có tiếng vang rất lớn đến công chúng bình dân là đội ngũ văn nghệ sỹ trong nước hầu như câm lặng, từ tân nhạc cho đến cổ nhạc, từ diễn viên hài cho đến kịch nói hoàn toàn không một ai dám lên tiếng chỉ trích nhà cầm quyền, họ làm thinh, làm ngơ, nhắm mắt như mù trước những bất công mà người dân gánh chịu, nhằm mục đích gì?

Để tiếp tục được hoạt động, kiếm tiền thụ hưởng cá nhân và làm giàu trong một đất nước mà hơn phân nửa dân số đều dưới ngưỡng cửa nghèo và cực kỳ nghèo!

Nói đến đội ngũ nhà báo, văn sỹ, nhà thơ, diễn viên, điện ảnh thì đó là một lực lượng không nhỏ trong xã hội Việt Nam, từ các phóng viên của các đài truyền thanh, truyền hình cho đến báo mạng, báo giấy, các ngôi sao điện ảnh, diễn viên kịch nói, hài kịch, cải lương, hát bội nhưng tựu trung tất cả đều câm lặng không dám mở miệng bởi vì một khi đã phát biểu chính kiến thì gần như con đường sống của họ đã hoàn toàn bị mất, ngoài những khống chế đe dọa về bản thân gia đình ra họ còn bị sự chế tài của các phòng, ban tư tưởng văn hóa địa phương, họ có thể bị cấm diễn, cấm hát, cấm viết, điều đó cũng đồng nghĩa với con đường mưu sinh đã bị cắt, vì thế họ chấp nhận im lặng, nín thở qua sông ngỏ hầu được sống trong một bầu không khí bình yên giả tạo.

Nhiều khi ngồi suy nghĩ về họ, tôi thầm hỏi rằng trước những vấn nạn dân oan bị cướp đất, nạn ô nhiểm do Fomosa, nạn bạo lực trong xã hội, nạn tham nhũng, hối lộ trong bộ máy cầm quyền, sự bất công phi lý của khoảng cách giàu nghèo của những kẻ đi theo đảng và hạng thứ dân xảy ra trước mắt họ hàng ngày có tạo cho họ suy nghĩ về cái đất nước mà mình đang sống hay không?

Tôi nghĩ rằng có!

Họ có thấy, có bất mãn, có uất ức thế nhưng họ cũng sẽ vờ vĩnh hùa theo luận điệu tuyên truyền của ban tuyên giáo vu vạ cho những người dân là thế lực thù địch, phản động, họ biết rằng họ đang nói dối nhưng cũng chính họ tự bào chữa cho mình đó là sự nói dối trong bắt buộc vì nếu không làm như vậy thì họ đã tự cầm dao cắt vào cổ mình.

Đội ngũ trí thức, văn nghệ sỹ đông đảo trong nước vẫn tiếp tục cuộc sống của họ, đám văn nô thì bưng bô nịnh đảng, một số khác thì khai thác cướp, hiếp, tình, tiền, các nghệ sỹ thì vẫn tô son trét phấn để sống kiếp con thiêu thân dưới ánh đèn màu, tiếp tục kiếm tiền và tự an ủi chính mình rằng chỉ một vài cá nhân nhỏ bé thì làm gì có thể thay đổi được xã hội, họ cũng thầm cầu mong một thế lực nào đó, một quốc gia nào đó quan tâm đến Việt Nam tranh đấu…dùm cho dân tộc của mình, khi đó họ sẽ được giải phóng khỏi cái chế độ độc tài bất nhân mang tên đảng cộng sản Việt Nam và tất nhiên họ sẽ không tiếc lời chửi rủa nó.

Rất tiếc, điều đó sẽ không xảy ra!

Chính họ, những người được gọi là trí thức, là văn nghệ sỹ, là người của công chúng phải đứng lên để làm điều đó, vì ngoài sự trí thức được học hỏi từ học đường họ cần phải có thêm Tri Thức để thức tỉnh chính bản thân mình và dân tộc.

Họ sẽ không dám làm điều đó?

Đó là chuyện đang diễn ra hàng ngày tại Việt Nam, ca sỹ này sắm hột soàn, ca nô kia sắm xe hơi, diễn viên nọ sắm nhà lầu, người mẫu kia mua biệt thự…

Tất cả nháo nhào trong một xã hội bất an, và họ, những trí thức của đất nước Việt Nam xã nghĩa giống như một lũ kền kền, chúng chỉ biết bay đi ăn xác thối, sau đó tỉa tót bộ lông của mình cho đẹp để show ra dưới ánh đèn chớp lóe của giới truyền thông, để hãnh diện rằng mình giàu có hơn hẵn những người đồng loại tầm thường ngoài kia, bị cách ly sau tấm kiếng, một niềm hãnh diện mù lòa của những kẻ có tâm hồn nô lệ…

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Năm 201810:27 CH(Xem: 51)
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 201812:39 SA(Xem: 185)
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 201811:52 SA(Xem: 156)
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 20187:00 SA(Xem: 204)
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 201810:08 CH(Xem: 202)
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 201810:40 CH(Xem: 223)
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 201810:03 CH(Xem: 331)
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 201810:29 CH(Xem: 234)
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 201810:49 CH(Xem: 610)
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?
02 Tháng Năm 201810:42 CH(Xem: 598)
“Quốc gia suy vong, thất phu hữu trách”, có lẽ đây là câu nói mà ai cũng có thể đã nghe thấy hoặc đọc được đâu đó trong đời sống về trách nhiệm của một kẻ bình dân, ít học trước tình cảnh nguy ngập của đất nước. Đến một người không phải là người được học hành hay có học vấn, thành phần mà người ta vẫn thường cho rằng là những lớp người dưới của xã hội, cũng nhận lấy sự liên đới của bản thân về bổn phận của mình đối với dân tộc và xã tắc.
Center page
20 Tháng Năm 2018
Giải pháp chính trị cho bán đảo Triều Tiên, anh em trong nhà giải quyết với nhau, như trong thượng đỉnh Liên triều 27/04/2018 tuyên bố: Sẽ không còn chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên… Một trang sử mới đang bắt đầu, ngay bây giờ tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình. Và 08/05 Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đến Bình Nhưỡng chuẩn bị Thượng đỉnh Mỹ Triều, riêng Kim cũng đã đến thành phố Đại Liên, đông bắc TQ ngày 07/05 để găp Tập cận Bành!
20 Tháng Năm 2018
Không còn nhiều thời gian cho Việt Nam để đi qua cánh cửa hẹp này, đó là con đường rất hẹp mà chúng ta phải vượt qua để thoát khỏi vòng Hán hóa, Cộng sản hóa, để xây dựng một quốc gia dân chủ mới với những giá trị cổ truyền được khôi phục.
18 Tháng Năm 2018
Đại cục là cái đại cục gì? Là mối quan hệ giữa VN-Trung Quốc? Hóa ra cái mối quan hệ bất bình đẳng, đầy rủi ro, thiệt thòi cho phía VN từ hồi nào tời giờ đó lại phải coi trọng hơn cả chủ quyền quốc gia? Hay đại cục là giữ cho được hòa khí với Trung Cộng để không bị Trung Cộng tấn công? Nhưng liệu giữ hòa khí, hòa bình bằng sự hèn hạ, nhục nhã thì có giữ được lâu dài, nhất là một khi kẻ cướp ngày càng mạnh, ngày càng hung hăng, nhiều tham vọng?
16 Tháng Năm 2018
Vì thế bọn cs con trong nước càng học đạo đức càng băng hoại, tư cách, nhân cách không còn, chúng lại tự huyễn hoặc mình đấy chính là đạo đức hcm. hcm không có gì xứng đáng để mà toàn dân học tập, làm theo cả.
14 Tháng Năm 2018
Các vụ đốt lò thay vì tăng tính thu hút với sự hứa hẹn "sẽ được bảo vệ nếu thờ chủ mới" có vẻ như đang tạo tác động ngược trong hàng ngũ cán bộ đang có tài sản lớn, dù đang tại chức hay vừa hạ cánh an toàn. Họ không tin vào các hứa hẹn nhưng lo sợ nhiều hơn về khả năng bị lừa vào bẫy để xẻ thịt. Trường hợp ông Đinh La Thăng được kéo vào Bộ Chính trị và trao cho ghế Bí thư TP/HCM trước khi bị lôi đi xẻ thịt là thí dụ cực lớn.
08 Tháng Năm 2018
Chủ nghĩa Mác “soi rọi” đến đâu thì kinh tế ở đó tụt hậu, sản xuất không phát triển được vì động lực thúc đẩy sản xuất bị triệt tiêu bởi chính sách làm ăn chung, triệt tiêu kinh tế tư bản tư doanh, công hữu hóa tư liệu sản xuất. Nhiều quốc gia lâm vào cảnh đói kém, nhất là các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên. Theo Wikipedia, giai đoạn 1958 - 1962 Trung Quốc có khoảng 15 đến 45 triệu người chết đói. Nạn đói ở Bắc Triều Tiên trong thập niên 1990 đã làm chết khoảng 240.000 tới 3.500.000 người mà đỉnh cao là năm 1997.
05 Tháng Năm 2018
...trong bữa tiệc chiêu đãi sau Thượng đỉnh Liên Triều, cái bánh kem mang tên ‘mùa xuân của nhân dân', cái bánh có bản đồ nước Triều Tiên với đầy đủ các hòn đảo đang tranh chấp cùng Nhật. Chưa chính thức hòa bình nối kết hai miền mà đã nhắc nhau rằng gìn giữ lãnh thổ ông cha, cái đó là cái hơn hẳn Hồ lẫn bọn Ba Đình.
04 Tháng Năm 2018
Thử nhìn xem, lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ nghĩ đến việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa bằng mọi giá, nhưng họ hoàn toàn không có ý niệm hay dự án nào để xây dựng lại Việt Nam sau khi thống nhất! Chỉ toàn là những ước mơ viễn vông, ảo tưởng về thiên đường cộng sản, vậy thôi!!! Còn phần lớn người Việt, trong lẫn ngoài nước, hình như vẫn chưa đọc tác phẩm nào hay phần trích đoạn nào của các triết gia chính trị của thời kỳ Phục Hưng cho đến nay. Họ coi các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền như là khẩu hiệu hơn triết lý, như là phương tiện hơn mục tiêu sau cùng.
02 Tháng Năm 2018
Tháng Tư lại về! Một thực tế đáng buồn, bên quê nhà các bạn trẻ đấu tranh như phải tạm lắng vì những bản án khắc nghiệt của lũ bán nước, khiến bóng đêm trùm lấy đất nước như nặng hơn, trong khi giặc tầu tràn lan khắp nơi, giặc đỏ thì mặc sức vơ vét mang của ra xứ người. Nơi mảnh đất tạm dung này, đám vô loài cùng lũ cỏ đuôi chó thấy chủ chúng sang, ồn ào như bầy nhặng, lòng kẻ tha hương trước cảnh đó mấy ai không đau?
02 Tháng Năm 2018
“Quốc gia suy vong, thất phu hữu trách”, có lẽ đây là câu nói mà ai cũng có thể đã nghe thấy hoặc đọc được đâu đó trong đời sống về trách nhiệm của một kẻ bình dân, ít học trước tình cảnh nguy ngập của đất nước. Đến một người không phải là người được học hành hay có học vấn, thành phần mà người ta vẫn thường cho rằng là những lớp người dưới của xã hội, cũng nhận lấy sự liên đới của bản thân về bổn phận của mình đối với dân tộc và xã tắc.