Con đường xưa…

26 Tháng Ba 20174:57 SA(Xem: 3014)

                                               
                                              Con đường xưa…


download (3)


Việt Nhân


Đ
ang lúc được cho là dư luận ồn ào về năm bản nhạc trước 1975 cấm hay không cấm hát, thì hôm qua một ông bạn già còn bên quê nhà gọi cho mỗ tôi một cú phôn đường dài, theo bạn chẳng dư luận gì sất, cái ồn ào đây thì cũng đã có cả chục năm trước rồi. Chúng tức vì thấy có đứa túi no bạc nhờ mấy bài hát cũ thời Ngụy, chúng đây là những anh nhạc sĩ đảng nằm co nhìn đứa ăn no mà ăng ẳng thế thôi… Dứt phôn anh bảo tôi gõ cửa nhà ông google, để xin nghe Như Quỳnh hát bài: Con đường xưa em đi.

Mỗ tôi làm theo, và được trả lời: Xin lỗi Quý khách - Bài hát bị hạ tạm thời, mong Quý khách vui lòng quay lại sau - Trân trọng cảm ơn. Google tiếng Việt lịch sự gớm nhể! Ông bạn mỗ tôi dân Saigon chính cống bà lang Trọc, sợ kẻ xa quê lâu không biết chuyện nhà, mà dài dòng phân tích rằng, mấy kẻ hát nghêu ngao hay nghe những bài hát của một thời đất nước ăn đạn vịt cộng pháo kích, trẻ lắm thì nay cũng sáu bó, là dân (Ngụy) hạng bét ngay trên chính quê mình, áo cơm qua ngày là may, lấy đâu ra tiền làm khách nơi các tụ điểm ca hát thời xã nghĩa mà ồn ào.

Cái thích nghe nhạc trước 1975, mà tất cả là nhạc vàng (nhạc Ngụy) này, đã có một tay gọi là nhạc sĩ, kiêm nhà nghiên cứu phê bình âm nhạc của đảng (Nguyễn Thụy Kha), nói câu cho ta thấy rõ hiện tình người dân xã nghĩa: Tôi cho rằng, thị hiếu của một bộ phận công chúng người Việt đang thực sự có vấn đề. Đó là điều rất đáng buồn… Dân giàu bỏ tiền đến tụ điểm ca nhạc, kẻ không tiền thì gõ cửa nhà google nghe nhờ mp3, chưa nói xe kẹo kéo cho nghe chùa đầy các con phố, nhạc Vàng nay đã như không khí bao quanh mọi người.

Vậy ồn ào là chuyện của chúng nó tất, chả có gì là dư luận ‘bức xúc’, ông kể một chuyện đã cũ mà ai cũng từng biết, thời cởi trói mấy bài nhạc của Phạm Duy với chương trình ‘Ngày Trở Về’ do công ty Văn Hóa Phương Nam tổ chức (2006). Đã có một tay nhạc sĩ kiêm nhà phê bình âm nhạc, kiêm luôn nhà báo đảng, đã viết bài chống đối (Không thể tung hô - Nguyễn Lưu), vụ đó vì bị giở nắp nồi cơm mà công ty Phương Nam đập lại, nói là họ tổ chức cho ai thích thì xem. Công ty của họ mua bản quyền nhạc Phạm Duy, thì tổ chức hát kiếm lời!

Chuyện lần này cũng vậy, bạn nói cứ nên đứng ngoài nhìn chúng ồn ào để mua cái cười, thói đời vẫn thường lấy tiền định cao thấp, và ở đây đứa bỏ tiền mua vé bạc triệu để đi nghe hát nhạc vàng lại cũng là thứ hơi hớm đít đỏ. Và bạn nói người cộng sản như cái ông tong tong Nga Elsin cho là chỉ có đem vứt, đã bao năm nhạc nô chế độ không có một bài cho ra hồn, không ngửi được thì làm sao mà thích. Thực tâm thì bài Con đường xưa em đi, không là đánh giá cao của người miền Nam trước 1975, vậy mà nay bu cứ như ruồi!

Xin nói cùng các ông nhạc sĩ đảng! Đừng thấy dân người ta thích con đường xưa, quay đít vào mặt các ông mà la: “Hàng trăm hợp xướng của tôi và các đồng nghiệp, hàng nghìn ca khúc cách mạng vĩ đại thì chẳng ai nhắc đến hay ca ngợi. Còn 5 ca khúc kia mới bị tạm dừng lưu hành, lại được đưa ra mổ xẻ, tranh cãi, bênh vực…” (Nguyễn Thụy Kha), hay thở hơi thối như: “Nên cấm phổ biến những ca khúc viết về lính VNCH. Tôi thấy có rất nhiều về vấn đề tư tưởng, ‘Con Đường Xưa Anh Đi’ là con đường nào?...” (Nguyễn Lưu).

Các ông viết là để cho nhau, nhạc chế độ có hàng nghìn bài tự khen là vĩ đại, nhưng không được một người dân nhắc, rồi nói bậy là người nghe có vấn đề. Trái lại Con đường xưa em đi, tuy không là bài nhạc được đánh giá cao tại miền Nam trước 1975, nhưng nó là cái thật với giá trị nhân văn, người có tim óc thấy hợp lòng mà ưa thích… Còn chuyện nhìn đâu cũng sợ, rồi ngăn cấm hay bôi xóa chỉ vì cái hình ảnh người lính Cộng Hòa, thì rõ ràng đây là cái sợ của bóng tối trước ánh sáng, sự cấm đoán lại cho thấy thêm cái hẹp hòi của kẻ tiểu nhân thiển cận.

Một bản nhạc miền Bắc 1967 xúi trẻ ăn cứt gà, ‘Chiếc gậy Trường Sơn’ của Phạm Tuyên, Giải thưởng năm 2001, trao giải là chuyện nhà nước, còn người nghe là các cựu binh đi B ngày nào, với họ nói đến chiếc gậy là nói đến những nấm mồ lấp vội dọc theo con đường Trường Sơn… Trên bước đường tù của mỗ tôi, may mắn đã gặp một cựu binh người Hà Tĩnh, anh nói bị thương tật kể cả bệnh, một khi đã phải nhờ đến chiếc gậy chống, thì sớm muộn sẽ được (ân huệ) xử lý (để khỏi vướng bận). Trước 1975 bộ đội Bắc Việt gần như không có thương binh!

Như đã nói nhạc vàng nay cùng khắp, lại thêm nhạc đấu tranh đang âm thầm lan truyền, mà ngày 20/03/2017, nhà nước xã nghĩa ban hành Nghị định 28/2017/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung cho hai Nghị định 131/2013/NĐ-CP và Nghị định 158/2013/NĐ-CP, sẽ phạt tiền từ 20 đến 25 triệu đồng, nếu hát hay phổ biến các ca khúc bị cấm lưu hành… Chế độ Ba Đình đang mang nỗi sợ hãi, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nay lại vạch lằn ranh chiến tuyến giữa chúng với người dân, như vậy cuối cùng đảng đã xem nhân dân là kẻ thù tiềm ẩn!

Được báo là đã cận kề, lạc quan ngày sập đổ của chế độ An Nam cộng không là lạc quan sảng, điên cuồng đánh phá nhắm vào dân mạng xã hội đã nói lên cái sợ của một nhà nước chuyên lấy bưng bít làm chính sách cai trị. Một xứ 92 triệu dân, nay đã có khoảng 70 triệu người sử dụng internet, 52 triệu tài khoản facebook, trước sự bùng phát đó nhà nước xã nghĩa không tự làm được, đã nhờ đến Mỹ “tác động” hai công ty Google và Facebook, đến mở văn phòng tại Việt Nam, để gọi là ngăn chặn “thông tin độc hại” mà nhà nước bó tay.

Ngày 21/03/2017, Ted Osius đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam đã phải đến bộ thông tin, truyền thông xã nghĩa để nghe lời đề nghị: Google, Facebook phải có ‘đại diện’ tại Việt Nam để tận diệt các tin tức, hình ảnh, bài viết, video clip, bị coi là ‘độc hại’. Độc hại đây là để gọi những thông tin phơi bầy cái thối nát của chế độ, chúng muốn Google Facebook mang máy chủ đến, trực tiếp nghe lệnh tháo gỡ hoàn toàn những thông tin họ không thích, mà trước đây nhà nước xã nghĩa đã đưa ra bằng Nghị Định 72, và thông tư 38 của nhà nước cộng sản này.

Theo đại sứ Ted Osius, thực sự Google rất lo ngại về các quy định của Nghị Định 72 việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng, cũng như Thông Tư 38 quy định chi tiết việc cung cấp thông tin công cộng qua biên giới. Với nhà nước An Nam cộng thì Google chưa làm được việc, không như báo cáo là đã xử lý xong 80% yêu cầu, mà Google mới chỉ xử lý được hơn 40 clip trong 8,000 clip ‘độc hại’. Và hơn hết, Google chỉ chặn được người trong nước, còn người ở nước ngoài vẫn xem… Tóm lại nhà nước vẫn phải mang cái mặt đầy cứt!

Lịch sử cho thấy cộng sản dối trá, chúng đàn áp người dân vì sợ, chính sách tẩy não, bưng bít thông tin được cho chạy hết công suất nhưng vẫn thất bại, vì kềm kẹp, bỏ đói, nhốt tù thân xác chúng làm được, nhưng còn tim óc con người thì chúng đành chịu. Chuyện những bản nhạc Ngụy, hình ảnh các người lính Ngụy, đâu phải chờ đến hôm nay đám đít đỏ lên tiếng mới biết người dân Việt vẫn nhớ, mà ngay sau ngày 30/04/1975 người ta đã cảm nhận được điều đó… Sống đến muôn đời, đơn giản vì đó là những cái thật, rất hợp lòng người!

Xin được nói cùng ông bạn già, thật mừng bạn vẫn còn đó! Cú phôn đường dài của bạn làm ấm lòng mỗ tôi, được nghe lại tiếng của nhau sau bao năm tháng dài, kể từ ngày sau cuộc chiến… Và thêm nữa là cái vui khi nghe bạn nói, những bài viết của Việt Nhân tôi cả những bài cũ, vẫn được nhiều người ưa thích gom lại, có lúc năm bảy bài được post chung cùng nhau, dưới một nguồn khác. Xin thành thật cám ơn những bạn quý đã tiếp tay, nhất là từ khi những bài viết của Việt Nhân tôi không còn dễ vào google để search.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 2020
Đấy là viễn cảnh mà các doanh nghiệp ngoài quốc doanh Việt Nam đang phải đối mặt. Nền kinh tế Việt Nam đang như một lâu đài xây trên cát. Một tập đoàn chính trị vốn thiếu tri thức quản trị, một tập đoàn chính trị chỉ quen chém giết nhân dân nhằm tìm kiếm chiến thắng để tự sướng thì họ chỉ biết làm như vậy thôi. Đcs đã tự cột cổ dân tộc Việt Nam vào khối đá tảng Trung Cộng, để rồi khi khối đá ấy hở chân rơi xuống vựt sâu thì nó cũng kéo cổ dân tộc Việt Nam ngã nhào theo nó. Vậy đó! Đcs chỉ có khả năng “lo” cho nhân dân chúng như thế mà thôi!
26 Tháng Hai 2020
Nhưng có phải chỉ có loại “virus trì trệ” hay còn những loại virus nào khác trong hệ thống chính trị của chế độ cộng sản? Thực tế đã chứng minh rất rõ ràng rằng loại “virus trì trệ” cùng với các loại “virus cửa quyền, hách dịch”, “virus sợ trách nhiệm”, “virus tham nhũng”,..., đều được sinh ra từ loại “virus cộng sản”. Đây không chỉ là loại virus nguy hiểm nhất đối với đất nước Việt Nam mà với cả thế giới. Nhân dân Việt Nam đừng bao giờ tin rằng chính quyền cộng sản có thể chống được các loại virus “trì trệ”, “cửa quyền, hách dịch”, “sợ trách nhiệm”, “tham nhũng”,...
26 Tháng Hai 2020
Nhưng nếu đảng Dân chủ nắm quyền chỉ lo cho người nghèo mà kinh tế không tăng trưởng thì lấy tiền đâu. Lúc đó cũng lại lá phiếu của người dân sẽ bầu cho những người như ông Trump để tiến hành cải cách. Vậy nên đảng nào cũng có vai trò của nó.Người Việt chúng ta thì chỉ yêu ghét một bên. Nghĩ gì cũng cho một bên là duy nhất đúng, bên kia sai. Đó sẽ là nguyên nhân khiến cho Việt Nam sẽ tái lại các chế độ độc tài hậu cộng sản.
25 Tháng Hai 2020
Chỉ riêng việc giảm thuế năm 2018 chính phủ của ông Trump đã lấy 134 tỷ tiền từ các quỹ phúc lợi người nghèo đổ vào túi của 1% người giàu có ở Mỹ. Số tiền này chả bỏ bèn gì với các ông chủ nhưng rất lớn với người già cả và bệnh tật. Đảng Dân chủ đang giúp người nghèo lấy lại số tiền đó và số tiền sẽ mất sắp tới đây. Nhưng người Việt oái ăm thay lại nghĩ mình rất giàu có nên đứng về phe các ông chủ. Chỉ khi nào họ bị cắt hết các tiền an sinh xã hội lúc đó họ mới biết CNXH là như thế nào.
25 Tháng Hai 2020
Đảng nghĩ là Trung Quốc sẽ khống chế được dịch sớm và dịch sẽ không lây ra các nước xung quanh, từ đó việc bưng bít sẽ tăng điểm về cách điều hành chính phủ dập dịch của Nguyễn Xuân Phúc. Âm mưu này bại lộ khi văn phòng chính phủ tài lanh khen ngợi một bài thơ tụng ca của một cô giáo và cho báo chí giật những bài báo sến sẩm về việc đưa lưu học sinh trở về từ Vũ Hán. Nhưng có lẽ "khôn" nhưng không "ngoan", tính già hóa non, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đang phá sản trước sự kêu cứu của hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Rồi đây lượng người về từ Hàn Quốc và số ủ bệnh từ dân Trung Quốc bùng phát sẽ khiến Phúc hết đường nói láo.
23 Tháng Hai 2020
Trong trại súc vật có những con vật được ưu đãi hơn những con khác và những con này làm dư luận viên để tuyên truyền cho những con khác nhẫn nhục chịu cho chủ trại quàng cái ách nô lệ vào cổ muôn đời, muôn kiếp. Cho đến khi chết vì bị cảnh sát cơ động bắn, vì bị cướp đất ung thư hay bị đưa vào lò thiêu xác nhưng mồm vẫn ca "chủ trại súc vật" muôn năm. Bi kịch.
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.