Anh còn kêu cái gì???

23 Tháng Ba 20178:16 SA(Xem: 2529)

Anh còn kêu cái gì???

h1514


Chukim Nat

Đi đường Hà Nội độ này, bắt gặp khắp nơi cảnh lực lượng của chính quyền phá bỏ bậc cấp của những hộ gia đình mặt phố, hoặc cảnh những hộ dân tự thuê người phá bậc cấp để tránh việc cưỡng chế của chính quyền. Thậm chí mấy ông quan địa phương ở Thạch Thất còn chặt mất cả trăm cây xanh mà người dân trồng dù chẳng ảnh hưởng gì đến giao thông ở một nơi mà hạ tầng cơ sở không phân biệt nổi đâu là đường, đâu là vỉa hè. Các tướng từ đầu đến cuối chỉ biết đó là chủ trương, đó là phải làm, ngoài ra không nói thêm được câu nào mang tính phân tích có đầu óc. Máy móc và ngu dốt đến thế là cùng.

Kéo theo đó là những chuyện dở khóc dở cười vì cốt nền tầng một (tầng trệt, theo cách gọi ở một số nơi) xây cao hơn đường, có khi đến độ 60, 70cm. Các bà các chị mặc váy bó cảm thấy thật cực nhọc vất vả khi ra vào nhà mình, các ông các anh thì dắt xe mệt hơn do không còn bậc nhỏ. Các hộ có mặt bằng kinh doanh thì khách hàng cũng gặp khó khăn khi ra vào cửa hàng, ảnh hưởng đến doanh thu.

Vấn đề được mổ xẻ phân tích, nhiều người ủng hộ, nhiều người không ủng hộ. Người ủng hộ thì cho rằng cần giải toả để có vỉa hè cho người đi bộ, như thế là đúng và văn minh. Người không ủng hộ thì cho rằng cách làm nặng tính trấn áp bằng bạo lực, không thông qua các trình tự pháp luật như thế là không chấp nhận được.

Câu chuyện ở đây, còn có thể được nhìn theo góc độ khác.

Tại sao nền nhà phải xây cao hơn vỉa hè nhiều như thế?

Cái này ai cũng biết, đó là vì công tác xây dựng, cải tạo hạ tầng của chính quyền thường diễn ra mà không có một quy chuẩn cụ thể nào để người dân tham chiếu khi tiến hành xây dựng những công trình tư nhân. Hôm nay anh xây nhà, nhà anh cao hơn đường 30cm, khô ráo và sạch sẽ. Tháng sau người ta bất ngờ sửa chữa đào bới, rồi một buổi sáng ngủ dậy anh tá hoả phát hiện ra nền đường cao hơn nhà mình 30cm, từ nay nước mưa, nước cống tha hồ tràn vào nhà anh. Thật là một cuộc hoán đổi ngoạn mục.

Vì vậy mà người dân buộc phải xây nền nhà cao hơn mặt đường, vỉa hè. Họ không được chuẩn bị, không được bảo vệ trước những cuộc thực hiện kế hoạch của chính quyền.

Xây nhà cao như thế, tất phải xây bậc cấp. Nhưng thời buổi tấc đất tấc vàng, chẳng lẽ hi sinh mấy mét vuông cực kì trị giá chỉ để làm nơi bước lên bước xuống, thế là người ta bồi dưỡng cho cán bộ quản lý ở địa phương. Nói toẹt ra là đút lót. Dí cho nó cái phong bì để nó bỏ qua cho. Tất cả mọi người đều như vậy, ai cũng như ai.

Đó chính là vấn đề.

Anh cho rằng ai cũng làm thế, thì mình cũng làm thế, chẳng sao, việc gì mà phải khác với mọi người. Anh cho rằng bọn cán bộ lương nó được bao nhiêu đâu, nó sống bằng cái lậu, mình ăn miếng cơm của mình thì cũng để cho nó ăn miếng cơm của nó. Anh cho rằng anh đưa tiền cho nó rồi thì việc ấy của anh là đã xong, chấp nhận được.

Thật ấu trĩ.

Anh nghĩ rằng bọn cán bộ ấy sẽ ăn đời ở kiếp với anh hay sao? Không, họ sẽ chỉ ở vị trí ấy một thời gian thôi, rồi họ sẽ chuyển đi nơi khác, hoặc về hưu chẳng hạn. Chỉ còn anh ở đó với những người hàng xóm cũng y hệt như anh. Và kể cả khi bọn cán bộ đã nhận tiền bồi dưỡng của anh vẫn đang công tác tại địa phương anh, hôm nay có chỉ thị phải cưỡng chế giải tỏa, họ sẽ vẫn điềm nhiên chắp tay sau đít mà cưỡng chế giải tỏa phần tài sản của anh.

Vì người sai ở đây là anh. Anh sai rành rành. Quan trọng nhất, anh chẳng có gì để chứng minh mình đã làm luật với chính quyền, anh chẳng có gì để bảo vệ quyền lợi của bản thân, anh chẳng có gì ngoài sự cứng họng đến tê tái. Cứ cho là anh sẽ cãi vã được một lúc đi, thì rồi anh vẫn phải chấp hành thôi. Vì đấy là đất công cộng, rõ rành rành, có phải đất nhà anh đâu.

Anh chấp nhận thỏa hiệp, chấp nhận hành xử dấm dúi, lén lút. Còn họ, họ có văn bản trong tay, họ có giấy trắng mực đen. Cách thực hiện của họ có thể hung hăng và sai quy chuẩn, nhưng anh đã trót chọn lối sống cam chịu và luồn lách mất rồi. Anh đã sai ngay từ đầu khi dung túng và đồng lõa với cái sai. Bây giờ anh còn trách ai?

Anh đi đâu, làm gì cũng đều tặc lưỡi thỏa hiệp. Anh tham gia giao thông, anh đi bệnh viện, anh đi đến cơ quan công quyền. Lúc nào anh cũng chọn nói bằng tiền, thay vì nói bằng tiếng nói của một người có quyền lợi. Chính anh đã tự từ bỏ quyền lợi của bản thân anh đấy thôi.

Anh đổ lỗi cho cơ chế, đổ lỗi cho bộ máy, anh giải thích rằng hệ thống nó thế, hàng bao nhiêu năm nay người ta sống như thế, không thay đổi được.

Thật quá ấu trĩ.

Anh sống trong thời đại internet và smartphone làm gì nhỉ? Sao anh không lùi lại vài trăm năm mà sống đi cho rồi.

Anh không biết đoàn kết những người xung quanh anh, anh không biết lên tiếng để đòi hỏi việc bảo đảm quyền lợi cho anh, anh không biết thực hiện quyền công dân của anh, và anh cũng không ủng hộ những người đang hàng ngày hành động để hướng tới một xã hội tốt đẹp hơn.

Anh nên hiểu rằng không phải cứ là luật thì nghiễm nhiên đúng. Chẳng phải quốc hội ở bất kì đâu vẫn luôn phải sửa đổi và bổ sung biết bao nhiêu bộ luật, điều luật đó hay sao. Khi luật và việc thực thi nó không hợp lý, không đem lại lợi ích chung cho cộng đồng, trong đó có anh, thì trách nhiệm của một công dân như anh là phải phản đối nó, phải vi phạm nó, phải tạo sức ép để bắt buộc những người có trách nhiệm thay đổi nó.

Trên đời này, có bữa cơm nào là tự nhiên rơi xuống trước mặt anh đâu?

Còn hôm nay, anh cứ ốp lát lại mặt tiền sàn nhà anh đi. Anh cứ mua đường dốc và bậc sắt tạm bợ để sử dụng đi.

Anh luôn xứng đáng với những điều anh có!

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170323/anh-con-keu-cai-gi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...