Đôi lời trần tình đầu năm về chuyện "chửi công an"

31 Tháng Giêng 20176:30 CH(Xem: 1630)

Đôi lời trần tình đầu năm về chuyện "chửi công an"

A9045

Đoan Trang


M
ột vài người quen, bạn bè của tôi có thắc mắc “sao Trang ‘chửi công an’ ghê thế”. Có một chị đồng nghiệp, sau khi chia sẻ với tôi nhiều điều, mới hạ giọng: “Hỏi thật, hai chân thế nào rồi, đau lắm phải không? Vì tôi thấy mỗi lần cô viết về công an, tôi thấy giọng cô khác, nặng nề quá, không phải là cô nữa. Những lúc đó, tôi nghĩ chắc cô đang đau lắm”.

Tôi chỉ cười cười, không biết nói sao. Không phải vì sợ hay có điều gì phải giấu giếm, mà chỉ đơn giản vì tôi mắc một thứ “bệnh nghề nghiệp” của nhiều nhà báo, đó là luôn cảm thấy khó khăn khi nói về bản thân.

Tuy nhiên, về chuyện “chửi công an” trong năm vừa qua, thì có thể làm rõ một vài vấn đề như sau:

Thứ nhất, nó không liên quan đến chấn thương của tôi. Nói cách khác, không phải vì bị công an đánh què chân mà tôi đâm ra thích chỉ trích họ.

Thứ hai, nếu xem kỹ, bạn đọc có thể thấy tôi không “chửi”, mà là vạch mặt và lên án họ.

Thứ ba, đối tượng của sự lên án không phải là toàn ngành công an nói chung, mà định danh chính xác là “lực lượng an ninh bảo vệ chế độ”, tức là những kẻ mà lợi ích đang gắn chặt với chế độ độc tài và vì thế, ra sức bảo vệ nó.

Chẳng người bình thường, có suy nghĩ nào lại không hiểu công an là một nghề trong xã hội, nên nó phải được hưởng sự tôn trọng bình đẳng với mọi nghề khác. Hơn thế nữa, do sứ mệnh của nó là bảo vệ quyền và quyền tự do của người dân, vì lợi ích cộng đồng, cho nên đúng ra nó còn là một nghề cao quý, như những nghề phục vụ cộng đồng khác.

Tiếc rằng ở xứ độc tài cộng sản, nghề công an đã bị bóp méo đến biến dạng. Nó đã hư hỏng ngay từ đầu (năm 1945), khi dung nạp nhan nhản những thành phần thất học, bất lương, thậm chí lưu manh, vào trong lực lượng. Chiến tranh càng là cơ hội cho nó hỏng thêm, bởi lẽ trong chiến tranh, vì mục đích “chiến thắng”, người ta có thể làm tất cả, đương nhiên kể cả chà đạp lên pháp luật và nhân quyền: Thời chiến, công an có thể mặc nhiên ám sát bất kỳ ai bị nghi là “Việt gian”, “phản bội cách mạng”, mà không cần một quá trình điều tra, xét xử nào. Ví dụ như chiến sĩ công an nhân dân Võ Thị Sáu đã vài lần dùng lựu đạn giết và làm bị thương hàng chục người, trong đó chỉ có một sĩ quan Pháp, còn lại đều là người Việt. Chẳng ai biết họ phạm tội gì mà bị chị Sáu “thay mặt cách mạng” trừng trị như vậy.

Dù sao cũng phải nói rằng, chiến tranh là khi cuộc sống đảo lộn và xã hội đã biến dạng; không thể thực hành dân chủ, nhà nước pháp quyền hay thực thi nhân quyền trong thời chiến được. Vì thế, khó có thể dùng nhãn quan của người trong thời bình để phán xét các hành động xảy ra trong chiến tranh, và cũng vì thế, chiến tranh là đáng ghê tởm.

Tuy nhiên, sau chiến tranh, nghề công an ở Việt Nam tiếp tục hư hỏng khi trở thành công cụ trong tay đảng độc tài, trong đó, đội ngũ an ninh bảo vệ chế độ trở thành lực lượng phản động nhất, vì chúng tiếp tay cho đảng đắc lực nhất. Dần dần, chính chúng cũng sử dụng đảng và “lý tưởng” của đảng làm công cụ, chiêu bài để kiếm chác.

Cụ thể hơn, đội ngũ ấy là cái hang ổ có những tên gọi như: “Tổng cục An ninh”, “Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an”… Không một hoạt động nào của hang ổ này được công khai, kể cả địa chỉ chính xác của nó. Ngân sách dành cho nó đương nhiên là bí mật nhà nước; công việc, nhiệm vụ của nó, danh tính của nhân viên cũng được giữ kín. Nói chung, tính bí mật, mưu mô, thủ đoạn là đặc thù và cũng là sức mạnh của nó, cứ phải công khai minh bạch cái gì là nó chết.

Cho nên nó càng không thể công khai sự bất lực và đê hèn của nó: Không chống nổi tình báo Trung Quốc, không bảo vệ được an ninh quốc gia, chủ quyền quốc gia, thì đè mấy thằng dân đen ra mà chống, rồi dán cho dân cái nhãn “khủng bố”, “xâm hại an ninh quốc gia”. Không có phản động thì vẽ ra phản động, vẽ ra thế lực thù địch, chống phá. Luôn luôn, an ninh Việt Nam phải tạo ra kẻ thù, phải có kẻ thù, vì thực sự chúng sống nhờ kẻ thù. Không có “bọn dân chủ”, an ninh cạp đất mà ăn.

Đã thành lệ, cứ sau mỗi vụ bắt bớ, đàn áp, lại có an ninh lên lương, lên chức. Ít người biết rằng vụ bắt Thúy Nga sẽ giúp một đồng chí thượng tá kịp được thăng lên đại tá trước khi nghỉ hưu, để khi “về vườn” sẽ được hưởng lương cao hơn. Cũng ít người biết rằng, mỗi vụ phá một hoạt động nào đó của “bọn dân chủ”, như hội thảo, lớp học, biểu tình… đều ghi điểm cho ít nhất một đồng chí an ninh, để khi xét thi đua sẽ được hưởng thêm nhiều lợi tức.

Chúng gọi những người hoạt động xã hội là “bọn dân chủ”, “bọn lợi dụng chiêu bài nhân quyền để gây rối và chống phá nhà nước”. Nhưng thực chất, chính chúng mới là những kẻ lợi dụng chiêu bài “bảo vệ chế độ” để vẽ dự án, xin kinh phí, xin hỗ trợ, nhằm đàn áp dân chủ và phá hoại sự phát triển bình thường của xã hội, và CHỈ ĐỂ ĐỚP.

Những kẻ kiếm ăn và làm giàu nhờ tự do của người khác như thế, bạn nghĩ chúng có đáng bị “chửi” không? Có lẽ chúng đáng bị một điều gì hơn vậy nữa kia.

* * *

Dẫu sao, trong năm 2017, ngoài những bài tấn công vào lực lượng “còn đảng còn mình”, tôi sẽ cố gắng viết về một vài lĩnh vực khác mà tôi rất quan tâm, và có lẽ đó cũng là những lĩnh vực mà nhiều người dân Việt Nam như tôi cần phải biết: chính trị và chính sách công.

Đảng Cộng sản đã và đang ăn tàn phá hại đất nước này. Tham nhũng, bóp nghẹt doanh nghiệp tư nhân, kìm hãm tầng lớp trung lưu, cấu kết với tư bản đỏ tàn phá môi trường và tài nguyên, tiêu diệt xã hội dân sự, nhồi sọ và tẩy não thanh niên… Như Lech Walesa (nhà hoạt động công đoàn, tổng thống Ba Lan sau cải cách) đã nói: “Người cộng sản là những tổ sư về phá hoại. Họ có thể biến cái hồ cá thành tô súp cá dễ như chơi. Cái mà chúng tôi phải đối đầu hôm nay là biến tô súp cá đó thành cái hồ cá lại”. Điều ông nói đã thành hiện thực ở Việt Nam những năm tháng mạt sản.

Dẹp đảng cộng sản đi rất khó, dọn cái đống rác khổng lồ mà đảng để lại cũng sẽ cực nhọc không kém (tuy lúc đó không còn nguy hiểm nữa). Chúng ta sẽ phải bắt tay vào việc đưa tô súp thành hồ cá trở lại kể từ bây giờ.

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170130/doi-loi-tran-tinh-dau-nam-ve-chuyen-chui-cong-an

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Giêng 2022
Bọn chúng cứ ngỡ rằng sẽ lấy vải thưa che được mắt thánh, ti toe khoác lác là sẽ lừa bịp được nhân dân, thế nhưng người tính không bằng trời tính, chỉ cần một con virus nhỏ bé có tên Corona xuất hiện là cái bộ mặt giả nhân, giả nghĩa, đạo đức giả của bọn chúng đã lòi ra thảm hại, chính thằng nguyễn phú trọng đã ba tăng cấp bằng khen cho công ty Việt Á để nó mua kit test về ‘ăn cứt mũi nhân dân’, bắc cầu cho nó kiếm bộn bạc trong thương vụ ngàn tỷ, không lẽ trọng không có phần huê hồng nào trong khi đám đàn em bên dưới hốt bộn bạc với phần lại quả cho các Sở Y Tế địa phương...
23 Tháng Giêng 2022
Đó là chưa nói đến những biểu hiện trơ tráo, vô liêm sỉ, không có lòng tự trọng xảy ra nhan nhản khắp nơi. Hết ông quan này chạy chức lại ông quan kia chạy bằng, hết nhà nọ đạo thơ lại đến nhà khác đạo…luận văn Tiến sĩ, trong giới showbiz thì hết scandal cô ca sĩ này người mẫu kia bị tố là người thứ ba chen vào cuộc hôn nhân của người khác nhưng vẫn tỉnh bơ không cho mình có gì sai, lại đến một diễn viên hài từng bị tù vì tội ấu dâm ở Mỹ nhưng vẫn đi diễn và nay lại tỉnh bơ khoe mình mới đoạt Huy chương bạc tại Liên hoan kịch nói toàn quốc khu vực phía Nam v.v….
22 Tháng Giêng 2022
Rõ ràng, “hai ông em” của Hà Nội đang bị thu hút từ từ vào quỹ đạo ngày càng mở rộng của Trung Quốc. Trong những năm gần đây, Lào và Campuchia đã trở thành những thỏi nam châm cực mạnh hút vốn và doanh nhân Trung Quốc ở các mức độ khác nhau. Chính giới doanh nhân này đã thiết lập mối quan hệ gắn bó với giới tinh hoa cầm quyền tương ứng của hai nước. Điều này đã được thể hiện rõ ràng bởi mối quan hệ ngày càng chặt chẽ với chính phủ Trung Quốc, vốn đã dành cho CPC và Lào những khoản tài chính và phát triển cơ sở hạ tầng “không ràng buộc”.
20 Tháng Giêng 2022
Tỷ phú Phạm Nhật Vượng, người nổi lên giàu có từ kinh doanh bất động sản đất đai tài nguyên ở Việt Nam, đã sáng lập ra giải thưởng quốc tế VinFuture, mang tên vợ chồng mình, để vinh danh những nhà khoa học hàng đầu thế giới. Và tối ngày hôm nay Thứ năm tại nhà hát lớn Hà Nội, Vượng đã trao giải thưởng nhiều triệu đô La cho sáu nhà khoa học, trong đó nước Mỹ chiếm 5 người. Và đương nhiên là không có khoa học gia người gốc Việt Nam, cả trong và ngoài nước, nào được bén mảng tới giải thưởng này.
20 Tháng Giêng 2022
Đảng có được chính quyền thông qua họng súng và nhà tù và tự viết lên Hiến Pháp cho phép mình có toàn quền độc quyền cai trị quốc gia, có quyền ăn cướp đất đai của người dân bất cứ lúc nào, khi nào mình muốn qua việc phủ nhận quyền tư hữu trong Luật Đất Đai, đảng có hỏi ý kiến người dân bao giờ khi quyết định những quyết sách có hại cho đất nước đâu mà bảo rằng mình là dân chủ và người dân Việt Nam tin theo mình? Do đó đảng csVN là cái đảng đã tự đào huyệt chôn mình khi lời nói không đi đôi với việc làm, nói một đàng nhưng làm một nẻo...
18 Tháng Giêng 2022
Trở lại cùng Tịnh Thất Bồng Lai, theo tin tức từ truyền thông trong nước, trong cuộc họp báo mới nhất vào ngày 14 tháng Một vừa qua, Đại Tá Phó Công An Tỉnh Long An là Văn Công Minh tuyên bố là "những vấn đề liên quan đến Tịnh Thất Bồng Lai hiện đang được điều tra, xác minh làm rõ". Như vậy họ chỉ mới ở bước đầu tiên của thủ tục tố tụng hình sự là điều tra như vừa trình bày bên trên nhưng đã bắt giữ người, đưa ra các cáo buộc dù chúng thay đổi liên tục trong một thời gian ngắn. Việc công an Việt Nam đưa ra các cáo buộc thiếu chứng cứ hay không theo những trình tự...
17 Tháng Giêng 2022
Nếu tên giám đốc công an Tỉnh Long An biết khôn thì dừng ngay vụ án này lại, trả tự do cho các chú tiểu, xin lỗi công khai người bị hại thì còn có thể cứu vãn được tình hình, còn nếu vẫn ngoan cố đi theo con đường bạo lực thì không chỉ người dân trong nước bất bình mà thế giới cũng đang nhìn vào để xem cái nền pháp luật mà Việt Nam khoác lác là nghiêm minh sẽ hành xử như thế nào để có phương án trừng phạt về kinh tế, nhẹ thì tăng thuế hàng xuất khẩu Việt Nam, nặng hơn là cấm nhập khẩu thì có mà xuống hố cả nút...
17 Tháng Giêng 2022
Giống như giáo dục, y tế cũng được xem là phúc lợi công cộng song tại Cộng hòa XHCN Việt Nam, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền có thể phóng tay, trút ngân sách chi cho đủ thứ “trời ơi, đất hỡi”, kể cả cổng chào, tượng đài nhưng giáo dục và y tế thì bị buộc phải tự cân đối. Nghĩa là dù muốn hay không, viên chức giáo dục, nhân viên y tế vẫn phải bóp nặn đồng bào! Không muốn hay hoàn cảnh không tạo ra cơ hội nắn bóp thì ráng mà… chịu tình cảnh như Bệnh viện Tuệ Tĩnh, BVĐK CĐYT Quảng Nam!
13 Tháng Giêng 2022
Báo chí cộng sản Việt Nam thường khoác lác mình là những chiến sỹ trên mặt trận văn hóa, thế nhưng cái văn hóa của đảng, loại văn hóa học theo tấm gương đạo đức hcm bản chất chỉ là loại vô văn hóa, loại mất dạy, cho nên đội ngũ phóng viên, nhà báo trong nước cũng không ngoại lệ, chúng nói không có đổi tiền thì hôm sau chúng nó đổi, chúng nói bình ổn giá vàng, ngoại tệ thì thị trường tăng giá ầm ầm, chúng tôn vinh ai là anh hùng thì đích thị bọn đó là lưu manh không thể nào khác, và khi bọn chúng khép tội cho bất kỳ ai là ‘lợi dụng dân chủ, chống phá nhà nước” thì người đó lại là...
13 Tháng Giêng 2022
Nó không hiểu gì về “bạn vong niên”, cụm từ mà đứa trẻ con cũng biết. Vong có nghĩa là quên, niên là năm. Cũng nói thêm, niên để chỉ năm trong dòng thời gian, “bất tri tam bách dư niên hậu” (không biết hơn 300 năm sau), còn nếu chỉ tuổi con người thì dùng tuế, ví dụ bách tuế là trăm tuổi, vạn tuế là vạn tuổi. Nhưng niên cũng có nghĩa là lứa tuổi, ví dụ lão niên (lứa tuổi già), thanh niên (tuổi xanh, trẻ), đồng niên (cùng tuổi, cùng lứa)… Vong niên, theo nghĩa đen là quên cái tuổi đi, không quan tâm tới tuổi. Bạn vong niên là già trẻ chơi với nhau không quan tâm tới tuổi tác khác nhau...