Mỏng léc như tờ giấy chùi miệng

26 Tháng Giêng 20175:16 SA(Xem: 3463)

Mỏng léc như tờ giấy chùi miệng

13094361_10154969105550620_7500489749697623885_n

Sinh viên Dược


Báo cáo sức khỏe cho thấy thảm họa Formosa vẫn nằm trong tầm kiểm soát, sức khỏe người dân không bị ảnh hưởng nhiều. Một bản báo cáo ngắn gọn, súc tích mà làm cho tất cả các bộ, ban, ngành đều yên trí.

Ấy thế mà trời xui đất khiến thế nào, đám dân ngu khu đen ấy lại bắt đầu nổi loạn. Xưa mình chỉ hoét một tiếng là chúng nó dạ răm rắp, giờ không biết thằng nào xúi dại mà cả đám dân đen ấy, hết biểu tình lại đến đình công, học sinh thì không đến lớp. Đã thế còn dám bạo gan đòi miễn học phí nữa. Cứ thế này đất nước đi xuống mất. Loạn. Loạn hết rồi. Cả đám văn nghệ sĩ nữa, không ai bảo cũng tự động đi quyên góp, cứu trợ cho đồng bào miền Trung. Chính quyền còn chưa đả động gì mà chúng nó dám làm láo quá, làm như ai chết đói đến nơi. “Tịch thu tài sản của nó hết cho tao”, quan lớn ra lệnh.

- Xin thưa, tôi chỉ giúp đỡ người dân vượt qua thảm họa Formosa – Một người trong nhóm từ thiện phân trần.

- Thế anh đã xin phép chính quyền chưa?

“Nguy hiểm nhất là mấy thằng giặc chữ ấy”. Chúng nó mới hay đưa tin loạn kích động dân chúng. Chúng nó mới hay tuyên truyền làm loạn. “Bịt mỏ đám nhà báo ngay! ”.

- Giờ dân chúng lấy gì mà sống.

- Sống hay không, không phải việc của các anh.

“Đề nghị các anh chấm dứt hứa hão” – dân “phản cách mạng” lên tiếng.

- Kiểm nghiệm nước biển thôi mà làm gì lâu thế.

- Dễ đến ba tháng rồi còn gì. Chừng ấy thời gian thì kiểm nghiệm được nước của cả quốc gia chứ đâu phải mỗi vùng Vũng Áng.

- Sao lại lâu thế nhỉ, hay không phải tại Formosa?

- Nói xàm! Còn ai trồng khoai đất này.

- Đập nát cái nhà máy đó đi, không thì mình còn bị đầu độc dài dài.

- Ai đập? Đập ai?

Số là hồi tháng 4, ở miền Trung từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế xảy ra hiện tượng cá đua nhau chết. Chết bất đắc kì tử! Thôi thì 1001 lý do để cá có thể chết: Tai nạn giao thông. Chết. Ngộ độc muối. Chết. Thất tình tự tử. Chết. Đuối nước. Chết…. Có nơi mỗi ngày ngư dân vớt được hàng tấn cá chết, thậm chí có người chỉ vì lặn xuống biển cũng chết trắng bụng như cá.

Cả nước bàng hoàng vì cá chết, các nhà khoa học cũng lao đầu vào tìm hiểu nguyên nhân. Qua phân tích, cả nước biển lẫn nước đầm Lăng Cô (Huế) đều bị ô nhiễm, các chỉ tiêu đều vượt quá ngưỡng cho phép. Ngoài ra tảo biển phát triển mạnh, cộng với khí độc ở đáy lồng khiến cá thiếu oxy. Từ kết quả phân tích, khả năng cá chết do dịch bệnh đã được loại bỏ. Vậy, nguyên nhân do đâu?

Cuối cùng, một ngư dân cũng tìm ra một ống dẫn nước thải được xả trực tiếp ra biển của công ty Formosa Vũng Áng. Tang chứng đã rành rành. “Giữa cá và thép, các anh chỉ có thể chọn một” – Giám đốc đối ngoại Formosa thẳng thừng, “thách chúng nó dám làm gì mình” – y nghĩ thầm. Như các vùng biển nổi tiếng trên thế giới, biển Vũng Áng hội đủ các yếu tố: nước vừa đen vừa chết, tảo đỏ mọc đầy và cá chết trắng biển. Biển chết ở Isarel chỉ đến thế là cùng. Thật là một màu sắc sinh động thích hợp trong văn tả cảnh.

Một thảm họa gây ra cho môi trường miền Trung đã đẩy hàng triệu người vào cảnh điêu đứng. Hàng triệu người mất việc làm, hàng chục triệu người bị nhiễm độc từ độc tố trong hải sản, động vật, thực vật. Ăn cũng chết, không ăn cũng chết, thà ăn còn sống ngoắc ngoải thêm một thời gian, được chừng nào hay chừng đó; đó là chưa kể lượng không khí xả thải được các nhà khoa học đánh giá là “bổ cho phổi, tốt cho tim mạch” được các nhà máy thải vô tư lự vào các khu dân cư. Các bờ biển nổi tiếng với vẻ đẹp diễm lệ giờ đây còn nổi tiếng hơn với vẻ đẹp “Biến chết”, nhưng không phải do muối mặn mà do ô nhiễm. Khuyến cáo: “Nếu bạn du lịch đến đây, rất có thể bạn sẽ phải ra về với xe cấp cứu”.

Giờ thì các quan im thin thít, ai cũng lo người khác sẽ đổ tội cho mình. Rước về nước được cái nhà máy Formosa ấy, ban đầu các quan lớn cũng cung cách lắm. Khởi công long trọng báo chí rùm beng, rồi nào là tiệc chiêu đãi lớn nhỏ. Các quan thì cứ thôi rồi, mũi như chim vỗ cánh, bụng như cái thùng phi xanh, mặt song song với trời: Cái nhà máy thép này được xây dựng là nhờ của tôi, nhờ tôi mà nước ta được đầu tư 27 tỷ USD, giải quyết công ăn việc làm cho hàng chục ngàn lao động… Mà cái chính là các quan ai cũng được lì xì ít nhiều. Lì xì thôi nhé, hối lộ đây không có nhận đâu. Cũng như dự án khai thác Bô xít Tây Nguyên ấy.

Thế quái nào, được đoạn đầu nghiêm túc, giờ Formosa liên tiếp giở trờ. Rõ khổ! Chẳng biết chúng nó làm cái gì nữa. Lấp làm sao được hàng đống cá chết giờ? Chính phủ tổ chức cuộc họp để bàn về trách nhiệm của vụ việc. Để chứng minh mình vô can và vô tội, các quan lớn thi nhau… “bức xúc”, việc bức xúc như tuyên bố “Tôi không bênh cho thủ phạm, tôi là chính nghĩa”. Họ đẩy hết trách nhiệm lên đầu Tài nguyên và Môi trường. Bộ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi trường chống chế:

- Đành rằng đây là vụ việc về môi trường, nhưng đây không phải hoàn toàn lỗi của chúng tôi. Lỗi này là lỗi của tập thể chứ có phải cá nhân tôi đâu. Các anh cứ làm như chúng tôi xả ra nước thải vậy.

Rồi ông nhìn qua Công thương, tiếp:

- Theo tôi, lỗi này đầu tiên thuộc về Bộ Công thương. Các anh thừa biết Formosa là tập đoàn gây bao nhiêu vụ ô nhiễm đình đám trên thế giới, vậy còn rước về làm gì, lại còn ở yếu điểm của quốc gia nữa.

Bỗng dưng bị đẩy trách nhiệm, Công thương sừng sộ lên:

- Không kêu gọi đầu tư nước ngoài để mà chết đói hả? Tôi chỉ đảm trách nhiệm vụ kêu gọi đầu tư thôi, chứ có đảm trách về môi trường à. Đây là nhiệm vụ của ông, môi trường ô nhiễm là do ông chứ do ai.

- Nếu ông không gọi cái đám Đài Loan ấy đến đây thì làm gì có chuyện ô nhiễm ngày hôm nay. Ông đừng có đổ phân lên người tôi rồi kêu phân thối. Nhá! – Ngó qua thấy Văn hóa trìu môi, Môi trường nhắc luôn – Cả ông nữa Văn hóa, đám báo chí của ông cứ giật tít cả lên. Tổ cha mấy thằng viết báo. Chuyến này phải chỉnh đốn lại báo chí mới được, ai đời hình cá chết ở hồ Mona tận năm 2008 lại đem vào mô tả 1 vụ mới vừa xảy ra ở Việt Nam.

- Tôi còn chưa đụng chạm gì tới nhà anh nhá – Bộ Văn hóa gào lên – Anh tin không, tối nay tôi cho vợ con anh lên báo luôn.

Rồi ông ngồi xuống, phẩy tay như không thèm chấp, từ tốn nói: “Tụi Formosa xả thải như thế thì còn ai dám du lịch nữa. Mà ông nào là người cấp phép nước xả thải”.

Các Bộ trưởng vốn từ lâu đã bất mãn với bên báo chí vì cái tội hay đăng tin gà, tin vịt bậy bạ. Bộ trưởng đã ghét là chửi. Thế là dây mơ rễ má thế nào mà vụ việc lại liên quan tới nhiều Bộ, ban, ngành. Các quan nhớn lao vào nhau cãi vã. Mọi chuyện từ Tùng Sơn chụp ảnh nghệ thuật, Ngọc Trinh chụp ảnh nude bảo vệ môi trường đến chuyện rút ruột công trình đều được mang ra tất. Ai cũng cho rằng tôi không có lỗi, lỗi là ở cái thằng ngay trước mặt tôi nè.

Lẽ đời là thế, khi có công thì hàng trăm người bu vào như ruồi bu mật. Đám đàn em cấp dưới thì thi nhau phùng mang, trợn má thổi cấp trên lên tận mây xanh. Đó gọi là học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh: “Ôi ôi, anh là người mẫu mực, vì nước vì dân, đất nước ta có sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không là nhờ vào công của anh, chỉ mình anh thôi…”. Thế nhưng đến khi xảy ra sự cố. Nguyên nhân là do các làng nghề, các khu dân cư xả thải, do nạn thủy triều đỏ gây nên, do đám điêu dân xảo trá dàn dựng vụ việc cá chết… Thôi thì đủ thứ lý do. Không phải tôi, nhất quyết không phải tôi.

Cuộc họp trở thành cuộc cãi vã nặng nề, ai cũng đỏ mặt, tía tai, khản họng. Thiếu chút nữa là các ngài Bộ trưởng lao vào thượng cẳng tay hạ cẳng chân với nhau. “Bố đéo sợ bố con thằng nào hết” – Bộ trưởng Bộ Nội vụ lầm bầm.

“Anh kia, nói cái gì đấy” – Thủ tướng quát – “Nghe tôi hỏi đây. Tại sao cái đám thanh tra của anh không tìm ra bất kỳ sai phạm nào trước đó? ”.

“Ơ, sao em biết được. Thằng cháu của anh là trưởng ban thanh tra mà?”.

Thủ tướng im bặt. Làm cho ra nhẽ vụ này có khi liên quan đến thằng cháu mình thì… chết, rồi lại dây dưa đến mấy đứa khác nữa. “Bộ Công an” – Thủ tướng ra lệnh, nhấn mạnh từng chữ - “Không được để dân chúng phản cách mạng làm ảnh hưởng tới quan hệ hai nước”. Về vấn đề dân sinh, ông Thủ tướng chỉ đạo vỏn vẹn một câu: “Hứa được chừng nào thì hứa”.

Thủ tướng chính phủ yêu cầu trình lên một bản báo cáo về sức khỏe của người dân trong vùng chịu ảnh hưởng của vụ thảm họa. Bộ trưởng Bộ Y tế vốn là một phụ nữ nhu mì, ở đời tránh voi chẳng xấu mặt nào. Bà dặn dò kĩ thư ký viết bản báo cáo sao cho thật nhẹ nhàng và tránh đụng chạm đến tất cả những người có thế lực lớn trong xã hội. Thư ký cho người khảo sát và viết một bản báo cáo dài cả chục trang giấy, vừa viết vừa cân nhắc thận trọng từng câu chữ cố sao cho thật ôn hòa, không làm mếch lòng một ai.

Thư ký liền đưa bản báo cáo cho các bạn đồng nghiệp. Mỗi người góp ý một câu.

- Ấy, chỗ này không được. Bỏ chỗ này, bỏ chỗ này nữa…

- Tốt nhất là cậu bỏ cái đoạn “người dân bị nhiễm độc do ăn cá” đi. Có ai bảo “tôi vừa ăn cá” đâu.

- Chỗ này sửa lại một chút… ừ, ừ…

Thư ký làm theo. Thấy sửa cũng đã tạm ổn, thư ký liền đem tập báo cáo đến văn phòng luật sư nhờ xem xét.

- Ấy, đoạn này không được. Anh không thấy bao nhiêu người bị bỏ tù chỉ vì những câu thế này à.

- Này, tuyệt đối không được đả động gì đến hoạt động của Formosa, ảnh hưởng đến quan hệ Việt - Đài…

“Con số thiệt hại, cứ giảm gấp hai. À không, gấp ba đi” – Ông luật sư quả quyết – “Giảm được chừng nào hay chừng đó”.

Thế là bỗng dưng thư ký học được bút pháp “Tảng băng trôi”, loại bỏ hết những chi tiết không cần thiết và chỉ giữ lại những phần cốt lõi. Lúc này thì bản báo cáo còn vỏn vẹn vài trang giấy, mỏng léc như tờ giấy chùi miệng.

Bay đi!


nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170126/mong-lec-nhu-to-giay-chui-mieng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tám 201911:54 CH(Xem: 3)
Cư dân mạng gọi đùa Carl Thayer là cái loa rè (thằng mõ) cho Ba Đình, đã lại càng cho mọi người thấy đúng, khi cùng ngày 21/08/2019 trên VOV.VN cho chạy bài GS Carl Thayer: “Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một di sản”. Đây là một bài viết chứ không là một bản tin, tuy người đọc khó đánh giá được bao nhiêu phần trăm là ý đúng của Carl Thayer, tuy nhiên trong bài có những chữ những câu được đặt trong dấu nháy, với ý cho người đọc biết đó là chữ của Carl Thayer đã dùng, trả lời cuộc phỏng vấn của VOV.VN, nhân kỷ niệm 50 năm thực hiện di chúc thổ tả của Hồ. Bấy nhiêu đó thôi, Carl Thayer cũng đã đủ xứng là thằng mõ của...
23 Tháng Tám 20194:18 CH(Xem: 142)
Ra luật An Ninh Mạng, suýt nữa thì ra luật Đặc khu. Cố tình trì hoãn ra luật Biểu tình, không công nhận tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 . Nói tóm lại, mang tiếng Đại Diện Cho Dân, nhưng toàn làm những việc hại dân! Áo quần là lượt để che đi sự khiếm khuyết về tâm hồn, nhân cách, trí tuệ rỗng tuếch!!!
22 Tháng Tám 20192:21 CH(Xem: 172)
Bà Hiền cho rằng mình không phải là một công dân bình thường như mọi công dân khác. Bà biết rõ sự quan trọng của màu áo cán bộ mà mình đang mặc và bà có quyền hành xử như trong một đồn công an nơi bà công tác. Tư duy ấy giúp bà Hiền vượt qua những đôi mắt soi mói nhìn bà khi bà lên cơn cào ấu đồng loại bằng thứ ngôn ngữ hạ tiện lưu manh của bọn móc túi và kiếm sống tại các bến xe hay chợ búa. Bà Hiền luôn đội chiếc nón công an trong tiềm thức và bà ta tin rằng dù có làm gì cũng không ai dám động vào bà vì động vào công an là động vào đảng, mà động vào đảng thì chỉ có con đường duy nhất là vào tù...
21 Tháng Tám 20192:31 CH(Xem: 311)
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
21 Tháng Tám 20192:29 CH(Xem: 114)
Đây cũng là một Hội nghị quan trọng của đảng csVN. Có thể nói Nguyễn Phú Trọng giờ đây sức tàn lực kiệt, nhưng vẫn cố ngồi ôm, giữ hai ghế mà không chịu buông cho những người khác trong đảng. Nguyễn Phú Trọng chỉ khả năng ngồi giữ hai ghế của mình để ban phát chức quyền cho kẻ dưới và ra lệnh trừng phạt những đối thủ trong đảng mà thôi. Các cụ ta đã tổng kết cấm có sai: “chó già giữ xương!” Ngày nay, chúng ta có nói: “chó già giữ xương, Trọng già giữ ghế”
20 Tháng Tám 20191:11 CH(Xem: 362)
Kế đến là bọn đàn em hạ bộ nâng bi cấp trên cho nên chủ nghĩa nâng bi nở bùng như hoa cứt lợn sau mưa, nào là boác là thánh, tiên, Phật, Bồ Tát, tư tưởng boác Harvard không sánh bằng, boác có thể nói 25 thứ tiếng (tiếng bồi), boác là số 1, bởi vì nâng bi boác đồng nghĩa với còn đường hoạn lộ thăng hoa dù là nói dối...
19 Tháng Tám 201910:53 CH(Xem: 319)
TT ngự trên soái hạm chỉ huy 431 cùng với các đề đốc nam và nữ, được biết trên chiến hạm này được trang bị vũ khí tối tân với những...vòi rồng tự có, ngoài ra quân ta cũng đem theo dép, cà chua, đá xanh để chống trả những lực lượng quân sự chiếm đóng. Theo soái hạm của Thủ Tướng thì còn có hàng trăm chiến thuyền lớn nhỏ tháp tùng hộ vệ với những quân nhân thiện chiến đã được đào tạo bài bản, nếu giặc không chịu nhún nhường thì Thủ Tướng sẽ ra lệnh cho các chiến sỹ của ta nhảy xuống biển dùng...
19 Tháng Tám 201912:15 SA(Xem: 188)
Câu hỏi: Theo bạn quan phó phụ mẫu VCCI - Bí thư Thành Ủy Cần Thơ Phạm Gia Túc này phát biểu như trên vì các nguyên nhân sau: 1/ Quan "Ngu" bẩm sinh, dốt Sử cho nên nói bừa. 2/ Quan không ngu lắm nhưng quan sợ mất đi: "Cục Đại". 3/ Quan nói theo chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo TW. 4/ Cả 3 đáp án trên đều đúng.
18 Tháng Tám 20191:03 SA(Xem: 463)
HD.8 quay trở lại gây kẹt cho trò, chẳng còn biết đường mô là lần, trách thầy khi rút ra sao chẳng báo trước rằng ít hôm sẽ trở lại, thì trò không nổ banh nóc nhà để nay không chỗ núp… Tóm lại HD.8 vẫn còn đang hoạt động với chương trình đã định của nó, và thừa biết thằng đầy tớ Ba Đình, không dám một ly ông cụ đi trật ra ngoài kịch bản do chủ Bắc Kinh vạch ra, hơn nữa Tầu cộng cũng chẳng phải tôn trọng dư luận cộng đồng quốc tế gì sất, vì thừa biết quốc tế chỉ quan tâm đến con đường hàng hải biển Đông, còn chuyện nội bộ thày trò Hán phỉ nếu nói chỉ là có lệ.
18 Tháng Tám 20191:03 SA(Xem: 362)
Trung Quốc chiếm lấy 90% các gói thầu EPC có vốn ngân sách. Mà vốn ngân sách là gì? Đó là những đồng tiền xương máu của nhân dân vất vả làm ra để đóng thuế cho chính quyền. Đảng ưu ái cho Trung Quốc Trúng thầu hầu hết dự án, mà những dự án không vận hành được thì khác nào đảng ôm tiền trao Trung Quốc để mua rác về? Dự án Cát Linh - Hà Đông là một ví dụ. Chính quyền Hà Nội ôm 868 triệu đô tiền dân giao cho Trung Quốc rồi ôm lấy một đống bê tông sắt thép về đặt chình ình giữa thủ đô Hà Nội. Dự án chưa sử dụng ngày nào đã xuống cấp. Vậy là 868 triệu đô của dân đã được đảng nhét vào túi bạn vàng...
24 Tháng Tám 2019
Tiếng Việt bảo tồn nhưng không tìm tòi phát minh ra những chữ mới cho người dân sử dụng mà lại tiếp tục vay mượn những từ của Tàu thì chúng ta vẫn đang mang tâm lý nô lệ dẫn đến thế thủ và dẫm chân tại chỗ cho đến thua âm mưu trong chiến dịch xâm lăng văn hóa của giặc. Đây chính là trách nhiệm của tất cả người Việt từ trong nước đến nước ngoài phải tìm tòi sáng chế ra những chữ mới để bổ sung cho nguồn vốn từ trong từ điển và thoát khỏi sự cương tỏa của giặc trên mặt trận văn hóa.
24 Tháng Tám 2019
Với con mãnh thú Trung Cộng, nếu để nó mạnh, thế giới sẽ khốn khổ vì nó sẽ áp luật chơi của nó, cho nên rất có thể nhân cơ hội này, Mỹ sẽ không để con mãnh thú này rảnh tay, không nên vỗ béo nó nữa mà phải ra đòn cho nó đỡ. Nội loạn đang nảy mầm bên trong Trung Hoa Đại lục, đây là lúc thuận lợi để Mỹ gia tăng áp lực từ bên ngoài buộc ĐCS Trung Quốc chia 2 tay ra đỡ 2 hướng, điều này hứa hẹn sẽ dẫn tới một sự khủng hoảng toàn diện cho Trung Cộng. Có thể nói, thời kỳ cực thịnh của Trung Cộng đã bước qua khỏi sườn dốc, và dưới chân con dốc ấy sẽ có cột móc, cột móc này là một tấm bia ghi ngày tử của ĐCS Trung Quốc
24 Tháng Tám 2019
Nói như vậy để thấy rằng, khát khao dân chủ, khát khao tự do và công bằng cũng như các giá trị dân chủ, công bằng, tự do chỉ đến với con người khi họ biết công bằng với chính mình và người khác, biết suy nghĩ tự do và tư duy độc lập, không bị đám đông lôi kéo, không bị những “hải đăng thông tin” dắt mũi. Hi vọng rằng điều ấy sẽ đến với chúng ta! Vì, sức mạnh của một dân tộc, quốc gia nằm ở sự đoàn kết, tình yêu thương của con người với con người, của mọi miền đất nước dành cho nhau. ..
23 Tháng Tám 2019
Qua đây chúng ta thấy rất rõ là đất nước rơi vào tay ĐcsVN thì vô cùng nguy hiểm. Có ai đặt câu hỏi, rằng tại sao ĐcsVN chiều chuộng ĐCS Trung Quốc như vậy mà Trung Quốc vẫn chọn Việt Nam để bắt nạt không? Vì đơn giản là, bắt nạt kẻ vừa hèn yếu nhất vừa theo đuổi chính sách ngoại giao bất lợi thì tất nhiên, nó sẽ mang lại cho ĐCS Trung Quốc kết quả mĩ mãm nhất. Đó là lý do vì sao khi nội tình đất nước Trung Quốc rối ren thì ĐCS Trung Quốc sẽ “ưu tiên” chọn Việt Nam làm nơi giải quyết khủng hoảng cho họ.
21 Tháng Tám 2019
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 2019
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.