Chiếc hay bó đũa, thụ hay chủ động

07 Tháng Giêng 20176:15 CH(Xem: 3572)

Chiếc hay bó đũa, thụ hay chủ động



Cánh dù lộng gió & Năm xích lô (Danlambao)
 - 
Chúng ta, những người dân yêu chuộng tự do dân chủ nên mong muốn đất nước Việt Nam (VN) thân yêu thoát ách độc tài bán nước của đảng cộng sản Việt Nam (CSVN). Ước muốn tưởng chừng nhỏ nhoi như: Được tự do nói lên suy nghĩ mà không phải lo bị kết tội "tuyên truyền chống ác đảng", được quyền biểu lộ chính kiến mà không bị kết án là "thế lực thù địch" xúi giục, được tự do cư trú mà không bị chính sách "hộ khẩu, tạm trú, tạm vắng" trói buộc, được xuống đường kêu gọi chống ngoại xâm hoặc bảo vệ môi trường mà không bị bắt giam tùy tiện, được được được... Với xã hội "tư bản giãy chết" là điều hiển nhiên và bình thường vì là quyền công dân nhưng là cấm kỵ của "dân chủ gấp vạn lần tư bản" được ghi trong Hiến pháp?
Có bao giờ chúng ta ưu tư như Trần Quốc Toản khi bóp nát trái cam để suy nghĩ về đất nước. Mỗi chúng ta dẫu lớn hoặc trẻ đều có bổn phận ngang nhau trước hiện tình đất nước nhưng bây giờ ra sao? Chúng ta có cảm nhận với câu nói của tiền nhân "đất nước hưng vong, thất phu hữu trách"? Trách ai, ai gánh? Đất nước này của chung hay của riêng đảng CSVN? Không có đảng CSVN thì đất nước này không hiện hữu?
Một điều mà người viết muốn nêu trước khi đi vào nội dung của bài là tự đảng CSVN đã mâu thuẫn khi họ luôn tuyên truyền là ác đảng được sự tin yêu (99,99%) của quần chúng nhưng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhân dân nhận tiền của "thế lực thù địch" để chống đối đảng, trong nội bộ đảng thì "tự diễn biến, tự chuyển hóa",... vậy đảng CSVN chỉ có thể ở hai dạng, một là mơ giữa ban ngày (từ ngữ thông dụng hiện nay là "tự sướng") hai là hoang tưởng để tự trấn an cho thế phải-lãnh-đạo như hiếp từ trong điều 4 Hiến pháp. Dẫu chỉ mắc một trong hai bệnh nêu trên (theo người viết thì cả hai) thì đất nước này không thể ngóc đầu với đảng CSVN nếu không muốn nói là thảm hại, theo người viết là họ mắc chứng ung thư óc. Ung thư đã khó trị, ung thư óc thì chỉ có nước đem chôn mới mong đất nước tốt đẹp.
Người viết muốn thưa với những người dân yêu chuộng tự do dân chủ một điều là chúng ta coi chừng đi vào vết xe cũ của quá khứ. Xin nói tổng quát là đừng thụ động phản ứng mà phải chủ động tấn công chế độ, đừng ủy thác mà phải nhận lãnh trách nhiệm với đất nước thì lúc đó chúng ta mới may có cơ hội thay đổi được đất nước theo ý nguyện của người dân.
Người viết không là nhà sử học nên sẽ nêu những khái niệm theo tâm lý của một công dân có quan tâm đến đất nước.
Quá khứ
Đảng CSVN khống chế toàn thể xã hội miền Bắc. Với chính sách "nắm bao tử", "liên đới trách nhiệm" sau "cải cách ruộng đất" và bưng bít thông tin thì người dân miền Bắc lúc đó chỉ có một trong hai lựa chọn, một là làm theo ý đảng hai là tự sát. Dẫu là loài thú hoang dại, ngoài trừ cuồng tín ISIS thì không ai muốn chết, hơn nữa ác đảng tuyên truyền dối trá "dân miền Nam sống dưới hai tầng áp bức Mỹ-ngụy" để cắt khẩu phần đã ít ỏi càng teo tóp hơn của người dân miền Bắc nhằm "giúp dân miền Nam đói khổ".
Miền Nam được hưởng tự do dẫu chưa hoàn thiện nhưng trong thời chiến thì so với thế giới hiện nay là quá lý tưởng. Vì hưởng tự do là điều bình thường như hơi thở của đời sống, chẳng quan tâm từ đâu đến và sẽ ra sao nên người dân miền Nam chưa ý thức bảo vệ những gì mình đang có, từ đó người dân ủy nhiệm cho quân đội phải bảo vệ tự do như là bổn phận và trách nhiệm riêng của quân đội(!?).
Đảng CSVN trước nhiệm vụ "đánh Mĩ là đánh cho Liên xô và Trung cộng" nên dẫu có đốt cả Trường sơn, hy sinh đến người VN cuối cùng đã xâm lăng miền Nam tự do khi chưa thấy đế quốc "Mĩ" nó đổ bộ mới tài cho thói gian trá lật lừa. Miền Nam tự do nên những thành phần CS hoặc lú CS tung hoành tàn phá đất nước cho chỉ thị thời đó là nhuộm đỏ thế giới, chúng gặp may với chế độ Việt Nam Cộng hòa (VNCH) chớ với chế độ của chúng thì sẽ được "xét xử công khai" với bản án trước khi khai.
Hiện tại
Nếu bàn chuyện xây dựng đất nước, làm sao cho dân giàu nước mạnh thì thảo luận với đảng CSVN là sai đối tượng. Một đảng cướp thì bản chất dẫu có phủ nhiều lớp kim nhũ vẫn là đảng cướp. Đảng viên chỉ biết còn đảng còn mình, đất nước là xa xỉ thì bạn có gì để nói? Chúng ta nên thực tế, kiến nghị góp ý rồi ra sao? Với thể chế này người dân chúng ta không có đường chọn lựa nào khác nếu muốn đất nước được tự do dân chủ ngoài giải thể đảng CSVN, đó là khẳng định của người viết.
Chúng ta muốn chế độ thay đổi theo chiều hướng tích cực cho đất nước và người dân là điều tốt nhưng hơn 40 năm là quá dư. Điều đó có nghĩa là chúng ta đã nói, đã ưu tư nhưng chưa đủ làm thay đổi thể chế và đảng CSVN cũng chẳng có nhu cầu thay đổi cho nhiệm vụ Bắc kinh đã giao. Chúng ta đã đi ít nhiều cho đất nước, tại sao chúng ta không cố gắng dấn thân hy sinh thêm một chút nữa? Chỉ một chút nữa thôi như giọt nước làm tràn ly là tượng hình có bao giờ chúng ta suy nghĩ.
Hiện tượng "xả xúp bắp" là chủ động của chế độ khi chúng ta phân tích, lên án nhưng chỉ dừng ở lời nói nhưng chẳng hành động khác ngoài những gợi ý của ác đảng thì chúng ta đang là con rối. Họ bày ra những mục tiêu giả tạo, vô thưởng vô phạt và thậm chí gay cấn nhưng chế độ vẫn còn đó và theo trí nhớ học ngữ phạm tiếng Anh trước 75 là "tương lai tiếp diễn" vẫn tồn tại.
 
Tương lai
Người viết trình bày ngắn gọn và phổ quát một vài điểm chung của quá khứ và hiện tại của chúng ta. Đã nói quá khứ, hiện tại thì không thể bỏ qua tương lai.
Quá khứ chúng ta đã biết hoặc nghe. Hiện tại chúng ta trải nghiệm vậy tương lai chúng ta sẽ có nhận thức và hành động ra sao? Đây là câu hỏi khó hoặc dễ tùy theo ý thức và hoàn cảnh sẽ có những giải đáp khác nhau.
Không có gì tuyệt đối nhưng trong tương đối vẫn có nhiều giải pháp. Trong nhiều giải pháp đó chúng ta phải bình tĩnh và đặt quyền lợi chung của đất nước lên trên hết để lựa chọn hoặc tìm ra phương hướng khả thi nhất cho tương lai một xã hội VN tự do dân chủ.
Điều tiên quyết là khi nói dân chủ tự do thì chúng ta phải tôn trọng ý kiến của mọi người. Tôn trọng không đồng nghĩa là đồng ý và ý kiến không được đón nhận đó phải phục tùng đa số nhưng cũng không bị áp bức để mãi chìm trong vô vọng. Thứ hai là tôn trọng quyền tư hữu không những về vật chất mà cả tinh thần. Rất nhiều điều người viết muốn trình bày nhưng trong phạm vi bài viết không nên quá dài nên chỉ viết gọn. Nói chung là mình phải có tinh thần dân chủ thì mới xây dựng một thể chế dân chủ.
Điểm nhấn cho toàn bộ bài viết là chúng ta đừng thụ động phản ứng, hãy chủ động tấn công chế độ thì niềm ưu tư của chúng ta mới mong thành đạt.
Chúng tôi cũng muốn chủ động tấn công theo ý người viết nhưng chưa biết tấn vào đâu, công chỗ nào? Theo người viết đa số bạn dư sức tấn công, vấn đề nằm ở chỗ là bạn thiếu tự tin. Người viết xin đưa vài gợi ý để chúng ta thấy có nên hoặc hợp với điều kiện sống bạn đang trải?
Thụ động
Bạn nêu người công nhân bị "bóc lột" trong xã hội tư bản về thời gian nghỉ phép (Hoa Kỳ hơi khác so với châu Âu), tiền nghỉ phép (xin lỗi, ở Đức nghỉ phép lãnh lương là bình thường, công nhân còn được thêm tiền nghỉ phép), nếu bịnh thì sẽ ra sao,... nói chung bạn hãy "lên án" chế độ công nhân bị bóc lột trong chế độ tư bản.
Bạn cho biết chế độ tư bản nó chẳng cần biết là bệnh viện "tuyến nào" khi bạn có vấn đề về sức khỏe và khi cấp cứu thì ưu tiên là sức khoẻ của bệnh nhân.
Bạn lên án tư bản vì thời gian lao động ít hơn xã hội chủ nghĩa nhưng đời sống không cần hỗ trợ bao cấp.
Bạn hãy chửi chế độ tư bản nó không để ai chết đói trong khi XHCN mãi loay hoay làm đơn xóa đói giảm nghèo.
Bạn hãy chỉ ra sai trái của Lào Miên là những nước láng giềng nghèo hèn so với VN nhưng họ lại qua mặt chúng ta về phát triển.
Bạn chỉ cho thế giới biết XHCN VN vượt tầm thế giới khi xuất khẩu lao động chẳng có ai tự hào.
Bạn, thôi chẳng nói nhiều về những "thành quả" chưa biết đắng ngọt ra sao nhưng sâu thì cả bầy nhung nhúc.
 
Chủ động
Đây là vấn đề khó khăn nhất chúng ta phải làm mới mong cho đất nước tự do dân chủ.
Bạn nghĩ sao khi "mẹ Nấm" bị bắt giam chưa có hồi đáp? Với chế độ này chúng ta đừng hy vọng vào "thiện chí" của họ. Đây là giải pháp "tối ngu" là chúng ta yêu cầu họ bắt giam như mẹ Nấm. Giả sử có một trăm (100) người làm động tác này thì họ sẽ ra sao?
Vấn đề của chúng ta là chưa khai thác yếu tố quốc tế. Đảng CSVN rất kỵ vấn đề này nhưng chúng ta vẫn hiên ngang bị bắt vì chủ quyền là chuyện "nội bộ" của người VN.
Nên "khoanh vùng" và kết hợp với người đồng chí hướng cho mục tiêu của đất nước. Họ có cài người nhưng với sự tinh tế vẫn "phát hiện" những con giòi này.
Một sự thực chúng ta phải nhìn nhận là với những suy tư sẽ không thể làm thay đổi thể chế nhưng nếu chúng ta biết kết hợp sẽ là một khía cạnh khác và "khía cạnh" này là một nhạy cảm của chế độ.
Kết
Mỗi chúng ta như một chiếc đũa sẽ bị bẻ gãy nhưng một bó đũa thì chế độ nào cũng gặp khó. Chúng ta không muốn gì hơn ngoài tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta. Tại sao chúng ta không là một bó đũa thay vì chiếc đũa? Tùy bạn!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tám 201911:43 CH(Xem: 2)
Tiếng Việt bảo tồn nhưng không tìm tòi phát minh ra những chữ mới cho người dân sử dụng mà lại tiếp tục vay mượn những từ của Tàu thì chúng ta vẫn đang mang tâm lý nô lệ dẫn đến thế thủ và dẫm chân tại chỗ cho đến thua âm mưu trong chiến dịch xâm lăng văn hóa của giặc. Đây chính là trách nhiệm của tất cả người Việt từ trong nước đến nước ngoài phải tìm tòi sáng chế ra những chữ mới để bổ sung cho nguồn vốn từ trong từ điển và thoát khỏi sự cương tỏa của giặc trên mặt trận văn hóa.
24 Tháng Tám 201911:42 CH(Xem: 8)
Với con mãnh thú Trung Cộng, nếu để nó mạnh, thế giới sẽ khốn khổ vì nó sẽ áp luật chơi của nó, cho nên rất có thể nhân cơ hội này, Mỹ sẽ không để con mãnh thú này rảnh tay, không nên vỗ béo nó nữa mà phải ra đòn cho nó đỡ. Nội loạn đang nảy mầm bên trong Trung Hoa Đại lục, đây là lúc thuận lợi để Mỹ gia tăng áp lực từ bên ngoài buộc ĐCS Trung Quốc chia 2 tay ra đỡ 2 hướng, điều này hứa hẹn sẽ dẫn tới một sự khủng hoảng toàn diện cho Trung Cộng. Có thể nói, thời kỳ cực thịnh của Trung Cộng đã bước qua khỏi sườn dốc, và dưới chân con dốc ấy sẽ có cột móc, cột móc này là một tấm bia ghi ngày tử của ĐCS Trung Quốc
24 Tháng Tám 201911:00 CH(Xem: 7)
Nói như vậy để thấy rằng, khát khao dân chủ, khát khao tự do và công bằng cũng như các giá trị dân chủ, công bằng, tự do chỉ đến với con người khi họ biết công bằng với chính mình và người khác, biết suy nghĩ tự do và tư duy độc lập, không bị đám đông lôi kéo, không bị những “hải đăng thông tin” dắt mũi. Hi vọng rằng điều ấy sẽ đến với chúng ta! Vì, sức mạnh của một dân tộc, quốc gia nằm ở sự đoàn kết, tình yêu thương của con người với con người, của mọi miền đất nước dành cho nhau. ..
23 Tháng Tám 20194:21 CH(Xem: 71)
Qua đây chúng ta thấy rất rõ là đất nước rơi vào tay ĐcsVN thì vô cùng nguy hiểm. Có ai đặt câu hỏi, rằng tại sao ĐcsVN chiều chuộng ĐCS Trung Quốc như vậy mà Trung Quốc vẫn chọn Việt Nam để bắt nạt không? Vì đơn giản là, bắt nạt kẻ vừa hèn yếu nhất vừa theo đuổi chính sách ngoại giao bất lợi thì tất nhiên, nó sẽ mang lại cho ĐCS Trung Quốc kết quả mĩ mãm nhất. Đó là lý do vì sao khi nội tình đất nước Trung Quốc rối ren thì ĐCS Trung Quốc sẽ “ưu tiên” chọn Việt Nam làm nơi giải quyết khủng hoảng cho họ.
21 Tháng Tám 20192:38 CH(Xem: 313)
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 20192:31 CH(Xem: 311)
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 20191:11 CH(Xem: 276)
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 201911:34 CH(Xem: 190)
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 201910:50 CH(Xem: 190)
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 201912:17 SA(Xem: 237)
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.
24 Tháng Tám 2019
Tiếng Việt bảo tồn nhưng không tìm tòi phát minh ra những chữ mới cho người dân sử dụng mà lại tiếp tục vay mượn những từ của Tàu thì chúng ta vẫn đang mang tâm lý nô lệ dẫn đến thế thủ và dẫm chân tại chỗ cho đến thua âm mưu trong chiến dịch xâm lăng văn hóa của giặc. Đây chính là trách nhiệm của tất cả người Việt từ trong nước đến nước ngoài phải tìm tòi sáng chế ra những chữ mới để bổ sung cho nguồn vốn từ trong từ điển và thoát khỏi sự cương tỏa của giặc trên mặt trận văn hóa.
24 Tháng Tám 2019
Với con mãnh thú Trung Cộng, nếu để nó mạnh, thế giới sẽ khốn khổ vì nó sẽ áp luật chơi của nó, cho nên rất có thể nhân cơ hội này, Mỹ sẽ không để con mãnh thú này rảnh tay, không nên vỗ béo nó nữa mà phải ra đòn cho nó đỡ. Nội loạn đang nảy mầm bên trong Trung Hoa Đại lục, đây là lúc thuận lợi để Mỹ gia tăng áp lực từ bên ngoài buộc ĐCS Trung Quốc chia 2 tay ra đỡ 2 hướng, điều này hứa hẹn sẽ dẫn tới một sự khủng hoảng toàn diện cho Trung Cộng. Có thể nói, thời kỳ cực thịnh của Trung Cộng đã bước qua khỏi sườn dốc, và dưới chân con dốc ấy sẽ có cột móc, cột móc này là một tấm bia ghi ngày tử của ĐCS Trung Quốc
24 Tháng Tám 2019
Nói như vậy để thấy rằng, khát khao dân chủ, khát khao tự do và công bằng cũng như các giá trị dân chủ, công bằng, tự do chỉ đến với con người khi họ biết công bằng với chính mình và người khác, biết suy nghĩ tự do và tư duy độc lập, không bị đám đông lôi kéo, không bị những “hải đăng thông tin” dắt mũi. Hi vọng rằng điều ấy sẽ đến với chúng ta! Vì, sức mạnh của một dân tộc, quốc gia nằm ở sự đoàn kết, tình yêu thương của con người với con người, của mọi miền đất nước dành cho nhau. ..
23 Tháng Tám 2019
Qua đây chúng ta thấy rất rõ là đất nước rơi vào tay ĐcsVN thì vô cùng nguy hiểm. Có ai đặt câu hỏi, rằng tại sao ĐcsVN chiều chuộng ĐCS Trung Quốc như vậy mà Trung Quốc vẫn chọn Việt Nam để bắt nạt không? Vì đơn giản là, bắt nạt kẻ vừa hèn yếu nhất vừa theo đuổi chính sách ngoại giao bất lợi thì tất nhiên, nó sẽ mang lại cho ĐCS Trung Quốc kết quả mĩ mãm nhất. Đó là lý do vì sao khi nội tình đất nước Trung Quốc rối ren thì ĐCS Trung Quốc sẽ “ưu tiên” chọn Việt Nam làm nơi giải quyết khủng hoảng cho họ.
21 Tháng Tám 2019
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 2019
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.