“Bún Chửi” Hà Nội lên truyền hình CNN, tôi thấy nhục chứ không thấy tự hào

09 Tháng Mười 20166:00 CH(Xem: 1148)
“Bún Chửi” Hà Nội lên truyền hình CNN,
tôi thấy nhục chứ không thấy tự hào

th




Cali Today News 
– Tuần vừa qua, kênh truyền hình CNN vừa phát một phóng sự về quán “bún chửi” ở phố Ngô Sĩ Liên-Hà Nội và người dẫn chương trình Anthony Bourdain, người đã từng thưởng thức bún chả với tổng thống Obama trong chuyến công du sang thăm Việt Nam cách đây không lâu gọi đó là “món ăn đặc sắc của Việt Nam”. Với người Hà Nội và thực khách du lịch trong nước cũng như nước ngoài ai yêu ẩm thực Hà Nội thì món “bún mắng, bún chửi” này chẳng mấy xa lạ. bà chủ quán thì mắng chửi thực khách không ngừng, thực khách đến ăn thì cứ im lặng mang nhục mà ngồi ăn. Nhiều người Việt Nam trong nước rộn ràng chia sẻ phóng sự về quán “bún chửi” ở phố Ngô Sĩ Liên được chiếu trên kênh truyền hình CNN, như niềm tự hào về nét văn hóa ẩm thực đặc sắc của Hà Nội được quảng bá rộng rãi đến bạn bè quốc tế. Cá nhân tôi nghĩ điều này chẳng đáng gì tự hào, kênh truyền hình nổi tiếng CNN phát phóng sự này có lẽ vì họ thấy lạ bởi chưa bao giờ đi ăn trả tiền mà bị nghe chửi xối xả. Và chưa bao giờ khách hàng bị nghe chửi thẳng vào mặt mà không thấy tức giận, không đi kiện, thậm chí vẫn còn đến quán ăn để duy trì sự tồn tại lâu đời cũng như danh tiếng của quán trong nhiều năm qua.
Theo tôi được biết, Quán “bún chửi” là một quán nhỏ nằm ở phố Ngô Sĩ Liên, Đống Đa, Hà Nội chuyên bán các món bún như: Bún sườn móng giò, bún dọc mùng. Trong đoạn phóng sự trên kênh CNN, ngoài việc khen ngợi món bún chân giò dọc mùng, vị đầu bếp nổi tiếng Anthony Bourdain còn dí dỏm ví von trên CNN, “món chửi của bà chủ quán cũng là thực đơn của quán ăn này”. Ông Anthony Bourdain là người Mỹ không hiểu được tiếng chửi và sự nhục mạ thực khách của người bán hàng bằng tiếng việt thì đã đành. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là thay vì bất bình với thái độ bất lịch sự, bạo lực, vô văn hóa của người chủ quán vì chửi xối xả và miệt thị. sỉ vã người khác như là một dạng bạo lực, thì những người thực khách ở đây đều là người Việt Nam hiểu rõ tiếng mẹ đẻ lại biện hộ cho người “đàn bà chửi” đó, coi như một đặc sản văn hóa ẩm thực Việt Nam chứ không còn là văn hóa về đạo đức ứng xử. Khi nhìn thấy kiểu ứng xử của bà chủ quán chửi xối xả không ngừng vào mặt thực khách trong quán, Anthony Bourdain bình luận về những câu quát mắng, chửi rủa và cách ăn nói hàm hồ, khẩu khí của bà chủ quán: “Đây là các giao tiếp suồng sã và thẳng thắn của bà chủ quán với khách hàng của bà”. Quả thật chắc ngoài quán bún Chửi ở giữa lòng thủ đô Hà Nội thì chắc khó tìm được quán ăn nào khác trên các nước mà tồn tại được lâu năm với tiếng chửi xối xả, mắng té tát vào mặt của bà chủ quán như thế. Chỉ vừa dừng xe trước quán, chưa kịp bước vô bên trong tìm chỗ ngồi đã được nghe giọng nói chát chúa bạo lực của bà chủ quán: “muốn ăn thì về nhà tự mua bún mà nấu ăn, đến đây làm gì cho chật quán”, “mắt mù không thấy quán bán bún gì à mà đòi ăn bún ốc?”, “không ăn thì biến đi cho rộng chỗ”, “chưa ăn đã đòi uống nước, ra khỏi quán của bà”, “mày muốn mua hai bát nhưng bà không thích bán, bà chỉ bán một bát, không ăn thì biến”, “bao nhiêu món ngon khác không ăn, chúng mày đến quán bà ăn làm gì để quán chật chội thế kia”, “tìm không thấy chỗ đậu xe thì cút, bà chẳng cần chúng mày vào đây ăn” 
Chỉ những việc nhỏ nhặt như xin ly nước uống, hỏi chỗ đậu xe, mà bà chủ quán đã chửi té tát vào mặt khách hàng những lời mỉa mai, xua đuổi trước mặt đám đông, trước cả ông đầu bếp Mỹ và ống kính truyền hình, trong khi những thực khách khác trong quán vẫn thản nhiên xì xụp, chăm chú vào tô bún, coi việc nghe chửi là chuyện đương nhiên. Nghe ăn vừa nghe chửi, cứ như là một món đặc sản có vị đặc biệt có một không hai trên thế giới. Tôi không biết những người đã và đang là khách hàng thường xuyên, nhẫn nhịn để ngồi vừa ăn vừa nghe chửi ở đó cảm giác như thế nào, chứ người có lòng tự trọng, chắc hẳn sẽ phản ứng dữ dội và không bao giờ trở lại quán lần thứ hai. Và hơn thế nữa sẽ là sự lên tiếng tẩy chay, để quán bún này không còn cơ hội tồn tại nữa. Bởi vừa mất tiền để mua miếng ăn với giá cả đắt đỏ hơn hẳn những quán khác, mà vừa được ăn chửi no nê, thì đó là đi ăn, đi thưởng thức ẩm thực hay đi xin ăn? Mà thực chất, một người nghèo đói đi xin ăn, cũng không thể chịu đựng những lời chửi mắng nặng nề như thế.
Tôi không hiểu nhiều người tự hào gì khi bao nhiêu tinh túy ẩm thực, văn hóa thanh lịch của người dân Tràng An, của thủ đô Hà Nội không được nhắc tới, không được truyền bá trên truyền thông với bạn bè quốc tế, mà lại là “bún chửi”, một lối hành xử nhếch nhác, thô lỗ và vô văn hóa âm thầm tồn tại giữa lòng thành phố thủ đô Hà Nội như vậy. Lạ một điều nữa là quán “bún chửi” diễn nhiên trở thành một loại đặc sản, một thứ hay ho, độc đáo len lỏi đi vào đầu óc không ít thực khách bao nhiêu năm nay. Người bán thì vô văn hóa, thực khách đến ăn lại không biết nhục. Cứ thế mà bao nhiêu năm qua thương hiệu và danh tiếng quán “bún chửi” được tồn tại và ngày càng nổi tiếng, nhiều người biết đến. Phải chăng văn hóa ứng xử xã hội của người Hà Nội nói riêng và người Việt Nam trong nước nói chung đang đi ngược với sự phát triển? Có lẽ những thực khách ở đây đang đánh mất lòng tự trọng của mình để vừa cắm cúi ngồi ăn vừa nghe chửi quên mất một điều, không nơi nào trên thế giới có hẳn một kho tàng những câu tục ngữ, ca dao, bút kí, truyện ngắn nói về miếng ăn như ở Việt Nam. Đó là lời nhắc nhở, lời dạy bảo dành cho người Việt Nam rằng miếng ăn là miếng nhục, đừng vì miếng ăn mà đánh mất cả lòng tự trọng hay lối sống cao đẹp của một con người
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng nhiều người Việt dù đang sống trong nước hay ở hải ngoại vẫn không khỏi rùng mình khi nhớ lại những ngày tháng thời bao cấp sống thiếu thốn, đặt gạch xếp hàng dài dằng dặc để có được miếng ăn, xếp hàng xin tem phiếu thực phẩm để mua đồ ăn, vải vóc, coi “thủ kho”, “nhà bếp” như người ban phát đặc ân. Dù có bị họ đối xử tệ bạc bằng những câu mắng chửi tét tát cũng phải ngậm ngùi im lặng. Hà Nội vẫn mãi là hình ảnh tiêu biểu đặc trưng của những ngày tháng thời bao cấp. Vì vậy với nhiều người khi đến quán “bún chửi” sẽ mang cảm giác sống lại thời kỳ bao cấp ngày xưa. Thiết nghĩ Hà Nội là trung tâm văn hóa của cả nước, nhưng lại là nơi văn hóa kém phát triển nhất trên cả nước. văn hóa chửi, văn hóa chặt chém, dường như xuất hiện ở hầu hết các quán ăn trên mỗi con phố, ở mọi góc ngách của thành phố thủ đô. Thiết nghĩ chính quyền Hà Nội nên có một cuộc cách mạng về văn hoá ứng xử, để không làm mất đi vẻ đẹp về lối văn hóa thanh lịch của người Tràng An xưa nay. Đừng để lối ứng xử vô văn hóa của một bộ phận người Hà Nội âm thầm len lỏi phá đi nét văn hóa ẩm thực phong phú của người Việt Nam. Hi vọng hình ảnh quán “bún chửi” sẽ không trở thành trào lưu để rồi khi bạn bè quốc tế nhìn vào và nói rằng “chửi là một nét văn hóa lâu đời của người Việt Nam, vừa đi ăn vừa nghe chửi là một đặc sản ở thủ đô Hà Nội”. Vì khi nghe thế, tôi chỉ thấy nhục, chứ không hề thấy chút gì tự hào về văn hóa cư xử hay văn hóa ẩm thực của người Việt chúng ta.

Ngọc Đoàn
Ý kiến bạn đọc
10 Tháng Mười 20165:34 SA
Khách
người có tự trọng ko bao giờ ăn thứ bún vô bổ nầy thêm nhục mặt .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tám 2019
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 2019
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.
18 Tháng Tám 2019
HD.8 quay trở lại gây kẹt cho trò, chẳng còn biết đường mô là lần, trách thầy khi rút ra sao chẳng báo trước rằng ít hôm sẽ trở lại, thì trò không nổ banh nóc nhà để nay không chỗ núp… Tóm lại HD.8 vẫn còn đang hoạt động với chương trình đã định của nó, và thừa biết thằng đầy tớ Ba Đình, không dám một ly ông cụ đi trật ra ngoài kịch bản do chủ Bắc Kinh vạch ra, hơn nữa Tầu cộng cũng chẳng phải tôn trọng dư luận cộng đồng quốc tế gì sất, vì thừa biết quốc tế chỉ quan tâm đến con đường hàng hải biển Đông, còn chuyện nội bộ thày trò Hán phỉ nếu nói chỉ là có lệ.
14 Tháng Tám 2019
Nói cho cùng, sức mạnh của Trung Cộng không vững bền như nhiều người tưởng. Chính quyền Trung Cộng đang vất vả tính bài toán sinh tồn từng ngày từng giờ trong khi chính phủ Hoa Kỳ không hề tốn công tốn sức tính đến loại bài toán như vậy. Sự kèn cựa của Trung Quốc với Hoa Kỳ chỉ xảy ra trong một thời gian rất ngắn trong lịch sử trước khi Trung Quốc tự nổ tung rồi chết như Liên xô trước đây thôi. Đó là tất yếu. Giấc Mộng Trung Hoa sẽ tan và Giấc Mơ Mỹ vẫn trường tồn.
12 Tháng Tám 2019
Không một ai có thể phủ nhận sự thật đúng đắn này và đem những học hàm, học vị mình ra để bảo vệ cho một loại ngôn ngữ sao chép, phiên âm từ tiếng Hán, nếu có thì đó là những kẻ vong nô với những tâm hồn nô lệ thâm căn cố đã được truyền qua nhiều thế hệ cho nên mới tiếp tục “kiên quyết” (xin lỗi bạn đọc vì chúng tôi hành văn theo kiểu cs) tiếp tục con đường mù lòa của những não trạng nô lệ, còn những con người yêu nước thì mỗi khi mở miệng cất lời thì nên suy cho nghĩ trước khi nói để chúng ta không dùng những ngôn từ vay mượn của giặc Tàu hôm nay cũng như trong lịch sử tiến hóa của nền văn hóa Việt Nam ngày mai.
12 Tháng Tám 2019
Nhưng một khi đã chấp nhận một nền kinh tế đa thành phần, tự do giao thương thì đảng csVN đã tự mâu thuẩn với chính lý thuyết cộng sản mà mình đang hô hào, bởi vì chủ thuyết cộng sản không có thị trường tự do với nền kinh tế nhiều thành phần mà chỉ có nền kinh tế tập trung tất cả vào tay nhà nước. Những ngôn từ, mệnh đề như “Thời kỳ quá độ đi lên XNCH” chỉ là bịp bợm nhằm định hướng người dân bởi vì đảng csVN không thể trả lời cái thời kỳ quá độ mà họ đang đi sẽ kéo dài đến bao giờ? 10 năm, 100 năm hay 1.000 năm?!.