“Chúng tôi không coi những người cộng sản là kẻ thù, mà là những người anh em bị lầm đường lạc lối”

06 Tháng Chín 20164:08 CH(Xem: 729)

“Chúng tôi không coi những người cộng sản là kẻ thù, mà là những người anh em bị lầm đường lạc lối”

download (1)


FB.Ngô Nhật Đăng


Năm 1984, Hà Nội cho công chiếu rộng rãi bộ phim của Mỹ “ Việt Nam thiên lịch sử bằng truyền hình”, tiếp theo mạch của seri truyền hình CHDC Đức hơn 1 thập niên trước đó có tên “Phi công mặc áo ngủ” về những phi công Mỹ bị bắn rơi và giam tại Hỏa Lò-Hà Nội.

Thời gian này tôi đang lang thang ở vùng Phan Rí Thành- Chợ Lầu (Huyện Bắc Bình, tỉnh lúc đó gọi là Thuận Hải, bao gồm cả Phan Rang, Phan Thiết). Ban ngày vác máy đi vẽ bản đồ giải thửa hoặc ở nhà làm nội nghiệp, chủ nhật rủ thằng bạn người địa phương đạp xe lên Sông Mao, nơi từng là hậu cứ của sư đoàn Thủy quân lục chiến “Tia chớp nhiệt đới” của Mỹ, tò mò tìm hiểu những tàn dư của đế quốc, buổi tối tập trung xem bộ phim nói trên. Thú thực, chả còn nhớ nội dung thế nào vì không được như tham vọng qua đề tựa, cả cuốn trường thiên đồ sộ bằng hình ảnh (khoảng 30 tập) là cái nhìn vào lịch sử từ hướng Hà Nội, điều mà tôi đã quá quen thuộc. Nhưng có một chi tiết làm tôi sững sờ, khi trả lời phỏng vấn, ông Ngô Đình Nhu nói :

“Chúng tôi không coi những người cộng sản là kẻ thù, mà là những người anh em bị lầm đường lạc lối”. (Sau này khi ông Nguyễn Văn Thiệu chứng kiến cảnh nhà độc tài Nam Hàn đàn áp thẳng tay những cuộc biểu tình của đám sinh viên đỏ tại Hán Thành, thậm chí cảnh sát xả thẳng súng vào đám đông, đã cảm thán: “Chúng ta không thể làm nổi những việc như thế này”).

Tôi ngộ ra một điều, cuộc chiến VN phải có kết thúc như vậy, miền Nam thua trận, VNCH bị mất nước là điều dĩ nhiên, chỉ là vấn đề thời gian. Những người lãnh đạo miền Nam đã không hiểu “người anh em” của mình. Người cộng sản được cấu tạo bởi những vật chất khác, họ coi thường tình cảm cá nhân, thậm chí còn coi đó là tàn tích của giai cấp tiểu tư sản cần phải gột bỏ triệt để. Họ sẵn sàng hy sinh tất cả chỉ để giành thắng lợi, mọi phương tiện đều được chấp nhận.

Không riêng miền Nam, cả người Mỹ cũng đánh giá sai lầm về đối thủ. Hãy đọc cuốn sách có tựa đề cay đắng “ Việt Cộng và người Mỹ đã thắng (nước Mỹ) trong cuộc chiến như thế nào ?”. Thì ra, phong trào phản chiến ở Mỹ có quan hệ mật thiết với Hà Nội, thậm chí họ còn có định kỳ những cuộc gặp gỡ bí mật tại... Paris. Những đồng tiền viện trợ từ Liên Xô và Trung Cộng cũng được chi hào phóng cho việc này theo chiến lược “ đánh địch trên cả 3 mặt trận, chính trị, quân sự, ngoại giao và chiến thuật cò cưa “vừa đàm vừa đánh” trên bàn hội nghị. Chàng trung úy trẻ tuổi John Kery (đương kim ngoại trưởng) từng là nguồn cảm hứng cho phong trào này, khi có một cuộc điều trần trước Quốc Hội, yêu cầu rút quân đội Mỹ ra khỏi VN, ông cam đoan rằng, để cho miền Bắc chiếm miền Nam sẽ có hòa bình và không xảy ra tắm máu. Thời gian này ở châu Âu, lo ngại về viễn cảnh của chiến tranh Lạnh, một khẩu hiệu mới được ra đời ở Tây Đức " Thà bị nhuộm Đỏ còn hơn là chết" bùng phát bằng những cuộc biểu tình chống Mỹ

Chiến tranh luôn là bài học đắt giá không bao giờ cũ, nhiều người đặt câu hỏi: Nếu VNCH cũng làm như Nam Hàn, Indonesia, hay Thailand thì sao? Lịch sử không có chữ nếu, bởi vì mỗi giai đoạn lịch sử sẽ sinh ra những con người lịch sử, họ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử với những quyết định lịch sử của mình. Dù lịch sử có lặp lại nhiều lần, thì sự lựa chọn cũng chỉ có một. Lịch sử sẽ xảy ra đúng như nó phải xảy ra.

Một cựu sỹ quan VNCH kể câu chuyện về một bà già nông thôn miền Bắc ở gần trại cải tạo, dúi cho mấy thằng con “Ngụy quân” vài củ sắn và bảo:

- Ăn đi các con, chúng mày đánh trận thế nào mà để thua quân giặc.

Ông kết luận:

- Suy cho cùng cái tội lớn nhất của miền Bắc là thắng trận, cái công lớn nhất của miền Nam là thua trận.

Cái giá cho hòa bình của miền Nam thật đắt, thua trận thì cay đắng, nhục nhã thật, nhưng vẫn là rẻ so với máu xương, nhất là máu xương của người dân vô tội.
Lịch sử vẫn đi theo những con đường riêng, bất chấp mọi quy luật, cuộc sống thời hậu chiến đã đẩy hàng triệu con dân Việt phải rời bỏ quê hương. Đến vùng đất mới xa lạ, không tài sản, bất đồng ngôn ngữ, có người tóc đã hoa râm và làm lại từ đầu. Tôi vô cùng ngạc nhiên và thích thú khi nghe những câu chuyện của lớp người Việt đầu tiên định cư ở Mỹ, họ rời bỏ cuộc sống yên ổn ở tiểu bang Washington tìm xuống Cali, làm lại cuộc sống một lần nữa. Tiểu bang này trở thành nền kinh tế thứ 11 thế giới có công sức không ít của người Việt. Hơn nữa họ đã cung cấp cho cộng động hàng vạn con người ưu tú, hàng ngàn những bộ óc “thông minh một cách kỳ lạ”. Đó không phải là một điều phi thường sao?

Hồi còn sinh thời có lần bố tôi nói:

- Con ạ, trong họa có phúc. Chỉ cần một quốc gia có một trăm cái đầu như thế là nó có thể phục hưng, chỉ cần nắm cơ hội.

Vâng, cơ hội là Trời cho (Thiên thời), nhưng nắm bắt cơ hội cần có những người tuấn kiệt, đó là Nhân Hòa vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười 2019
Thưa không được, đánh không xong thì phải làm gì? Làm tay sai cho giặc, đàn áp người biểu tình, bỏ tù người yêu nước, tiêu diệt những mối nguy, để trở thành một bè lũ thái thú tay sai trong thế kỷ 21. Chỉ còn 3 tháng nữa là đến năm 2020, năm mà những tin đồn về Hội Nghị Thành Đô chọn làm cột mốc, nếu đảng đã tự nguyện hiến dâng đất nước thì Việt Nam không còn con đường nào khác khi sẽ phải trở thành một Đặc Khu, một Khu Tự Trị trực thuộc vào nước Mẹ Trung Quốc nếu người dân vẫn nhất quyết không chịu đứng lên lật đổ những kẻ đã bán đứng mình.
20 Tháng Mười 2019
Thực ra, kẻ đương thời Nguyễn Phú Trọng có phước hơn Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. 2 nhân vật lịch sử kia bán nước khi trong tay không nắm quyền lực nên không có cơ hội vỗ ngực nói rằng “tao yêu nước”. Nhưng ông Trọng thì khác, ông phản quốc nhưng lại nắm quyền lực trong tay nên ông có cơ hội để vỗ ngực “tao đây cũng yêu nước” trước toàn dân mà thôi. Ông Trọng đang dùng lý của kẻ mạnh để khẳng định lòng yêu nước của mình. Nhưng lịch sử rất công bằng, rồi đây lịch sử thời hậu CS sẽ đánh giá ông qua những ông đã làm chứ không phải bằng lời nói của ông về chính bản thân mình. Trong lịch sử, chưa có người yêu nước nào là kẻ khiếp nhược, và chắc chắn không có ngoại lệ nào với ông Trọng.
20 Tháng Mười 2019
Chỉ có căn bệnh tự tôn cho mình là chân lý tuyệt đối, tức là một sự độc tài, người ta mới có thể chỉ đạo cả hệ thống truyền thông và biến nó trở thành những quan toà hòng kết tội những người bất đồng quan điểm hay chính trị - nó đặt ra hệ quy chiếu rằng chính quyền phải là luôn đúng, ngược lại, kẻ nào lên tiếng cho rằng điều đó là sai trái thì đó là những kẻ phản loạn và nguy hiểm, cần phải trừng trị.
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...