Phân cách lòng người

26 Tháng Tám 20163:58 CH(Xem: 1455)

Phân cách lòng người

635698718179538001cong-hoa_cong-san

Năm 1954, gia đình ông bà nội di cư vào Nam, anh chị em, bà con của ông bà đều ở lại miền Bắc. Ngày đi, người em út của ông nội, không có con, đã dụ dỗ một người con nhỏ của ông bà nội đi trốn. Tìm con không được, ông bà nội đành ra đi với những người con khác. Gia đình, dòng họ bị “tan đàn xẻ nghé” từ đó.
Sau năm 1975, chú ở ngoài miền Bắc vào Nam tìm gia đình. Gặp gia đình sau hơn 20 năm, chú đã được gọi cha mẹ, anh em trong sự nghẹn ngào khôn xiết. Mọi người nói chuyện ai còn ai mất, chuyện gia đình trong Nam, ngoài Bắc. Sau những phút ngỡ ngàng, vui mừng sum họp, chú biếu cho cha mẹ, anh em, mỗi gia đình một chùm tỏi. Chú nói, gia đình con ngoài đó khá lắm, có xe đạp để đi làm, quanh năm không bao giờ thiếu tỏi. Cả nhà mỉm cười, mặc cho chú kể huyên thuyên vì gia đình trong này bây giờ cũng đã nghèo, thiếu thốn đủ thứ.
Trước khi chuyển công tác vào Nam, chú đến trại tù thăm bác, anh em gặp nhau không cầm được nước mắt. Chú động viên bác, “Anh an tâm học tập cho tốt, lao động cho giỏi để được đảng và nhà nước khoan hồng”. Bác nói, “Ở đây, tinh thần tôi vẫn vững mạnh, tôi biết đảng, nhà nước nói và làm như thế nào rồi, chú khỏi lo cho tôi”.
Bác ở tù ngoài miền Bắc, 10 năm mới về, chú đã ổn định cuộc sống trong Nam, cả nhà mở tiệc ăn mừng sum vầy, cùng nhau ôn lại những ký ức xa xưa, những ly tán cách nay mấy chục năm, nhớ lại những thời khắc đối mặt với sinh tử, những mất mát... Đang rưng rưng bởi những nỗi buồn đau và niềm vui đoàn tụ, chú lại thao thao kể chuyện ngoài Bắc, chuyện du học ở Liên Xô, rồi mở miệng gọi tên Bác Hồ, vậy là bác nóng mặt nói, “Nhà này không có người nào tên Hồ, không có bác Hồ nào ở đây cả”. Một lúc sau, chú lại lỡ lời nói từ “Ngụy quân ngụy quyền”, vậy là bác không còn kềm được cơn giận, quát lớn, “Tôi không là ngụy, tôi có chính nghĩa của tôi, ngụy là do bên cộng sản chú mày tự đặt ra”. Chú chống chế, “Người dân miền Bắc dưới sự lãnh đạo của bác và đảng đã quen miệng nói như thế...”. Chú chưa dứt câu, bác cầm ngay ống thuốc lào táng vào đầu chú. Nước thuốc lào cùng máu trên đầu chú văng tung tóe khắp nơi. Chú khóc nấc từng cơn, “Con một thân một mình, sống thui thủi ngoài Bắc mấy chục năm, giờ giải phóng gặp lại nhau mà anh đối xử với con như vậy ba coi được không?”. Bác càng điên tiết vì nghe tới hai chữ giải phóng, “Giải phóng gì? Giải phóng mà dựng nên hàng trăm trại tù gọi là cải tạo, chiếm nhà, cướp đất, đoạt tài sản, bắt dân đi kinh tế mới, thù hận truy cứu lý lịch ba, bốn đời. Muốn ghi công ơn bác, đảng của chú thì ra khỏi nhà này mà ghi ơn”.
Chú im lặng một chốc rồi nói, “Ngoài Bắc em cũng đâu ủng hộ đánh miền Nam, nhưng phải im lặng, vì không muốn bị triệt đường sinh sống”. Bác nói lớn, giọng tức tưởi, “Thắng làm vua thua làm giặc, nhưng tôi nhất định không để ai làm nhục lý tưởng của mình”.
Ông nội bỗng đập bàn làm chén đĩa rơi xuống đất loảng xoảng, giọng giận dữ, “Tao còn đây mà tụi bây coi tao như đã chết. Anh em trong nhà lâu ngày gặp nhau không nói chuyện vui đoàn tụ mà lại nói những chuyện để sinh ra mâu thuẫn, xô xát”.
Bác, chú và mấy người em trong gia đình, ai cũng ngồi im không dám nói gì thêm. Bà nội thu dọn các mảnh vỡ, rồi dọn chén đĩa khác lên bàn. Bà lẩm bẩm, giọng buồn bã, “Nhà này từ trên xuống dưới, ai cũng cứng đầu cứng cổ, nhất định không chịu nhường ai. Con cái thì mẹ chẳng coi đứa nào phe này hay phe kia. Cuộc đời mỗi đứa tụi bây có được mấy ngày vui”.
Con cháu trong nhà cũng bất hòa còn hơn cả chú bác. Thế hệ trẻ, cả phía trong Nam và ngoài Bắc vào, nhất định không ngồi nói chuyện với nhau. Thời gian đầu chúng cũng có nói chuyện, nhưng càng nói thì càng có nhiều xung đột, sau ghét nhau ra mặt. Bắc chê Nam thua trận, nghèo hèn. Nam khinh Bắc giả dối, láu cá vặt, tham lam. Bắc nói, “Quân theo chân đế quốc thua trận, đã nghèo mà còn bày đặt sĩ diện, ra vẻ cao quý”. Nam nói, “Phèn chưa tan trên các móng chân, tóc chưa phai mùi khét nắng mà làm kẻ giàu sang hợm mình”. Lối sống hành xử theo nhân lễ nghĩa trí tín đối chọi với lối sống thực dụng, văn hóa VNCH và văn hóa XHCN đối kháng nhau, sự khác biệt về văn hóa khiến chúng ghét nhau cả từng cử chỉ, từng ngôn ngữ. Trong cuộc sống túng quẫn, nhưng chúng vẫn suốt ngày tìm phương kế hạ nhục nhau.
Bọn trẻ từ miền Bắc vào, ngày càng hả hê vì sự giàu sang của gia đình mình ngày càng đi lên, ai cũng có việc làm trong Bộ nội vụ, Bộ quốc phòng, trong Chính quyền. Trái lại, lớp trẻ miền Nam trắng tay, tương lai mù mịt, sống nghèo đói và làm các nghề lao động vất vả. Tình cảm giữa các thành viên trong gia đình ngày càng nhạt nhoà, càng xa cách thêm.
Sau bao năm nín nhịn, rồi trời cũng cho con cháu của những người đã phục vụ trong chế độ miền Nam có cơ hội ngẩng mặt làm lại cuộc đời khi được Hoa Kỳ cho tỵ nạn nhập cảnh vào Hoa Kỳ.
Cuộc chiến Nam Bắc đã phân chia anh em, bà con trong dòng họ thành hai phe đối nghịch nhau, gây ra nhiều oan trái cho bao gia đình. Cuộc chiến này chẳng những mang đến tang thương và chết chóc mà còn gây nên sự phân cách lòng người cho đến tận bây giờ.
Nay ông bà, chú bác đã lần lượt trở về bụi tro, người chôn thân ở đất khách quê người, kẻ gửi tro tàn xa nơi chôn nhau cắt rốn tới nửa vòng trái đất, nhưng lớp con cháu ở trong và ngoài nước vẫn không thể ngồi lại nói chuyện với nhau. Dẫu tình cảm thiêng liêng gia đình vẫn còn ẩn chứa trong lòng mỗi người, dẫu đau xót khi thấy tình cảm ấy bị chia cắt, nhưng vì ước mơ, niềm tin và lý tưởng quá khác nhau, nên anh em đành đi riêng trên con đường mà mỗi người đã chọn.
Có lẽ sự phân cách trong lòng anh em một nhà, người dân một nước, sẽ chấm dứt khi cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ thành công, khi thời đại của những người công chính trở lại.
27.08.2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Tư 2020
Chỉ mới hôm qua ngày 02-04-2020, lúc 8h sáng trên bàn làm việc ông ta đã có báo cáo về việc một tàu cá của ngư dân ở Quảng Ngãi bị tàu kiểm ngư Trung quốc đâm chìm trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa, và bắt giữ 8 thành viên trên tàu đánh cá. Nhưng, ông Trọng một tổng tư lệnh tối cao lực lượng vũ trang, chủ tịch quân ủy trung ương đã làm gì ngày hôm qua? Kêu gọi người dân hiến máu là những gì báo chí nhắc về ông ta trong ngày hôm qua, không có gì khác. Còn Nguyễn Xuân Phúc cũng gọi điện với đồng cấp TQ chiều qua để trao đổi dịch bệnh, không có lấy một bản tin nào nhắc về cuộc gọi thứ 2 hay...
03 Tháng Tư 2020
Được biết ngày 31 tháng 3, khi Nguyễn Xuân Phúc đã ra chỉ thị bắt đầu ngày 1 tháng 4 cách li toàn xã hội thì dường như cái gene đã ăn vào máu, một số chính quyền cấp huyện, xã ở tỉnh Quảng Ninh đã cho đổ đất chặn đường để ngăn sông cấm chợ. Chính vì thế mà hôm nay ông Bộ Trưởng Chủ nhiệm Văn Phòng Chính Phủ đã lên báo đính chính. Điều này cho thấy, chính quyền CS cũng hiểu rằng, những gì mà họ đã làm trong quá khứ sẽ không được phép lặp lại nữa, nếu lặp lại thì chắc chắn nó sẽ không có lợi cho ĐCS. Nếu sau này Trần Quốc Vượng lên lãnh đạo ĐCS và đưa đất nước về đúng nguyên bản mô hình tế XHCN...
03 Tháng Tư 2020
Công ty Honda Việt Nam vừa đưa ra thông báo tạm dừng hoạt động sản xuất ô tô và xe máy tại Việt Nam, thời gian dự kiến từ 1/4 đến hết ngày 15/4. Việc hoạt động trở lại của nhà máy sẽ phụ thuộc vào tình hình dịch bệnh chung và chỉ thị của Chính phủ. Hôm qua, cơ quan hành pháp cao nhất của Việt Nam ra thông báo áp dụng hình thức cách li toàn xã hội trong hai tuần đầu tiên của tháng 4 đế đối phó với dịch COVID-19 lây lan.
01 Tháng Tư 2020
Đảng csVN và bộ máy của nó luôn giễu cợt bạn khi họ nói bạn không đóng thuế hay số tiền bạn đóng góp không là bao nhưng bạn có biết rằng mỗi một lít xăng bạn đổ phải oằn mình chịu thuế xuất gấp đôi, chưa tính đến những thứ khác như điện, nước, viễn thông, đó chính là mồ hôi và nước mắt của các bạn đấy, đó chính là tiền thuế mà bạn đóng góp cho đảng cs một cách bắt buộc mà ngày hôm nay là một mặc nhiên thế thì câu hỏi số tiền đó của gần 100 triệu con người đã đi đâu khi thiên tại dịch hoa xảy ra không có một cái gì để có thể gọi là chăm lo như đảng thường nói họ là: “của dân, do dân và vì dân?”.
01 Tháng Tư 2020
Như vậy, để dẫn tới “tắc” cùng đường, cũng cần một thời gian, và cần một lượng vật chất đáng kể để nạp năng lượng cho nó. Nói trắng ra, người chết phải đủ lượng mới dẫn đến “tắc” cùng đường, mới dẫn đến “biến” để sang “thông”, tạo nên sự vật mới. Như vậy, cộng sản cầm quyền đã quá dã man, quá tàn ác, và cũng cần phải dã man hơn nữa, tàn ác hơn nữa; người dân cũng phải chịu đau khổ, quằn quại hơn nữa, chết nhiều hơn nữa thì dịch Cô Vy Vũ Hán Trung Quốc mới dừng lại, và lịch sử mới có thể sang trang mới.
31 Tháng Ba 2020
Được biết, hôm nay ở một số địa phương, người dân Việt Nam đang đổ xô đi mau xăng dự trữ vì họ nghe được tin đồn rằng “các cửa hàng sắp đóng cửa do Covid-19”. Tin đồn không biết là đúng hay sai, nhưng cứ giả sử cho là đúng đi thì mỗi người dân có cần phải mua một biển lửa tiềm ẩn về nhà để trữ không? Lợi do xăng mang lại chỉ sự thuận tiện trong công việc, còn hại lớn hơn sao lại không chịu thấy? Trữ xăng có thể cháy nhà, có thể phải làm người ta chết cháy sao họ lại không nghĩ đến chứ? Thật là không thể nào hiểu nổi.
31 Tháng Ba 2020
Tuy nhiên hình ảnh mới nhất tại Nha Trnag vừa qua khiến cả nước xôn xao lo lắng khi hàng ngàn người Nha Trang vô tư tập trung tắm biển và được nhiều tờ báo loan tải. Nó giống như một sự phản bội công khai nỗ lực của chính phủ và người dân cả nước. Nó giống như thách thức, mỉa mai sự công phá của con virus Vũ Hán và gần như nói lên não trạng của một bộ phận rất lớn trong dân chúng trước hiện tượng coi thường sự lây lan trong cộng đồng. Và nó nói lên dân trí thấp kém của những người ăn vận rất văn minh nhưng hành động không khác thời ăn lông ở lỗ. Lỗi tại ai trong hành vi này?
30 Tháng Ba 2020
Bởi theo hội thảo của QH ngày 30/10/2019, các dân biểu đã thảo luận rất gay gắt về các "khu vực kinh tế", trong đó có khu vực kinh tế tư nhân: 40% GDP do kinh tế tư nhân đóng góp nhưng nó đang là một NGHỊCH LÍ lớn... và nó vẫn đang bị trèn ép, không có nhiều ưu đãi, đang là mảnh đất của nạn tham nhũng vặt. Vậy, bây giờ BCT lại khẳng định kinh tế tập thể, hợp tác xã là nền tảng dẫn dắt kinh tế nước nhà thì việc tham gia tự do thương mại quốc tế liệu có hiệu quả và đó có phải là nền KINH TẾ "ĐẺ NGƯỢC"?
30 Tháng Ba 2020
Lại nghĩ đến xuất khẩu gạo. Được biết năm 2019 Việt Nam xuất khẩu được 6,366 triệu tấn thu về 2 tỷ 805 triệu đô. Tính ra giá gạo xuất khẩu bình quân năm ngoái là là 440 đô/ tấn. Hiện nay khi mà dịch bệnh đang hoành hành và nhiều nước đang muốn tăng thu mua gạo để dự trữ thì giá gạo cũng chỉ nhích lên 450 đô/tấn. Chỉ tăng có 10 đô/tấn tương đương 2,3% thôi mà các người ủng hộ xuất khẩu họ gọi là “được giá” thì thực sự, không hiểu những người này họ nghĩ gì nữa?!
29 Tháng Ba 2020
Lại nói về “hợp tác xã” của Cộng Sản thuần chủng, thì bản chất nó khác hoàn toàn hợp tác xã đúng nghĩa như ngày nay. Hợp tác xã thời bao cấp chỉ là cách mượn tên thôi chứ họ không hề vay mượn bản chất. Vì sao? Vì như mô hình hợp tác xã thời đó, thì cơ bản là nhà nước sở hữu toàn bộ tư liệu sản xuất. Mà tư liệu sản xuất là gì? Đó là tất tần tật những gì có thể làm ra sản phẩm bao gồm như: nguyên liệu, lực lượng lao động, công cụ lao động, vốn, tài nguyên thiên nhiên vv.. Mà như ta biết, lực lượng lao động chính là con người.