Bệnh vô cảm mãn tính thời @ Cộng sản

28 Tháng Hai 20168:42 SA(Xem: 2046)

Bệnh vô cảm mãn tính thời @ Cộng sản

images (5)


Cánh Dù lộng gió (Danlambao)
 - 
Người VN trước đây là một trong những Quốc Gia hiếu khách và giàu tình cảm nhất. Ra ngoài đường thấy ai khó khăn, hay gặp những hoàn cảnh ngặt nghèo thì ra tay giúp đỡ, nếu thấy có người bị tai nạn thì xúm nhau vào phụ giúp người bị tai nạn băng bó, chặn xe chở đi nhà thương, bảo quản tài sản cho người bị nạn.
Thấy đám trẻ em đánh lộn thì người lớn chạy ra can ngăn, khuyên bảo và giải tán chúng về nhà. Thấy ai lỡ đường đói khổ xin tá túc cũng vui vẻ cho ăn nhờ và chỉ chỗ cho nghỉ chân qua đêm. Có người sáng hôm sau còn cho tiền về xe nữa. Cái đức tính cao quý ấy của người Việt giờ đây sau khi Cộng Sản vào cai trị, mọi cái đã được định hướng theo đúng với bản chất XHCN, mạng ai nấy lo, không ai có thể lo cho ai được.
Ra đường tự giữ lấy thân, chẳng may bị tai nạn nếu còn tỉnh táo một chút, thì giữ chắc đồ đạc, quay qua quay lại coi chừng không cánh mà bay.
Có những trường hợp bị thương nhưng vẫn phải cố gượng ngoắc xe chở tới bệnh viện. Đồ đạc tự kiếm chỗ gởi lại, khi ra về nhiều món tự dưng biến mất không biết phải kêu ai.
Thấy có đám trẻ em đánh lộn thì những người đi đường chỉ thoáng nhìn qua hoặc giả có dừng lại thì xúm vào chỗ đông cổ vũ cho đám trẻ em đó đánh hăng hơn đứng coi cho đã mắt rồi quay lưng bỏ đi.
Đường xa nếu có lỡ bước thì ráng kiếm chỗ nào đông người như bến xe mà nằm chờ sáng, đừng dại dột tìm chỗ vắng nằm nghỉ, tai họa sẽ đổ ập lên đầu, không trộm cướp hỏi thăm thì Bảo Vệ, Dân Phòng cũng đến rầy rà. Không ai cho người lạ ngủ trọ trong nhà qua đêm, vì họ sợ đầu không phải, phải tai, vì biết bao nhiêu câu chuyện làm ơn mắc oán, cho ngủ trọ nửa đêm người ngủ nhờ dậy khuôn đồ đi mất tích.
Ngày xưa thấy có người lỡ đường có vẻ mệt mỏi, xin ăn thì ba má tôi thường mời họ vào ghế ngồi rồi lấy tô cơm cho họ ăn, bưng nước tới cho họ uống, trúng bữa thì mời ngồi chung mâm cho vui. Bây giờ thì ráng nhịn đói, còn tiền thì mua đỡ cái gì ăn lót dạ, kiếm chỗ nào công cộng có đèn sáng ngả lưng cho tới sáng kiếm đường về nhà. Chính tôi sau năm 1975 cũng bị nhiều lần như thế, thôi thì tự lo lấy biết sao được.
Thậm chí Học Sinh trong lớp hè nhau ra đường đánh hội đồng bạn cùng lớp, phần đông là Nữ Sinh, cả bọn kéo tóc, đấm đá, đạp vào mặt, xé rách quần áo, chửi bới thậm tệ, người qua đường chỉ biết liếc qua, hoặc dừng lại để coi cho đỡ buồn, chẳng thèm quan tâm người bị đánh ra sao, coi chán mắt đã đời mới có người la Côn An đến, lúc đó đám đánh hội đồng mới bỏ đi.
Cái đáng buồn nhất là phong trào đấu tranh Dân Chủ và Dân Oan 3 miền. Mỗi khi có tụ tập xuống đường phản đối thì chỉ lèo tèo một số ít, đâm ra là những miếng mồi ngon cho những con ác thú cấu xé, còn lại những người bên ngoài họ bàng quang đi qua cho nhanh, sợ bị kẹt đường và sợ Côn An chặn lại làm khó dễ, những nhà gần đó thì chỉ đứng trố mắt nhìn xem như đi xem hát, vì nghĩ vạ gì mình dây vào cho rách việc, còn chắc ăn hơn nữa thì leo lên lầu đứng quan sát cho dễ thấy. Coi như đất Nước này là của những người đi biểu tình chống bất công, chống xâm lược, chống cướp đất, còn ta không có gì sảy ra thì cứ vô tư, ai sao kệ ai, miễn nhà ta vô sự là được.
Ngay khi có kẻ mặc đồ Dân Sự xông vào đàn áp, đánh đập những người đi biểu tình, chỉ có những người trong đám biểu tình xúm lại giúp đỡ nhau chứ có đổ máu hay bị thương tích gì, lúc đó nhìn đâu cũng chẳng thấy bóng người Dân bình thường chung quanh, hình như họ sợ dây dưa tới gia đình họ thì phải.
Họ đâu nghĩ được là nếu đất nước còn thì còn tất cả, nếu đất nước này lọt vào tay giặc, họ chỉ là một Công Dân loại 2, và mọi quyền lợi sẽ bị ảnh hưởng bởi mình chỉ là thuộc địa, cuối cùng sống dưới một chế độ hà khắc, mạng sống còn chưa giữ nổi nói chi đến tài sản, lúc đó kêu Trời Trời không thấu, kêu đất đất cũng chẳng nghe.
Chúng ta có bổn phận làm sao cho mọi người sống trở lại với nhau bằng tình người, giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh, cùng nhau chung sức phá bỏ cái chế độ đã làm cho đất nước ngày càng băng hoại, nghèo đói sống vô cảm, đèn nhà ai nấy rạng, mới mong thoát khỏi ách cai trị của bọn xâm lược ngàn năm chưa hết mộng xâm lấn.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Hai 2019
nói thẳng ra họ muốn làm một đồng minh cùng nước Mỹ, muốn được những ưu đãi làm ăn, muốn được Mỹ bảo vệ trong khi mình là một quốc gia cộng sản – kẻ thù của nước Mỹ, muốn được che chở khỏi bị thằng láng giềng bên cạnh bắt nạt, họ nửa muốn và cũng nửa không bởi vì bản chất ma mãnh cáo già của mình đảng cs thừa biết Mỹ đã bỏ rơi đồng minh của mình tại Việt Nam và tất nhiên họ sẽ không đặt niềm tin hoàn toàn để có thể rơi vào hoàn cảnh đó, nếu có thì đó chỉ là một niềm tin hoài nghi gượng gạo.
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
28 Tháng Giêng 2019
,… qua đó các bạn có thể tìm được những người bạn có cùng quan điểm,, ý thức chính trị. Các bạn kết nhóm với nhau 3,5,7,.. người. Nhiệm vụ quan trong của mỗi thành viên của nhóm là làm sao mời được càng nhiều các bạn trẻ tham gia nhóm càng tốt. Và đây là nhiệm vụ chính và xuyên suốt. Các bạn cùng nhau tìm kiếm và chia sẻ các kiến thức về chính trị, dân chủ, kỹ năng đấu tranh, hoạt động,… Khích lệ và cổ vũ lẫn nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân để trở thành những người hữu ích phục vụ Nhân dân và Tổ quốc.