Bệnh vô cảm mãn tính thời @ Cộng sản

28 Tháng Hai 20168:42 SA(Xem: 2614)

Bệnh vô cảm mãn tính thời @ Cộng sản

images (5)


Cánh Dù lộng gió (Danlambao)
 - 
Người VN trước đây là một trong những Quốc Gia hiếu khách và giàu tình cảm nhất. Ra ngoài đường thấy ai khó khăn, hay gặp những hoàn cảnh ngặt nghèo thì ra tay giúp đỡ, nếu thấy có người bị tai nạn thì xúm nhau vào phụ giúp người bị tai nạn băng bó, chặn xe chở đi nhà thương, bảo quản tài sản cho người bị nạn.
Thấy đám trẻ em đánh lộn thì người lớn chạy ra can ngăn, khuyên bảo và giải tán chúng về nhà. Thấy ai lỡ đường đói khổ xin tá túc cũng vui vẻ cho ăn nhờ và chỉ chỗ cho nghỉ chân qua đêm. Có người sáng hôm sau còn cho tiền về xe nữa. Cái đức tính cao quý ấy của người Việt giờ đây sau khi Cộng Sản vào cai trị, mọi cái đã được định hướng theo đúng với bản chất XHCN, mạng ai nấy lo, không ai có thể lo cho ai được.
Ra đường tự giữ lấy thân, chẳng may bị tai nạn nếu còn tỉnh táo một chút, thì giữ chắc đồ đạc, quay qua quay lại coi chừng không cánh mà bay.
Có những trường hợp bị thương nhưng vẫn phải cố gượng ngoắc xe chở tới bệnh viện. Đồ đạc tự kiếm chỗ gởi lại, khi ra về nhiều món tự dưng biến mất không biết phải kêu ai.
Thấy có đám trẻ em đánh lộn thì những người đi đường chỉ thoáng nhìn qua hoặc giả có dừng lại thì xúm vào chỗ đông cổ vũ cho đám trẻ em đó đánh hăng hơn đứng coi cho đã mắt rồi quay lưng bỏ đi.
Đường xa nếu có lỡ bước thì ráng kiếm chỗ nào đông người như bến xe mà nằm chờ sáng, đừng dại dột tìm chỗ vắng nằm nghỉ, tai họa sẽ đổ ập lên đầu, không trộm cướp hỏi thăm thì Bảo Vệ, Dân Phòng cũng đến rầy rà. Không ai cho người lạ ngủ trọ trong nhà qua đêm, vì họ sợ đầu không phải, phải tai, vì biết bao nhiêu câu chuyện làm ơn mắc oán, cho ngủ trọ nửa đêm người ngủ nhờ dậy khuôn đồ đi mất tích.
Ngày xưa thấy có người lỡ đường có vẻ mệt mỏi, xin ăn thì ba má tôi thường mời họ vào ghế ngồi rồi lấy tô cơm cho họ ăn, bưng nước tới cho họ uống, trúng bữa thì mời ngồi chung mâm cho vui. Bây giờ thì ráng nhịn đói, còn tiền thì mua đỡ cái gì ăn lót dạ, kiếm chỗ nào công cộng có đèn sáng ngả lưng cho tới sáng kiếm đường về nhà. Chính tôi sau năm 1975 cũng bị nhiều lần như thế, thôi thì tự lo lấy biết sao được.
Thậm chí Học Sinh trong lớp hè nhau ra đường đánh hội đồng bạn cùng lớp, phần đông là Nữ Sinh, cả bọn kéo tóc, đấm đá, đạp vào mặt, xé rách quần áo, chửi bới thậm tệ, người qua đường chỉ biết liếc qua, hoặc dừng lại để coi cho đỡ buồn, chẳng thèm quan tâm người bị đánh ra sao, coi chán mắt đã đời mới có người la Côn An đến, lúc đó đám đánh hội đồng mới bỏ đi.
Cái đáng buồn nhất là phong trào đấu tranh Dân Chủ và Dân Oan 3 miền. Mỗi khi có tụ tập xuống đường phản đối thì chỉ lèo tèo một số ít, đâm ra là những miếng mồi ngon cho những con ác thú cấu xé, còn lại những người bên ngoài họ bàng quang đi qua cho nhanh, sợ bị kẹt đường và sợ Côn An chặn lại làm khó dễ, những nhà gần đó thì chỉ đứng trố mắt nhìn xem như đi xem hát, vì nghĩ vạ gì mình dây vào cho rách việc, còn chắc ăn hơn nữa thì leo lên lầu đứng quan sát cho dễ thấy. Coi như đất Nước này là của những người đi biểu tình chống bất công, chống xâm lược, chống cướp đất, còn ta không có gì sảy ra thì cứ vô tư, ai sao kệ ai, miễn nhà ta vô sự là được.
Ngay khi có kẻ mặc đồ Dân Sự xông vào đàn áp, đánh đập những người đi biểu tình, chỉ có những người trong đám biểu tình xúm lại giúp đỡ nhau chứ có đổ máu hay bị thương tích gì, lúc đó nhìn đâu cũng chẳng thấy bóng người Dân bình thường chung quanh, hình như họ sợ dây dưa tới gia đình họ thì phải.
Họ đâu nghĩ được là nếu đất nước còn thì còn tất cả, nếu đất nước này lọt vào tay giặc, họ chỉ là một Công Dân loại 2, và mọi quyền lợi sẽ bị ảnh hưởng bởi mình chỉ là thuộc địa, cuối cùng sống dưới một chế độ hà khắc, mạng sống còn chưa giữ nổi nói chi đến tài sản, lúc đó kêu Trời Trời không thấu, kêu đất đất cũng chẳng nghe.
Chúng ta có bổn phận làm sao cho mọi người sống trở lại với nhau bằng tình người, giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh, cùng nhau chung sức phá bỏ cái chế độ đã làm cho đất nước ngày càng băng hoại, nghèo đói sống vô cảm, đèn nhà ai nấy rạng, mới mong thoát khỏi ách cai trị của bọn xâm lược ngàn năm chưa hết mộng xâm lấn.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Năm 2021
Người trong hình là Đại tá, PGS.TS, Thầy thuốc ưu tú Diêm Đăng Thanh, Giám đốc Bệnh viện Quân y 110 khẳng định với báo Dân Trí cho rằng, đây là ảnh thật do lính của ông Thanh viết và chính ông duyệt. Nhưng dưới con mắt phân tích ảnh, thì đây chắc chắn là ảnh giả, đã qua photoshop. Câu hỏi vì sao một người thầy thuốc ưu tú thày thuốc nhân dân lại đi nhận vơ tấm hình Photoshop là ảnh thật như thế? Sao lại có thể trơ trẽn như chủ trương của đảng thế?
12 Tháng Năm 2021
Với câu “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân” nó cho thấy đám làm luật của CS ngu dốt một cách tệ hại. Nếu không phải là ngu dốt thì cũng là gian manh, ghép “quyền” đứng chung với “nghĩa vụ” để đánh lừa người dân nhưng thực ra đó là nghĩa vụ chứ không phải là quyền.Từ một câu “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân” của hiến Pháp, ĐCS đã cho báo chí tuyên truyền rầm rộ rằng “Bầu cử vừa là quyền vừa là nghĩa vụ của công dân”. Một điều luật ngu dốt, và cả một chính quyền triển khai công việc ấy dựa trên những quy định ngu dốt đó. Tuy nhiên, nếu ai nói lý trước chính quyền thì có khi bị dùi cui của Tô Lâm trừng trị. Đó chính là cái gọi là “Pháp quyền XHCN”.
12 Tháng Năm 2021
Vài tuần trước, câu chuyện một khách hàng gốc Việt tại Texas đánh giá hai sao trên Yelp cho ly cà phê Việt Nam mà một tiệm cà phê Mỹ là Toasted đã quảng cáo là "chính xác kiểu Việt Nam". Cô bị tiệm này nhắn tin hăm dọa, yêu cầu lấy đánh giá xuống. Không những không lấy xuống mà cô còn hạ đánh giá của mình xuống còn một sao, thu hút sự bênh vực của những khách hàng khác khi vào cho thêm vài chục đánh giá "một sao" về thái độ của tiệm. Sự việc đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông bản xứ cùng các tổ chức thương mại tại đây, buộc chủ tiệm chống chế và hứa sẽ,,,
11 Tháng Năm 2021
“Phòng ngự” và “tấn công” đều là những từ gốc Hán Việt. Phòng nghĩa là con đê, bờ đê, bờ chắn, là sự giữ gìn, ngừa trước. Phòng chống lụt bão tức là chuẩn bị sẵn vật chất và tinh thần để đối phó với bão gió lụt lội, ngay cả khi nó chưa đến. Phòng bệnh là ngừa trước bệnh tật. Phòng kẻ gian là khi kẻ gian chưa ra tay thì mình phải khóa khoáy cửa nẻo cẩn thận, đừng để mất bò mới lo làm chuồng. Phòng thân là có cách giữ gìn cái thân thể mình, chẳng hạn cô gái đừng đi chơi quá khuya nơi vắng vẻ với bạn trai mới quen, hì hì. “Ngự” là ở vị trí sẵn sàng chống lại, địch lại...
11 Tháng Năm 2021
Cuối cùng, theo Danh sách phổ biến ngày 27/04/2021 thì có tới 99,9% ứng cử viên “vô đạo”, kể cả ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (ứng cử ở Hà Nội), Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, (ứng cử ở Sài Gòn), Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, (ứng cử ở Hải Phòng), và Thủ tướng Phạm Minh Chính, ứng cử đơn vị Cần Thơ. Lý lịch ghi “không” trong mục Tôn giáo của các ứng cử viên Quốc hội không mới, ngoại trừ một số rất nhỏ chức sắc Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Phật giáo Hòa Hảo và đạo Cao Đài được chọn ứng cử cho ra vẻ đoàn kết. Nhưng việc này, thêm lần nữa....
10 Tháng Năm 2021
Những người mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ưu tiên chích ngừa trước được chính trị hóa danh xưng “Những người trên tuyến đầu chống dịch” trong đó bao gồm cả nhân viên y tế và lực lượng công an – một thành phần không thể thiếu của các quốc gia độc tài – thế nhưng chính những con người này cũng không hề biết rằng chính bản thân mình đã bị xem là con chuột thí nghiệm mà cái chết mới đây nhất của một nữ nhân viên y tế 35 tuổi tại An giang là một minh chứng thiết thực ngoài ra con số người bị tác dụng phụ sau khi chích đã bị ém nhẹm thông tin. Để trấn an dư luận Phạm Minh Chính, thủ tướng chính phủ csVN đã đăng đàn trấn an dư luận rằng vắc xin nào cũng có tác dụng phụ và người dân đừng quá lo lắng về điều đó!
09 Tháng Năm 2021
Thực tế với việc tỷ trọng xuất khẩu dịch chuyển sang FDI nó cho thấy, lợi nhuận lớn từ xuất khẩu bị FDI ăn gần hết, còn Việt Nam thì chỉ được con số để tính GDP bình quân đầu người cho cao chứ thực chất người dân Việt Nam không được hưởng bao nhiêu. Với thực trạng như vậy nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn khẳng định "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay". Cũng phải thôi, vì ông Trọng là dân tuyên giáo, ông đi lên từ Tạp Chí Cộng Sản rồi sang Ban Lý Luận Trung Ương làm việc chứ ông có biết gì về kinh tế đâu mà để có một lời nhận xét có giá trị?
09 Tháng Năm 2021
Những phát triển quân sự của quân đội Trung Quốc được truyền thông nước này tung hô nhiều nhất là hai con ngáo ộp hàng không mẫu hạm Liêu Ninh và Sơn Đông. Tuy nhiên cả hai đều bắt chước mô hình hàng không mẫu hạm thập niên 1980 thời Liên Xô, tức là bốn mươi năm trước. Hai con ngáo ộp này chỉ hoạt động được liên tục 6 ngày không tiếp nhiên liệu, trong khi các hàng không mẫu hạm tối tân của Mỹ và phương Tây có thể hoạt động liên tục cả năm trời. Cuộc chạy đua vũ trang của Bắc Kinh gợi nhớ đến sự sụp đổ của Liên Xô, vì một trong những nguyên nhân làm...
08 Tháng Năm 2021
Rồi đến nhiệm kỳ 3 ông cũng tạo ra suất đặc biệt như thế nữa. Hành động đạp lên đảng luật thì không thể gọi là “đảng phân công” được mà phải gọi chính xác là lộng quyền. Thực tế là vậy nhưng khi tiếp xúc cử tri ông Trọng nói rằng “Đến bây giờ tôi năm nay 77 tuổi rồi. Đại hội (Đảng) vừa rồi tôi đã xin nghỉ, xin thôi rồi. Tại họp báo sau Đại hội tôi nói công khai. Tôi nói năm nay tôi đã cao tuổi rồi, sức khoẻ có hạn, tôi xin không ứng cử nhưng Trung Ương quyết định, Đại hội bầu, là đảng viên nên tôi phải chấp hành”. Đấy! Vẫn là cách quen thuộc, đổ tội cho “đảng ép tôi phải làm”.
08 Tháng Năm 2021
Làm tay sai cho Việt cộng tại hải ngoại thì có lợi gì? Phải chăng đó chỉ là thành phần "chân trong, chân ngoài" (làm ăn trong nước và hải ngoại) tình trạng bắt cá hai tay chứng tỏ loại người này chẳng có tổ quốc, dân tộc gì cả mà chỉ có tiền. Vậy người Việt có gì hãnh diện với loại "triệu phú" vong bản này? Những ai không thích chế độ cộng sản và muốn có một nước Việt tự do, dân chủ thì thay vì đi moi móc chuyện Do Thái thì hãy nên học hỏi cộng đồng Do Thái đã vận động như thế nào với Mỹ để giúp quốc gia Do Thái tồn tại.