Dốt Hay Khoe

11 Tháng Hai 201610:01 CH(Xem: 6792)

Dốt Hay Khoe 
Dot_Hay_Khoe

Tại Sao Người Ta Thích Danh Xưng?

Ở Việt Nam, danh xưng đã trở thành một vấn nạn. Vấn nạn cấp quốc gia. Hầu như bất cứ ai cũng cố gắng làm tất cả có thể để có một danh xưng, kiểu như [mượn lời của cụ Nguyễn Công Trứ] “phải có danh gì với núi sông”. Người có quyền thế thì dùng chức danh trước tên họ. Người có bằng đại học thì dùng bằng cấp trước tên. Người có chức danh khoa học cũng ham dùng tên “học hàm” trước tên. Có nhiều trường hợp, người chức danh và danh xưng còn dài hơn cái tên của đương sự! Chưa có một đất nước nào mà quái đản như ở Việt Nam, nơi mà người ta viết những danh xưng kiểu như “TS BS” trước tên mình! Những danh xưng ngộ nghĩnh như thế khi dịch sang tiếng Anh trở thành một sự xấu hổ mang tầm quốc gia.

Tôi thừa hiểu ở Việt Nam, danh xưng đóng vai trò quan trọng, có khi rất quan trọng. Có lần về làm việc ở một tỉnh thuộc vùng miền Tây, sau bài nói chuyện tôi được một vị cao tuổi ân cần trao cho một danh thiếp với dòng chữ tiếng Anh: “Senior Doctor Tran V. …”. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một danh xưng như thế trong đời. Sau này có dịp tìm hiểu từ bạn bè tôi mới biết ông là một cựu quan chức cao cấp trong ngành Y Tế của thành phố (đã nghỉ hưu), nhưng vẫn còn giữ chức vụ gì đó trong một hiệp hội chuyên môn. Tôi nghĩ danh xưng “Senior Doctor” (có lẽ nên dịch là “bác sĩ cao cấp” hay nôm na hơn là “bác sĩ đàn anh”). Nhưng tại sao lại cần một danh xưng phân biệt “giai cấp” như thế? Tôi đoán có lẽ vị đồng nghiệp này muốn phân biệt mình với “đám” bác sĩ đàn em chăng?

Một lần khác, khi tôi phụ trách lên chương trình hội nghị, tôi thấy ban tổ chức viết tên diễn giả bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Những người có danh xưng tiếng Việt ví dụ như “TS BS Trần Thị …” được dịch sang tiếng Anh là “Dr. Dr. Tran Thi …”. Tôi không khỏi cười thầm trong bụng vì chưa thấy nơi nào trên thế giới có cách viết lạ lùng như thế. Tôi sợ nhất là trong hội nghị có đồng nghiệp ngoại quốc mà họ đọc được cái danh xưng “Dr Dr” này chắc tôi tìm lỗ mà chui xuống không kịp quá! Tôi phải rất tế nhị đề nghị cách viết “đơn giản” hơn là chỉ “Dr” thôi là đủ, nhưng cũng phải vài ngày trao đổi qua lại, và cuối cùng phải qua vài phút thảo luận trên Skype người ta mới chịu đề nghị này!

Tôi vẫn còn giữ một danh thiếp khác với dòng chữ: “Dr Specialist II Nguyễn M”. Một anh bạn người Úc tôi có lần tình cờ thấy danh thiếp trên bàn nên thắc mắc hỏi tôi “Specialist II” là gì vậy. Lúc đó tôi cũng chẳng biết, nên đành nói: “I have no idea”, nhưng tôi nói thêm rằng tôi đoán đó là bác sĩ chuyên khoa gì cấp 2 gì đó. Anh bạn đồng nghiệp cười nói mỉa mai (rất dễ ghét) rằng: Ước gì tao cũng được cấp II nhỉ?

Không nghi ngờ gì nữa: Người Việt rất sính danh xưng. Báo chí trong quá khứ đã nhiều lần nêu vấn đề này. Có nhiều chuyện cười ra nước mắt về những nhầm lẫn về danh xưng (honorific), tước hiệu, và nghề nghiệp ở Việt Nam mà tôi từng chứng kiến trong các hội nghị. Nghe những lời giới thiệu dài lòng thòng như “Giáo Sư, Tiến Sĩ, Nhà Giáo Nhân Dân, Anh Hùng Lao Động, Bác Sĩ Nguyễn Văn …” nó khôi hài làm sao!

Tôi vẫn tự hỏi tại sao người ta thích danh xưng trước tên mình? Kinh nghiệm của tôi, khi tiếp xúc với những người hay sử dụng danh xưng cho thấy họ thường dùng danh xưng với những động cơ sau đây:

1. Nuôi dưỡng niềm kiêu hãnh cá nhân. Danh xưng thường có xu hướng bơm phồng “cái tôi” của một cá nhân, và do đó làm cho cá nhân đó tự đánh giá cao chính mình hơn là thực tế. Bà Jill Biden, vợ Phó Tổng Thống Mỹ Joe Biden, từng phàn nàn rằng bà rất “bệnh” khi nhận email và thư gửi đến gia đình với dòng chữ “Sen. and Mrs Biden” (Thượng Nghị Sĩ và Bà Biden). Bà muốn được danh xưng là “Sen. and Dr. Biden”, và thế là bà đi học đế lấy bằng tiến sĩ Anh văn. Sau 4 năm nghiên cứu, bà được trao bằng tiến sĩ ở tuổi 55. Câu chuyện bà Biden sính danh là đề tài đàm tiếu của giới báo chí Mỹ hồi đầu năm nay.

2. Một hình thức tự quảng cáo. Thật ra, một số người sử dụng danh xưng “tiến sĩ” hay “giáo sư” nhắm mục đích tăng giá trị, trọng lượng của ý kiến của họ. Trong thực tế, công chúng cũng có khuynh hướng xem ý kiến của một “giáo sư tiến sĩ” có giá trị cao hơn ý kiến của một … nông dân. Bởi vì đánh giá cao ý kiến của những vị sư sĩ này, nên ít ai dám chất vấn hay phản bác lại ý kiến của họ. Nhưng không có bất cứ một lí do nào để xem ý kiến của một vị giáo sư hay tiến sĩ có giá trị hơn ý kiến của một nông dân; vấn đề là logic và bằng chứng, vì hai khía cạnh này mới chính là thước đo giá trị của ý kiến.

3. Mong muốn được người khác kính trọng. Đây là biện minh (hay lý lẽ) của những người chức sắc tôn giáo, vì họ cho rằng họ cần những “thượng tọa”, “hòa thượng”, “linh mục”, “mục sư”, v.v… để tín đồ tỏ lòng kính trọng họ. Thế nhưng tôi lại nghĩ các Phật tử hay tín đồ Công Giáo vẫn có thể gọi “thầy” và “cha” mà đâu có tỏ ra thiếu kính trọng gì đâu!

4. Gây chú ý. Người sử dụng danh xưng ngầm nói cho người khác rằng họ là người quan trọng và đáng được kính trọng. Mặc dù họ không bao giờ thú nhận ý đồ ngầm này, nhưng nghiên cứu tâm lý cho chúng ta biết động cơ sử dụng danh xưng là để gây chú ý như ca sĩ thích làm trò khác lạ để thu hút khán giả. Có nhiều lần tôi chú ý đến những danh xưng như “giáo sư thực thụ” và tự hỏi nó có ý nghĩa gì. Ở Mỹ, chúng ta biết có 3 bậc giáo sư: Assistant Professor, Associate Professor, và Professor. Không cần đến tính từ “thực thụ”, vì chức danh nào cũng thực thụ. Tôi nghĩ chỉ “giáo sư” là đủ rồi (dĩ nhiên có người có những danh xưng chính thức như “Distinguished Professor” hay “Honorary Professor” thì họ có quyền thêm tính từ gì đó cho thích hợp.)

5. Khao khát quyền lực và trần tục. Một nghiên cứu ở Mễ Tây Cơ cho thấy rất nhiều chính trị gia không có văn bằng tiến sĩ nhưng họ vẫn tìm cách mua danh xưng “Dr” bằng cách “tranh thủ” hay vận động để được một đại học nào đó cấp cho bằng “tiến sĩ danh dự” (honour doctor). Với danh xưng này, họ rất dễ thu hút cảm tình của cử tri và có cơ may đắc cử hơn những người không có danh xưng. Tình trạng này cũng giống như ở Việt Nam, nơi mà các quan chức rất thích có “tiến sĩ” trước tên họ.

6. Quảng bá thái độ “elite”, thái độ kẻ cả, hoặc thái độ toàn trị. Những người này thường tự tô son điểm phấn cho mình bằng cách “tiêm” vào mình những danh xưng thật kêu và thật ấn tượng và bắt đầu nhiễm thói kiêu ngạo xem thiên hạ như dưới tay mình.

Ba tôi lúc sinh tiền thường nói rằng những người cần đến danh xưng phía trước tên mình là một tín hiệu cho thấy người đó hoặc là bất tài, hoặc là thiếu tự tin. Vì thiếu tự tin, nên họ phải lấy những danh tước đó ra để tự nâng cao giá trị cho mình. Ngẫm đi nghĩ lại tôi thấy Ba tôi cũng có lý, bởi vì ở Việt Nam những người thích dùng danh xưng là các quan chức trong chính quyền. Là quan chức, làm việc hành chính hay chính trị, họ không phải làm chuyên môn; do đó, có lẽ họ có nhu cầu phải quảng bá mình như là một nhân vật “văn võ song toàn”, và để cho … oai.

Tiến sĩ giấy

Ở Việt Nam, vấn đề danh xưng là vấn đề “merit”. Trước tình trạng tiến sĩ giấy, tiến sĩ dỏm tràn lan ở Việt Nam như hiện nay, bất cứ ai được giới thiệu là “tiến sĩ”, người dân ngao ngán nghĩ thầm “lại một tiến sĩ giấy”. Trong bối cảnh đa số (70% hay 95%) giáo sư Việt Nam không xứng đáng với chức danh đó trên trường quốc tế, và với hệ thống phong tước danh như hiện nay thì làm sao danh xưng này củng cố lòng tin của người dân. Nhưng ở Việt Nam vẫn có những tiến sĩ, những giáo sư thật (tức là họ có học và có nghiên cứu xứng đáng với danh xưng đó), nhưng khổ nỗi vì đại đa số những tiến sĩ giấy và giáo sư dỏm kia làm cho công chúng chẳng biết ai là giả và ai là thật. Do đó, cách đánh bóng danh xưng như ở Việt Nam gây ra tình trạng vàng thau lẫn lộn.

Cách dùng danh xưng hiện nay lẫn lộn giữa bằng cấp, phẩm hàm danh dự, và chức vụ. Ai cũng biết cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ là những học vị; phó giáo sư và giáo sư là chức danh khoa bảng trong trường đại học; những “nghệ sĩ nhân dân”, “nghệ sĩ ưu tú”, “nhà giáo nhân dân”, “nhà giáo ưu tú” (toàn bắt chước Trung Quốc!) là những tước hiệu danh dự; còn những “giám đốc”, “đại tá”, “bộ trưởng”, v.v… là chức vụ. Ở Việt Nam, tôi thấy trong các hội nghị, những tước hiệu, chức vụ và học vị đều được liệt kê trước tên người diễn giả, chẳng khác gì một bản lý lịch bằng cấp và chức danh! Ở nước ngoài, trong các hội nghị khoa học, người ta chỉ giới thiệu diễn giả bằng một danh xưng duy nhất như “Dr” hay “Professor”, chứ rất rất hiếm ai giới thiệu thêm chức vụ, và chắc chắn chẳng có ai giới thiệu diễn giả dài lê thê như ở Việt Nam (nếu có ai giới thiệu như thế chắc chắn hội trường sẽ cười ầm lên)!

Cách dùng danh xưng như hiện nay chẳng những lẫn lộn thật giả, giữa chức vụ và học vị, mà còn làm trò cười cho đồng nghiệp quốc tế. Trường hợp mà tôi thuật lại ở trên về “Specialist II” là một ví dụ điển hình. Bởi vì chỉ có Việt Nam mới có hệ thống bác sĩ chuyên khoa I, chuyên khoa II, nên đồng nghiệp quốc tế chẳng thể nào hiểu được. Thật ra, họ cũng chẳng cần hiểu, họ chẳng thèm tốn thì giờ đọc danh thiếp với những chi chít “Dr”, “Professor” làm gì; họ quan tâm đến CV, đến thực tài hơn. Có liệt kê chín mười danh xưng đi nữa mà CV chẳng có gì, thì chỉ làm cho đồng nghiệp ngoại quốc cười khẩy mà thôi. Khi thực tài không tương đồng hay còn quá thấp so với học hàm và học vị, thì những danh xưng đó chỉ nói lên hội chứng inferiority complex (mặc cảm tự ti).

Nguyễn Tuấn

nguồn:http://www.tvvn.org/dot-hay-khoe-nguyen-tuan/

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Năm 202110:05 CH(Xem: 49)
Tôi tình cờ quen biết một đại ka giang hồ ở Biên Hòa, trong buổi trà dư tửu hậu ảnh kể một năm phải tặng cho Trưởng công an Thành phố ít nhất là 2 con mẹc, và kiếm vài cô sinh viên (rau sạch) dâng cho các anh. Nếu không mất lòng sẽ khó làm ăn. Công an Biên Hòa thời 2013 giờ về chăn gà rồi. Mà cũng đúng, đất nước VN toàn đám trộm cướp cai trị, chúng toàn ra những điều luật trái lòng dân chứ có vì dân đâu. Đen đỏ chúng là 1, cứ ăn trên đầu trên cổ nhân dân ta xưa nay.
15 Tháng Năm 202110:45 CH(Xem: 134)
Trong tư tưởng thì đảng nói: - Đế quốc Mỹ là kẻ thù đã xâm lược nước ta. (Thế nhưng thằng Mỹ nó không có chiếm một tấc đất của nước ta mà anh bạn vàng bốn tốt thì có!) Khi ngăn cấm người dân đòi hỏi về dân chủ, nhân quyền mà đảng đánh cắp thì nói: - Thế lực thù địch, phản động, chống phá, chống cộng, cực đoan, hận thù, ăn mày dĩ vãng ...; Còn khi không có tiền mua vắc xin Covid-19 (vì kiếm được bao nhiêu đảng chia chác cha nó hết rồi) thì Bộ Ngại Giao nói: - Việt Nam mong muốn Mỹ bỏ bản quyền vắc xin để có thể tạo điều kiện dễ dàng cho Việt Nam tiếp cận bào chế theo công thức để chích ngừa cho toàn dân.(!)
15 Tháng Năm 202110:26 CH(Xem: 56)
Để tinh giảm bộ máy nhà nước, chỉ cần ĐCS vứt cái mà đảng gọi là “quốc hội” ấy vào sọt rác là tinh gọn rất nhiều mà nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chính sách của đảng, bởi từ 76 năm qua dân chưa hề có vai trò gì trong nhà nước. Mọi chính sách của chính phủ cứ lấy những quyết định của đảng ở các hội nghị trung ương mà triển khai. Còn ngân sách chi tiêu cho “cái gọi là Quốc hội” ấy, đem xây thêm bệnh viện cho dân thì đó là điều thiết thật nhất. Chỉ cần làm thế thôi thì dân cũng đã hoan nghênh rồi. Độc đảng thì làm gì có đại diện cho dân? Màn kịch cũ rích ai cũng hiểu cả...
15 Tháng Năm 202110:23 CH(Xem: 103)
Quy trình là họp xem xét, và sau hai lần họp hội đồng vẫn không xác định được lỗi của người bị kỷ luật. Lập thêm đoàn kiểm tra để tiếp tục làm rõ. Quy trình quá tuyệt với, đã không xử được tội lại kéo dài thời gian để chạy tội. Đây chỉ là một ví dụ điển hình về cái gọi là "quy trình" Người phạm lỗi không có tự trọng để từ chức, Bộ quản lý không đủ sức kỷ luật để răn đe. Trên dưới đều dựa vào cái gọi là “quy trình” để ra giá với nhau, như ông Giám đốc này, khi được bổ nhiệm chắc hẳn cũng “đúng quy trình”.
14 Tháng Năm 202110:26 CH(Xem: 119)
Năm 2020, Bùi Trường Giang là Ủy viên Ban Thường vụ Đảng bộ Khối các cơ quan Trung ương, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng bộ cơ quan khoá IV, Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, kiêm giữ chức Bí thư Đảng ủy cơ quan Ban Tuyên giáo Trung ương khoá 14, nhiệm kỳ 2020-2025. Trước đại hội 13 của đảng CSVN, Tiểu ban nhân sự đại hội 13, Uỷ Ban Kiểm tra Trung ương và các cơ quan bảo vệ chính trị nội bộ của Đảng nhận được đơn thư tố cáo, về việc Bùi Trường Giang quan hệ bất chính với vợ của nhà báo Ngô Việt Anh, Phó Trưởng ban Điện tử Báo Nhân dân....
14 Tháng Năm 202110:23 CH(Xem: 139)
Được áo ấm cơm no thì chỉ có cán bộ đảng viên đang làm việc trong guồng máy độc tài và tham nhũng mà thôi, còn người dân VN sẽ phải bị đói cho đến lúc chết, đã đói khổ vẫn phải nuôi kẻ chết nằm trong lăng mộ ở Ba Đình với tổng số tiền bảo quản lăng HCM hàng năm lên tới 318 tỷ đồng, một số tiền không hề nhỏ mà nhân dân bắt buộc bị đóng thuế thì liệu rằng nhân dân có nhớ ơn đến kẻ đó không? hay là những cán bộ đảng viên được áo ấm cơm no mới nhớ ơn bác Hồ đem Chủ nghĩa CS ngoại bang du nhập vào VN làm lợi cho bọn chúng...
13 Tháng Năm 202110:28 CH(Xem: 163)
Người trong hình là Đại tá, PGS.TS, Thầy thuốc ưu tú Diêm Đăng Thanh, Giám đốc Bệnh viện Quân y 110 khẳng định với báo Dân Trí cho rằng, đây là ảnh thật do lính của ông Thanh viết và chính ông duyệt. Nhưng dưới con mắt phân tích ảnh, thì đây chắc chắn là ảnh giả, đã qua photoshop. Câu hỏi vì sao một người thầy thuốc ưu tú thày thuốc nhân dân lại đi nhận vơ tấm hình Photoshop là ảnh thật như thế? Sao lại có thể trơ trẽn như chủ trương của đảng thế?
13 Tháng Năm 202110:26 CH(Xem: 139)
Ericsson tuyên bố như vừa nêu hôm thứ tư, ngày 12 tháng 5 qua thông cáo báo chí về thỏa thuận giải quyết yêu cầu bồi thường thiệt hại do Nokia đưa ra. Thỏa thuận này liên quan đến cuộc điều tra của Hoa Kỳ đối với hoạt động kinh doanh của Ericsson tại năm quốc gia bao gồm Trung Quốc, Việt Nam, Indonesia, Kuwait và Djibouti từ năm 2000 đến năm 2016. Trong kết luận điều tra, năm 2019 Bộ Tư pháp và Ủy ban Chứng khoán & Giao dịch Hoa Kỳ thông báo Ericsson đã nhất trí sẽ trả hơn 1 tỷ USD tiền phạt.
12 Tháng Năm 202111:27 CH(Xem: 171)
Cái chế độ độc đảng độc tài csVN chỉ có uy quyền trong nước, nơi mà chúng dùng họng súng và nhà tù cai trị người dân, chứ khi đã ra khỏi biên giới thì cái đảng csVN trong mắt những con người xa xứ chỉ là một bọn ma bùn, một đám lưu manh giả danh nhà nước. Vì thế cho dù có ngăn cấm, có dựng tường lửa, hàng rào gì đi nữa thì ánh sáng sự thật vẫn sẽ lọt vào Việt Nam, để cho toàn dân nhìn cho rõ bộ mặt thật của đảng. Còn ngăn cấm hả? Xin lỗi, 10 tên thủ tướng như Phạm Minh Chính cũng chẳng là cái gì, huống hồ một tên!
12 Tháng Năm 202111:22 CH(Xem: 156)
Vài tuần trước, câu chuyện một khách hàng gốc Việt tại Texas đánh giá hai sao trên Yelp cho ly cà phê Việt Nam mà một tiệm cà phê Mỹ là Toasted đã quảng cáo là "chính xác kiểu Việt Nam". Cô bị tiệm này nhắn tin hăm dọa, yêu cầu lấy đánh giá xuống. Không những không lấy xuống mà cô còn hạ đánh giá của mình xuống còn một sao, thu hút sự bênh vực của những khách hàng khác khi vào cho thêm vài chục đánh giá "một sao" về thái độ của tiệm. Sự việc đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông bản xứ cùng các tổ chức thương mại tại đây, buộc chủ tiệm chống chế và hứa sẽ,,,
15 Tháng Năm 2021
Trong tư tưởng thì đảng nói: - Đế quốc Mỹ là kẻ thù đã xâm lược nước ta. (Thế nhưng thằng Mỹ nó không có chiếm một tấc đất của nước ta mà anh bạn vàng bốn tốt thì có!) Khi ngăn cấm người dân đòi hỏi về dân chủ, nhân quyền mà đảng đánh cắp thì nói: - Thế lực thù địch, phản động, chống phá, chống cộng, cực đoan, hận thù, ăn mày dĩ vãng ...; Còn khi không có tiền mua vắc xin Covid-19 (vì kiếm được bao nhiêu đảng chia chác cha nó hết rồi) thì Bộ Ngại Giao nói: - Việt Nam mong muốn Mỹ bỏ bản quyền vắc xin để có thể tạo điều kiện dễ dàng cho Việt Nam tiếp cận bào chế theo công thức để chích ngừa cho toàn dân.(!)
15 Tháng Năm 2021
Ánh mắt buồn man mác, bước đi chậm rải và giương cao tấm bảng cầu nguyện cho Miến Điện, nó khác với hành động của đám quan chức người VN vơ vét, xà xẻo và thủ vội trong tay một xấp hộ chiếu cho cả gia đình ở Síp, hay Châu Âu khi đã vơ vét đủ, mặc kệ con thuyền VN oằn oại trong cơn sóng dữ sắp đắm chìm vì nợ nần khốn khổ. Hay đám nghệ sỹ, ca sỹ chỉ biết chải chuốt cho bộ lông của mình mà mặc kệ nhân dân đang bị kìm kẹp bởi cách hành xử rừng rú như cướp đất, tăng thuế phí vô tội vạ, hay chủ quyền bị an nguy mà đám nghệ sỹ đều làm ngơ...
15 Tháng Năm 2021
Quy trình là họp xem xét, và sau hai lần họp hội đồng vẫn không xác định được lỗi của người bị kỷ luật. Lập thêm đoàn kiểm tra để tiếp tục làm rõ. Quy trình quá tuyệt với, đã không xử được tội lại kéo dài thời gian để chạy tội. Đây chỉ là một ví dụ điển hình về cái gọi là "quy trình" Người phạm lỗi không có tự trọng để từ chức, Bộ quản lý không đủ sức kỷ luật để răn đe. Trên dưới đều dựa vào cái gọi là “quy trình” để ra giá với nhau, như ông Giám đốc này, khi được bổ nhiệm chắc hẳn cũng “đúng quy trình”.
15 Tháng Năm 2021
khi tổ chức một cơ quan như Phê Phán Công Đường mà họp tổ 300 đến 500 người thì khó mà thực hiện. Lại còn phải là "thạc đức" (đức độ cao?) thì đâu có dễ tìm. Dựa vào tiêu chuẩn nào để đánh giá cá nhân đó có đức độ cao? Ai sẽ đặt ra tiêu chuẩn đó? Thêm nữa những người này do Trung Tâm Hội Nghị và Kê Sát Viện (phần Ất-Hành chính, bộ phận Khảo Hạch) chủ tuyển nếu những cá nhân không nằm trong công dân đoàn hay gồm cả những người trong Công Dân Đoàn? Vậy thì Kê Sát Viện phải có trước Phê Phán Công Đường, mà như thế thì ai kiểm soát Tối Cao Quốc Thể....
15 Tháng Năm 2021
Mà đâu phải chỉ có anh người Việt làm trong ngành điện bị … điên nặng nên nhìn cái giá tăng hơn 17 ngàn phần trăm không phải là giá khủng, price gouging. Rất nhiều người Việt không làm trong ngành điện, trong nước, ngoài nước đều bị điên nặng khi mà họ ủng hộ ông Trump, một cá nhân độc tài, kỳ thị, thiếu nhân phẩm, chuyên nói dóc không thua gì Hồ Chí Minh. Chỉ có người điên chống Hồ nhưng lại ủng hộ Trump. Chỉ có người điên cho rằng giá điện từ 50 lên đến 9000 đô không phải là price gouging. Xem ra người Việt hôm nay bị điên khá nhiều.
13 Tháng Năm 2021
Người trong hình là Đại tá, PGS.TS, Thầy thuốc ưu tú Diêm Đăng Thanh, Giám đốc Bệnh viện Quân y 110 khẳng định với báo Dân Trí cho rằng, đây là ảnh thật do lính của ông Thanh viết và chính ông duyệt. Nhưng dưới con mắt phân tích ảnh, thì đây chắc chắn là ảnh giả, đã qua photoshop. Câu hỏi vì sao một người thầy thuốc ưu tú thày thuốc nhân dân lại đi nhận vơ tấm hình Photoshop là ảnh thật như thế? Sao lại có thể trơ trẽn như chủ trương của đảng thế?
12 Tháng Năm 2021
Với câu “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân” nó cho thấy đám làm luật của CS ngu dốt một cách tệ hại. Nếu không phải là ngu dốt thì cũng là gian manh, ghép “quyền” đứng chung với “nghĩa vụ” để đánh lừa người dân nhưng thực ra đó là nghĩa vụ chứ không phải là quyền.Từ một câu “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân” của hiến Pháp, ĐCS đã cho báo chí tuyên truyền rầm rộ rằng “Bầu cử vừa là quyền vừa là nghĩa vụ của công dân”. Một điều luật ngu dốt, và cả một chính quyền triển khai công việc ấy dựa trên những quy định ngu dốt đó. Tuy nhiên, nếu ai nói lý trước chính quyền thì có khi bị dùi cui của Tô Lâm trừng trị. Đó chính là cái gọi là “Pháp quyền XHCN”.
12 Tháng Năm 2021
Vài tuần trước, câu chuyện một khách hàng gốc Việt tại Texas đánh giá hai sao trên Yelp cho ly cà phê Việt Nam mà một tiệm cà phê Mỹ là Toasted đã quảng cáo là "chính xác kiểu Việt Nam". Cô bị tiệm này nhắn tin hăm dọa, yêu cầu lấy đánh giá xuống. Không những không lấy xuống mà cô còn hạ đánh giá của mình xuống còn một sao, thu hút sự bênh vực của những khách hàng khác khi vào cho thêm vài chục đánh giá "một sao" về thái độ của tiệm. Sự việc đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông bản xứ cùng các tổ chức thương mại tại đây, buộc chủ tiệm chống chế và hứa sẽ,,,
11 Tháng Năm 2021
“Phòng ngự” và “tấn công” đều là những từ gốc Hán Việt. Phòng nghĩa là con đê, bờ đê, bờ chắn, là sự giữ gìn, ngừa trước. Phòng chống lụt bão tức là chuẩn bị sẵn vật chất và tinh thần để đối phó với bão gió lụt lội, ngay cả khi nó chưa đến. Phòng bệnh là ngừa trước bệnh tật. Phòng kẻ gian là khi kẻ gian chưa ra tay thì mình phải khóa khoáy cửa nẻo cẩn thận, đừng để mất bò mới lo làm chuồng. Phòng thân là có cách giữ gìn cái thân thể mình, chẳng hạn cô gái đừng đi chơi quá khuya nơi vắng vẻ với bạn trai mới quen, hì hì. “Ngự” là ở vị trí sẵn sàng chống lại, địch lại...
11 Tháng Năm 2021
Cuối cùng, theo Danh sách phổ biến ngày 27/04/2021 thì có tới 99,9% ứng cử viên “vô đạo”, kể cả ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (ứng cử ở Hà Nội), Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, (ứng cử ở Sài Gòn), Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, (ứng cử ở Hải Phòng), và Thủ tướng Phạm Minh Chính, ứng cử đơn vị Cần Thơ. Lý lịch ghi “không” trong mục Tôn giáo của các ứng cử viên Quốc hội không mới, ngoại trừ một số rất nhỏ chức sắc Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Phật giáo Hòa Hảo và đạo Cao Đài được chọn ứng cử cho ra vẻ đoàn kết. Nhưng việc này, thêm lần nữa....