Thử nhìn về tình huống phía trước mắt khi đại hội đảng hạ màn

28 Tháng Giêng 20167:29 CH(Xem: 1584)

Thử nhìn về tình huống phía trước mắt khi
đại hội đảng hạ màn

78

Lê Hải Lăng (Danlambao)
 - Đảng cử đảng bầu là đường lối quen thuộc nhất quán kể từ ngày ĐCSVN cai trị. Đại đa số dân không quan tâm, họ đứng ngoài cuộc tranh giành quyền lực của đảng cầm quyền. 
Qua đại hội này, khách quan mà nhận diện trên mặt trận truyền thông - từ lề đảng thật, lề đảng dõm sang đến lề dân thật, lề dân treo đầu heo nấu cháo vịt, người ta thấy có nhiều nhà báo, kể cả người tù được ra nước ngoài, lộ chân tướng ra mặt, mặc áo đảng viên mà không đảng để hoạt động bấy lâu nay, khi họ chỉ trích người này cổ xúy tâng bốc người kia trong nhóm chóp bu ĐCSVN. Đó cũng là cơ hội nước lụt gà vịt mèo chó chạy ngổn ngang cho các nhà đích thực hoạt động dân chủ thấy bản mặt vàng thau “đảng mà không đảng” trong giới chống cộng dõm mà có dịp tránh xa.
Qua cuộc đại hội độc chiêu, chuyện bắt LS Nguyễn Văn Đài phải chăng là cảnh báo các tổ chức thân Tây phương, đồng thời thi hành nhịp nhàng theo kiểu Trung Cộng là hể mỗi lần sắp có đại hội lớn của đảng là có nhiều con dê hoạt động nhân quyền bị đảng đem ra làm phẩm vật tế thần, đồng thời cái “miệng” báo nhà nước Tàu cộng luôn nói xa nói gần chống lại mọi can thiệp nội bộ cuả ngoài. Dàn nhạc hòa tấu Bắc Kinh đã dựng các vai vế đóng tuồng cho cái đại hội ĐCSVN là chuyện không ai chối cãi. Chẳng lẻ Tập Cận Bình cho không 1 tỉ nhân dân tệ, ngoạm được Trường Sa, vịnh Bắc bộ mà không dựng được một gánh hề kép lãnh đạo mới lên chễm chệ trong cung đặc khu VN tại Ba Đình?
Đại hội 12 hạ màn. Không ai vui sướng cho bằng giặc Hán. Không ai mừng rỡ được lên ngôi cho bằng tay sai bành trướng. Không ai đau buồn chịu khổ nhục và đọa đày cho bằng người dân. Làm công dân mà không được tự tay đi bầu người lãnh đạo quốc gia là một mất mát lớn kể cả quyền không được làm người dưới cái ách độc tài cộng sản. 
Thế giới bây giờ phải đối diện nhiều vấn đề phúc tạp. Những nước văn minh có nền tự do dân chủ đã và đang vì lợi lộc kinh tế mà vô tình tiếp tay cho băng đảng vài ba nước cộng sản tiếp tục ngự trị hoành hành đày đọa dân tộc cuả họ. 
Nhìn về tình huống phía trước sau cái đại hội đảng này, người dân có thể thất vọng, nhưng không tuyệt vọng chút nào. Bộ tư lệnh tiền phương cuả đảng CSVN là Bắc Kinh sẽ không qua được quy luật tham thực cực thân. Lịch sử cận kề cho thấy nước nào thi đua và tranh giành ảnh hưởng vùng và chế ngự kinh tế hoàn cầu với Mỹ không sớm thì muộn đều gánh lấy thất bại. Một ví dụ nhỏ là chính ông Donald Rumsfeld gắn huy chương vào cổ Saddam Hussein khi 2 nước là bạn. Nhưng khi Hussein muốn bán dầu làm mãnh hổ một cõi Trung Đông thì chính Rumsfeld làm Bộ trưởng quốc phòng ra tay bứng đi. 
Mưu đồ thiết lập đầu cầu kinh tế cuả Tàu cộng ở Nam Mỹ đặc biệt là Ba Tây cũng như tại Châu Phi đã gặp phải nhiều sự kiện dân chúng chống đối trong việc làm ăn. Âm mưu dùng đảng CSVN để thâu tóm Trường Sa, rồi tiến tới ăn gọn Biển Đông xem ra thì dễ trong con mắt kẻ cướp, nhưng Tàu cộng đã và đang đối diện với kinh tế trì trệ, thị trường chứng khoán phồng ra lớn rồi bể cũng mau như cái bong bóng. Trung cộng phải lo đối phó với Nội Mông, Tân Cương…, phải đối đầu thách thức Đài Loan với người tổng thống mới có khuynh hướng đòi tự chủ độc lập. Trung cộng phải trực diện cảnh giác đề phòng nội chiến trong đảng khi mà phe cầm quyền tiền nhiệm của Tập Cận Bình đang thất thế chờ cơ hội phục thù trong cuộc dùng diệt trừ tham nhũng để tạo phe cánh cuả họ Tập. 
Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, chú Sam dùng con bài kinh tế vực Trung cộng lên để xé da con gấu Nga. Bây giờ Trung cộng đủ tay đủ chân vươn ra Biển Đông, Biển Hoa Đông và ngang nhiên thách thức con đường hải vận quốc tế. Trung cộng muốn làm vua đường biển nhưng Mỹ đã có phương cách chận và bao vây qua cái nhãn hiệu nhẹ nhàng “Xoay trục về Châu Á”. Mỹ đã thọc tay vào thay đổi Miến Điện ra khỏi quỹ đạo TC. Mỹ làm cuộc cách mạng màu da đưa Obama lên làm Tổng thống. Mỹ đã góp công xé Liên bang Sô Viết ra từng mảnh. Năm 2007, Tổng thống Mỹ đã dự lễ tượng đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản đặt tại thủ đô Washington DC.
Obama hoãn lại chuyến viếng thăm trước đại hội ĐCSV nhưng có thể Obama đi thăm trong năm cuối cuả nhiệm kỳ. Biết đâu hình ảnh Bill Clinton trên đường phố Hà Nội năm nào lại hiện về trong tâm trí người dân Việt. Đã được bắt tay với Tây trắng tươi cười hí hửng, rồi lại sẽ chào đón ông Tây đen xoay trục. Người dân sẽ tự hỏi người ta chọn lựa thay đổi bộ mặt, màu da được sao mình lại làm kiếp trừu muôn năm dưới con quỉ đảng? 
Rồi sẽ có cuộc cách mạng màu da cam, da vàng nào đó khi chịu đựng đến tận cùng đau khổ hòa chung với đại họa mất nước do diễn viên độc đảng mang rắn vào nhà cướp sạch gia tài của Tổ tiên đổ bao nhiêu xương máu để lại từng tấc đất, từng giọt nước biển cho con cháu. 
Ai bảo ĐCSVN khôn nhà (đối với dân) dại chợ (đối với giặc Tàu truyền thống) sẽ mãi mãi là cai trị muôn năm như đảng tuyên truyền tung hô. 
Thằng dân tôi cầu nguyện linh hồn âm binh Đại hội 12 cuả đảng sống mà đã chết trong lòng dân, sẽ mau về an cư lạc nghiệp nơi chín suối khi đã hạ màn “Vở Kịch Bầu Bán” do giặc cướp phương Bắc dàn dựng. 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tám 2019
Tiếng Việt bảo tồn nhưng không tìm tòi phát minh ra những chữ mới cho người dân sử dụng mà lại tiếp tục vay mượn những từ của Tàu thì chúng ta vẫn đang mang tâm lý nô lệ dẫn đến thế thủ và dẫm chân tại chỗ cho đến thua trong chiến dịch xâm lăng văn hóa của giặc. Đây chính là trách nhiệm của tất cả người Việt từ trong nước đến nước ngoài phải tìm tòi sáng chế ra những chữ mới để bổ sung cho nguồn vốn từ trong từ điển và thoát khỏi sự cương tỏa của giặc trên mặt trận văn hóa.
24 Tháng Tám 2019
Với con mãnh thú Trung Cộng, nếu để nó mạnh, thế giới sẽ khốn khổ vì nó sẽ áp luật chơi của nó, cho nên rất có thể nhân cơ hội này, Mỹ sẽ không để con mãnh thú này rảnh tay, không nên vỗ béo nó nữa mà phải ra đòn cho nó đỡ. Nội loạn đang nảy mầm bên trong Trung Hoa Đại lục, đây là lúc thuận lợi để Mỹ gia tăng áp lực từ bên ngoài buộc ĐCS Trung Quốc chia 2 tay ra đỡ 2 hướng, điều này hứa hẹn sẽ dẫn tới một sự khủng hoảng toàn diện cho Trung Cộng. Có thể nói, thời kỳ cực thịnh của Trung Cộng đã bước qua khỏi sườn dốc, và dưới chân con dốc ấy sẽ có cột móc, cột móc này là một tấm bia ghi ngày tử của ĐCS Trung Quốc
24 Tháng Tám 2019
Nói như vậy để thấy rằng, khát khao dân chủ, khát khao tự do và công bằng cũng như các giá trị dân chủ, công bằng, tự do chỉ đến với con người khi họ biết công bằng với chính mình và người khác, biết suy nghĩ tự do và tư duy độc lập, không bị đám đông lôi kéo, không bị những “hải đăng thông tin” dắt mũi. Hi vọng rằng điều ấy sẽ đến với chúng ta! Vì, sức mạnh của một dân tộc, quốc gia nằm ở sự đoàn kết, tình yêu thương của con người với con người, của mọi miền đất nước dành cho nhau. ..
23 Tháng Tám 2019
Qua đây chúng ta thấy rất rõ là đất nước rơi vào tay ĐcsVN thì vô cùng nguy hiểm. Có ai đặt câu hỏi, rằng tại sao ĐcsVN chiều chuộng ĐCS Trung Quốc như vậy mà Trung Quốc vẫn chọn Việt Nam để bắt nạt không? Vì đơn giản là, bắt nạt kẻ vừa hèn yếu nhất vừa theo đuổi chính sách ngoại giao bất lợi thì tất nhiên, nó sẽ mang lại cho ĐCS Trung Quốc kết quả mĩ mãm nhất. Đó là lý do vì sao khi nội tình đất nước Trung Quốc rối ren thì ĐCS Trung Quốc sẽ “ưu tiên” chọn Việt Nam làm nơi giải quyết khủng hoảng cho họ.
21 Tháng Tám 2019
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 2019
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.